Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 47: Đột Phá Vương Cảnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:16:34 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 47: ĐỘT PHÁ VƯƠNG CẢNH**

Gió rít gào trên đỉnh Thiên Nguyệt, những rặng mây đỏ rực bị xé toác ra như vết thương rỉ máu của bầu trời. Giữa trung tâm cuồng phong, Diệp Thần ngồi xếp bằng trên một tảng đá vôi lớn, thanh Thương Thiên Kiếm gãy cắm sâu xuống mặt đất ngay trước mặt hắn. Thân kiếm đen kịt, không một tia sáng nào lọt ra ngoài, nhưng sự im lặng ấy lại mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề như chì.

Lão Hắc nằm trên một mỏm đá cách đó không xa, cái đuôi mèo đen thỉnh thoảng quất nhẹ vào không trung, đôi mắt hoàng kim rực rỡ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Thần. Gương mặt lười biếng thường ngày của nó giờ đây thay bằng sự nghiêm nghị hiếm thấy.

"Thứ kiếm pháp này… đúng là đi ngược lại lẽ trời." Lão Hắc thầm nhủ trong lòng. "Từ Vạn Thượng Cảnh đột phá lên Vương Cảnh, kẻ khác chỉ cần cảm ngộ quy luật thiên địa, tích lũy linh lực đến mức nổ tung đan điền là có thể hóa kình thành vương. Nhưng tên nhóc này lại muốn dùng kiếm ý để chém đứt xiềng xích của bản thân, tự mình lập quy tắc. Đây không phải là thăng cấp, đây là tuyên chiến với Thần minh."

Bên cạnh Lão Hắc, Tô Lăng Nguyệt đứng bất động như một bức tượng băng. Gió thổi tung mái tóc dài và tà áo trắng của nàng, khuôn mặt thanh tú vương chút lo âu, đôi bàn tay ngọc ngà nắm chặt chuôi kiếm của chính mình. Nàng không nói một lời, nhưng khí lạnh tỏa ra từ "Thái Âm Linh Thể" đã âm thầm bao phủ lấy chân núi, hình thành một tấm màn tuyết mỏng manh để cảnh giới cho Diệp Thần.

"Uỳnh —!"

Một tiếng sấm trầm đục vang lên sâu trong ý thức của Diệp Thần.

Lúc này, bên trong cơ thể hắn, mười hai kinh mạch như mười hai con rồng cuồng loạn đang gầm thét. Khí hải rộng mênh mông như biển cả đang cuộn trào sóng dữ, mỗi một giọt linh khí lỏng đều bị nén chặt đến cực hạn. Trên đỉnh khí hải, bóng hư ảo của thanh Thương Thiên Kiếm đang không ngừng xoay tròn, mỗi vòng xoay lại hút sạch mọi ngóc ngách linh khí trong bán kính mười dặm xung quanh ngọn núi.

Diệp Thần đang đứng ở ranh giới của sự chuyển hóa. Vương Cảnh — còn được gọi là Kiếm Vương trong kiếm đạo — là giai đoạn tu sĩ bắt đầu hình thành ý chí trấn áp. Kẻ đạt đến cảnh giới này, chỉ cần một ánh mắt có thể khiến núi sông nứt vỡ, một ý niệm có thể khiến kẻ yếu hơn quỳ phục.

"Kiếp trước, ta dùng mười năm để đạt tới Vương Cảnh, được xưng là thiên tài vạn năm có một." Diệp Thần thầm lạnh lùng trong tâm khảm. "Nhưng kiếp này, ta nắm giữ Thương Thiên Kiếm Quyết, ta muốn vương cảnh này không chỉ là trấn áp sơn hà, mà là… trấn áp vạn đạo!"

Đột nhiên, từ phía xa, những tiếng xé gió chói tai vang lên liên tiếp.

Hơn mười đạo ánh sáng mạnh mẽ đang lao thẳng về phía đỉnh Thiên Nguyệt. Dẫn đầu là một lão giả vận trường bào tím, hơi thở tỏa ra cực kỳ mạnh mẽ, đã chạm đến ngưỡng cửa Vương Cảnh. Theo sau lão là những cao thủ của Diệp gia nhánh chính và một số cường giả của Chư Gia tại địa phương.

"Dị tượng thiên địa quá mức kinh người! Kẻ nào dám ngang nhiên đột phá tại đây?" Lão giả áo tím — nhị trưởng lão của Diệp gia địa phương, Diệp Thành Trung, gầm lên, giọng nói mang theo chân nguyên làm rung chuyển cả rừng cây.

Khi nhìn thấy bóng hình gầy gò của Diệp Thần đang ngồi giữa tâm bão, mắt Diệp Thành Trung co rụt lại, sát khí lập tức bùng nổ: "Lại là nghiệt chủng này! Hắn chưa chết sao? Nhìn khí thế này… hắn đang đột phá Vương Cảnh? Không được, tuyệt đối không được để hắn thành công!"

"Giết hắn cho ta! Kẻ nào lấy được đầu Diệp Thần, sẽ được ban thưởng vạn viên linh thạch, trực tiếp thăng làm nội môn trưởng lão!"

