Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 141: Diệp Thần Chống Trời**
**CHƯƠNG 141: DIỆP THẦN CHỐNG TRỜI**
Bầu trời Trung Tam Thiên vào giây phút này đã không còn là màu xanh biếc của thái bình, mà là một bức màn máu tươi đỏ rực, bị xé toạc bởi hàng vạn tia lôi điện màu đen kịt. Những tia sét ấy không mang theo uy nghiêm của tự nhiên, mà chứa đựng một loại tà tính, sự hủy diệt và hơi thở của sự mục nát.
Đây là "Vạn Cổ Ma Lôi" — một loại Thiên Phạt vốn chỉ xuất hiện khi có đại yêu ma ra đời hoặc một thời đại đến hồi diệt vong. Nhưng hôm nay, nó giáng xuống là vì một thiếu niên, và vì sự thao túng của những kẻ đứng đầu các Thái Cổ Thế Gia.
Dưới mặt đất, hàng triệu sinh linh quỳ rạp, hơi thở dồn dập trong sự sợ hãi tột cùng. Các đại thành trì sụp đổ, những ngọn núi hùng vĩ bị chấn nát thành bình địa. Trong mắt họ, trời sập rồi, và không một ai có thể sống sót.
Nhưng ngay giữa tâm bão của sự diệt vong đó, một bóng dáng cô độc cầm kiếm lao vút lên.
Diệp Thần, toàn thân tắm trong ánh kiếm vàng kim, tựa như một viên sao băng ngược dòng, đối đầu với cả thiên hạ.
"Rống!"
Trong mây đen, một con mắt khổng lồ đột ngột mở ra. Đó không phải là đôi mắt của một sinh mệnh, mà là "Thiên Đạo Chi Nhãn" được ngưng tụ từ quy tắc của tầng trời này. Tuy nhiên, đồng tử của nó không hề thanh tịnh, mà đục ngầu, hằn học, như thể đã bị ám muội bởi vô số tham vọng của Chư Gia.
"Một kẻ hạ giới tội đồ, cũng dám mưu đồ nghịch thiên?"
Một giọng nói âm u, vang vọng từ sâu trong hư không, như thể tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn của vạn vật. Ngay lập tức, hàng ngàn đạo Ma Lôi hội tụ lại, hóa thành một thanh trường mâu màu đen dài vạn trượng, đâm thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Thần.
Diệp Thần nhìn thanh mâu ấy, môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ xen lẫn mạt sát.
"Trời này đã mục nát, đạo này đã hoen ố. Ta không phải nghịch thiên, ta là đang dọn dẹp phế thải cho cái vạn cổ này!"
Hắn nắm chặt chuôi kiếm gãy. Thương Thiên Kiếm như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, những vết nứt trên thân kiếm không những không làm nó yếu đi, mà trái lại, mỗi một vết nứt đều bắt đầu phun trào ra luồng kiếm khí hỗn độn.
"Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ hai: Nghịch Chuyển Nhân Gian!"
Diệp Thần hét lớn một tiếng, toàn bộ linh lực trong mười tám đạo linh mạch đồng loạt bùng nổ. Hắn không chém ra một đường kiếm đơn thuần, mà là vung kiếm vẽ ra một vòng tròn thái cực của kiếm ý.
"Xoẹt —!"
Thanh trường mâu đen kịch vừa chạm vào vòng tròn kiếm ý, lập tức bị một lực lượng thần bí bẻ cong, vặn xoắn. Một hơi thở của thời gian và luân hồi bao phủ lấy chiến trường. Những người ở dưới mặt đất bàng hoàng nhận thấy, mặt đất đang nứt vỡ bỗng nhiên khép lại, những ngọn núi đổ sụp dường như đang quay ngược thời gian để đứng vững trở lại.
Đây là sự bá đạo của "Nghịch Chuyển Nhân Gian"! Kiếm này không chỉ giết người, mà là thay đổi quy tắc hiện hữu, lấy ý chí cá nhân đè ép ý chí thiên địa.
"Bùm!"
Thanh trường mâu nổ tung, hóa thành những mảnh vụn đen kịt văng tứ phía. Diệp Thần bước chân đạp hư không, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân kiếm ý rực rỡ, trực tiếp xông vào trong tầng mây máu.
Sâu trong lôi vân, áp lực tăng lên gấp bội. Từng lỗ chân lông trên người Diệp Thần bắt đầu rỉ máu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên trán. Hắn đang gánh vác áp lực của cả một tầng trời. Thiên Đạo Chi Nhãn thấy một đòn không thành, càng thêm phẫn nộ. Những tia chớp xung quanh nó chuyển từ màu đen sang màu tím đậm, hóa thành những sợi xiềng xích vạn cổ, quấn quýt lao tới nhằm khóa chặt tứ chi của Diệp Thần.
