Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 189: Trở về sơn cốc cũ.**
**CHƯƠNG 189: TRỞ VỀ SƠN CỐC CŨ**
Tiếng bánh xe gỗ lăn trên mặt đất sỏi đá phát ra những âm thanh "lọc cọc" đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của con đường mòn dẫn về phía rìa Đông Hoang.
Lâm Thần tựa lưng vào thành xe, trên tay vẫn cầm cái phất trần làm từ lông gà, đôi mắt lim dim như đang ngủ gật. Sau cú "phẩy bụi" kinh thiên động địa lúc trước, anh cảm thấy tinh thần hơi mệt mỏi. Trong lòng anh vẫn thầm cảm thán: *Thế giới này quả thực ô nhiễm quá mức, chỉ là một đám mây đen lớn chút thôi mà cũng khiến mình phải dùng hết sức bình sinh để quét dọn. May mà tay chân vẫn còn nhanh nhẹn, không thì đã bị bụi làm bẩn bộ quần áo mới mua rồi.*
Bên ngoài xe, Lục Tiểu Bảo đang đánh xe, tay cầm dây cương mà run lẩy bẩy. Mỗi khi nhìn thấy cái phất trần thò ra khỏi rèm xe, hắn lại bất giác nín thở.
"Tiểu Bảo, ngươi sao thế? Sao tay cứ run thế kia? Có phải bị cảm lạnh không?" Giọng nói ôn hòa của Lâm Thần từ trong xe truyền ra.
Lục Tiểu Bảo giật bắn mình, suýt chút nữa ngã khỏi ghế lái. Hắn vội vàng ổn định lại, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Sư… Sư phụ, đồ nhi không sao. Chỉ là… chỉ là vừa rồi thấy cảnh tượng 'dọn dẹp' của Người quá mức chấn động, đồ nhi đến tận bây giờ vẫn chưa hồi phục lại tâm tình thôi ạ."
Hắn làm sao dám nói rằng, trong mắt hắn, cái phất trần lông gà kia chính là món thần khí tàn bạo nhất thế gian? Ngay lúc nãy, khi sư phụ phẩy nhẹ vài cái, hắn nhìn thấy những pháp tắc Thiên Đạo rách nát bị quét sạch như rác rưởi, ngay cả nhân quả vĩnh hằng cũng bị xóa nhòa. Một đám "Cổ Thần" mà giới tu luyện coi như ác mộng, trong mắt sư phụ quả nhiên chỉ là "bụi bặm" không hơn không kém.
Thẩm Nhược Băng ngồi cạnh sư phụ, ánh mắt nhìn Lâm Thần tràn ngập sự sùng bái và kính ngưỡng vạn phần. Nàng khẽ rót một chén trà, đôi tay trắng ngần nhẹ nhàng dâng lên: "Sư phụ, Người uống chút trà thanh lọc tâm hồn đi ạ. Chuyến đi này vất vả cho Người rồi."
Lâm Thần nhận lấy chén trà, húp một ngụm, sau đó thở dài: "Vất vả gì đâu. Chỉ là ra ngoài một chuyến mới thấy, sơn cốc của chúng ta vẫn là yên bình nhất. Bên ngoài tranh giành đấu đá, mây đen cuồn cuộn, thật khiến người ta không thoải mái. Nhược Băng này, sau khi về tới nơi, các ngươi phải cùng ta dọn dẹp lại cái vườn. Ta đi vắng mấy ngày, chắc đám cải thảo kia bị sâu ăn hết rồi."
Thẩm Nhược Băng nghiêm nghị gật đầu: "Đồ nhi nhất định sẽ toàn lực hộ vệ… khụ, dọn dẹp vườn rau, không để một con sâu (ma đầu) nào làm loạn."
Trong lòng nàng thầm nghĩ: *Sư phụ đang nhắc nhở mình đây mà. Những con sâu kia chính là những kẻ rình rập sơn cốc bấy lâu nay. Xem ra, lần này trở về, mình cần phải ra tay quyết liệt hơn nữa để sư phụ được thanh tĩnh.*
Xe ngựa băng qua khu rừng rậm cuối cùng, hương thơm thanh khiết của cỏ cây bắt đầu nồng đậm. Đó là một mùi hương kỳ lạ, không giống linh khí của các Thánh địa, mà là một loại hơi thở của sự sống vĩnh hằng, nhẹ nhàng thấm vào từng tế bào.
Trước mặt họ, một khe núi nhỏ bình thường hiện ra. Phía trên cửa cốc có treo một tấm bảng gỗ cũ kỹ, nét chữ có phần thanh thoát nhưng cũng có phần nguệch ngoạc: "Trường Sinh Cốc".
Đây là tác phẩm mà Lâm Thần tâm đắc nhất khi mới xuyên không tới đây 100.000 năm trước. Đối với anh, cái tên này đơn giản là một lời cầu chúc cho chính mình được sống thọ. Nhưng đối với thế giới bên ngoài, cái tên này chính là một "cấm địa" khủng khiếp nhất, nơi ngay cả Thiên Đạo cũng không dám bước vào quá nửa bước.
