Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 185: Gặp gỡ những \”hệ thống\” khác.**
Ánh nắng ban mai trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt của sơn cốc, mang theo mùi hương thanh tân của đất ẩm và thảo dược. Lâm Thần vác trên vai một chiếc cần câu trúc già thiên nhiên, tay xách chiếc giỏ tre mộc mạc, lững thững bước ra khỏi ranh giới của cốc.
Hôm nay tâm trạng anh không tốt. Một đêm trằn trọc khiến Lâm Thần nhận ra mình đã ở thế giới này quá lâu, lâu đến mức những ký ức về ánh đèn neon, tiếng còi xe và những món ăn lề đường ở Trái Đất đã bắt đầu mờ nhạt.
"Chỉ là đi dạo một chút thôi, hệ thống bảo ta phải 'nhập thế' thì mới thọ thêm được." Lâm Thần thở dài, nhìn con chó đen gầy gò đang chạy lon ton phía trước. "Hắc Tử, mày nói xem, ngoài kia liệu có ai còn biết món cháo sườn hay thịt kho tàu không nhỉ?"
Lão Hắc – con chó đen mà trong mắt giới tu chân là một con Thôn Phệ Thần Thú có thể nuốt chửng nhật nguyệt – lúc này chỉ biết ngoáy tít đuôi, sủa lên hai tiếng "gâu gâu" lấy lòng. Nó biết rõ, mỗi khi chủ nhân tỏ ra buồn bã về một "quê hương" xa xăm nào đó, thế giới bên ngoài sắp sửa đón nhận một trận phong ba bão táp.
Tại kinh đô phồn hoa nhất của Đông Hoang, bầu không khí lúc này đang vô cùng căng thẳng. Trên quảng trường trung tâm, một thanh niên mặc cẩm y sang trọng, thần thái cao ngạo đang nhìn xuống đám đông tu sĩ phía dưới. Hắn tên là Trần Phong, một "con cưng của trời" mới nổi lên gần đây.
Trong thức hải của Trần Phong, một âm thanh cơ khí lạnh lẽo vang lên liên tục:
*[Đinh! Nhiệm vụ: Thôn phệ thiên tài xếp hạng nhất Đại hội lần này. Phần thưởng: 50.000 điểm kinh nghiệm, thăng cấp Thần Thông Cảnh ngũ trọng.]*
Trần Phong nhếch môi cười nhạt. Hắn là một kẻ xuyên không, mang trong mình "Hệ thống Thôn Phệ Thần Cấp". Chỉ cần giết và nuốt, hắn sẽ trở thành vô địch. Hắn không sợ bất cứ ai, bởi vì hệ thống đã quét qua, quanh đây không có một ai là đối thủ của hắn.
Đúng lúc đó, giữa đám đông náo nhiệt, một bóng người già nua với chiếc giỏ tre đơn sơ bước vào. Người đó đi đến đâu, đám đông vô tình dạt ra đến đó, như thể có một lực lượng vô hình nhẹ nhàng rẽ lối.
Lâm Thần vừa đi vừa nhìn quanh, miệng lẩm bẩm: "Kinh đô gì mà không có hàng quán nào bán bánh mì sao? Toàn là tiệm thuốc và lò rèn, chán chết đi được."
Trần Phong nhíu mày. Hắn nhận thấy lão già này có vẻ gì đó rất lạ, liền ra lệnh cho hệ thống: "Quét thông tin lão già trước mặt cho ta!"
*[Đinh! Đang quét mục tiêu…]*
*[Cảnh báo! Cảnh báo! Đối tượng không có tu vi… Không đúng, đối tượng là… ERROR…]*
Trần Phong sững sờ. Lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, hệ thống của hắn bị kẹt cứng. Tiếng rè rè chói tai vang lên trong đầu hắn khiến hắn loạng choạng. Hắn nghiến răng, quyết tâm phải thử một phen: "Hừ, phàm nhân thì làm sao khiến hệ thống báo lỗi? Chắc chắn là một bảo vật ẩn giấu tu vi cực cao!"
Hắn nhảy xuống từ trên cao, đứng chắn ngay trước mặt Lâm Thần, khuôn mặt tràn đầy vẻ hung ác:
"Lão già, mang chiếc giỏ tre đó ra đây, có lẽ ta sẽ để ngươi chết toàn thây!"
Lâm Thần dừng bước, ngẩng đầu nhìn thanh niên trước mặt. Đôi mắt anh hơi híp lại vì nắng, nhưng trong ánh nhìn ấy lại thoáng qua một tia dao động. Anh ngửi thấy một mùi hương rất quen, mùi của "đồng loại". Trên người kẻ này có hơi thở của một thứ không thuộc về thế giới này – một hệ thống.
"Cậu trai trẻ," Lâm Thần lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng mang theo một sự mệt mỏi xa xăm. "Cậu có biết WiFi không? Hoặc giả như… mì tôm hảo hảo?"
Câu hỏi vừa thốt ra, toàn trường yên tĩnh đến đáng sợ. Các tu sĩ xung quanh ngơ ngác, họ chưa từng nghe qua những danh từ kỳ quái đó. Nhưng đối với Trần Phong, đó giống như một tiếng sét đánh ngang tai.
