Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 22: Cá chép trong ao nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:10:56 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 22: CÁ CHÉP TRONG AO NHỎ**

Ánh nắng ban mai tại Linh Điền Phong luôn mang theo một chút vị ngọt thanh khiết của linh khí ngưng tụ. Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài trên chiếc ghế nằm tự chế bằng tre già, lười biếng nhìn ra cánh đồng cải thảo đang xanh mơn mởn.

Nhị Hắc — con chó đen gầy gò mà hắn nhặt được ở chân núi — đang nằm bò ra đất, cái lưỡi hồng hồng thè ra ngoài, trông không khác gì một kẻ đang hưởng thụ cuộc sống "nằm muối cá" y hệt chủ nhân nó. Khó ai có thể ngờ được, "kẻ gác vườn" có vẻ ngoài ngốc nghếch này lại chính là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, một tiếng sủa đủ khiến đại năng Hóa Thần phải rùng mình.

“Nhị Hắc này, ngươi có thấy thực đơn của chúng ta dạo này hơi đơn điệu không?” Diệp Trường An gãi gãi cằm, lầm bầm một mình.

Nhị Hắc tai vểnh lên, sủa một tiếng nhẹ nhàng xem như hưởng ứng. Trong đầu nó lúc này chỉ nghĩ: *Chủ nhân lại chuẩn bị làm gì nữa đây? Lần trước ngài nói muốn đổi vị, kết quả là xách cái liềm ra sau núi "tiện tay" chặt một con Yêu vương Tam Đầu Trâu đem về làm thịt gác bếp.*

Diệp Trường An thở dài: “Sáng cải thảo, trưa củ cải, tối khoai tây. Dù linh thực của ta có chứa 'Kim Thân Bất Diệt' hay 'Kiếm Ý' gì đó thì ăn mãi cũng chán. Ta đột nhiên muốn ăn cá.”

Hắn đứng dậy, đôi dép rơm lẹt xẹt trên mặt đất. Diệp Trường An tiến về phía một khoảng đất trống nằm bên cạnh Vườn Thuốc Hỗn Độn. Đây là một góc đất khá cằn cỗi, linh khí có vẻ loãng hơn những chỗ khác (thực tế là do áp lực từ các loại tiên thảo xung quanh quá lớn khiến cỏ dại không mọc nổi).

“Đào một cái ao nuôi cá vậy.”

Diệp Trường An tháo cái cuốc rỉ sét bên hông xuống. Trong mắt người ngoài, đây là một thanh phế thiết rỉ đến mức chẳng thể chặt nổi gốc cây, nhưng trong tay Diệp Trường An, mỗi khi cán gỗ của nó chạm vào lòng bàn tay hắn, một luồng khí tức huyền diệu lại khẽ lay động không gian xung quanh.

*Rầm!*

Cú cuốc đầu tiên xuống mặt đất. Diệp Trường An chỉ cảm thấy mặt đất hơi cứng một chút, nhưng hắn không biết rằng ở sâu dưới lòng đất mười vạn trượng, một mạch rồng vốn đã ngủ yên vạn năm vừa bị một lực lượng vô hình làm cho thức tỉnh, hoảng sợ cuộn mình lại, dâng hiến toàn bộ tinh túy linh dịch về phía mặt đất.

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Sau vài nhát cuốc nhẹ tênh như gãi ngứa của Diệp Trường An, một cái hố rộng khoảng mười mét, sâu ba mét hiện ra. Hắn phủi phủi tay, hài lòng nhìn thành quả: “Nông dân thì phải tự thân vận động. Đào ao này cũng không tốn sức lắm.”

Hệ thống trong đầu hắn đột ngột vang lên âm thanh lạnh lùng nhưng máy móc:
【 Đinh! Ký chủ đào một cái ao nuôi cá, vô tình xé rách màng ngăn cách không gian, dẫn động Hỗn Độn Linh Dịch. Nhận được phần thưởng: "Hóa Long Đàm" (Ao Hóa Rồng). 】

Diệp Trường An ngoáy tai: “Hệ thống, ngươi lại nói quá rồi. Chỉ là cái lỗ chứa nước để nuôi mấy con cá chép cho béo thôi, Hóa Long cái gì chứ? Với lại lấy đâu ra nước? Ta lười xách nước từ suối về lắm.”

Lời vừa dứt, từ kẽ đất dưới đáy ao, một dòng nước trong vắt như ngọc, tỏa ra làn khói tím mờ ảo bắt đầu tuôn trào. Chỉ trong tích tắc, cái hố đất đã đầy ắp nước. Nước ao phẳng lặng như gương, phản chiếu cả bầu trời xanh thẳm, thi thoảng có những đốm sáng lân tinh ẩn hiện dưới đáy như những ngôi sao đêm.

