Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 183: Triết lý của sự bình thường.**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 14:08:47 | Lượt xem: 9

Trong bóng hoàng hôn nhập nhạng của sơn cốc, bầu không khí đặc quánh một sự tĩnh lặng đến mức nghẹt thở.

Hai vị trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa – những tồn tại mà chỉ cần dậm chân một cái cũng khiến mấy chục đế quốc rung chuyển – lúc này lại ngồi thu mình trên hai chiếc ghế tre kẽo kẹt. Trong tay họ là hai bát gốm sứt mẻ, thứ nước lá vối đen đặc vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Lâm Thần đứng bên cạnh, nhìn điệu bộ run rẩy của họ mà lòng thầm thở dài: *“Khổ thân, chắc là tu luyện đến tẩu hỏa nhập ma rồi. Nhìn kìa, tay bưng bát nước mà run cầm cập như trúng gió, mắt thì trợn trừng như nhìn thấy ma. Đúng là thế giới tu hành này quá nguy hiểm, mình thà ở đây làm phàm nhân còn sướng hơn.”*

Ông vội vàng bồi thêm một câu với giọng đầy quan hoài:
— Hai bác cứ bình tĩnh mà uống. Nước này nhà tôi tự hái tự sao, uống vào hạ hỏa, tốt cho can thận lắm. Đừng có cố quá mà quá cố.

“Đừng có cố quá mà quá cố!” – Sáu chữ này lọt vào tai hai vị trưởng lão giống như tiếng sấm nổ vang bên tai, trực tiếp đánh vào linh hồn họ.

Trưởng lão tóc trắng – Linh Hư Tử – cảm thấy cổ họng khô khốc. Ông nhấp thêm một ngụm nhỏ, chỉ một ngụm thôi, nhưng cảm giác không phải là uống nước, mà là đang nuốt vào cả một dòng sông sinh mệnh tinh khiết nhất.

“Vèo!”

Một tiếng động cực nhỏ vang lên trong kinh mạch của ông. Cái nút thắt mà Linh Hư Tử đã bế quan suốt tám trăm năm, tốn không biết bao nhiêu tài địa bảo mà không phá nổi, vậy mà chỉ sau một ngụm nước lá vối, nó… tự tan rã!

Dòng nước lá kia khi đi vào cơ thể liền hóa thành những sợi tơ Đạo vận hoàng kim, chúng nhẹ nhàng len lỏi vào từng tế bào, gột rửa đi lớp bụi mờ của thời gian, tẩy tủy phạt cốt một cách thô bạo nhưng cũng đầy êm dịu. Linh Hư Tử cảm nhận rõ rệt thọ nguyên vốn dĩ đã khô kiệt của mình đang tăng vọt, từng chút từng chút một, giống như một mầm non được tưới đẫm nước sau mùa đại hạn.

*“Đây là… Thần tịch sao? Hay là Tiên lộ lộ thủ?”* – Linh Hư Tử run rẩy nghĩ thầm – *“Tiền bối nói 'hạ hỏa' và 'tốt cho can thận', thực chất là đang ám chỉ việc dập tắt hỏa độc do tu luyện sai lầm tích tụ nghìn năm, và tăng cường căn cơ mệnh môn! Mỗi lời nói của ngài ấy đều ẩn chứa Thiên cơ, mình quả là mắt chó nhìn không ra Thái Sơn!”*

Bên cạnh ông, vị trưởng lão áo xanh cũng không khá hơn. Ông ta vốn sở hữu một vết thương đạo căn từ trận chiến ngàn năm trước, vốn tưởng là vô phương cứu chữa, giờ đây dưới tác động của bát “nước nhà nghèo”, vết thương ấy đang khép miệng với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

Họ nhìn nhau, thấy được sự kinh hoàng tột độ trong mắt đối phương.

Triệu Vô Cực đang đứng cuốc đất đằng kia, liếc thấy bộ dạng hai vị trưởng bối nhà mình, trong lòng không khỏi đắc ý: *“Hai người giờ mới biết sao? Đệ tử đây lúc trước còn suýt thì hỏng não cơ mà. Theo chân Lão Tổ, chỉ một nhúm lá khô rụng xuống ao cũng là chí bảo nhân gian!”*

Lâm Thần thấy hai người cứ ngây ra, mặt hết đỏ rồi lại trắng, bèn quyết định phải “giảng đạo lý” một chút để tiễn khách. Anh không muốn rắc rối. Những kẻ mạnh như thế này xuất hiện thường mang theo phiền phức. Anh cần họ rời đi ngay, và quan trọng nhất là đừng bao giờ quay lại làm phiền cuộc sống yên bình của anh nữa.