Đám cường giả đi theo gầm lên phấn khích. Chúng như một lũ sói đói, rút ra đủ loại vũ khí, hóa thành những luồng linh lực cuồng bạo lao về phía Diệp Thần.

"Cút!"

Một tiếng quát lạnh như từ địa ngục vọng về. Tô Lăng Nguyệt bước lên một bước, thanh kiếm trong tay nàng ra khỏi vỏ nửa thốn. Ngay lập tức, một luồng hàn khí thấu xương từ dưới chân nàng lan tỏa, biến mặt đất trong vòng trăm trượng thành băng kính.

"Kẻ nào bước qua ranh giới này, chết!"

Gương mặt của Tô Lăng Nguyệt vẫn lạnh lùng, nhưng kiếm ý của nàng đã không còn dịu dàng như trước. Để bảo vệ Diệp Thần, nàng sẵn sàng biến mình thành ác ma.

"Chỉ là một tiểu nha đầu!" Diệp Thành Trung khinh bỉ quát to, vung tay tung ra một đạo chưởng ấn tím ngắt: "Tử Tiêu Đại Chưởng, nát cho ta!"

Một cuộc chiến đẫm máu bùng nổ ở rìa bãi đất trống, nhưng Diệp Thần dường như chẳng hề hay biết. Tâm trí hắn giờ đây đã hoàn toàn lặn sâu vào một không gian tối tăm, nơi duy nhất tồn tại là một sợi xiềng xích mờ ảo, to lớn bằng cả một dãy núi, chắn ngang con đường tu hành của hắn.

Đó chính là Xiềng xích của Thiên đạo — thứ mà Chư Gia dùng để kiềm chế chúng sinh.

"Trảm!"

Diệp Thần hét lớn trong linh hồn. Thần thức của hắn hóa thành một lưỡi kiếm khổng lồ, mang theo tất cả sự kiêu ngạo của một vị Kiếm Tôn trọng sinh, mãnh liệt chém vào sợi xích kia.

"Keng —!"

Tiếng kim loại va chạm âm vang khắp tâm trí hắn, khiến thất khiếu của Diệp Thần ở thực tại đều rỉ máu. Đất đá dưới chân hắn bắt đầu vụn vỡ dưới áp lực kinh khủng.

Cùng lúc đó, trên bầu trời không còn một tia nắng. Những đám mây đen kịt không biết từ đâu ùn ùn kéo đến, xoáy thành một vòng tròn khổng lồ trên đỉnh núi. Trung tâm vòng xoáy là những tia lôi điện màu tím thẫm đang tích tụ.

"Thiên kiếp? Chết tiệt, từ Vạn Thượng Cảnh lên Vương Cảnh làm sao có thể có thiên kiếp?" Lão Hắc kinh hãi dựng đứng cả lông mèo. "Tên nhóc này rốt cuộc đã luyện ra loại yêu thai gì rồi? Thiên đạo không muốn cho hắn sống!"

Diệp Thành Trung cùng đám người Diệp gia cũng bị cảnh tượng này dọa cho đứng hình. Thiên uy áp sụp xuống khiến những kẻ có tu vi thấp hơn lập tức nôn máu quỳ xuống.

"Ha ha ha! Thiên kiếp! Ngay cả trời cũng muốn diệt ngươi, Diệp Thần, hôm nay ngươi không có đường sống!" Diệp Thành Trung điên cuồng cười lớn, nhưng lão cũng vội vàng lùi lại, không dám chạm vào vùng sấm sét.

Dưới áp lực của thiên kiếp và xiềng xích nội tâm, Diệp Thần từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy không còn lòng trắng, chỉ còn một màu vàng kim rực rỡ và sát khí lạnh lẽo thấu tận xương tủy.

"Ngươi muốn diệt ta?" Diệp Thần nhìn lên bầu trời, giọng nói bình thản nhưng uy nghiêm lạ thường. "Kiếp trước ta không cúi đầu, kiếp này ngươi lấy gì bắt ta quỳ?"

Hắn vươn tay ra, nắm lấy chuôi thanh Thương Thiên Kiếm gãy.

"Răng rắc!"

Một tiếng nổ lớn từ trong cơ thể Diệp Thần vang lên. Sợi xiềng xích trong thức hải của hắn rạn nứt rồi vỡ tan tành thành muôn vạn mảnh vụn. Trong khoảnh khắc đó, linh lực vốn đã bão hòa trong khí hải đột ngột bốc hơi, sau đó cô đọng lại thành một viên "Vương hạch" mang hình dáng một thanh kiếm nhỏ màu đen.

Ầm!!!

Một cột ánh sáng đen kịt từ đỉnh đầu Diệp Thần lao thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây đen, va chạm trực diện với tia lôi điện tím đầu tiên vừa giáng xuống.

Toàn bộ đỉnh Thiên Nguyệt rung chuyển như sắp sụp đổ. Những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi bị thổi bay như lá cỏ. Tô Lăng Nguyệt bị hất văng ra xa mấy chục trượng, nàng khó khăn cắm kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, mắt không rời bóng hình trong cột sáng kia.