"Diệp Thần, dừng tay lại! Ngươi muốn chết cũng đừng kéo theo vạn dân hạ giới!"
Ở phía xa, trên một tòa lâu đài nổi giữa không trung, một lão già mặc bào tím, khí thế kinh người, chính là một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Long Gia, lớn tiếng quát tháo. Lão ta và những cường giả của Chư Gia đang nhìn cảnh này với tâm thế vừa kinh sợ vừa hả hê.
"Các ngươi nhìn xem, chính vì sự ngang ngược của hắn mà Thiên Đạo nổi giận. Diệp Thần, ngươi chính là kẻ đồ tể khiến chúng sinh lầm than!" Một kẻ khác của Dược Gia cũng thêm dầu vào lửa, âm thanh lan truyền khắp Trung Tam Thiên qua các trận pháp khuếch đại.
Chúng sinh đang đau khổ dưới đất nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía bóng lưng của Diệp Thần bắt đầu có sự dao động, sợ hãi và cả oán hận.
Diệp Thần nghe thấy những lời đó, bước chân hắn khựng lại một nhịp. Hắn cúi đầu nhìn xuống nhân gian, nhìn thấy những gương mặt đang run rẩy, nhìn thấy sự ngờ vực trong mắt những kẻ mà hắn đang cố cứu lấy.
Hắn chợt cười. Tiếng cười của hắn thanh thoát nhưng lại lạnh đến xương tủy.
"Kiếp trước ta vì thiên hạ mà rút kiếm, kết cục là bị các ngươi phản bội tại Thiên Ngoại Thiên. Kiếp này ta chỉ vì bản tâm mà rút kiếm. Chúng sinh tin ta cũng được, hận ta cũng chẳng sao…"
Ánh mắt hắn đột ngột trở nên sắc lạnh như ngàn năm băng tuyết, thanh Thương Thiên Kiếm trong tay bùng lên một ngọn lửa màu vàng nhạt — đó là Kiếm Tâm hỏa!
"Nhưng các ngươi — lũ sâu mọt ẩn mình dưới danh nghĩa Thiên Đạo — không có tư cách nói hai chữ chúng sinh trước mặt ta!"
Diệp Thần đột ngột tăng tốc. Tốc độ của hắn đã vượt qua giới hạn của mắt thường, vượt qua cả nhận thức về không gian.
"Chém!"
Hắn trực tiếp đâm thẳng vào Thiên Đạo Chi Nhãn. Những sợi xiềng xích quy tắc chạm vào người hắn liền bị Kiếm Ý Vô Thượng băm vằn. Máu bắn tung tóe, nhưng không có một giọt nào là của đối phương, tất cả đều là máu của Diệp Thần. Thân xác phàm trần này đang chịu đựng sự phản phệ khủng khiếp.
Nhưng linh hồn hắn là Vạn Cổ Kiếm Tôn!
Kiếm Đế trọng sinh, uy nghiêm không thể mạo phạm!
Trong khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào con mắt khổng lồ kia, một luồng ánh sáng trắng xóa bao trùm tất cả. Mọi âm thanh đều biến mất, thế gian rơi vào một khoảng lặng tịnh mịch đến đáng sợ.
Diệp Thần nhìn thấy trong con mắt ấy không phải là trật tự thế giới, mà là những trận pháp chằng chịt đang hút lấy sinh khí của vạn vật truyền lên Thượng Tam Thiên. Hắn nhìn thấy linh hồn của những tu sĩ thiên tài đời trước bị giam cầm ở đây, bị nghiền nát để làm phân bón cho Chư Gia.
"Hóa ra đây là chân tướng…" Diệp Thần gầm lên, "Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, chỉ là một cái dạ dày khổng lồ nuôi dưỡng lũ ký sinh trùng các ngươi mà thôi!"
"Thương Thiên Kiếm Quyết… thức thứ ba… vạn… cổ… trảm… thần!"
Dù chưa thực sự đột phá đến cảnh giới có thể thi triển thức thứ ba, nhưng lúc này, Diệp Thần đã dùng đến bản nguyên linh hồn. Một bóng hư ảnh khổng lồ hiện ra phía sau hắn, cao vạn trượng, mặc long bào, tay cầm thần kiếm, khí thế áp đảo cả cửu trùng thiên khuyết.
Bóng hư ảnh đó chính là chân thân Kiếm Tôn kiếp trước của hắn!