Hắn run rẩy, lùi lại một bước: "Ngươi… ngươi vừa nói cái gì? Tại sao ngươi biết…"
Lâm Thần thấy phản ứng của hắn, lòng chợt dâng lên một chút hy vọng. Anh bước tới một bước, chân trái vừa chạm đất, một đạo gợn sóng vô hình từ gót chân anh lan tỏa ra toàn bộ kinh đô. Trong mắt các vị đại năng đang ẩn mình, họ thấy một màn kinh hoàng: Không gian xung quanh lão già kia đang vỡ vụn rồi tự chữa lành, vạn vật bắt đầu cúi đầu thần phục.
"Ngươi cũng đến từ nơi đó sao?" Lâm Thần thở dài, nhìn chằm chằm vào Trần Phong. "Nếu phải, thì đừng đi con đường này. Chém chém giết giết để sống thọ, rốt cuộc cũng chỉ là con rối cho cái thứ trong đầu ngươi mà thôi."
Trong thức hải của Trần Phong, âm thanh của hệ thống giờ đây không còn lạnh lẽo nữa mà là tiếng gào thét hoảng loạn:
*[Nguy hiểm cấp độ SSS! Mục tiêu là Quy Luật Tối Cao! Tránh xa! Mau tránh xa!]*
*[Quy tắc hệ thống đang bị phân rã… 10%… 40%… 90%…]*
Trần Phong cảm thấy cơ thể mình như bị nghìn vạn tòa sơn thạch đè nặng. Áp lực từ "Đạo Uẩn" tích lũy hàng triệu năm của Lâm Thần không phải là thứ mà một hệ thống non trẻ có thể chịu đựng nổi. Đối với Lâm Thần, đó chỉ là lời hỏi thăm của một bậc tiền bối với hậu bối, nhưng đối với Trần Phong, đó là sự phán xét của một vị thần từ kỷ nguyên trước.
"Ta hỏi cậu, nhà ở đâu? Có biết đường về không?" Lâm Thần lại hỏi, ánh mắt anh lộ ra vẻ tha thiết.
Nhưng trong tai Trần Phong, câu hỏi đó lại trở thành: "Ngươi thuộc về nhân gian nào? Để ta tiễn ngươi về cát bụi nhé?"
"Aaa!" Trần Phong hét lên một tiếng đau đớn, máu tươi trào ra từ thất khiếu. Hệ thống của hắn trong nháy mắt tan nát, biến thành những điểm sáng hư vô bị cơ thể Lâm Thần hấp thụ sạch sành sanh một cách vô tình. Hắn ngã rạp xuống đất, tu vi vạn năm tan biến trong nháy mắt, trở thành một kẻ tàn phế.
Lâm Thần đứng đó, thấy đối phương đột nhiên sùi bọt mép nằm co giật, liền thất vọng tràn trề.
"Hóa ra chỉ là một tên điên sao? Chắc là tu luyện đến tẩu hỏa nhập ma, đầu óc hỏng rồi mới mặc đồ quái dị như vậy."
Anh buồn bã lắc đầu, vỗ đầu Lão Hắc: "Đi thôi Hắc Tử, về thôi. Thế giới này thật chẳng có gì vui. Cứ tưởng gặp được người quen, hóa ra chỉ là ảo ảnh."
Lâm Thần chán nản xoay người, tay vò nát một mớ lá thảo dược hỏng trong túi rồi tiện tay vứt ra phía sau để dọn dẹp giỏ tre. "Rác rưởi thì nên về với đất."
Anh đâu có ngờ rằng, đống "rác rưởi" mà anh vừa vứt đi, thực chất là hạt giống của Tử Linh Trúc vạn năm đã bị Đạo Uẩn của anh hun đúc.
Trong giây phút Lâm Thần rời đi, những hạt bụi đó chạm đất. Ngay lập tức, một tiếng "ầm" vang dội, đất đá rung chuyển. Giữa lòng kinh đô, những búp măng màu tím rực rỡ đâm xuyên qua phiến đá, lớn nhanh như thổi, chỉ trong vài nhịp thở đã hóa thành một rừng trúc tím cao ngất trời, che khuất cả thái dương. Linh khí từ rừng trúc tỏa ra nồng đậm đến mức khiến hàng ngàn tu sĩ đang bế tắc lập tức đột phá, thương thế của người dân trong thành cũng kỳ tích lành lại.
Trần Phong quỳ đó, đờ đẫn nhìn rừng trúc thần thánh vừa mọc lên. Trong đầu hắn, thông báo cuối cùng của hệ thống hiện lên trước khi vụt tắt:
*[Ký chủ đã gặp được khởi nguyên của vạn vật… Mọi sự kháng cự đều vô nghĩa. Chúc mừng… ngài đã được giải thoát khỏi số mệnh.]*
Lâm Thần đi được một đoạn dài, khi đã ra đến ngoại ô, anh vẫn không hề hay biết kinh thành sau lưng đã biến thành một thánh địa tu luyện mới. Anh chỉ thấy hôm nay trời nóng quá, tiện tay lấy chiếc bình tưới cây thường dùng ra, dốc ngược đổ chút nước thừa vào lùm cây ven đường để giảm trọng lượng cho nhẹ người.
