Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 127: Hệ thống tiết lộ nhiệm vụ cuối cùng**
**CHƯƠNG 127: HỆ THỐNG TIẾT LỘ NHIỆM VỤ CUỐI CÙNG**
Chiều hoàng hôn ở Linh Điền Phong luôn mang một vẻ đẹp khác biệt so với các đỉnh núi khác của Thanh Vân Môn. Ở những nơi kia, hoàng hôn là lúc vạn vật thu liễm, các đệ tử vội vã kết thúc buổi tập luyện để về động phủ thiền định. Nhưng ở đây, hoàng hôn lại là mùi của cơm gạo tám mới gặt thơm nồng, mùi rau xào mỡ lợn len lỏi qua từng kẽ lá, và tiếng ngáy o o của một con chó đen gầy nhom đang nằm dưới gốc cây lê già.
Diệp Trường An vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế mây mà hắn tự tay đan bằng dây mây tiên vạn năm, đôi dép rơm treo lủng lẳng ở đầu ngón chân cái. Hắn thong thả ngậm một ngọn cỏ đuôi chó, mắt nhìn trời xanh, trong lòng cảm thán:
"Đời người tu tiên, cuối cùng cũng chỉ vì một bát cơm no, một giấc ngủ ngon. Cứ như ta thế này, ngày trồng rau đêm hóng gió, có khác gì thánh nhân đâu cơ chứ?"
Thực chất, "thánh nhân" trong miệng Diệp Trường An so với "Thánh nhân" mà cả giới tu tiên hằng mơ ước là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Một đằng là cảnh giới vạn kiếp bất diệt, uy trấn bát hoang; một đằng là cảnh giới lười biếng đạt tới mức thượng thừa.
Nhưng cuộc sống yên bình ấy thường không kéo dài lâu khi trong đầu hắn đột nhiên vang lên một tiếng động mà hắn ghét nhất.
*Ting!*
"Hệ thống nhắc nhở: Tích lũy điểm kinh nghiệm làm nông đã đạt mức cực hạn. Chúc mừng ký chủ hoàn thành giai đoạn 'Gieo hạt – Ươm mầm – Thu hoạch'. Hiện nay mở khóa Giao diện Tối cao."
Diệp Trường An suýt chút nữa rơi cả ngọn cỏ ra khỏi miệng. Hắn ngồi bật dậy, khuôn mặt vốn điềm đạm bỗng chốc trở nên cảnh giác:
"Cái gì mà cực hạn? Ta nhớ mình vẫn còn một mẫu ruộng khoai tây chưa nhổ mầm, hai vạt rau cải vừa mới lên xanh. Hệ thống, ngươi lại định bày trò gì? Ta đã nói rồi, ta không muốn đi bí cảnh, không muốn tranh đoạt linh bảo, càng không muốn thăng cấp để bị sét đánh đâu!"
Tuy miệng nói vậy, nhưng trước mặt Diệp Trường An đã hiện ra một màn hình quang ảo lấp lánh màu hoàng kim, khác hẳn với màu xanh lá cây giản dị thường ngày. Những dòng chữ cổ xưa chảy tràn như thác đổ, mang theo một luồng uy áp mà nếu là chưởng môn Vân Thái Nhất đứng đây, hẳn đã phải quỳ xuống mà bái lạy vì kinh hãi.
*“Ký chủ: Diệp Trường An.”*
*“Danh hiệu: Nông phu vĩ đại nhất thiên hà.”*
*“Thành tựu: Biến đất chết thành tiên điền, biến cỏ dại thành thánh thảo, biến linh thú cấp cao thành… chó giữ nhà.”*
Nhị Hắc đang ngủ ở dưới gốc cây nghe thấy hai chữ "chó giữ nhà" thì lim dim mở mắt, vẫy vẫy cái đuôi trông có vẻ vô cùng tự hào. Nó – một Hắc Kỳ Lân viễn cổ danh chấn vạn dặm – hiện giờ chỉ quan tâm xem tối nay chủ nhân có chia cho nó vài củ khoai nướng hay không thôi.
