Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 92: Giáo chủ Ma Giáo xin làm người chăn vịt**
Gió trên đỉnh Linh Điền Phong chiều nay có chút khác lạ. Nó không mang theo mùi vị của phấn hoa hay cỏ dại mục nát, mà phảng phất một mùi tanh nồng của huyết khí đang tan biến dần trong không gian.
Cố Thiên Tà, kẻ từng hô mưa gọi gió, thủ lĩnh tối cao của Thiên Ma Giáo, giờ đây đang đứng chết lặng bên bìa rừng, sát rào dậu tre đơn sơ của ngọn núi nghèo nhất Thanh Vân Môn. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ biết cầm quyền trượng vạn đầu lâu, lúc này lại run rẩy như cành khô trước gió. Bộ hắc bào thêu hình quỷ mị rách nát tả tơi, khuôn mặt vốn dĩ âm trầm, nay trắng bệch không còn một giọt máu.
Vừa rồi, chỉ vừa rồi thôi, hắn đã chứng kiến cái gì?
Toàn bộ tinh nhuệ của Thiên Ma Giáo, hàng ngàn ma tu thực lực từ Trúc Cơ đến Nguyên Anh, chỉ trong một cái phất tay – không, là một gáo nước của thanh niên đang đứng trước mặt – tất cả đều tan thành mây khói. Thứ nước tưới cây mà hắn vẫn coi khôi hài đó, kỳ thực là "Thái Sơ Nhất Khí Thuỷ" tinh khiết nhất thế gian, một giọt cũng đủ nghiền nát vạn pháp.
Hắn nhìn Diệp Trường An.
Vị "tiên nhân" ấy lúc này đang lom khom nhặt những củ cải bị bật gốc sau trận chấn động. Diệp Trường An lẩm bẩm với vẻ đầy xót xa:
"Tội lỗi, tội lỗi quá. Đám người này ở đâu ra mà la lối om sòm, làm hỏng hết cả một luống cải thượng hạng của ta. Củ cải này là giống quý, ta phải thức khuya dậy sớm, đọc thơ cho nó nghe cả tháng trời nó mới lớn được bằng ngần này…"
Cố Thiên Tà nghe mà tim gan đều thắt lại. Một luống cải? Đám thuộc hạ trung thành của hắn, những hộ pháp đứng đầu giới ma tu, trong mắt vị đại lão này chỉ có giá trị thấp kém hơn một vài củ cải sao?
Nhưng hắn không dám giận, cũng chẳng dám oán. Bởi vì ngay lúc này, một áp lực kinh thiên động địa đang đè nặng lên vai hắn. Áp lực đó không đến từ Diệp Trường An, mà đến từ… một con chó đen đang nằm sưởi nắng dưới gốc cây táo gần đó.
Nhị Hắc hé một con mắt ra, lườm Cố Thiên Tà một cái.
Trong khoảnh khắc đó, Cố Thiên Tà cảm thấy linh hồn mình như bị một vị thần vạn cổ bóp nghẹt. Hình bóng con chó đen nhỏ thốn trong mắt hắn bỗng chốc biến thành một tôn Hắc Kỳ Lân cao vạn trượng, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng cả một bầu trời sụp đổ. Con thú ấy như đang truyền một thông điệp rõ ràng qua thần thức: *"Tiểu ma đầu, nếu dám làm phiền giấc ngủ của ông đây, hoặc làm ông chủ của ta bực mình, ta sẽ nhai xương ngươi không còn một mẩu."*
Cố Thiên Tà khuỵu ngã. Hắn quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối lún sâu vào lớp đất màu mỡ của Linh Điền Phong.
Diệp Trường An nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ. Hắn thấy một người trung niên mặc đồ đen rách nát đang quỳ trước cổng vườn của mình. Trường An chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ: *"Lại một kẻ lạc đường sao? Hay là bị dư chấn của 'vụ nổ' vừa rồi làm cho hoảng sợ? Nhìn ông ta thảm hại quá, chắc cũng là người lao động nghèo khổ giống mình."*
"Này ông chú," Trường An cất tiếng, giọng nói mang theo sự điềm đạm thường ngày. "Có chuyện gì mà lại quỳ lạy trước vườn của ta vậy? Nếu là tìm đường xuống núi thì đi theo hướng đông, còn nếu muốn xin bát cơm thì chờ chút, cải thảo chưa chín đâu."
