Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 65: Bù nhìn rơm thức tỉnh**
**Chương 65: Bù nhìn rơm thức tỉnh**
Ánh nắng sớm mai ở Linh Điền Phong luôn mang theo một chút vị ngọt thanh của sương sớm hòa lẫn với mùi đất ẩm nồng nàn. Đối với Diệp Trường An, đây là thời khắc tuyệt vời nhất trong ngày. Hắn vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên rắc rắc đầy thỏa mãn, sau đó lẹt xẹt xỏ đôi dép rơm, lững thững đi ra hiên nhà.
Trước mắt hắn, mẫu ruộng lúa linh khí đang trổ bông, từng hạt lúa căng mọng, lấp lánh như những viên ngọc trai xanh biếc dưới ánh mặt trời. Gió thổi qua, sóng lúa rì rào tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của làng quê.
Tuy nhiên, chân mày của Trường An chợt nhíu lại. Ở đằng xa, mấy con chim linh tước với bộ lông sặc sỡ đang thản nhiên đậu trên ngọn lúa, cái mỏ nhọn hoắt của chúng không ngừng mổ lấy mổ để vào những hạt ngọc quý giá mà hắn đã dày công chăm bón.
"Đúng là quá đáng. Ta không nói gì thì các ngươi tưởng đây là tiệm buffet miễn phí chắc?" Trường An lầm bầm, tiện tay cầm lấy một bó rơm khô từ gầm giường.
Hắn quyết định rồi. Hắn phải làm một con bù nhìn.
Vốn là kẻ theo chủ nghĩa "nằm muối cá", Trường An cực kỳ lười biếng. Nhưng khi động đến thành quả lao động của mình, hắn lại rất tỉ mỉ. Hắn ngồi bệt xuống đất, lôi ra chiếc liềm rỉ sét đặt bên cạnh, bắt đầu bện rơm.
Mỗi động tác của hắn đều vô cùng chậm rãi, nhìn qua thì chẳng khác gì một người nông dân bình thường đang nghịch rơm rạ. Nhưng nếu có một vị đại lão hóa thần nào đứng đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức vỡ vụn tâm mạch. Bởi lẽ, mỗi khi ngón tay của Trường An luồn qua sợi rơm, một luồng pháp tắc vạn vật dường như bị lôi kéo theo, đan xen vào giữa những khe hở của bó rơm khô héo.
Sợi rơm này, thực chất là rơm của loại "Cửu Phẩm Hỗn Độn Linh Cốc" mà hắn thu hoạch từ vụ trước. Mặc dù đối với Trường An, nó chỉ là thứ phế phẩm dùng để nhóm bếp, nhưng trong mắt tu tiên giới, một sợi rơm ấy cũng đủ khiến các tông môn hạng nhất đánh nhau đến máu chảy thành sông.
"Lấy cái áo cũ này đi."
Trường An rút trong rương ra một cái áo vải thô màu xám đã bạc màu, thậm chí còn có vài chỗ vá víu. Đây là chiếc áo hắn mặc khi lần đầu tiên được hệ thống giao nhiệm vụ "Khai hoang". Trải qua bao nhiêu năm tắm táp dưới mưa linh khí và mồ hôi của một "Chuẩn Thánh", chiếc áo này sớm đã không còn là vải vóc bình thường, mà là một loại "Thánh y" bất xâm bất hoại, vạn pháp không thể phá.
Hắn thong thả bọc chiếc áo vào khung bù nhìn bằng gỗ cây đào (vốn là cành cây của Tiên Đào vạn năm mà hắn vừa tỉa cành hôm qua). Sau đó, hắn nhặt một chiếc mũ nan rách nát, đội lên đầu con bù nhìn, che khuất đi cái khuôn mặt làm từ rơm không có ngũ quan rõ rệt kia.
"Xong rồi. Trông cũng được đấy chứ." Trường An vỗ tay cái bộp, tỏ vẻ hài lòng với tác phẩm thủ công mỹ nghệ của mình.
Cách đó không xa, Tạ Hữu Đạo đang còng lưng bắt sâu bỗng nhiên khựng lại. Gã dụi dụi mắt, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
Từ góc nhìn của Tạ Hữu Đạo, cái con bù nhìn mà "tiên sư" vừa dựng lên không hề là một đống rơm rác. Khi Trường An vừa đóng cái cọc xuống đất, gã cảm thấy toàn bộ Linh Điền Phong như rung chuyển nhẹ một cái. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và uy nghiêm từ con bù nhìn kia tỏa ra, khiến tu vi Trúc Cơ đỉnh phong của gã như muốn đông cứng lại.
