Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 145: Kiếm Chém Thiên Đạo**
Thượng Tam Thiên, đỉnh cao nhất của Thương Thiên Chi Đỉnh.
Nơi đây vốn dĩ là thánh địa linh thiêng nhất của vạn cổ, là nơi khởi nguồn của mọi quy luật và pháp tắc, nhưng lúc này lại giống như một bãi chiến trường hoang tàn sau vụ nổ của một đại tinh cầu. Không gian chung quanh không còn là bóng tối hay ánh sáng thuần túy, mà là một màu xám xịt của sự hỗn độn, nơi các vết nứt không gian chằng chịt như mạng nhện, không ngừng nuốt chửng những mảnh vỡ của cung điện và linh khí.
Giữa tâm điểm của sự sụp đổ ấy, một bóng người mặc trường bào đen, tay cầm một thanh kiếm tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng thâm trầm, đứng sừng sững như một ngọn núi bất biến trước dòng thác thời gian.
Diệp Thần.
Hơi thở của hắn lúc này đã không còn thuộc về phàm nhân, cũng chẳng giống với tiên thần. Mỗi nhịp thở đều khiến hư không xung quanh rung chuyển theo quy luật của một trái tim thái cổ. Thương Thiên Kiếm trong tay hắn, sau khi được dung hợp từ những mảnh vỡ cuối cùng và sự hy sinh của Lão Hắc, đã thoát thai hoán cốt. Thân kiếm không còn vết rạn, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve nhưng lại nặng nề như mang theo sức nặng của cả chín tầng trời.
Đối diện với hắn, Thượng Quan Thánh đã hoàn toàn biến dạng. Kẻ từng được coi là đệ nhất cường giả Thần Giới giờ đây không còn mang dáng vẻ con người. Hắn cao tới vạn trượng, nửa thân hình hòa tan vào mây mù lôi điện, nửa còn lại là những sợi xích ánh sáng kim cương quấn quýt. Những sợi xích ấy chính là "Xiềng xích Huyết mạch", là pháp tắc của Thiên Đạo mà Chư Gia đã dày công xây dựng suốt hàng triệu năm để nô dịch chúng sinh.
“Diệp Thần, ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao?” Giọng của Thượng Quan Thánh vang lên, không phải từ miệng mà là từ khắp bốn phương tám hướng, mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo. “Ngươi chém được xác thân của ta, nhưng không chém được Ý chí của Thương Thiên! Ta chính là Trời, mà Trời thì không bao giờ chết!”
Thượng Quan Thánh giơ tay lên, cả chín tầng mây bỗng chốc co rút lại. Linh khí của toàn bộ thế giới dường như bị một lực hút khổng lồ cưỡng ép tụ tập về phía hắn. Ở các tầng dưới, hàng tỷ sinh linh bỗng cảm thấy khó thở, tu vi của họ bị rút cạn một cách tàn nhẫn để làm nhiên liệu cho đòn đánh cuối cùng của kẻ đang tự xưng là Thần.
“Nhìn xem!” Thượng Quan Thánh cười điên dại. “Ngươi muốn cứu họ, nhưng chính sự kháng cự của ngươi đang khiến họ phải chết nhanh hơn. Ngươi càng mạnh, ta càng có nhiều năng lượng để hút lấy từ lũ kiến hôi kia. Diệp Thần, ngươi cầm kiếm là vì chúng sinh, vậy giờ ngươi dám vung kiếm không?”
Ánh mắt Diệp Thần bình thản đến lạ lùng. Hắn khẽ vuốt dọc lưỡi kiếm, nơi đó dường như vẫn còn hơi ấm của Lão Hắc, vẫn còn bóng hình của Tô Lăng Nguyệt đang mòn mỏi chờ đợi dưới hạ giới.
“Ngươi sai rồi, Thượng Quan Thánh.” Diệp Thần lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại đè ép được cả tiếng sấm rền của thiên kiếp. “Ngươi tự cho mình là Trời, nhưng thực chất ngươi chỉ là một ký sinh trùng tham lam núp bóng quy luật. Thiên Đạo vốn không có ý chí riêng, nó là sự cân bằng. Chính tham vọng của các ngươi đã làm ô nhiễm nó, biến nó thành một cái lồng giam vĩ đại.”