Cố Thiên Tà run cầm cập. Giọng nói này… thoạt nghe thì bình thường, nhưng rơi vào tai hắn lại giống như đại đạo phạm âm, mỗi một chữ đều ẩn chứa thiên cơ khiến kinh mạch đang rối loạn của hắn bỗng nhiên được bình ổn lại đôi chút.
Hắn nhận ra rồi. Đây chính là cơ duyên! Là đại cơ duyên nghìn năm có một! Một vị đại lão ẩn thế cấp bậc Thánh nhân đang đứng trước mặt. Thay vì bỏ chạy để rồi bị con chó kia cắn chết, tại sao không tìm cách ở lại cầu xin sự che chở? Thế gian này tu tiên tàn khốc, làm ma đầu thì bị vây quét, làm giáo chủ thì đau đầu vì nhân sự, chẳng bằng làm một gã tiểu tử quét dọn cho đại lão, cơm ăn ba bữa, linh khí tràn trề.
Nghĩ đoạn, Cố Thiên Tà lấy hết can đảm, dập đầu một cái thật mạnh xuống đất:
"Tiền bối! Vãn bối… vãn bối tội nghiệt nặng nề, hôm nay nhìn thấy phong thái của tiền bối mà bừng tỉnh đại ngộ. Tiền bối dắt liềm trồng rau, thực chất là đang diễn hóa quy luật sinh diệt của thiên hạ. Vãn bối không cầu tu tiên, không cầu trường sinh, chỉ mong được ở lại đây làm trâu làm ngựa cho tiền bối, để chuộc lại những lỗi lầm đã qua!"
Diệp Trường An đờ người ra một lúc. Hắn gãi đầu, thầm nghĩ: *"Trời ạ, lại thêm một ông chú bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Người ở thế giới này bị làm sao ấy nhỉ? Hết đại sư tỷ kiếm tiên bị hâm, đến ông chú đồng nát này lại bảo ta diễn hóa quy luật sinh diệt? Ta chỉ là một nông dân đang lo mùa màng thôi mà."*
Tuy nhiên, nhìn cái vẻ mặt khẩn thiết, mắt đầy lệ của người nọ, Diệp Trường An lại thấy mủi lòng. Dù sao thì việc chăm sóc cái trang trại này ngày càng nặng nhọc. Đại sư tỷ thì suốt ngày chỉ biết ôm kiếm ngồi trên ngọn cây, thi thoảng còn làm chùm ảnh "deep" chứ chẳng giúp được gì nhiều ngoài việc thỉnh thoảng hù dọa chim chóc.
"Thế… ông chú biết làm gì?" Diệp Trường An hỏi dò.
Cố Thiên Tà mừng rỡ như bắt được vàng, hắn vội vàng lục lọi trong ký ức xem mình có tài cán gì hữu dụng không. Giết người? Không, tiền bối ghét bạo lực. Luyện ma công? Không, tiền bối là người thuần khiết.
Hắn liếc mắt sang cái ao nhỏ phía sau vườn thuốc, nơi có đàn vịt trắng đang bơi lội tung tăng. Đám vịt đó… kì lạ thay, con nào con nấy lông lá lấp lánh như dát bạc, mỗi lần chúng quạc lên một tiếng là linh khí xung quanh lại dao động mạnh mẽ.
"Vãn bối… vãn bối có kinh nghiệm chăn dắt!" Cố Thiên Tà hét lớn. "Nhìn tiền bối bận rộn nhiều việc, vãn bối xin được đảm nhận việc… chăn vịt cho ngài!"
"Chăn vịt?" Diệp Trường An sáng mắt lên.
Hắn vốn đang đau đầu vì đàn vịt này. Đây là giống "Vịt Ngọc" mà hệ thống bắt hắn nuôi. Chúng nó không phải vịt thường, tính khí thất thường, cứ hở ra là nhảy vào vườn thuốc mổ sạch mầm cây linh dược mới nhú. Đuổi thì không nỡ, mà nuôi thì mệt.
"Ông chắc chứ?" Diệp Trường An hỏi lại với vẻ nghi ngờ. "Mấy con vịt này bướng lắm đấy, chúng nó mà giận lên là còn biết… khè ra khói cơ."