Dòng nước đó vốn là trà lá liễu anh pha sáng nay. Nước chạm vào gốc cây đại thụ già nua héo úa bên đường, gốc cây liền rùng mình, vỏ cây khô khốc bong tróc, lộ ra lớp thịt cây lấp lánh như vàng ròng. Cái cây già ấy trong chớp mắt hóa thành Thiên Địa Linh Thú, lặng lẽ quỳ rạp dưới bóng lưng của Lâm Thần cho đến khi anh đi khuất mới dám cựa mình.
Ở phía xa, trên đỉnh một tòa tháp ẩn khuất trong sương mù, một cô gái mặc váy đen hiện đại, tay cầm chiếc ống nhòm trông vô cùng lạc lõng với thế giới này, đang run rẩy quan sát toàn bộ sự việc. Cô là một người xuyên không khác, sở hữu "Hệ thống Nữ Thần Phản Phái".
Lúc này, khuôn mặt xinh đẹp của cô trắng bệch không còn giọt máu:
"Trường Sinh Lão Tổ… rốt cuộc ngài là cái quái gì? Trần Phong có hệ thống cấp S còn bị ngài thổi một hơi là tan nát… Ngài rốt cuộc đã tồn tại bao nhiêu kỷ nguyên rồi?"
Cô gái vội vàng thu hồi tầm mắt, thề trong lòng rằng từ nay về sau, phàm là nơi nào có lão già xách giỏ tre đi qua, cô sẽ tránh xa mười vạn dặm.
Lâm Thần về đến cửa sơn cốc, thấy Nhược Băng đang đứng đợi với khuôn mặt lo lắng. Thấy anh về, cô liền chạy lại:
— Sư phụ, ngài đi đâu lâu thế? Ngài có tìm thấy "đồng hương" mà ngài vẫn hay nhắc tới không?
Lâm Thần hậm hực vứt chiếc cần câu vào góc tường, ngồi xuống ghế đá, thở dài sườn sượt:
— Sau này đừng nhắc đến hai chữ đồng hương nữa. Mấy đứa thanh niên bây giờ lễ nghĩa phiền phức quá, gặp lão già như ta là cứ quỳ, hoặc là lăn đùng ra xỉu. Chẳng có ai nói chuyện tử tế nổi một câu. Chắc là do ta già quá rồi, không theo kịp thời đại nữa.
Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn nhau, trong lòng kinh hãi khôn cùng. Họ biết chắc chắn hôm nay lại có kẻ mắt không tròng đã chọc giận sư phụ. Một kẻ "ngã xuống" chắc chắn là một vị đại năng lẫy lừng phương nào đó.
Lâm Thần mệt mỏi xua tay:
— Thôi, Tiểu Bảo vào nấu cơm đi. Nhớ kho cá cho thật mềm, ta giờ răng yếu rồi. Đỉnh cao của đời người ấy mà, thực ra chỉ là một bát cơm nóng và giấc ngủ yên thôi. Các con đừng có suốt ngày mơ mộng làm bá chủ làm gì, khổ lắm.
Dưới gốc cây liễu, Lão Hắc lén nhìn hạt linh thạch vụn mà Lâm Thần vô tình đánh rơi khỏi túi khi nãy. Nó lặng lẽ gặm lấy, một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa chảy qua thực quản. Nó biết, đêm nay giới tu chân sẽ lại chấn động vì một rừng trúc tím thần bí, còn chủ nhân của nó – vị "phàm nhân" mạnh nhất lịch sử – thì lại đang lo lắng xem tối nay cá kho có đủ mặn hay không.
Cuộc đời của một Lão Tổ, quả nhiên là nỗi cô đơn không ai thấu hiểu. Tuyết rơi trên đỉnh núi cao, nhưng người đứng trên đó lại chỉ thấy lạnh chân chứ chẳng thấy hào hùng chút nào.
"Trường sinh à…" Lâm Thần nhìn bầu trời đỏ rực ánh hoàng hôn, lẩm bẩm một mình. "Đôi khi sống lâu quá cũng là một loại trừng phạt đấy, các nhóc con ạ."
Câu nói ấy rơi vào tai Nhược Băng, khiến cô chợt ngộ ra một tầng kiếm ý mới: Kiếm của thời gian. Cô lập tức ngồi xuống nhập định, xung quanh người phát ra ánh sáng tím rực rỡ.
Lâm Thần thấy vậy lại càng thở dài hơn: "Lại nữa rồi… đang nói chuyện mà cứ lăn ra ngủ là thế nào? Đúng là cái đồ lười."
Trong sơn cốc yên bình, khói bếp bắt đầu bay lên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và kinh hãi đang bao trùm lấy toàn bộ tu chân giới bên ngoài. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, chỉ vì một bước chân tình cờ của vị Lão Tổ thích trồng rau.