Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 75: Kẻ Đứng Sau Màn**
**CHƯƠNG 75: KẺ ĐỨNG SAU MÀN**
Gió đêm tại Hạ Tam Thiên mang theo cái lạnh thấu xương của hơi nước từ Thiên Hà đổ xuống, nhưng đối với những người đang bước đi trên con đường mòn rời khỏi phế tích Vạn Cổ Linh Uyển, cái lạnh này chẳng thấm tháp vào đâu so với sát ý vừa mới lắng xuống trong tâm khảm.
Diệp Thần bước đi chậm rãi, mỗi bước chân của hắn đều như đo lường lại khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại. Trên vai hắn, con mèo đen tên Lão Hắc đang lười biếng liếm lông, đôi mắt vàng của nó thỉnh thoảng lại nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây dày đặc che lấp lối lên Trung Tam Thiên.
“Tiểu Thần Thần, ngươi có cảm giác được không?” Lão Hắc bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói vốn dĩ cợt nhả nay lại mang theo một chút trầm mặc lạ thường. “Thiên đạo ở cái xó xỉnh này vốn dĩ đã mục nát, nhưng vừa rồi, khi ngươi thi triển một tia kiếm ý của Thương Thiên Kiếm Quyết, ta cảm nhận được một ánh mắt… từ trên cao nhìn xuống.”
Diệp Thần không dừng bước, ánh mắt hắn vẫn phẳng lặng như mặt hồ mùa thu: “Hắn sớm muộn gì cũng sẽ nhìn thấy. Ta vốn không có ý định che giấu vĩnh viễn. Thanh kiếm này một khi đã xuất vỏ, khí tức của nó giống như một ngọn đuốc giữa đêm đen, những kẻ đã từng nếm mùi cay đắng từ nó chắc chắn sẽ không thể ngồi yên.”
Tô Lăng Nguyệt đi bên cạnh, bàn tay nàng khẽ siết chặt vạt áo. Nàng không hiểu hết những gì họ đang nói, nhưng hai chữ “kẻ thù” và “trên cao” đủ để nàng hình dung ra những thực thể đáng sợ đang ngự trị tại đỉnh cao của thế giới này. Nàng nhìn sườn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Diệp Thần, lòng thầm thề phải nỗ lực tu luyện hơn nữa. Nàng không muốn chỉ là một bình hoa đứng sau lưng hắn, nàng muốn trở thành một thanh kiếm, cùng hắn chém đứt mọi rào cản.
“Đừng lo lắng.” Diệp Thần như đọc được tâm tư của nàng, bàn tay hắn khẽ đặt lên vai nàng, một luồng ấm áp nhẹ nhàng truyền sang khiến tâm tình nàng bình ổn lại. “Dù là ai đang nhìn, hắn cũng không thể giáng lâm xuống Hạ Tam Thiên này một cách dễ dàng. Quy tắc của Cửu Trọng Thiên là sự bảo hộ, đồng thời cũng là sự giam cầm đối với bọn chúng.”
—
Cùng lúc đó, tại Thượng Tam Thiên – tầng trời thứ chín, nơi được mệnh danh là “Thương Thiên Chi Đỉnh”.
Nơi đây không có ban đêm, chỉ có ánh hào quang vĩnh cửu bao phủ lấy những cung điện nguy nga trôi nổi giữa mây ngàn. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, mỗi một tấc đất đều ẩn chứa quy tắc của đại đạo.
Tại trung tâm của vạn giới, trong một tòa điện thờ tĩnh mịch mang tên “Thiên Cơ Cung”, một nam tử đang ngồi xếp bằng trên một đóa sen xanh khổng lồ. Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng tinh khôi, mái tóc dài như ngân hà đổ xuống vai, gương mặt tuấn mỹ đến mức thoát tục, dường như không một bụi trần nào có thể chạm đến.
Hắn chính là Thượng Quan Thánh – đệ nhất cường giả của Bát Đại Thế Gia, kẻ hiện đang thay mặt Thiên Đạo chấp chưởng trật tự của Cửu Trọng Thiên.
Đột nhiên, đôi mắt của Thượng Quan Thánh khẽ mở ra.
Đó là đôi mắt không có đồng tử, chỉ có một vùng không gian hỗn độn như chứa đựng cả sự sinh diệt của các vì sao. Hắn nhíu mày, một hành động nhỏ nhoi thôi nhưng lại khiến toàn bộ cung điện rung chuyển, hàng vạn dặm mây trắng xung quanh Thiên Cơ Cung lập tức bị thổi tan, để lộ ra bầu trời sâu thẳm.