Cố Thiên Tà nhìn đàn vịt. Hắn nhìn ra ngay, đó đâu phải vịt, đó là Cửu Thiên Linh Vũ Tộc – loài linh cầm đã tuyệt chủng từ thời thượng cổ! Mỗi một hơi thở của chúng đều là tinh hỏa thái dương. Bảo hắn, một giáo chủ Ma giáo, đi chăn thứ thần thú này? Đây không phải là hạ thấp, mà là thăng cấp vùn vụt!
"Vãn bối chắc chắn! Vãn bối nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ… à không, để chăn đàn vịt này thật tốt!"
Diệp Trường An gật gù, lộ ra nụ cười hiền lành:
"Được rồi, vậy thì ông chú cứ ở lại đây. Tên ông là gì? Để ta dễ gọi."
Cố Thiên Tà định thốt ra cái tên khiến cả tu chân giới run sợ, nhưng lời định nói đến đầu môi bỗng nghẹn lại. Trước mặt đại lão, ai dám xưng tên thật? Hắn liếc xuống cái liềm rỉ sét của Diệp Trường An, bèn lí nhí:
"Tiền bối cứ gọi vãn bối là… Tiểu Tà được rồi ạ."
"Tiểu Tà? Nghe cũng ổn đấy, dù mặt chú có hơi già một chút." Diệp Trường An xua tay. "Này, đừng quỳ nữa, đứng dậy đi. Ở đây không có quy tắc tiền bối hậu bối gì hết. Ta là Trường An, cứ coi ta là chủ vườn này thôi. Nào, theo ta ra phía ao, ta giao vịt cho chú."
Cố Thiên Tà run rẩy đứng dậy, bám theo sau gót chân đi dép rơm của Diệp Trường An. Hắn đi qua vườn rau, chân mỗi lần chạm vào đất là cảm nhận được một luồng tiên khí tinh thuần chui tợn vào lỗ chân lông. Hắn nhìn thấy những cây cải thảo – thứ mà Trường An vừa tiếc rẻ – quả nhiên bên trong cuộn chứa những đạo văn huyền bí. Một lá cải thôi, e là cũng giúp hắn đột phá thêm một đại cảnh giới.
Nhưng hắn không dám động. Ở đây, một ngọn cỏ cũng có tính khí của nó.
Khi đi ngang qua Nhị Hắc, con chó đen đột ngột ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn. Cố Thiên Tà suýt nữa thì ngã ngửa, hắn cúi đầu thấp nhất có thể, miệng lẩm bẩm: "Kỳ Lân đại ca, mong huynh nương tay, tiểu đệ chỉ là người chăn vịt."
Nhị Hắc hừ lạnh một tiếng bằng mũi, sau đó lại nhắm mắt ngủ tiếp. Trong lòng nó thầm mắng: *"Hừ, lũ loài người các ngươi thật phiền phức. Hết con bé cầm kiếm, giờ đến cái lão già tu ma khí này. Thôi kệ, có người chăn vịt thì đàn vịt sẽ không dám mổ đuôi ta lúc ngủ nữa."*
Đến bờ ao, Diệp Trường An lấy ra một chiếc que trúc nhỏ đưa cho Cố Thiên Tà.
"Này, cái này dùng để dẫn đường cho bọn chúng. Nhớ nhé, đừng có đánh tụi nó, vịt này nó… tự trọng cao lắm. Buổi sáng chú thả chúng ra ao cho bơi, buổi chiều dắt về chuồng phía sau gốc tùng là được."
Cố Thiên Tà run rẩy nhận lấy que trúc. Hắn lập tức cảm thấy một luồng sức mạnh vô biên truyền vào lòng bàn tay. Đây đâu phải que trúc? Đây rõ ràng là một đoạn mầm của Hỗn Độn Trúc, vật liệu thần cấp để chế tạo cực phẩm tiên khí!
"Vãn bối… Tiểu Tà tuân lệnh!"
Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng xé gió truyền lại. Những vệt sáng rực rỡ lướt qua bầu trời, đáp xuống chân Linh Điền Phong. Đó là Chưởng môn Vân Thái Nhất cùng toàn bộ dàn trưởng lão của Thanh Vân Môn.