“Ồ, có mạch nước ngầm sao? Tiện lợi thật.” Diệp Trường An cười híp mắt.

Nhị Hắc ngồi bên cạnh, nhìn cái ao mà đôi mắt chó dại ra. Nó thấy gì? Nó thấy dòng nước kia không phải nước, mà là chân dịch Hỗn Độn ngưng tụ mà thành! Chỉ cần uống một ngụm, ngay cả một con lợn cũng có thể lột xác thành Tiên Thú. Vậy mà chủ nhân nó chỉ coi đó là "nước mạch" tiện lợi để đỡ phải đi xách?

Sau khi có ao, bước tiếp theo là bắt cá.

Diệp Trường An xách một chiếc giỏ mây cũ kỹ đi xuống con suối nhỏ phía sau Linh Điền Phong. Con suối này nước vốn nông, cá chép thường lượn lờ rất nhiều nhưng vì chúng chẳng có chút linh tính nào nên các đệ tử trong tông môn chẳng ai thèm ngó ngàng.

Hắn ngồi bên bờ suối, dùng tay không vớt một cái. *Vù!* Hai con cá chép vẩy vàng, dài khoảng bàn tay bị tóm gọn.

“Mấy nhóc này gầy quá, đem về thả vào ao, cho ăn chút linh cốc dư thừa, chắc là sau một tháng sẽ chắc thịt hơn.” Diệp Trường An lẩm bẩm, xách giỏ về.

Vừa về tới Linh Điền Phong, hắn tiện tay đổ hai con cá chép vào cái ao mới đào.

Vừa chạm vào dòng "nước mạch" kia, hai con cá chép bình thường bỗng khựng lại. Vảy của chúng từ màu vàng đồng xám xịt bắt đầu rực rỡ như được đúc bằng vàng ròng từ viễn cổ. Hai cái râu nhỏ trên mép cá kéo dài ra, cứng cáp như rồng râu. Đặc biệt là ánh mắt chúng, từ sự trống rỗng của loài vật bỗng trở nên thông tuệ, thâm thúy như các bậc cao nhân đại lão.

“Bõm!”

Một con cá chép quẫy đuôi, tạo ra một luồng sóng gợn lăn tăn. Nếu có cao thủ Kiếm Đạo ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết, bởi cái quẫy đuôi kia rõ ràng chứa đựng một loại Kiếm Ý "Vạn Kiếm Quy Tông" hoàn mỹ đến mức cực đoan!

“Sao cá chép này quẫy mạnh thế nhỉ?” Diệp Trường An lẩm bẩm, ném xuống ao một nắm hạt thóc mà hắn vừa xát vỏ sáng nay. Thóc này vốn là "Hỗn Độn Linh Cốc" — thứ mà Chưởng môn Thanh Vân Môn từng bí mật hít hà một hạt mà suýt chút nữa đột phá từ Nguyên Anh lên Hóa Thần.

Hai con cá chép tranh nhau đớp lấy hạt thóc, thân hình chúng khẽ phát ra những tiếng "răng rắc" của xương cốt thay đổi, vảy rồng mơ hồ hiện rõ trên sống lưng.

Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, một bóng dáng thanh thoát như mây trôi hiện ra. Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng với bộ y phục trắng tinh khôi, khí chất băng lãnh như sương tuyết, đang chậm rãi bước tới. Sau khi phục hồi kinh mạch nhờ bát cháo hành của Diệp Trường An, cô thường xuyên tìm lý do để ghé qua Linh Điền Phong. Lúc thì báo cáo tu hành, lúc thì đơn giản là… thèm mùi thức ăn của hắn.

“Trường An sư đệ, hôm nay đệ lại bận rộn gì sao?” Giọng nói của cô lạnh lùng nhưng thoáng chút quan tâm.

Diệp Trường An đang ngồi xổm bên ao, quay đầu lại cười: “Chào sư tỷ. Ta mới đào cái ao nuôi cá, định dưỡng mấy con cá béo béo để đãi tỷ món cá hấp.”

Liễu Nhược Băng tò mò bước tới. Đôi mắt nàng quét qua cái ao nhỏ, và rồi, cả người nàng sững sờ, đứng chôn chân tại chỗ.