"Đó… đó là cái gì?" Tạ Hữu Đạo lắp bắp, đôi tay run rẩy khiến con sâu lúa gã vừa bắt được cũng rơi mất.
Liễu Nhược Băng từ trong lầu trúc bước ra, thanh kiếm sau lưng nàng bỗng nhiên kêu lên những tiếng "ong ong" sợ hãi. Nàng nhìn về phía mẫu ruộng, đôi mắt lạnh lùng bỗng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. Trong mắt nàng, vị trí của con bù nhìn đang trở thành trung tâm của một cơn lốc linh khí khổng lồ. Pháp tắc thiên địa đang tụ tập lại, biến vật vô tri kia thành một vị hộ vệ tối cao.
Trường An không hề hay biết về những biến hóa "kinh thiên động địa" trong mắt người khác. Hắn phủi bụi trên tay, quát lên với Nhị Hắc đang nằm phơi bụng:
"Nhị Hắc! Dậy mà học tập con bù nhìn kìa! Nó thì canh chim, ngươi thì chỉ biết ngủ!"
Nhị Hắc — vốn là Hắc Kỳ Lân viễn cổ — hé một con mắt ra nhìn con bù nhìn rơm. Nó rùng mình một cái, cụp đuôi lại, rên hừ hừ rồi rúc đầu sâu hơn vào cái ổ rơm của mình. Trong lòng nó thầm mắng: *Chủ nhân đúng là ác độc, làm ra một con quái vật như thế kia để dọa bọn tôi sao? Uy áp đó còn mạnh hơn cả lão tổ tông của tôi nữa đấy!*
Đúng lúc này, ngoài cổng Linh Điền Phong bỗng vang lên tiếng xé gió truyền đến.
Một nhóm tu sĩ mặc đạo bào thêu hình đám mây tím đáp xuống. Dẫn đầu là một lão già mặt mày hống hách, chòm râu dê rung rung theo từng nhịp bước. Đây là Trưởng lão Hình Phạt của tông môn lân cận — Huyết Vân Phái, một kẻ có tu vi Kim Đan kỳ danh tiếng lẫy lừng về sự tham lam và hách dịch.
"Ai là chủ nhân của ngọn núi này? Bước ra đây cho lão phu!" Lão già hét lớn, giọng nói chứa đựng chân nguyên làm lá cây rung rinh.
Huyết Vân Phái nghe nói Thanh Vân Môn có một Linh Điền Phong trồng ra được những linh thực hiếm có, nên hôm nay cố tình tìm đến để "xin chia sẻ" một chút, thực chất là cướp đoạt.
Diệp Trường An đang định đi vào bếp nấu cơm, nghe thấy tiếng quát thì khẽ thở dài: "Lại nữa rồi. Chẳng bao giờ để người ta yên thân làm nông cả."
Hắn không ra mặt ngay mà chỉ đứng từ xa nhìn. Tạ Hữu Đạo thấy có kẻ đến gây sự, định lao ra lấy lòng Trường An nhưng lại bị ánh mắt của Liễu Nhược Băng ngăn lại. Nàng muốn xem thử, "người gác vườn" mới của Trường An sẽ làm gì.
Trưởng lão Huyết Vân Phái thấy không ai trả lời, cơn giận bốc lên đầu. Lão nhìn vào mẫu ruộng lúa lấp lánh linh quang, đôi mắt tham lam hiện rõ mồn một.
"To gan! Không ai tiếp đón lão phu, vậy thì lão phu tự mình hái một ít linh lúa mang về bù đắp phí tổn đi đường!"
Nói đoạn, lão giơ tay ra, một bàn tay khổng lồ bằng sương máu ngưng tụ giữa hư không, chộp thẳng về phía mẫu ruộng.
Chính vào giây phút bàn tay máu kia sắp chạm vào ngọn lúa, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Gió bỗng dừng thổi. Chim linh tước bỗng im bặt tiếng hót.
Con bù nhìn rơm rách nát, dưới chiếc mũ nan rách, dường như có một đôi mắt vừa mới mở ra. Đó không phải là một đôi mắt vật lý, mà là một ý chí thần thánh vừa tỉnh thức sau giấc ngủ thiên thu.
"Vút!"