Bọn họ vừa trải qua một trận hoảng loạn cực độ khi chứng kiến đại quân Ma giáo đột ngột biến mất, và rồi nhìn thấy "Thần tích" của một gáo nước rơi xuống. Ngay lập tức, họ hiểu rằng Diệp sư đệ ở Linh Điền Phong lại vừa "ra tay".
Vân Thái Nhất chạy như bay lên đỉnh núi, miệng thở hồng hộc:
"Trường An sư điệt! Ngươi không sao chứ? Ta thấy Ma giáo công kích…"
Lời nói của Vân Thái Nhất nghẹn lại nơi cổ họng. Ông cùng các trưởng lão đứng sững như trời trồng.
Cảnh tượng trước mắt họ thực sự là… khó có thể chấp nhận được bằng tư duy thông thường.
Diệp Trường An đang đứng chống nạnh, dáng vẻ nhàn nhã. Bên cạnh hắn, một người đàn ông mặc đồ đen đang cầm một chiếc que trúc, vẻ mặt kính cẩn như đang hộ giá hoàng đế.
Vân Thái Nhất nhìn kĩ người đàn ông mặc đồ đen kia.
Răng lão bắt đầu đánh lập cập vào nhau.
"Cố… Cố Thiên Tà?" Vân Thái Nhất hét lên thất thanh. "Ma… Ma Giáo Giáo Chủ?"
Toàn thể trưởng lão Thanh Vân Môn đồng loạt rút vũ khí, người cầm kiếm, kẻ thủ bùa, không khí bỗng chốc trở nên cực kỳ căng thẳng.
Cố Thiên Tà liếc mắt nhìn đám người Vân Thái Nhất. Theo bản năng, trong mắt hắn loé lên một tia tử vong hàn ý. Chỉ cần một cái liếc mắt này thôi, đám trưởng lão đã cảm thấy lạnh buốt xương tủy, chân tay rụng rời. Đó là uy nghiêm của một vị cường giả đứng đầu thiên hạ bao năm qua.
Nhưng ngay sau đó, Cố Thiên Tà sực nhớ ra điều gì, hắn lập tức thu hồi lại toàn bộ sát khí, khép nép lùi lại sau lưng Diệp Trường An, mặt cúi xuống như một đứa trẻ phạm lỗi.
Diệp Trường An quay lại nhìn Vân Thái Nhất, nhíu mày:
"Chưởng môn, ngài la to thế làm gì? Ông chú này không phải giáo chủ gì đâu, ngài nhìn nhầm rồi. Ông ấy là người chăn vịt mới mà ta vừa mới thuê đấy. Tên ông ấy là Tiểu Tà."
Vân Thái Nhất: "???"
Trưởng lão Hình phạt: "???"
Toàn bộ Thanh Vân Môn: "…"
"Tiểu… Tiểu Tà?" Vân Thái Nhất trợn mắt nhìn Cố Thiên Tà. "Trường An à, ngươi có biết đây là kẻ đã giết sạch cả một vương quốc chỉ vì bị một người trong đó nói xấu không? Đây là Ma đầu số một giới tu chân đấy!"
Diệp Trường An bật cười, hắn tiến lại gần vỗ vai Cố Thiên Tà (khiến hắn suýt thì nôn ra một ngụm tinh huyết vì bị áp lực của đại đạo chạm vào):
"Thôi đi chưởng môn, ngài bớt đọc mấy quyển truyện kiếm hiệp rẻ tiền lại đi. Nhìn chú ấy hiền lành thế này, lại còn biết thương xót cho mấy củ cải thảo bị đổ của ta, làm sao là ma đầu được? Với lại, chú ấy bảo trước giờ chỉ đi… quét dọn trong giáo phái gì đó thôi, nay muốn hoàn lương làm người lương thiện."
Cố Thiên Tà nghe thấy thế, vội vàng phụ họa, giọng điệu run rẩy:
"Phải, phải… Vân chưởng môn. Những gì Trường An đại nhân nói đều đúng. Trước kia vãn bối có lỡ tay làm vài việc sai trái, nay nghe theo lời chỉ dạy của tiền bối, nguyện làm một kẻ chăn vịt thấp hèn, chỉ mong cầu lấy một chút bình yên tâm hồn. Mong chưởng môn… lượng thứ."