Dòng chữ trên màn hình tiếp tục thay đổi:
*“Nhiệm vụ chính tuyến cuối cùng đã mở khóa: TRỒNG THẾ GIỚI THỤ.”*
Diệp Trường An sững sờ. "Thế Giới Thụ? Ngươi bảo ta trồng một cái cây bình thường đúng không? Chắc cũng giống như mấy gốc đào sau núi, bón chút phân hữu cơ là lớn thôi chứ gì?"
*Ting!*
*“Thông tin về Thế Giới Thụ: Đây là căn nguyên của sự sống, là trục xoay của vạn vật. Khi cây mọc, linh khí khô kiệt của Thanh Lam Giới sẽ được tái tạo. Khi cây nở hoa, luân hồi sẽ định hình. Khi cây kết quả, thế giới sẽ thăng hoa.”*
*“Yêu cầu nhiệm vụ: Ký chủ phải tự tay ươm mầm Hạt Giống Hỗn Độn duy nhất còn sót lại, sử dụng 'Trái Tim Nông Phu' để tưới dưỡng.”*
*“Phần thưởng hoàn thành: Thánh nhân đạo quả (Thực sự là Thánh nhân, không phải kiểu giả vờ).”*
*“Hình phạt thất bại: Thế giới sụp đổ, vườn rau của ký chủ cũng sẽ tan tành.”*
Mắt Diệp Trường An giật liên hồi khi nhìn thấy dòng "vườn rau của ký chủ sẽ tan tành". Đối với hắn, thiên hạ đại loạn cũng không đáng sợ bằng việc cái vườn rau dày công chăm sóc bấy lâu bị hỏng. Hắn lầm bầm:
"Ngươi đây là cưỡng bức lao động! Ngươi biết bón phân cho Thế Giới Thụ tốn bao nhiêu sức không? Nước tưới chắc chắn không phải nước suối thường, đất trồng chắc chắn không phải đất đỏ bazan. Ta mệt lắm rồi, ta chỉ muốn làm cá mặn thôi!"
Như để đáp lại sự phản kháng của hắn, một luồng ánh sáng chói lòa từ trên trời giáng thẳng xuống ngay giữa mảnh linh điền trung tâm của Diệp Trường An. Không có sấm sét, không có tiếng nổ lớn, chỉ có một hạt giống đen xì, xù xì như một cục than khô xuất hiện, lơ lửng giữa không trung.
Cùng lúc đó, toàn bộ Thanh Vân Môn chấn động.
Từ Thanh Vân Phong cho đến Kiếm Thủ Phong, hàng ngàn đệ tử ngẩng đầu lên trời. Họ cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết và mênh mông đến mức khiến kinh mạch trong người họ tự động vận chuyển nhanh gấp mười lần.
Chưởng môn Vân Thái Nhất đang cầm một củ tỏi (sản vật của Linh Điền Phong) chuẩn bị chấm muối, bỗng tay run bần bật khiến củ tỏi rơi xuống đất. Lão nhìn về phía Linh Điền Phong với ánh mắt vừa kinh sợ vừa ngưỡng mộ:
"Đạo vận này… Hào quang này… Lại là Trường An! Lần này hắn không trồng tỏi nữa sao? Lần này hắn muốn… tạo ra một thế giới mới sao?"
Trên Linh Điền Phong, Liễu Nhược Băng từ trong túp lều tranh đi ra. Nàng hôm nay diện một bộ đồ thô nhẹ nhàng, mái tóc dài cột cao, trông không giống Băng Sơn Kiếm Tiên lạnh lùng mà giống một cô thôn nữ thanh tao. Nhìn thấy Diệp Trường An đang đứng bất động trước "cục than đen", nàng tiến lại gần, khẽ giọng hỏi:
"Trường An huynh, hạt giống này là…"
Diệp Trường An thở dài một hơi, thu lại dáng vẻ lười biếng. Ánh mắt hắn nhìn hạt giống bỗng trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra, lần này không thể trốn tránh được nữa. Nếu hắn không trồng, cái "Sâu đục thời gian" mà hệ thống từng nhắc tới sẽ thực sự nuốt chửng nơi này.