Hắn chậm rãi bước lên một bước. Dưới chân hắn, một đóa hoa sen kiếm ý nở rộ, ổn định lại toàn bộ không gian đang sụp đổ.
“Ngươi nói ta cầm kiếm vì chúng sinh? Đúng, nhưng không đủ. Ta cầm kiếm, là để lập lại cái ‘Lý’ cho thế giới này. Nếu Trời không có mắt, ta sẽ chém đi cái mắt ấy. Nếu Đạo không công bằng, ta sẽ tự tay vạch ra một con đường mới!”
Diệp Thần nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của tám thức kiếm trước đó hiện về như một cuốn phim tua chậm.
Nhất kiếm Trảm Trần, chém đứt phàm tâm.
Nhị kiếm Chấn Sơn, uy nhiếp bát hoang.
Tam kiếm Nghịch Lưu, đảo ngược luân hồi…
Cho đến thức thứ tám chém đứt không gian.
Nhưng tất cả vẫn chỉ là "phá". Để thực sự vượt qua cái bẫy mà Chư Gia đã giăng ra, hắn cần "lập".
Thanh Thương Thiên Kiếm bắt đầu run rẩy. Một luồng hào quang không phải vàng, không phải trắng, mà là một màu trong vắt như nước khởi thủy bắt đầu lan tỏa. Toàn bộ hào quang của Chư Gia, của Thiên Đạo giả tạo đều bị luồng sáng này lấn át.
“Thức thứ chín: Thương Thiên Duy Ngã!”
Diệp Thần mở mắt. Không có tiếng nổ lớn, không có kiếm khí hào nhoáng xé rách bầu trời. Chỉ thấy hắn đơn giản là đâm một kiếm về phía trước.
Một kiếm này, không hướng vào Thượng Quan Thánh. Hướng đi của mũi kiếm lại nhắm vào khoảng không hư vô phía trên đầu hắn – nơi được coi là "Trục của Thế giới", nơi mọi quy luật của Cửu Trọng Thiên bắt đầu.
“Ngươi đang làm gì vậy? Ngươi hóa điên rồi sao?” Thượng Quan Thánh gầm lên, bàn tay khổng lồ mang theo hàng vạn lôi đình giáng xuống đầu Diệp Thần.
Nhưng bàn tay ấy khi chạm vào vòng hào quang của Thương Thiên Duy Ngã bỗng dưng tan biến như tuyết gặp mặt trời mùa hè. Không phải bị phá hủy, mà là bị "tước đoạt quy luật". Trong vùng không gian ấy, Diệp Thần mới là quy luật duy nhất. Hắn nói lôi đình không được tồn tại, lôi đình lập tức tắt ngấm. Hắn nói vạn vật phải tĩnh lặng, thế gian lập tức không còn tiếng động.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên từ trong sâu thẳm linh hồn của mọi sinh linh trên thế gian.
Trên bầu trời tầng thứ chín, một vết nứt khổng lồ màu thủy tinh xuất hiện. Đó không phải là nứt vỡ không gian, mà là nứt vỡ của Thiên Đạo.
Thượng Quan Thánh khựng lại, đôi mắt to lớn đầy vẻ hoàng sợ. Hắn cảm thấy sợi dây liên kết giữa mình và sức mạnh vô tận của thế giới đang đứt rời. Những sợi xích ánh sáng đang quấn quanh hắn bắt đầu rã ra, biến thành những đốm sáng li ti bay ngược về phía hạ giới.
“Không! Ngươi đã làm gì? Ngươi đang phá hủy thế giới!” Thượng Quan Thánh gào thét.
“Ta không phá hủy thế giới.” Diệp Thần lạnh lùng nhìn hắn, thân hình hắn từ từ bay lên, đứng ngang hàng với thiên đạo bị rạn nứt. “Ta chỉ chém đứt cái trật tự thối nát mà các ngươi đã áp đặt lên nó. Từ nay về sau, phàm nhân có thể thành tiên, kẻ yếu có thể vươn lên bằng nỗ lực của chính mình, chứ không phải dựa vào cái gọi là huyết mạch gia tộc của các ngươi nữa.”