Vân Thái Nhất nhìn cái bộ dạng "thấp hèn" của kẻ đang nắm giữ sinh sát vạn dân kia, rồi nhìn sang đàn vịt đang thản nhiên bơi lội, bỗng nhiên lão hiểu ra điều gì đó. Lão nhìn vào đôi mắt phẳng lặng như hồ nước mùa thu của Diệp Trường An, trong lòng nổi lên một cơn sóng cuộn trào.
Hóa ra là thế.
Diệp Trường An không chỉ dùng sức mạnh vật chất để tiêu diệt Ma giáo, mà còn dùng đại đạo để cảm hóa Ma đầu! Biến một kẻ giết người không chớp mắt thành một người chăn vịt cho mình. Đây là đẳng cấp gì? Đây là "Dĩ đức phục nhân" ở cảnh giới cao nhất!
Vân Thái Nhất từ từ hạ kiếm xuống, hít một hơi sâu, giọng nói run rẩy:
"Trường An… sư điệt quả nhiên là cao minh. Ta… ta hiểu rồi. Từ nay về sau, tại Linh Điền Phong, không có Cố Thiên Tà, chỉ có Tiểu Tà chăn vịt."
Các trưởng lão phía sau cũng bần thần gật đầu. Một vị trưởng lão vốn tính thẳng thắn liền nói thầm vào tai Vân Thái Nhất:
"Chưởng môn, vậy chúng ta có cần bái kiến vị… người chăn vịt này không? Dù sao hắn cũng là…"
Vân Thái Nhất lườm lão trưởng lão kia một cái:
"Bái kiến cái gì? Người ta đang muốn 'nằm muối cá', muốn làm người bình thường, ngươi đến quấy rầy không sợ Trường An sư điệt giận lên là cho một gáo nước vào mặt à? Cứ coi như không thấy gì đi!"
Diệp Trường An thấy không khí bớt căng thẳng, bèn xua tay:
"Đúng đấy, đứng đó chật hết cả vườn cải của ta. Tiểu Tà, chú đi thả vịt đi kẻo muộn rồi. Đám vịt này mà quá giờ không được ăn tôm ao là chúng nó quậy lắm đấy."
Cố Thiên Tà vội vã cúi chào:
"Tuân lệnh! Tiểu Tà đi ngay!"
Nói rồi, dưới ánh nhìn kinh hoàng của hàng chục vị cao thủ Thanh Vân Môn, vị giáo chủ khét tiếng cầm cái que trúc nhỏ, bắt đầu khéo léo lùa đàn vịt trắng. Hắn bước đi rón rén, thỉnh thoảng còn phải cúi người xuống để nịnh nọt một con vịt con đang định mổ vào giày của hắn.
"Lên bờ nào các tiểu tổ tông… Sang phía kia bơi nào…" Cố Thiên Tà lẩm bẩm, mặt mũi đầy vẻ tập trung, cứ như đang điều khiển một trận pháp cấp quốc gia.
Vân Thái Nhất nhìn cảnh đó, thầm thở dài trong lòng. Thế giới tu chân này thật quá điên cuồng rồi. Có một người làm nông dân thành thánh đã đành, giờ lại thêm một giáo chủ Ma giáo xin làm người chăn vịt. Ông tự hỏi, liệu sau này còn có Tiên đế hạ phàm xin đi quét dọn chuồng lợn không đây?
Diệp Trường An lúc này đã ngồi xuống bệ đá, lấy ra một bình nước lã (thực chất là nước vạn năm thạch nhũ linh dịch), tu một ngụm rồi sảng khoái thở dài:
"Ôi, nhân sinh quả thật là đẹp đẽ khi có thêm người phụ giúp. Sư phụ đâu nhỉ? Lão già đó chắc lại đi uống rượu rồi. Có lẽ lát nữa ta nên nhờ Tiểu Tà ra hái mấy trái ớt chỉ thiên để làm món vịt kho… à mà thôi, vịt của mình, ăn thịt thì tội quá."