Anh chắp tay sau lưng, nhìn ra rặng núi xa xăm, giọng điệu nhuốm màu tang thương của một người đã sống… à, đã bế quan quá lâu:

— Hai vị à, ta thấy hai người hẳn là những bậc đại nhân vật ngoài kia. Nhưng ta nói thật, thế giới này rộng lớn lắm, tranh quyền đoạt lợi, tu vi cao thấp để làm gì? Cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất mà thôi. Sống trên đời, điều quan trọng nhất là sự bình thường. Sự bình thường mới là chân lý tuyệt đối.

Sự… bình thường?

Câu nói này của Lâm Thần rơi vào tai ba người kia như một hồi chuông đại hồng chung.

Lâm Thần lại tiếp tục, giọng càng thêm sâu sắc (vì anh đang cố diễn vai hiền triết để người ta nể mà bỏ đi):

— Hai bác nhìn cái cây liễu đằng kia xem. Nó không mong làm bá chủ rừng xanh, nó chỉ đứng đó, mỗi ngày đón nắng, đêm về uống sương. Nó bình thường đến mức ai cũng có thể lãng quên. Nhưng chính cái sự bình thường ấy mới giúp nó đứng vững qua hàng vạn năm bão tố. Con người ta cũng vậy, cứ muốn làm rồng làm hổ, để rồi bị thợ săn nhắm đến, bị trời đất ghen ghét. Bình thường là phúc, các bác hiểu ý ta không?

Ý của Lâm Thần rất rõ ràng: *“Làm ơn hãy làm một người bình thường, đừng có đến đây gây sự với tôi, đừng có đánh nhau nữa, mệt lắm!”*

Nhưng qua bộ não đã bị “lão tổ hóa” của các vị tu sĩ, ý nghĩa ấy hoàn toàn biến chất.

*“Đạo của sự bình thường!”* – Linh Hư Tử chấn động đến mức tâm thần rung rinh – *“Phải rồi! Chúng ta luôn theo đuổi sự huyền diệu, cường đại, mà quên mất rằng đỉnh cao nhất của Đạo chính là Phản Phác Quy Chân! Ngài ấy đang dạy chúng ta rằng: Càng mạnh mẽ, càng phải biết ẩn mình vào trong sự bình thường. Cái cây liễu kia… nó đâu có bình thường? Nó là Thần Liễu trấn giữ thái cổ, nhưng nó vẫn khiêm nhường như một cây liễu rủ ven ao. Lão Tổ đang nhắc nhở chúng ta đừng có kiêu ngạo vì mấy cái hư danh Thánh địa!”*

Triệu Vô Cực buông cuốc, đứng ngây người. Hắn nhìn cái hố khoai tây mình vừa đào, rồi nhìn bàn tay đầy bùn đất. Hắn đột ngột giác ngộ.

— Đệ tử đã hiểu! – Triệu Vô Cực hét lên một tiếng, rồi quỳ thụp xuống hướng về phía Lâm Thần – Lão Tổ dạy bảo cực phải! Sự bình thường của người là cảnh giới mà chúng con cả đời này cũng không chạm tới được. Con muốn ở lại đây, làm một người nông dân bình thường nhất, để cảm ngộ cái Đạo chân thật này!

Lâm Thần giật thót mình. Hết hồn chim én! Đang yên đang lành tự nhiên gào lên như bị điện giật thế?

Anh méo mặt nhìn Triệu Vô Cực:
— Này tiểu Triệu, cậu tỉnh táo lại đi. Cậu là đại thiếu gia, về nhà mà hưởng phúc, ở đây đào đất làm gì? Ăn cám đấy!

— Ăn cám đệ tử cũng cam lòng! – Triệu Vô Cực kiên định nói, mắt long lanh như vừa tìm thấy lẽ sống.

Hai vị trưởng lão cũng lẩy bẩy đứng dậy, cung kính cúi đầu sâu chín mươi độ:
— Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Những lời này của ngài quý hơn vạn năm khổ tu. Chúng vãn bối đã hiểu, từ nay về sau sẽ bế quan suy ngẫm về “Triết lý bình thường”, tuyệt đối không làm rộn thanh tu của ngài nữa.