Mũi kiếm của Diệp Thần tiếp tục lún sâu vào vết nứt thủy tinh kia. Hắn dùng hết toàn bộ tinh, khí, thần của hai đời tu luyện, dùng cả Kiếm Tâm vô địch của mình để làm chất xúc tác.
“Quy luật tự nhiên, trả về cho tự nhiên! Thương Thiên, hãy vỡ vụn đi!”
*Ầm!*
Một tiếng nổ rung chuyển cả vạn cổ lịch sử. Cửu Trọng Thiên – chín tầng đại lục vốn được phân cấp nghiêm ngặt, nay bỗng dưng rung lắc dữ dội. Những rào chắn vô hình ngăn cách giữa tầng 1 và tầng 9 bị một sức mạnh khủng khiếp xé nát.
Linh khí nồng đậm từ Thượng Tam Thiên, vốn bị các đại thế gia độc chiếm suốt hàng vạn năm, giờ đây như thác đổ dội xuống Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên. Những mảnh đất khô cằn bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, những tu sĩ bị kẹt ở cảnh giới hàng chục năm bỗng nhiên thấy xiềng xích trong người vỡ vụn, tu vi thăng tiến như diều gặp gió.
Ở tâm chấn, Thượng Quan Thánh bắt đầu tan biến. Cơ thể khổng lồ của hắn vỡ ra thành từng mảnh vụn. Hắn nhìn thấy tất cả sự kiêu ngạo, sự thống trị của Chư Gia đang sụp đổ theo từng đường kiếm của Diệp Thần. Hắn muốn gào thét, muốn phản kháng, nhưng lúc này hắn mới nhận ra mình nhỏ bé biết bao trước một chân lý mới đang được hình thành.
“Diệp Thần… ngươi… ngươi sẽ phải hối hận… không có trật tự… thế giới sẽ hỗn loạn…” Giọng hắn lịm dần rồi mất hẳn trong hư không.
Diệp Thần đứng giữa luồng ánh sáng chói lòa của sự chuyển giao thời đại. Hắn thấy thanh Thương Thiên Kiếm bắt đầu hóa thành tro bụi. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của nó – chém đứt một kỷ nguyên già cỗi.
Thân hình Diệp Thần cũng bắt đầu mờ ảo. Sử dụng "Thương Thiên Duy Ngã" là một cái giá quá lớn. Hắn đã dùng chính sự tồn tại của mình để ghi đè lên quy luật của vũ trụ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức dần chìm vào bóng tối, hắn nhìn thấy ở tầng dưới xa xôi kia, trên một ngọn núi thanh bình ở hạ giới, một thiếu nữ mặc áo bào trắng đang ngẩng đầu nhìn lên trời, đôi mắt nàng rưng rưng lệ nhưng môi lại mỉm cười.
“Lăng Nguyệt…”
Quy luật đã thay đổi. Thế giới không còn bị chia cắt. Bầu trời không còn là cái lồng.
Ánh sáng lan tỏa khắp nơi, che mờ cả dấu vết của trận chiến cuối cùng. Khi ánh sáng ấy tan đi, đỉnh Thương Thiên không còn là một đỉnh núi cô độc, mà đã trở thành một phần của đại địa rộng lớn.
Chư Gia đã bị hoành tảo. Thiên Đạo cũ đã bị trảm.
Vạn cổ về sau, người đời sẽ chỉ nhớ đến một người, một thanh kiếm đã từng chỉ thẳng lên trời cao mà hỏi tội thần linh. Một người đã dùng một kiếp cô độc để đổi lấy vạn kiếp tự do cho nhân thế.
Diệp Thần – Vạn Cổ Duy Nhất.
Giữa đại địa bao la mới được khai sinh, linh khí tràn trề như suối nguồn, một thanh kiếm gỗ bình thường cắm sâu trên một mỏm đá, lặng lẽ chứng kiến một thời đại mới huy hoàng bắt đầu…