Một kiếm chém xuống!
"Oành —!!!"
Cả Trung Tam Thiên như bị lật ngược. Con mắt Thiên Đạo rạn nứt, một dòng lệ bằng máu chảy ra từ đồng tử của nó. Mây đen bị quét sạch, lộ ra ánh mặt trời yếu ớt sau bao ngày tăm tối. Những trận pháp hút sinh khí bên trong Thiên Nhãn bị chặt đứt, tạo thành một cơn mưa linh khí tinh thuần dội xuống nhân gian.
Dưới đất, những vết thương của vạn dân bắt đầu lành lại thần kỳ dưới cơn mưa linh khí ấy. Những kẻ vừa mới oán hận Diệp Thần bỗng khựng lại, cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh đang trở lại trong cơ thể mình.
Trên bầu trời, Thiên Nhãn tan vỡ thành nghìn mảnh. Tiếng gào thét thảm thiết của những kẻ điều khiển trận pháp từ xa vang lên bên tai Diệp Thần.
Tuy nhiên, Diệp Thần cũng không khá hơn.
Sau đòn kết liễu vượt quá giới hạn đó, bóng hư ảnh Kiếm Tôn tan biến. Hắn như một cánh diều đứt dây, từ trên tầng cao vạn trượng rơi xuống. Toàn thân hắn không còn một miếng da thịt nào nguyên vẹn, hơi thở yếu ớt đến mức gần như tắt lịm.
Thương Thiên Kiếm gãy nát dường như cũng mất đi ánh sáng, cùng chủ nhân rơi rụng giữa hư không.
"Diệp Thần!"
Từ phía xa, một bóng hồng lao đến với tốc độ điên cuồng. Tô Lăng Nguyệt rơi lệ, nàng không màng nguy hiểm lao vào vùng không gian còn đầy rẫy kiếm ý hỗn loạn để đón lấy thân hình đẫm máu của hắn.
Nàng ôm chặt lấy Diệp Thần vào lòng, cảm nhận được nhịp tim yếu ớt nhưng đầy kiêu hãnh của hắn.
Trong giây phút ấy, trên các tòa cung điện của Chư Gia, những ánh mắt tham lam và sát khí bắt đầu trỗi dậy. Thiên Đạo Chi Nhãn đã tan, tai họa đã qua, nhưng kẻ đã cứu tất cả giờ đây lại là con mồi yếu ớt nhất.
"Hắn đã kiệt sức rồi. Giết hắn, cướp lấy Thương Thiên Kiếm Phổ!"
Hàng chục luồng khí tức cường đại của Vương Cảnh, Hoàng Cảnh từ các thế gia bắt đầu xuất hiện, bao vây lấy Tô Lăng Nguyệt và Diệp Thần đang hôn mê.
Dưới mặt đất, vạn dân vừa mới được cứu thoát vẫn còn đang bàng hoàng, chưa ai dám đứng lên bảo vệ vị ân nhân vừa cứu mạng mình. Thế thái nhân tình chính là như vậy, lạnh lẽo đến đau lòng.
Nhưng ngay khi tên trưởng lão đầu tiên của Long Gia vừa định hạ sát thủ, một tiếng mèo kêu lười biếng vang lên giữa không gian:
"Mẹ kiếp, đám sâu bọ này đúng là không biết xấu hổ…"
Một bóng đen nhỏ bé từ trong ngực áo của Diệp Thần nhảy ra, hóa thành một làn sương đen mờ ảo, đôi mắt mèo lóe lên ánh sáng u lục đáng sợ. Cùng lúc đó, từ hướng Kiếm Trủng, một đạo kiếm quang chính trực, cuồng dã cũng đang xé rách không gian lao tới.
Yến Thanh Thừa, tay cầm trường kiếm, khí thế hào hùng đứng chắn trước mặt Tô Lăng Nguyệt. Hắn nhìn đám người của Chư Gia, lạnh lùng thốt lên:
"Muốn chạm vào hắn? Bước qua xác ta trước đã!"
Trận chiến chống Thiên đã xong, nhưng trận chiến hoành tảo Chư Gia, bây giờ mới thực sự bước vào giai đoạn máu lửa nhất.
Diệp Thần nằm trong vòng tay Tô Lăng Nguyệt, khóe miệng khẽ nhúc nhích. Dù đang hôn mê, nhưng ý chí của hắn vẫn vang vọng trong tâm thức:
*Trời chưa sập, ta chưa chết. Chư Gia, món nợ này, ta sẽ đòi lại bằng máu của các ngươi.*