Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 168: Trồng vừng (mè)

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:56:51 | Lượt xem: 8

**Chương 168: Hư Không Thừa Thủ, Nhất Trân Định Càn Khôn**

Sương sớm trên đỉnh Linh Điền Phong chưa kịp tan, Diệp Trường An đã lạch bạch đôi dép rơm, vác chiếc cuốc rỉ sét đi dạo quanh bờ ruộng. Sau trận "náo loạn" của đám sâu bọ phương xa cùng vị Chuẩn Đế nào đó bị cuốc bay hồi nọ, Linh Điền Phong dường như có chút… đổi khác.

Trong mắt phàm nhân hay kể cả những tu sĩ bình thường, Linh Điền Phong vẫn chỉ là ngọn núi nghèo nàn, cỏ dại mọc đầy. Nhưng trong đôi mắt "Thần Nhãn" của Diệp Trường An, hắn lại thấy không gian quanh đây có chút lỏng lẻo.

Những sợi tơ "Lý" mà hắn nhìn thấy hằng ngày, nay bỗng dưng đứt gãy vài đoạn. Gió lùa qua những kẽ hở không gian ấy mang theo cái lạnh lẽo của hư không thẳm sâu, khiến mấy cây bắp cải ven đường hơi héo rũ.

"Hỏng rồi, tường nhà dột thì có thể lợp lại, chứ 'trần nhà' thế gian mà dột thế này thì lúa ngô sao mà sống nổi?" – Trường An lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự ưu tư của một người nông dân lo lắng cho vụ mùa.

Đúng lúc này, thanh âm lạnh lẽo nhưng máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu hắn:

*[Đinh! Phát hiện không gian quanh linh điền xuất hiện hiện tượng 'Rạn nứt cục bộ' do dư chấn của các đợt thu hoạch cao cấp. Kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt: 'Vá trời bằng đôi tay cần cù'.]*

*[Phần thưởng: Hạt giống Thái Thượng Hư Không Hắc Ma (Vừng đen hư không).]*

*[Yêu cầu: Gieo trồng và thu hoạch trong vòng 24 giờ để gia cố căn cơ không gian của Thanh Lam Giới.]*

Trường An ngẩn người một chút, rồi tặc lưỡi: "Lại là vừng sao? Được đấy, lâu rồi không làm ít kẹo mè xửng nhắm rượu cùng sư phụ."

Hắn đưa tay vào không trung, một túi vải nhỏ xíu hiện ra. Bên trong là mười hai hạt vừng đen lánh, thoạt nhìn như những mảnh vụn của bóng đêm, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi hạt vừng đều đang xoay tròn, bên trong dường như chứa đựng cả một dải ngân hà thu nhỏ.

Để trồng được loại "Hắc Ma" này, không thể dùng đất thường. Trường An lững thững đi tới góc sân, nơi có một khoảnh đất mà hắn gọi là "đất mùn tự nhiên", thực chất là đất tích tụ tinh hoa của vô số mảnh vỡ thần khí và tiên dược mà hắn lười không dọn dẹp.

Hắn vung cuốc. Mỗi nhát cuốc của hắn dường như không phải đang chạm vào đất, mà là đang đập vào một nhịp điệu nào đó của vũ trụ.

*Coong… coong…*

Tiếng cuốc đất khô khan vang vọng khắp Linh Điền Phong. Ở dưới chân núi, Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng đang ngồi khoanh chân bên một tảng đá để mài thanh kiếm rỉ của mình. Nghe tiếng cuốc, nàng khẽ mở mắt, trong lòng kinh hãi.

Mỗi tiếng "coong" ấy rơi vào tai nàng lại hóa thành những tiếng sấm nổ vang trong thức hải. Nàng nhìn thấy từng đạo kiếm ý mà nàng khổ công rèn luyện bấy lâu, nay dưới nhịp điệu của chiếc cuốc kia, bắt đầu tự động vỡ vụn rồi tái thiết lại một cách hoàn hảo hơn.

"Sư đệ… rốt cuộc là đang diễn luyện thần thông gì?" – Nàng thì thào, ánh mắt đầy vẻ sùng bái nhưng không dám tiến lại gần, sợ phá hỏng sự tập trung của vị "Đại đạo thánh nhân" đang bận rộn… cuốc đất kia.

Trên đỉnh núi, Diệp Trường An đã đào xong mười hai cái lỗ nhỏ. Hắn cẩn thận thả từng hạt vừng vào.