"Về tới nhà rồi!" Lâm Thần nhảy xuống xe, vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra tiếng kêu "răng rắc" giòn tan.
"Gâu! Gâu!"
Một con chó đen gầy gò từ trong cốc chạy xồ ra, đuôi ngoáy tít mù, lưỡi thè ra liếm lấy liếm để chân Lâm Thần.
"Lão Hắc, đừng nghịch, bẩn quần ta hết!" Lâm Thần cười mắng, lấy tay xoa đầu con chó.
Nếu có vị Chí Tôn nào ở đây, chắc chắn sẽ trợn mắt nghẹn họng đến chết. Con chó đen "gầy gò" kia chính là Thôn Phệ Thần Thú từng nuốt chửng cả một thái dương ở thời viễn cổ, giờ đây lại đang nằm rạp dưới chân một "phàm nhân", rên hừ hừ như một con cún nhỏ cầu xin sự thương hại.
Lâm Thần bước vào trong cốc. Cảnh vật vẫn như cũ: căn nhà tranh ba gian giản dị, cái ao nhỏ với mấy con cá vàng đang thong dong bơi lội, và vườn rau xanh mướt phía sau.
Anh chạy ngay tới vườn rau, kiểm tra từng chiếc lá.
"May quá, đám cải này vẫn ổn. Này Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai đứa mau đi lấy nước tưới cây. Ta thấy đất hơi khô rồi."
Nhị đệ tử Lục Tiểu Bảo nhìn vào cái bình tưới cây gỉ sét để ở góc sân, tim lại đập liên hồi. Hắn biết rõ, nước trong cái bình đó không phải nước thường, mà là "Vạn Vật Mẫu Khí Thủy" được tích tụ qua hằng triệu năm. Chỉ một giọt thôi cũng đủ để một phế tài trở thành thiên tài tiên thiên. Vậy mà sư phụ lại dùng cả bình để tưới… rau cải?
"Đồ nhi tuân lệnh!" Lục Tiểu Bảo cung kính bê cái bình tưới, cảm giác như đang bê cả một thế giới trên tay.
Trong khi đó, Lâm Thần lại đi tới bên ao cá. Anh thấy con gà mái già đang mổ thóc gần đó, bèn bước tới đá nhẹ vào mông nó một cái: "Cái con gà này, hễ ta vắng nhà là ngươi lại lười biếng, không chịu đẻ trứng đúng không?"
Con gà mái kia cục ta cục tác hai tiếng, vẻ mặt đầy "uất ức". Nó lẳng lặng đi về phía ổ của mình, rồi "bộp" một cái, để lại một quả trứng tỏa ra hào quang bảy màu, nóng hổi.
Lâm Thần nhặt quả trứng lên, gật gù: "Hôm nay có vẻ năng suất hơn rồi. Tối nay chúng ta ăn canh trứng cải thảo."
Nghe đến "canh trứng cải thảo", Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn nhau, trong mắt lộ ra vẻ kinh hỷ cuồng nhiệt nhưng cũng đầy sợ hãi. Mỗi lần ăn món của sư phụ làm, tu vi của họ lại tăng vọt như bị hỏa tiễn gắn sau lưng, cảm ngộ đạo lý dồn dập tới mức muốn nổ tung đại não. Đó không phải là ăn cơm, đó là đang trực tiếp cắn nuốt Đạo quả!
Lâm Thần đi vào bếp, bận rộn nhóm lửa. Khói bếp bay lên từ mái nhà tranh, hòa vào mây khói đại ngàn, tạo nên một khung cảnh cực kỳ bình phàm. Nhưng chỉ có những người đứng trong cốc mới thấy, những sợi khói kia bay đến đâu, hư không nơi đó lại trở nên kiên cố gấp vạn lần, hóa thành những chuỗi xích pháp tắc dày đặc bảo vệ lấy sơn cốc này.
Mặt trời dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả cánh đồng. Lâm Thần mang một nồi canh lớn ra đặt trên cái bàn gỗ giữa sân.
"Nào, ngồi xuống ăn thôi. Đi đường cả ngày chắc cũng đói rồi."
Lâm Thần múc cho mỗi đệ tử một bát lớn. Nhìn bát canh nóng hổi, Thẩm Nhược Băng thấy bên trong như có cả một dãy ngân hà đang xoay chuyển, mỗi miếng cải thảo là một mảnh vụn của quy luật vạn vật. Nàng cung kính bái một lạy rồi mới dám uống.
Một ngụm canh vào bụng, nàng cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp từ đan điền tràn ra khắp kinh mạch. Những vết thương âm ỉ từ trận chiến trước đó biến mất hoàn toàn, tâm cảnh của nàng vốn dĩ đang kẹt ở Kiếm Ý tầng thứ tám, nay "răng rắc" một tiếng, dễ dàng phá vỡ xiềng xích, tiến vào tầng thứ chín — Vạn Vật Vi Kiếm.