Lâm Thần thở phào một hơi: *“Phù, cuối cùng cũng chịu về. Dọa một chút thế mà hiệu quả thật.”*

— Ừ, hiểu là tốt. Đi đi, nhớ mang theo bát của mình, lần sau đừng có đem đồ lạ vào đây là được. — Anh phất tay, ý là tiễn khách.

Linh Hư Tử nhìn cái bát gốm trong tay mình, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ điên rồ: *“Cái bát này… mặt trên tuy sứt sẹo, nhưng dường như khắc sâu quy luật không gian. Đây chính là thánh vật cứu mạng mà Tiền bối ban cho! Ngài ấy còn bảo 'đừng mang đồ lạ vào', ý là bảo vật của thế giới bên ngoài đối với ngài ấy chỉ là rác rưởi, không xứng để ngài ấy nhìn đến!”*

Ông nâng niu bát gốm như nâng bảo vật trấn tông, vừa đi vừa lùi, không dám quay lưng về phía Lâm Thần.

Khi bóng dáng hai vị trưởng lão đã khuất sau rặng tre già ở lối vào sơn cốc, Lâm Thần mới dám ngồi bệt xuống bậc thềm, lau mồ hôi trên trán.

— Đáng sợ thật, đúng là tu hành thì không có ai bình thường cả. Toàn một lũ thần kinh. – Anh lầm bầm – Hệ thống ơi hệ thống, mày bảo tao là Trường Sinh Lão Tổ từ bao giờ đấy? Tao chỉ thấy tao là người chịu khổ nhất cái thế giới này thôi.

Lúc này, con chó đen Lão Hắc từ trong bóng tối lững thững bước ra. Nó nhìn về hướng hai vị trưởng lão vừa biến mất, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên một tia khinh bỉ của loài thượng đẳng. Nó đi đến bên cạnh Lâm Thần, dụi dụi cái đầu vào tay anh.

Lâm Thần vỗ đầu nó:
— Chỉ có mày là ngoan thôi Hắc Tử. May mà tao nuôi mày từ lúc bé tí, không thì chắc mày cũng hóa thành quái vật đi dọa tao rồi.

Lão Hắc thầm nghĩ: *“Chủ nhân, nếu ta không hóa thành 'quái vật', làm sao có thể trấn giữ mười vạn yêu ma ở vách đá phía sau không cho chúng làm phiền ngài nướng khoai chứ?”*

Trong bếp, một làn hương thơm dịu nhẹ tỏa ra. Đó là mùi khoai lang nướng bình thường nhất.

Lâm Thần đứng dậy, đi vào bếp. Anh không biết rằng, ở thế giới bên ngoài sơn cốc, hai vị trưởng lão vừa ra khỏi cửa rừng liền lập tức phát ra tín hiệu khẩn cấp về Thánh địa.

“Thông báo cho toàn thể Thánh địa: Từ nay về sau, cấm tuyệt đối bất kỳ ai lại gần dãy núi phía Đông. Nếu thấy một thanh niên mặc áo vải, tay cầm ấm trà, nhất định phải dùng nghi lễ cao nhất của tổ tiên mà tiếp đón. Vì người đó… chính là người định đoạt vận mệnh của cả Thương Mang Cổ Giới!”

Một lời của Lâm Thần về “sự bình thường” đã vô tình đẩy toàn bộ giới tu chân của Đông Hoang vào một làn sóng cải cách kinh người. Các đại lão bắt đầu đua nhau đi… trồng rau và quét lá, vì họ cho rằng đó là cách duy nhất để chạm đến cảnh giới của Trường Sinh Lão Tổ.

Còn Lâm Thần? Anh đang bóc vỏ củ khoai lang nóng hổi, thổi phù phù, miệng lẩm bẩm:
— Ước gì ngày mai không có ai đến nữa, để mình yên tĩnh sống thọ thêm mấy năm.

Trong hư không, Thiên Đạo Ý Chí dường như run rẩy một cái. Một vị tồn tại muốn “sống thọ thêm mấy năm”, trong khi bản thân hắn chính là kẻ thọ ngang trời đất, đây chẳng phải là muốn bức chết Thiên Đạo sao?

Bóng đêm bao trùm lấy sơn cốc, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lắt trong gian nhà gỗ và tiếng Triệu Vô Cực vẫn miệt mài cuốc đất dưới ánh trăng. Đối với Lâm Thần, đây là một ngày bình thường như bao ngày khác. Nhưng đối với cả thế giới, một kỷ nguyên mới mang tên “Bình Thường” vừa thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8