Cố Thiên Tà phía xa nghe thấy hai chữ "vịt kho", cả người bỗng lảo đảo, suýt nữa thì té xuống ao. Hắn tự nhủ thầm: *"Hôm nay phải cho mấy ông tổ này ăn uống đầy đủ, bơi lội thật vui, không thì tiền bối mà đói bụng là mình lên đĩa thay vịt ngay!"*
Chiều dần buông trên Linh Điền Phong. Liễu Nhược Băng từ trên cành cây táo cao nhất nhảy xuống, đôi mắt lạnh lùng của nàng quét qua Cố Thiên Tà một cái, rồi dừng lại ở Diệp Trường An, sắc mặt dịu lại đôi chút:
"Sư đệ, kẻ này sát khí rất nặng, dù đã cố che giấu. Huynh thật sự tin hắn?"
Diệp Trường An nhìn bóng lưng đang chăm chỉ lùa vịt của Cố Thiên Tà, cười hì hì:
"Sư tỷ, ai mà chẳng có lúc lầm lỡ. Với lại, hắn chăn vịt thực sự rất khéo nha, nhìn xem, đàn vịt ngoan chưa kìa. Thế giới này bớt đi một người cầm đao, thêm một người cầm que chăn vịt, chẳng phải là chuyện tốt lành sao?"
Liễu Nhược Băng im lặng. Nàng nhìn vào sự hồn nhiên và tĩnh tại của Diệp Trường An, rồi nhìn ra vạn dặm sơn hà phía dưới. Đúng vậy, có lẽ đạo của nàng là kiếm, đạo của kẻ kia là sát, nhưng đại đạo của Trường An chính là hòa hợp với vạn vật.
Ở đây, chỉ có sự sống, chỉ có sự bình yên đến kì quặc.
Một đêm trôi qua thật yên ắng. Tại khu nhà trọ dành cho đệ tử lao công ở phía sau núi, Cố Thiên Tà lần đầu tiên trong đời được nằm trên một chiếc giường tre mộc mạc. Không có vạn người cung phụng, không có tranh đấu đầu mưu, hắn nghe tiếng dế mèn kêu, tiếng gió thổi qua vườn trúc.
Linh khí trong đất trời Linh Điền Phong cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn mà không cần hắn phải vận công. Một đêm ngủ ngon giấc bằng mười năm bế quan khổ hạnh.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp lấp ló qua rặng núi, Diệp Trường An đã thấy Cố Thiên Tà đứng đợi sẵn ngoài cửa, tay cầm sẵn chiếc giỏ tre, trên mặt lộ ra một sự thành kính chưa từng có.
"Sư… chủ nhân! Sáng nay vãn bối nên nhặt trứng vịt trước, hay là thả chúng ra ao sớm ạ?"
Diệp Trường An vươn vai một cái, ngáp dài:
"Đi nhặt trứng đi Tiểu Tà. Nhớ nhẹ tay, trứng ấy vỏ mỏng lắm. Nhặt xong rồi mang qua cho ta nấu bữa sáng, chia chú một quả."
Cố Thiên Tà cảm động đến suýt rơi lệ. Một quả trứng của linh cầm thượng cổ, đại lão vậy mà lại ban cho mình?
"Vãn bối nguyện trung thành với sự nghiệp chăn vịt trọn đời!"
Tại sảnh chính Thanh Vân Môn lúc này, Vân Thái Nhất đang viết mật thư gửi cho các tông môn đồng minh. Trong thư chỉ vỏn vẹn mấy chữ: *"Ma Giáo nguy cơ đã giải. Ma Chủ hiện đang tham gia công tác cải tạo tại hậu cần Thanh Vân Môn. Các vị không cần đến cứu viện, càng không được đến gây chuyện, nếu không bị gáo nước tưới chết tự chịu."*
Cả giới tu tiên xôn xao, nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
Còn tại Linh Điền Phong, vị giáo chủ khét tiếng đang khom lưng trong chuồng vịt, nâng niu một quả trứng trắng nõn nà như cầm lấy vận mệnh của cả thế giới.
Diệp Trường An đứng ngoài hiên, nhìn cảnh tượng lao động hăng say đó, hài lòng gật đầu:
"Đúng là có người giúp việc có khác. Thành thánh hay không tính sau, cứ được ăn ngon ngủ kĩ cái đã."
Tiếng vịt kêu "quạc quạc" vang dội cả một góc trời, bình yên vô sự.