Khí thế của Diệp Thần bắt đầu tăng vọt không ngừng.
Sơ kỳ Vương Cảnh…
Trung kỳ Vương Cảnh…
Đỉnh phong Vương Cảnh!

Dừng lại? Không! Kiếm ý của hắn vẫn chưa chịu dừng lại! Thanh Thương Thiên Kiếm gãy dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bắt đầu rung lên bần bật, hút sạch những tia lôi điện tím vào bên trong thân kiếm để rèn giũa chính mình.

Một kiếm vực rộng lớn chưa từng thấy bất ngờ khai mở.
Trong vòng bán kính nghìn trượng, vạn vật dường như đứng yên. Những tu sĩ đang định bỏ chạy của Diệp gia đột nhiên cảm thấy chân mình nặng nghìn cân, cổ họng bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Họ kinh hãi nhận ra, trong cái không gian này, Diệp Thần chính là thần. Chỉ cần hắn muốn, một hơi thở cũng có thể biến họ thành cát bụi.

Diệp Thần đứng dậy, rút mạnh thanh Thương Thiên Kiếm từ dưới đất lên. Một âm thanh chói tai của kiếm minh vang vọng khắp cả một vùng đại lục Hạ Tam Thiên, lan truyền qua những ngọn núi xa xăm, xuyên vào tận sâu trong linh hồn của mỗi người tu sĩ đang có mặt.

"Vương… Kiếm Vương… hắn thật sự đột phá thành công rồi?" Diệp Thành Trung lắp bắp, nỗi sợ hãi thấm sâu vào tận tủy sống. Lão quay đầu bỏ chạy điên cuồng, không còn mảy may ý định giết người đoạt bảo.

"Bây giờ mới muốn đi sao?"

Giọng nói của Diệp Thần nhẹ nhàng bên tai lão như một lời thì thầm của tử thần.

Diệp Thần bước một bước. Một bước này trực tiếp thu nhỏ khoảng cách trăm trượng. Hắn giơ thanh kiếm gãy lên, không cần dùng bất cứ kỹ xảo hay chiêu thức phức tạp nào, chỉ đơn giản là một cú chém ngang.

"Nhất Kiếm… Trấn Sơn Hà!"

Một đạo kiếm quang đen kịt, mang theo sự hủy diệt tuyệt đối của Thương Thiên Kiếm Quyết và sự uy nghiêm của Vương Cảnh, bùng nổ như một làn sóng thần màu đen.

"Không! Tha mạng—!"

Lời cầu xin chưa kịp dứt của Diệp Thành Trung và mười mấy cao thủ Diệp gia đã biến mất trong hư vô. Đạo kiếm quang đi qua, không chỉ con người, mà cả mỏm đá khổng lồ, toàn bộ sườn núi Thiên Nguyệt phía đông đều bị san bằng hoàn toàn, để lại một vệt chém phẳng lì như thể ai đó dùng dao nóng cắt qua bơ.

Mây đen trên trời tan biến ngay lập tức dưới áp lực của cú chém này. Ánh nắng rực rỡ trở lại, chiếu sáng bóng lưng thẳng tắp của thiếu niên đang đứng giữa tàn tích.

Diệp Thần thu kiếm, sắc mặt tuy có chút tái nhợt do tiêu hao quá lớn, nhưng ánh mắt lại sáng như sao trời. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn không ngừng trong từng thớ thịt.

"Vương Cảnh, rốt cuộc cũng thành." Hắn lầm bầm, nắm chặt tay lại, cảm giác như cả thế gian này đều nằm trong lòng bàn tay mình.

Lão Hắc bay đến, đáp xuống vai hắn, giọng đầy thán phục: "Khá khen cho tên nhóc nhà ngươi. Vừa đột phá đã đạt tới Vương Cảnh đỉnh phong, lại còn có khả năng hấp thụ thiên lôi để luyện kiếm. Chư Gia ở Thượng Tam Thiên nếu biết dưới hạ giới có một tên quái thai như ngươi, chắc hẳn họ sẽ mất ngủ rồi."

Tô Lăng Nguyệt đi tới, ánh mắt nàng nhu hòa nhìn Diệp Thần, khẽ lau vệt máu trên khóe môi hắn: "Huynh… có ổn không?"

Diệp Thần mỉm cười, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng: "Chưa bao giờ tốt hơn. Từ hôm nay, những kẻ truy sát ta sẽ phải chuẩn bị sẵn quan tài cho chính mình."

Hắn ngước nhìn lên phía tây — hướng về phía Cố gia và xa hơn nữa là những tầng trời cao hơn.

"Lâm gia đã mất một chi, Diệp gia nhánh chính đã bị răn đe. Tiếp theo, Chư Gia, ta sẽ từng bước, từng bước, dùng thanh kiếm này đòi lại tất cả nợ máu!"

Cả ngọn núi Thiên Nguyệt lặng thinh dưới chân hắn, dường như cũng đang phủ phục trước vị tân Vương vừa mới khai sinh. Kiếm chỉ thương thiên, vạn cổ duy nhất, hành trình của Diệp Thần, từ giây phút này mới chính là bắt đầu thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8