Thông thường, trồng cây cần tưới nước, nhưng Thái Thượng Hư Không Hắc Ma thì không. Nó cần "Hư không chi khí". Trường An vẫy vẫy tay vào không trung, nơi những vết rạn nứt không gian đang rò rỉ khí lạnh. Hắn như một người đầu bếp đang điều phối gia vị, dồn toàn bộ khí lạnh hỗn loạn đó vào các hố trồng vừng.

"Vào đi, đừng đi lung tung phá phách hoa màu của ta."

Lạ lùng thay, những kẽ hở không gian dữ tợn khiến các vị Đại thánh phải biến sắc ấy, dưới cái vẫy tay của Trường An, bỗng ngoan ngoãn như những con chiên lạc lối, rầm rập đổ vào các hố nhỏ.

Vừa hấp thụ hư không khí, mầm cây vừng đã lập tức trồi lên. Thân cây đen kịt như mực, lá lại lấp lánh bạc, cao chưa đầy nửa thước nhưng tỏa ra một áp lực khiến không gian xung quanh trở nên đặc quánh lại, vô cùng bền vững.

Diệp Trường An nhìn nhìn một hồi, thấy cây mọc hơi chậm, liền lầm bầm: "Thiếu chút đường rồi."

Hắn chạy vào bếp, lấy ra một hũ "Linh Mạch Mạch Nha" mà hắn tự ủ từ lúa mạch chín phẩm năm ngoái, pha với một gáo nước giếng, rồi đem tưới đều.

*Xèo xèo!*

Mùi thơm dịu nhẹ nhưng thẩm thấu tận tâm can bắt đầu lan tỏa. Những cây vừng đen nhanh chóng đơm hoa, kết quả. Những bao vừng nhỏ xíu, bên trong chứa đựng sức mạnh "khâu vá" không gian thần kỳ.

Đến giữa trưa, vừng đã chín. Trường An dùng liềm rỉ cắt lấy những bao vừng, rồi thong thả ngồi xuống cạnh bếp lò đất sét ngay giữa vườn.

"Sư phụ! Sư tỷ! Mau tới đây, hôm nay chúng ta có kẹo mè xửng để ăn rồi!" – Tiếng gọi vang dội của hắn cắt ngang sự yên tĩnh.

Tiêu Dao Tử từ trong hang sâu bay ra, trên người vẫn còn nồng nặc mùi rượu, nhưng vừa nghe thấy hai chữ "mè xửng" thì đôi mắt già nua sáng rực lên. Liễu Nhược Băng cũng thu kiếm, thân hình mảnh mai như cánh nhạn hạ lạc xuống trước mặt Trường An.

"Trường An à, cái này là… thứ mà con trồng sáng nay sao?" – Tiêu Dao Tử run rẩy chỉ vào rổ hạt vừng đen lánh. Lão cảm thấy chỉ cần nhìn vào hạt vừng đó, cảnh giới vốn đã trì trệ từ lâu của lão bỗng nhiên có dấu hiệu rung động.

"Vâng, một loại vừng dại thôi." – Trường An xua tay, rồi bắt đầu thao tác.

Hắn đun nóng mật mạch nha trong nồi đồng. Mật đường sôi sùng sục, bốc lên những dải hào quang ngũ sắc mà hắn chỉ coi là… bọt bẩn. Hắn nhanh tay rắc vừng đen đã rang chín vào. Một loại quy luật thần bí bắt đầu vận chuyển trong nồi kẹo.

Hạt vừng đen đóng vai trò là "điểm mấu chốt", mật đường là "chất dẫn". Khi Trường An dùng đũa khuấy đều, những vết rạn nứt không gian bên ngoài Linh Điền Phong, dưới tác động của mùi hương tỏa ra từ nồi kẹo, bắt đầu kỳ tích khép lại.

Mỗi vòng quay của chiếc đũa, không gian Thanh Lam Giới lại vững chắc thêm một phần.

"Nào, mỗi người một miếng." – Trường An cắt khối kẹo đã đông lại thành từng miếng hình vuông, rắc thêm chút đậu phộng (cũng là hàng linh thực hắn trồng ở hàng rào).

Tiêu Dao Tử run rẩy cầm lấy một miếng, đưa vào miệng.