Là một Kiếm Tiên đã đạt tới cảnh giới bán bộ Hóa Thần, nhãn lực của nàng đương nhiên không tệ. Trong mắt nàng lúc này không phải là một cái ao nhỏ, mà là một vùng biển Hỗn Độn ngùn ngụt khí tức viễn cổ! Và hai sinh vật đang bơi lội dưới kia…

*Đây là cá chép?*

*Có con cá chép nào mà quanh thân quấn quýt năm màu hào quang? Có con cá chép nào mà mỗi nhịp thở của mang cá lại làm không gian xung quanh chấn động, tạo thành những vòng xoáy pháp tắc thế kia?*

Đó rõ ràng là hai con Ngũ Sắc Thần Long vừa mới lột xác!

Liễu Nhược Băng hít một hơi khí lạnh, cảm thấy cổ họng khô khốc: “Trường An sư đệ… đệ gọi đây là cá chép?”

Diệp Trường An thản nhiên đáp: “Vâng, vừa bắt dưới suối đấy sư tỷ. Có lẽ do nước trong ao nhà ta tốt nên chúng trông khỏe hơn một chút. Tỷ nhìn xem, vảy của chúng sáng loáng thế kia, chắc chắn là cá giàu dinh dưỡng.”

*Khỏe hơn một chút? Giàu dinh dưỡng?*

Liễu Nhược Băng dở khóc dở cười. Nếu con "cá chép" kia lặn ra ngoài đại dương, e rằng Long Vương ở Đông Hải cũng phải bò lên bờ mà lạy nó một lạy gọi là "Tổ tông".

Nàng nhìn xuống dòng nước, định đưa tay xuống thử thì một con cá chép bất ngờ quẫy đuôi một cái.

*Xoẹt!*

Một đạo kiếm khí màu vàng sắc lẹm xé toạc không trung, sạt qua lọn tóc của Liễu Nhược Băng. Một mảng đá lớn ở ngọn núi phía xa âm thầm biến thành cát bụi.

Liễu Nhược Băng đổ mồ hôi hột. Con cá này… nó vừa dùng Kiếm Ý của nàng, nhưng cấp bậc thì cao hơn nàng không biết bao nhiêu lần để cảnh cáo nàng đừng có động vào nước của nó!

“Ơ, cá này nghịch ngợm thật.” Diệp Trường An không hề nhận ra sự kinh hoàng của đại sư tỷ, hắn nhặt một cành cây khô, gõ gõ lên mặt nước: “Này, ngoan chút coi. Không ngoan là tối nay ta đem đi nướng muối ớt đấy!”

Lạ thay, hai con "Thần Long" đang kiêu ngạo kia, nghe thấy lời này của Diệp Trường An bỗng run lẩy bẩy, lập tức bơi lặn xuống đáy ao, ngoan ngoãn như hai đứa trẻ bị bắt quả tang làm lỗi, ngay cả một gợn sóng cũng không dám tạo ra.

Nhị Hắc nằm bên cạnh rên hừ hừ, trong lòng thầm nhủ: *Cũng là phận nuôi trong vườn, đừng có mà lên mặt. Chủ nhân nói ăn là ăn thật đấy, không đùa đâu.*

Đúng lúc này, Tiêu Dao Tử — sư phụ của Diệp Trường An — xách bầu rượu không, liêu xiêu đi tới. Lão già này từ khi biết đồ đệ mình "không đơn giản", mỗi ngày đều kiếm cớ bò đến Linh Điền Phong để ăn trực cơm, tiện thể xin mấy lá rau héo về làm mồi nhắm.

“Trường An à… vi sư nghe mùi… mùi gì thơm lắm ở phía này…” Tiêu Dao Tử chưa nói dứt câu, mắt đã dán chặt vào cái ao.

Lão già vốn đang say sưa, vừa nhìn thấy ao cá, rượu trong người liền bốc hơi sạch sẽ thông qua lỗ chân lông. Tiêu Dao Tử dụi mắt ba lần, giọng run run: “Ao… Ao… Vô Danh sao lại có khí tức của Long Tộc thế này? Đồ đệ, ngươi lại nhặt được cái gì về rồi?”

“Chỉ là cá chép thường thôi sư phụ. Người cứ cuồng cuống cái gì.” Diệp Trường An đứng dậy, phủi bụi trên áo. “Mà đúng rồi sư phụ, người tới đúng lúc lắm. Cái giếng sau núi của chúng ta khô rồi, từ nay sư phụ nhớ đừng có đổ bã rượu vào gần cái ao này nhé, kẻo làm ô nhiễm nước nuôi cá của con.”