“Loạn rồi…”
Thượng Quan Thánh thốt ra hai chữ, giọng nói như tiếng chuông đồng vang vọng giữa hư không.
Ngay lập tức, một bóng đen quỳ rạp xuống phía dưới tòa sen. Đó là một lão giả có tu vi đã đạt đến Thánh Cảnh, nhưng ở trước mặt Thượng Quan Thánh, lão chẳng khác nào một con kiến hôi, run rẩy không dám ngẩng đầu.
“Khởi bẩm Thánh Chủ, có chuyện gì khiến Ngài bận tâm?”
Thượng Quan Thánh đưa bàn tay thon dài ra, hư không trước mặt hắn bắt đầu vặn vẹo, hình thành nên một bức tranh thủy mặc mờ ảo. Trong bức tranh đó, hình ảnh một thiếu niên đeo thanh kiếm gãy đang bước đi tại Hạ Tam Thiên dần hiện rõ. Tuy nhiên, hình ảnh này cực kỳ nhòe nhoẹt, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đang ngăn cản sự dòm ngó của Thiên Cơ.
“Trấn hồn linh trận tại Hạ Tam Thiên vừa bị lay động.” Thượng Quan Thánh bình thản nói, nhưng trong lời nói ẩn chứa một luồng áp lực kinh hồn. “Ngàn năm nay, không một ai ở tầng thấp có thể chạm đến quy tắc của Kiếm Ý sơ khởi, ngoại trừ… kẻ đó.”
Lão giả Thánh Cảnh bên dưới rùng mình, giọng run bắn: “Thánh Chủ đang nói đến… Vạn Cổ Kiếm Tôn? Chuyện đó không thể nào! Năm xưa Bát gia liên thủ, đích thân Ngài đã dùng Thiên Đạo Chi Lực chém đứt hồn phách của hắn, khiến hắn thần hình câu diệt tại Thiên Ngoại Thiên. Hơn nữa, Thương Thiên Kiếm đã gãy, làm sao có thể tái hiện?”
“Ta cũng mong là mình nhìn lầm.” Thượng Quan Thánh đứng dậy. Bước chân hắn chạm xuống đóa sen, tỏa ra những vòng tròn gợn sóng lan tỏa khắp không gian. “Nhưng cảm giác bất an này, từ trước đến nay chưa từng sai. Có một tia nhân quả đang trỗi dậy từ phía dưới đáy sâu của Cửu Trọng Thiên. Có kẻ đang dùng máu của Chư Gia để nuôi lại thanh kiếm đó.”
Ánh mắt Thượng Quan Thánh xuyên qua vô số tầng không gian, cố gắng nhìn thấu vào thân phận của thiếu niên kia, nhưng mỗi lần hắn định tiến sâu vào thì một luồng sát khí đen kịch lại bùng lên trong bức tranh thủy mặc, cắt đứt sự liên kết.
“Hừ!” Thượng Quan Thánh hừ lạnh một tiếng, một tia máu đỏ rỉ ra từ khóe mắt hắn.
“Thánh Chủ!” Lão giả kinh hãi hô lên. Kẻ mạnh nhất thế gian này lại bị phản phệ khi chỉ nhìn vào một kẻ ở Hạ Tam Thiên sao?
“Không sao.” Thượng Quan Thánh lau đi vết máu, nụ cười trên môi hắn lạnh lẽo vô cùng. “Là Kiếm linh của Thương Thiên Kiếm. Nó vẫn còn sống, và nó đang che giấu cho chủ nhân mới của mình. Thú vị lắm, Diệp Thần… liệu có phải là ngươi trở về từ địa ngục hay không?”
Hắn quay sang lão giả, ra lệnh: “Truyền ý chỉ của ta xuống Trung Tam Thiên. Bảo các gia tộc ở đó, phái những người ưu tú nhất xuống Hạ Tam Thiên dưới danh nghĩa 'Rèn luyện Thiên Kiêu'. Tìm cho ra kẻ đang nắm giữ thanh kiếm đen. Nếu là hắn, giết không tha. Nếu không phải hắn, cũng đem thanh kiếm đó về đây.”