"Đại sư tỷ, cô nói xem, nếu trên đời này có một cái cây mà tàn lá của nó có thể che chở cho mọi người khỏi bão tố, quả của nó có thể cứu vãn vạn sinh linh, nhưng để chăm sóc nó thì vô cùng cực khổ, cô có trồng không?"
Liễu Nhược Băng sững lại, sau đó nàng mỉm cười, ánh mắt kiên định nhìn hắn:
"Nếu người trồng là huynh, ta tin huynh sẽ làm được. Và nếu huynh thấy cực khổ, ta sẽ cùng huynh nhổ cỏ, Nhị Hắc sẽ giúp huynh trông chừng sâu bọ. Huynh chưa bao giờ một mình ở cái Linh Điền Phong này cả."
Nhị Hắc như hiểu chuyện, nó lạch bạch chạy lại, dụi cái đầu to lớn vào bắp chân Diệp Trường An, miệng kêu "Gâu" một tiếng thật to đầy dũng khí.
Diệp Trường An bật cười. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đón lấy "cục than đen" vào lòng bàn tay. Một cảm giác nóng hổi như dòng máu nóng chạy thẳng vào tim hắn. Hạt giống này đang thở. Nó đang chờ đợi người duy nhất có thể cho nó sự sống.
"Được rồi, hệ thống. Ta nhận nhiệm vụ này." Diệp Trường An lẩm bẩm trong đầu. "Nhưng nói trước, sau khi trồng xong, ngươi phải nâng cấp cái ghế nằm của ta lên thành Cực Phẩm Thánh Khí, nếu không ta sẽ đình công."
Hệ thống im lặng một giây, sau đó dòng chữ hiện lên: *“Thỏa hiệp.”*
Diệp Trường An cầm cái cuốc rỉ sét thường ngày, thong thả đi về phía trung tâm mẫu ruộng. Động tác của hắn rất chậm, nhưng mỗi bước đi đều như đạp lên quy luật của không gian. Các đại lão từ khắp nơi đang bay tới Thanh Vân Môn bỗng nhiên bị khựng lại giữa không trung. Một bức màn xanh biếc âm thầm bao phủ lấy Linh Điền Phong, ngăn cách mọi sự dòm ngó của thế gian.
"Đến đây đi." Diệp Trường An vung cuốc. "Hôm nay, ta sẽ cho thế giới này biết, thế nào mới thực sự là làm ruộng."
Một nhát cuốc bổ xuống, mặt đất không hề sứt mẻ, nhưng một khe nứt không gian tràn đầy hơi thở hỗn độn mở ra. Diệp Trường An đặt hạt giống xuống, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve lớp vỏ xù xì:
"Ngoan nào, lớn lên cho tốt. Chỉ cần ngươi tươi tốt, ta mới có chỗ mà ngủ nướng."
Hạt giống vừa chạm đất, một mầm non màu tím đen ngay lập tức đâm chồi. Cả bầu trời phía trên Linh Điền Phong bỗng nhiên đổi màu, từ xanh biếc chuyển sang màu hổ phách tuyệt đẹp. Một tán cây hư ảo, khổng lồ che khuất cả nghìn dặm xuất hiện trong chớp mắt, rung động đến tận tâm hồn của mọi sinh linh trong giới tu tiên.
Nhiệm vụ cuối cùng chính thức bắt đầu. Và Diệp Trường An biết, hành trình từ một nông dân đến Thánh nhân của hắn, chỉ cách đúng một cái cây.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của nam chính cùng cái cuốc rỉ sắt đổ dài trên linh điền. Thế giới đang biến đổi, nhưng ở đây, vị "ẩn thế cao nhân" ấy chỉ đang lo lắng xem tối nay nên nấu món gì để bồi bổ cho sức khỏe mà làm việc nặng.
"Trường An huynh, tối nay ăn gì?" Liễu Nhược Băng đứng đằng xa hỏi lớn.
"Làm nồi lẩu gà linh thảo đi! Ăn xong còn có sức mà… khai thiên lập địa!" Diệp Trường An vẫy tay cười nói.
Tiếng cười vang vọng cả đỉnh núi, xua tan những ưu tư về sứ mệnh cứu thế. Đối với hắn, dù là Thánh nhân hay nông dân, thì bữa tối vẫn là quan trọng nhất.