Tiêu Dao Tử nhìn vào dòng nước Hỗn Độn Tinh Túy kia, môi run lẩy bẩy. *Ô nhiễm? Ngay cả rượu của chư thiên tiên nhân rót vào đây, e rằng cũng bị nước này thanh lọc sạch sành sanh chứ ở đó mà ô nhiễm!*

Lão thò đầu nhìn sâu xuống nước, bỗng nhiên một con cá chép vảy vàng bơi lên sát mặt nước, nhìn lão bằng ánh mắt khinh bỉ cực độ. Trong thâm tâm con cá chép truyền tới một thần niệm: *Lão già thối tha, bớt nhìn lại kẻo ta tát chết bây giờ.*

Tiêu Dao Tử suýt thì ngã ngửa ra sau. Lão — một vị chuẩn Thánh đang ẩn cư tại Thanh Vân Môn này — lại bị một con "cá" trong ao của đồ đệ mình đe dọa?

“Sư phụ, người sao thế?” Diệp Trường An thấy lão đứng không vững, vội vàng lại đỡ.

“À… à… không có gì. Gió… gió núi hôm nay hơi mạnh.” Tiêu Dao Tử đổ mồ hôi lạnh, lau lau trán. “Trường An, cái ao này… ngươi định cứ thế mà để đây sao? Không sợ ai đó lẻn vào bắt trộm cá của ngươi à?”

Diệp Trường An cười ha hả: “Ai thèm bắt cá chép thường chứ sư phụ? Với lại Nhị Hắc giữ nhà rất giỏi, ai dám vào?”

Liễu Nhược Băng và Tiêu Dao Tử nhìn nhau, đồng thanh thở dài. Có Nhị Hắc — con Kỳ Lân hung hãn đang giả chó kia — cộng thêm hai con Thần Long cấp bậc Tổ Tông đang bơi dưới kia, kẻ nào đủ gan vào đây trộm cá, e rằng chưa kịp nhìn thấy cái ao đã biến thành phân bón cho vườn cải thảo rồi.

Vừa nhắc đến kẻ trộm, từ phía bìa rừng của Linh Điền Phong, có hai bóng người lén lút đang rón rén đi chuyển. Đó là hai đồ đệ của Hình Phạt Phong, vốn nghe danh Linh Điền Phong gần đây có nhiều thứ lạ lùng, nên đánh liều lẻn vào định hái trộm vài củ cải về đổi lấy linh thạch.

“Này, nhìn kìa, cái gì lấp lánh thế kia?” Một tên tên là Trần Tam chỉ tay về phía ao cá.

“Chậc, chắc là cái hố nước mưa thôi. Đi, mục tiêu là vườn rau đằng kia.” Tên còn lại, tên Lý Tứ, gạt đi.

Nhưng lòng hiếu kỳ trỗi dậy, hai tên này vẫn lẻn tới gần cái ao. Khi thấy Diệp Trường An cùng đại sư tỷ và sư phụ đang đứng phía bên kia nói chuyện, chúng vòng qua sau một bụi cây linh quả, tiếp cận mép ao.

“Trời ạ, cá chép vàng lớn thế kia! Nhìn cái vảy kia kìa, chắc chắn bán được giá cao lắm!” Trần Tam sáng mắt lên, thò tay xuống nước định bắt.

Đúng lúc tay hắn vừa chạm vào mặt nước, con cá chép vẩy vàng vốn đang lặn im lìm đột ngột trồi lên. Nó không chạy, trái lại còn nhìn Trần Tam bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.

*“Chủ nhân bảo không được làm ồn…”* Con cá chép thầm nghĩ, rồi nó nhẹ nhàng dùng đuôi… quất một cái.

*Bùm!*

Không có máu chảy thịt rơi, nhưng một luồng sức mạnh huyền học kỳ dị đẩy vọt Trần Tam và Lý Tứ lên trời. Hai tên đệ tử còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã thấy mình bay vút qua mấy ngọn núi của Thanh Vân Môn, cuối cùng rơi bịch một cái vào đống rác của Hình Phạt Phong, ngất xỉu nhân sự.

Tại mép ao, Diệp Trường An nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn: “Tiếng gì thế nhỉ?”

Nhị Hắc sủa một tiếng lười biếng: “Gâu!” (Dịch: Sâu bọ thôi chủ nhân, đã xử lý xong).

“À, chắc là cá quẫy đuôi thôi.” Diệp Trường An không mảy may nghi ngờ. Hắn nhìn bầu trời đã về chiều, quay sang bảo Liễu Nhược Băng: “Sư tỷ, hay là tối nay tỷ ở lại đây dùng cơm? Cá tuy chưa béo lắm, nhưng hầm một chút canh trắng với gừng tươi chắc cũng khá ấm bụng đấy.”