“Thưa Thánh Chủ, quy tắc tầng trời có hạn chế rất lớn đối với tu vi, nếu đưa người xuống quá mạnh sẽ dẫn đến sụp đổ không gian…”
“Ta sẽ ban cho bọn chúng 'Thiên Đạo Phù', có thể che mắt quy tắc trong ba tháng.” Thượng Quan Thánh phẩy tay. “Đi ngay đi. Ta không muốn thấy bất kỳ sự cố nào nữa. Cái gọi là thiên tài, nếu không nằm trong tầm tay của Chư Gia, thì chỉ có con đường chết.”
Bóng đen tuân lệnh biến mất trong tích tắc.
Thượng Quan Thánh đứng một mình trên đỉnh cao vạn trượng, nhìn về phía hư vô. Trong tâm trí hắn, hình ảnh trận chiến kinh thiên động địa ngàn năm trước lại hiện về. Diệp Thần của năm đó, với một mình một kiếm, đã suýt chút nữa lật đổ toàn bộ trật tự của Chư Gia. Cái bóng của kẻ đó quá lớn, lớn đến mức dù hắn đã ngồi trên ngôi vị chí cao này ngàn năm, đôi lúc vẫn cảm thấy một sự đe dọa vô hình sau lưng.
“Dù ngươi có là thần hay quỷ, một khi đã bị ta giẫm dưới chân một lần, thì vĩnh viễn không thể lật mình.” Thượng Quan Thánh lẩm bẩm, bàn tay hắn nắm chặt lại, nghiền nát một mảnh hư không.
—
Trở lại Hạ Tam Thiên, Diệp Thần bỗng dừng bước, ánh mắt hắn nheo lại nhìn về phía bầu trời xa xăm. Một luồng khí tức lạnh lẽo vừa thoáng qua, dường như có một đôi mắt vừa mới thu hồi lại tầm nhìn.
“Hắn phát hiện ra rồi sao?” Tô Lăng Nguyệt lo lắng hỏi.
Lão Hắc trên vai Diệp Thần nhe răng, lộ ra vẻ khinh thường: “Phát hiện thì sao? Cái tên Thượng Quan Thánh đó là kẻ đa nghi nhất thế gian. Hắn sẽ không trực tiếp ra tay đâu. Hắn thích nhìn con mồi vùng vẫy trong tuyệt vọng hơn. Hắn sẽ phái một đám chó săn xuống đây để thăm dò.”
Diệp Thần lại không hề lộ vẻ lo lắng, ngược lại, khóe miệng hắn hơi cong lên thành một đường vòng cung đầy ngạo nghễ.
“Đưa người xuống sao? Tốt lắm.” Diệp Thần thản nhiên nói, trong tay hắn, thanh kiếm gãy bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ, tràn đầy sự hưng phấn. “Hạ Tam Thiên này vốn dĩ đã quá nhỏ bé, nếu có thêm vài quân cờ từ phía trên xuống làm đá mài kiếm cho ta, tốc độ khôi phục tu vi sẽ nhanh hơn rất nhiều.”
Hắn nhìn về phía con đường dẫn đến Diệp Gia nhánh chính tại Hạ Tam Thiên, nơi mà hắn dự định sẽ là điểm dừng chân cuối cùng để chấm dứt mọi ân oán tại tầng trời này.
“Lăng Nguyệt, chuẩn bị đi.” Diệp Thần nói, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định. “Sắp tới, kẻ thù của chúng ta không còn là những kẻ hủ bại ở cái thành nhỏ này nữa, mà là những thiên tài chân chính của Trung Tam Thiên. Ngươi có sợ không?”
Tô Lăng Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt nàng sáng rực như những vì sao đêm: “Bên cạnh huynh, Lăng Nguyệt chưa bao giờ biết sợ.”
“Tốt.” Diệp Thần bước đi nhanh hơn.
Sóng gió của Cửu Trọng Thiên đang bắt đầu khởi phát từ đáy tầng trời. Những kẻ đứng sau màn đang bắt đầu dọn dẹp bàn cờ, nhưng bọn chúng không biết rằng, con cờ mà bọn chúng nghĩ là yếu ớt nhất, thực chất lại là thanh kiếm sắc lẹm nhất, sẵn sàng đâm xuyên qua cả bàn cờ, chỉ thẳng hướng Thương Thiên.
Một trận đại biến, sắp sửa mở màn. Diệp Thần biết rõ, con đường “Hoành Tảo Chư Gia” của hắn, từ khoảnh khắc này, mới chính thức bước vào chương rực rỡ và đẫm máu nhất.