Nàng kinh hãi nhìn sư phụ. Sư phụ vẫn đang vừa thổi bát canh vừa nói: "Canh hôm nay hơi nhạt, lần sau chắc phải cho thêm chút muối."
Lâm Thần đâu có biết, cái "muối" mà anh nói, chính là những tinh thạch năng lượng cô đặc từ các tinh cầu đã diệt vong mà hệ thống ném vào hũ muối cho anh dùng dần.
Giữa bữa cơm, Lâm Thần bỗng dừng đũa, nhìn về phía lối vào sơn cốc, hơi cau mày: "Lạ nhỉ, sao giờ này vẫn có khách đến thăm sao?"
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Một ông già mặc y phục lộng lẫy nhưng lại đang vô cùng thảm hại, cả người đầy máu, quỳ sụp xuống ngay trước cổng gỗ của sơn cốc, đầu dập xuống đất:
"Khẩn cầu Trường Sinh Lão Tổ cứu mạng! Thiên Minh Thánh Địa chúng con sắp bị diệt môn rồi!"
Lâm Thần ngơ ngác nhìn bát canh trong tay, rồi nhìn sang Nhược Băng: "Thiên Minh cái gì cơ? Hắn đang nói về vở kịch nào à?"
Thẩm Nhược Băng đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cổng: "Sư phụ, có lẽ là một kẻ điên lạc đường thôi. Để đồ nhi đi xử lý, tránh làm hỏng hứng thú dùng bữa của Người."
Lâm Thần gật gù, xua xua tay: "Ừ, bảo hắn nhỏ tiếng chút. Với lại, nếu hắn đói thì cho hắn cái bánh bao nguội ban sáng ấy, đừng để người ta chết đói trước cửa nhà mình, xui xẻo lắm."
Thẩm Nhược Băng bước ra ngoài, tay vẫn cầm chiếc đũa tre chưa kịp đặt xuống. Nàng đứng trước cổng, nhìn vị Trưởng lão của Thánh địa đang run rẩy kia, lạnh nhạt nói:
"Sư phụ ta đang bận việc lớn. Ngươi ồn ào như vậy, là muốn ta dùng đũa tiễn ngươi đi sao?"
Vị Trưởng lão kia nhìn thấy chiếc đũa tre trên tay nàng, đồng tử co rụt lại. Trong mắt lão, chiếc đũa kia tỏa ra kiếm khí đủ để xé nát cả trời xanh. Lão vội vàng dập đầu: "Không dám! Chỉ xin Lão Tổ ban cho một chút ý chỉ để đẩy lùi cường địch Ma giới!"
Thẩm Nhược Băng nhớ lời sư phụ, ném ra một chiếc bánh bao cũ đã cứng ngắc: "Sư phụ ban cho ngươi món đồ này. Cầm lấy rồi cút ngay."
Vị Trưởng lão nhận lấy cái bánh bao, cảm nhận được bên trong ẩn chứa sức mạnh hóa giải vạn ma, liền mừng rỡ như nhặt được báu vật, lại dập đầu ba cái rồi lùi xa vạn trượng mới dám phi hành bỏ chạy.
Trong sân, Lâm Thần vừa gặm một miếng trứng gà vừa lẩm bẩm: "Dạo này người lạ hay đến xin ăn thế nhỉ? Nhìn bộ quần áo kia chắc là đoàn kịch nào đó diễn sâu quá thôi. Thật là, cuộc sống bên ngoài phức tạp thật, chẳng bù cho sơn cốc yên tĩnh của mình."
Anh đâu biết rằng, chỉ một chiếc bánh bao nguội của anh, ngày hôm sau sẽ chấn động cả thế giới, biến một Thánh địa sắp diệt vong thành thế lực bá chủ phương Đông.
Ăn xong xuôi, Lâm Thần dọn bát đĩa đi rửa. Anh đứng bên vòi nước, nhìn bóng mình phản chiếu trong chậu, khẽ mỉm cười: "Tuổi thọ vẫn còn dài, rau vẫn còn xanh, gà vẫn còn đẻ trứng. Trường sinh… đơn giản chỉ cần có thế là đủ."
Dưới chân anh, Lão Hắc gâu lên một tiếng tán đồng, cái đuôi nó khẽ ngoáy, làm sạt lở một góc không gian ngoài vũ trụ, nhưng ở đây, nó vẫn chỉ là một con chó đen trung thành của một vị "phàm nhân" già.
Đêm Đông Hoang lạnh lẽo, nhưng trong Trường Sinh Cốc, ngọn đèn dầu vẫn cháy sáng lung linh, tỏa ra hơi ấm kỳ lạ, bao bọc lấy sự yên bình của vị Lão Tổ chưa bao giờ nhận ra mình vĩ đại đến nhường nào.