Liễu Nhược Băng nhìn hai con Thần Long đang nằm run rẩy dưới đáy ao khi nghe từ "hầm canh", nàng không khỏi thấy tội nghiệp cho chúng. Nhưng hương vị ẩm thực của Trường An luôn có sức quyến rũ chết người đối với tu vi của nàng.

Nàng gật đầu nhẹ: “Làm phiền sư đệ rồi.”

“Ta cũng muốn ăn! Ta cũng muốn ăn!” Tiêu Dao Tử lập tức hét lên, tay vẫy loạn xạ.

“Được rồi sư phụ, người cũng có phần. Nhưng trước hết người đi hái cho con vài cọng hành tươi ở góc vườn kia đã.” Diệp Trường An phân phó như một lẽ tự nhiên.

Vị chuẩn Thánh quyền uy — Tiêu Dao Tử — lúc này chẳng mảy may tức giận vì bị sai bảo, trái lại còn hí hửng chạy đi hái hành, trong miệng còn lẩm nhẩm: “Cá chép Thần Long hầm canh à… Cả cái giới tu tiên này chắc chỉ có mỗi mình lão già ta là có phúc phần này thôi! Đám già ở Kiếm Tông nếu biết được chắc sẽ hộc máu mà chết mất!”

Buổi chiều trên Linh Điền Phong cứ thế trôi qua trong sự yên bình kỳ lạ. Diệp Trường An xách xô nước, khẽ ngân nga một khúc hát dân gian không tên.

Dưới ao, hai con cá chép nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy áp lực còn lớn hơn cả thiên kiếp. Chúng thề, dù có phải làm cá cảnh cả đời, chúng cũng không bao giờ dám hé răng tiết lộ mình là rồng. Bởi vì ở nơi này, làm rồng chẳng bằng làm một con cá chép được chủ nhân yêu thương.

Màn đêm dần buông xuống, ánh lửa hồng bên hiên nhà sàn bập bùng, mang theo mùi thơm của canh cá bay xa vạn dặm, làm xao động lòng người của cả Thanh Vân Môn. Ở một góc nào đó trên cao, thiên đạo tựa hồ cũng đang ghé mắt nhìn xuống mẫu ruộng nhỏ này, lặng lẽ ghi thêm vào sổ công đức: *“Linh Điền Chi Chủ hầm canh Thần Long, thế gian thái bình.”*

Diệp Trường An múc một bát canh trắng tinh, thổi khói nghi ngút rồi đưa cho đại sư tỷ: “Nào, nếm thử đi tỷ, xem tay nghề làm ruộng của ta nuôi cá có đạt chuẩn không.”

Liễu Nhược Băng nhận lấy bát canh, chỉ một hớp đầu tiên, nàng đã cảm thấy kinh mạch như được tắm trong bể ánh sáng, thanh kiếm vốn đã dung nhập trong cơ thể bỗng vang lên những tiếng rền rỉ phấn khích. Nàng nhìn Diệp Trường An, trong lòng chỉ có một suy nghĩ:

*Hắn… rốt cuộc là Thánh nhân phương nào hạ phàm đi làm ruộng thế này?*

Trong khi đó, "Thánh nhân" của chúng ta chỉ đang buồn rầu vì… quên cho muối vào canh.

“Haiz, lại lười quá, nêm nếm cũng chẳng xong. Mai phải tìm cách trồng thêm mấy cây tiêu cay cay chút mới được.”

Nhị Hắc nằm gặm cái xương cá (vốn là xương sườn của con cá chép hóa rồng lúc nãy), cảm thấy đời làm chó chưa bao giờ mỹ mãn hơn thế.

Sáng sớm hôm sau, cả tông môn lại được một phen nhốn nháo vì trưởng lão Hình Phạt phát hiện hai đệ tử của mình đang phát điên, mồm luôn lẩm bẩm: "Con cá… con cá có kiếm ý… nó tạt tai tôi…"

Và từ đó, cái ao "cá chép thường" của Diệp Trường An đã chính thức đi vào huyền thoại của Thanh Vân Môn dưới một cái tên khác mà không ai dám nhắc tới bằng giọng bình thường: *U Minh Long Huyệt.*

Còn nhân vật chính của chúng ta? Hắn đang bận nghĩ xem có nên đào thêm một cái rãnh nước để… trồng sen lấy ngó làm món gỏi hay không. Bởi vì theo hắn, "Làm ruộng là gốc, ăn ngon là đạo."

Câu chuyện về cái ao cá chỉ mới bắt đầu cho chuỗi ngày biến Linh Điền Phong thành cái rốn của vũ trụ, nơi mà các đại lão tìm đến không phải để cầu kinh luận đạo, mà là để… xin một bát canh cá dư thừa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8