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Chỉ thấy một sợi rơm mục trên cánh tay con bù nhìn đột ngột bay ra. Sợi rơm ấy bay giữa không trung, vốn dĩ mỏng manh dễ đứt, nhưng lúc này nó lại phát ra một tia kiếm ý vàng kim, chém đôi trời xanh!
*Rầm!*
Bàn tay máu khổng lồ bị chém tan tành như bóng bóng xà phòng. Không dừng lại ở đó, luồng kiếm ý từ sợi rơm mục tiếp tục lao về phía Trưởng lão Huyết Vân Phái.
Lão già chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy một luồng uy áp đáng sợ hơn cả Thiên kiếp ập đến. Lão lập tức tung ra hộ mệnh pháp bảo là một chiếc gương bằng đồng, nhưng cái gương ấy vừa chạm vào sợi rơm đã vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
"Á!"
Lão trưởng lão hét lên một tiếng đau đớn, cả người bị đánh bay đi xa mấy dặm, máu phun ra như suối. Đám đệ tử đi cùng sợ đến mức nhũn cả chân, mặt không còn giọt máu, vội vàng khiêng lão già chạy trốn trối chết, ngay cả liếc mắt cũng không dám liếc lại một lần.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt.
Diệp Trường An vừa bê bát cơm nguội ra hiên, nhìn thấy bóng dáng đám người kia bay biến đi, lại nhìn thấy con bù nhìn vẫn đứng yên lặng trong ruộng lúa. Một sợi rơm trên tay nó vừa rơi rụng, bị gió thổi bay lất phất dưới chân hắn.
"Ôi dào, vừa mới làm xong đã rụng rơm rồi. Đúng là hàng thủ công không bền bằng hàng công nghiệp mà."
Hắn chán nản nhặt sợi rơm lên, ném vào bếp lò đang đỏ lửa. Hắn đâu biết rằng, sợi rơm mà hắn vừa vứt vào bếp ấy, nếu đem ra ngoài, có thể trực tiếp chém rụng một vị Nguyên Anh đại lão.
Liễu Nhược Băng đứng đờ người. Nàng nhìn thấy con bù nhìn rơm kia dường như khẽ nghiêng đầu nhìn nàng một cái. Một luồng cảnh cáo thầm lặng truyền vào thức hải của nàng: *Làm việc cho tốt, không được làm phiền chủ nhân.*
Nàng hít một hơi thật sâu, đôi tay run rẩy đến mức không cầm nổi chuôi kiếm. Đây không phải bù nhìn, đây chính là một vị Thủ Hộ Thần mà sư đệ tiện tay tạo ra để trông nhà!
Tạ Hữu Đạo thì trực tiếp quỳ xuống, bắt đầu khấn vái loạn xạ về phía con bù nhìn: "Bù nhìn đại gia, ngài đừng để ý đến tiểu nhân, tiểu nhân sẽ chăm chỉ bắt sâu, tuyệt đối không lười biếng!"
Trường An nhìn hai người họ với ánh mắt khó hiểu, rồi nhìn con bù nhìn:
"Này, hai người làm gì thế? Ăn cơm thôi! Tạ Hữu Đạo, hôm nay ngươi bắt đủ sâu chưa? Không đủ là không có khoai tây đâu đấy!"
"Dạ dạ! Có ngay, tiên sư chờ tiểu nhân một lát, tiểu nhân đi bắt nốt mười con cuối cùng đây!" Tạ Hữu Đạo như được đại xá, lao vào ruộng lúa với tốc độ bàn thờ.
Trường An ngồi xuống hiên, gắp một miếng cải bẹ xanh mướt bỏ vào miệng, thỏa mãn nheo mắt lại. Hắn nhìn con bù nhìn đang đứng hiên ngang giữa gió sớm, khẽ cười:
"Có nó cũng tốt, đỡ tốn công mình canh chim. Ngủ trưa hôm nay chắc sẽ ngon đây."
Gió lại thổi, bù nhìn rơm khẽ lay động, chiếc áo vải cũ phần phật trong gió. Trong thoáng chốc, dường như cái khuôn mặt bằng rơm không hình dáng ấy đang mỉm cười — một nụ cười ẩn chứa sức mạnh có thể trấn giữ cả một vùng thiên địa bình yên.
Ở Linh Điền Phong, đạo pháp vẫn giản đơn như một bát cơm trắng, và sự vĩ đại thường ẩn giấu sau những sợi rơm mục nát. Còn vị "Thánh nhân" chủ trì nơi này, vẫn đang bận tâm xem tối nay nên nấu món gì cho vừa miệng.