*Rắc!*

Âm thanh giòn tan vang lên. Ngay lập tức, vị lão già này trợn trừng mắt. Lão thấy mình không còn đứng ở Linh Điền Phong nữa. Lão thấy mình đang lơ lửng giữa thái không, nơi vạn vật bắt đầu khởi sinh. Những hiểu biết về không gian, về sự gắn kết giữa các giới vực vốn mơ hồ bỗng chốc hiện rõ mồn một như một bản đồ chi tiết.

"Đây là… kẹo? Đây là đạo!" – Tiêu Dao Tử lệ rơi đầy mặt, trực tiếp ngồi bệt xuống đất nhập định. Quanh người lão, hư không không ngừng vỡ nát rồi lại liền lại, tu vi cứ thế mà thăng cấp như bay.

Liễu Nhược Băng sau khi ăn một miếng, cảm thấy thanh kiếm trong tay mình bỗng nhẹ đi vô vàn. Nàng nhận ra, kiếm đạo của nàng trước đây quá "nhọn", nay nhờ có sự mềm mại và kết dính của "mè xửng" này, nàng đã ngộ ra được tầng thứ tiếp theo: *Vạn vật giai là kiếm, kiếm tại tâm trung hư.*

Trong khi hai người phụ đang bận "ngộ đạo", thì Diệp Trường An lại đang gãi đầu nhìn về phía hàng rào gỗ.

Ở đó, Nhị Hắc đang sủa ông ổng về phía không trung. Có một người, đúng hơn là một bóng ma đang kẹt nửa người trong một vết rách không gian đã bị kẹo mè xửng "vá" lại nửa chừng.

Đó là một vị Sát thủ Không gian của Ảnh Ma Tông, một vị cường giả cấp Hóa Thần đang định lẻn vào trộm bí kíp của Linh Điền Phong. Xui xẻo thay cho hắn, đúng lúc hắn đang "xuyên tường" không gian thì gặp lúc Diệp Trường An đang vá trời.

Thế là, hắn bị kẹt lại như một con ruồi bị dính vào nhựa cây.

"Nhị Hắc, im lặng đi." – Trường An đi tới, nhìn "con ruồi" đang vùng vẫy kia, nhíu mày nói: "Thứ gì đây? Một loại côn trùng mới à? Trông có vẻ hơi to, chắc là hại cây đây."

Vị sát thủ Hóa Thần kia nhìn thấy Diệp Trường An, vốn định quát mắng đe dọa, nhưng khi hắn nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả thái bình thịnh trị của người thanh niên đi dép rơm, lá gan của hắn lập tức vỡ vụn. Áp lực tỏa ra từ người Trường An không phải là uy áp của tu vi, mà là sự chèn ép của cả một quy luật thế giới hoàn chỉnh.

"Thánh… Thánh nhân cứu mạng!" – Hắn lắp bắp, giọng nói thều thào.

Trường An thở dài: "Đã làm hại vườn rau của ta còn đòi cứu mạng? Nhị Hắc, đem nó ném vào hố phân, cho nó làm phân bón hữu cơ đi."

Nhị Hắc nghe vậy, mắt lóe lên tia hưng phấn, bước tới lôi vị sát thủ cấp Hóa Thần kia ra khỏi kẽ hở không gian như lôi một con gà chết. Không gian lập tức liền lại hoàn toàn, không một kẽ hở, vững chắc tới mức ngay cả Thiên đạo cũng phải gật đầu hài lòng.

Trường An nhìn quanh một vòng, thấy mọi thứ đã "phẳng phiu", gật đầu hài lòng rồi ngồi xuống ghế tre, nhấm nháp miếng kẹo mè xửng cuối cùng.

"Hừm, hơi nhiều đường một chút, lần sau nên bớt lại. Nhưng mà, ăn xong thấy trời xanh mây trắng hẳn ra, đúng là lao động là vinh quang."

Dưới chân hắn, một mầm vừng nhỏ còn sót lại khẽ rung rinh. Nếu có cao thủ Thượng giới ở đây, hẳn sẽ kinh hoàng phát hiện ra: ngọn núi nhỏ này, nay đã biến thành "Trấn Giới Thạch" của cả vùng trời đất.

Mà vị "Thánh nhân" cầm đầu tất cả, lúc này đang ngáp dài một cái, nghĩ thầm không biết sáng mai nên trồng cải bẹ hay cải ngọt cho bữa canh.


**Hết chương 168**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8