Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 99: Mưa linh khí**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:47:49 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 99: MƯA LINH KHÍ**

Cái nóng rát của những ngày "Thiên Nhân Ngũ Suy" đang bao phủ lấy Thương Mang Cổ Giới như một lò luyện ngục khổng lồ. Bầu trời không còn màu xanh biếc, thay vào đó là một sắc xám xịt nhạt nhẽo, điểm xuyết bằng những vết nứt không gian đen ngòm như những vết thương rỉ máu của thượng tầng quy tắc.

Linh khí trong thiên địa vốn đã mỏng manh nay lại càng khô kiệt, héo hắt. Những đại giáo cường thịnh nhất cũng phải mở ra hộ tông đại trận cấp cao nhất, tiêu tốn hàng vạn thạch linh thạch chỉ để duy trì chút sinh khí yếu ớt cho đệ tử. Thế nhưng, ngay cả những vị lão quái vật đang bế quan trong linh mạch cũng cảm nhận được thọ nguyên của mình đang trôi tuột qua kẽ tay như cát nóng.

"Thiên đạo sắp sụp đổ rồi sao?" Một vị Thánh chủ đứng trên đỉnh núi, nhìn dòng sông dưới chân đã cạn trơ sỏi đá, trong mắt chỉ còn sự tuyệt vọng vô bờ.

Cùng lúc đó, tại một góc hẻo lánh của Đông Hoang, trong một sơn cốc quanh năm mây mù bao phủ, có một người thanh niên đang nhíu mày nhìn vườn rau của mình.

Lâm Thần mặc bộ đồ bằng vải thô, ống quần xắn lên quá gối, tay cầm một cái gáo gỗ, đứng giữa những luống rau xanh mướt nhưng hơi có dấu hiệu héo rũ vì tiết trời oi bức. Anh lấy tay quẹt mồ hôi trên trán, lẩm bẩm than thở:

— Cái thời tiết quái quỷ gì thế này? Mới sáng sớm mà đã nóng như muốn thiêu chết người ta. Hệ thống chết tiệt, bảo ta trồng rau sống thọ, mà thời tiết thế này thì rau chết trước khi ta kịp sống lâu mất!

Trong mắt Lâm Thần, đây chỉ là một vườn cải thảo và vài gốc hành xanh bình thường mà anh đã cày cuốc suốt cả tháng qua. Nhưng nếu có bất kỳ một vị Đại Thánh nào lạc bước vào đây, chắc chắn họ sẽ bị dọa cho nổ tung kinh mạch.

Những cây "cải thảo" kia, phiến lá rạng ngời ánh hoàng kim, gân lá chứa đựng thái cổ văn tự ẩn hiện, tỏa ra tiên khí nồng đậm đến mức hóa thành từng đạo sương mù nhỏ nhỏ chung quanh. Đó đâu phải là rau xanh? Đó là Tiên thảo Vạn Đạo mà ngay cả trong truyền thuyết cũng chưa chắc đã tồn tại!

— Nhược Băng! Nhược Băng đâu rồi? — Lâm Thần gọi lớn.

Từ trong túp lều tranh, một bóng hình mảnh mai, thoát tục như trích tiên lướt tới. Thẩm Nhược Băng ôm cây chổi trong tay, đôi mắt vốn lạnh lùng sắc sảo nay nhìn Lâm Thần chỉ còn sự sùng bái tuyệt đối. Cô quỳ xuống, nhẹ giọng:

— Sư tôn, có đồ nhi.

Lâm Thần thở dài, chỉ vào mấy luống rau:

— Con xem, nắng thế này thì rau nào chịu thấu? Tiểu Bảo lại trốn đi đâu chơi rồi, bảo nó ra phụ ta tưới nước mà cứ như bắt nó đi đày vậy. Cứ đà này thì tối nay không có canh cải mà ăn đâu.

Thẩm Nhược Băng nhìn theo ngón tay của Lâm Thần, đồng tử co rụt lại. Cô thấy gì? Cô thấy những luống rau kia thực ra đang chống chọi với ý chí hủy diệt của Thiên Đạo. Sự "héo rũ" mà Lâm Thần nói, thực chất là Thiên Đạo đang điên cuồng cắn nuốt sinh mệnh của vạn vật, và vườn rau này là nơi duy nhất trên thế giới còn đủ sức kháng cự.

"Sư tôn muốn… cứu vãn cả thiên hạ sao?" Thẩm Nhược Băng tâm thần chấn động. "Ngài nói là tưới rau, nhưng thực ra là muốn cấp cho thế giới này một hơi thở sinh cơ?"

Lâm Thần chẳng biết đệ tử mình đang nghĩ gì, anh xách cái xô gỗ ra giếng. Cái giếng này cũng cũ kỹ như chính ngôi nhà của anh, bên trên rêu xanh phủ kín. Lâm Thần thả gáo xuống, kéo lên một gáo nước đầy.

Trong mắt Lâm Thần, nước giếng mát lạnh, trong vắt. Nhưng trong cảm nhận của con chó đen Lão Hắc đang nằm dưới gốc cây liễu gần đó, mỗi lần gáo nước dâng lên là một lần vạn dặm hư không rung chuyển. Nước giếng kia thực chất là Hỗn Độn Linh Dịch được cô đặc từ lúc khai thiên lập địa đến nay, một giọt cũng đủ khiến một phế tài trở thành thiên tài vạn cổ.

— Thôi thì, tiện tay tưới luôn cả mấy gốc mẫu đơn bên kia vậy, nhìn tụi nó thảm quá. — Lâm Thần vừa nói vừa vẩy gáo nước đầu tiên.

Anh vẩy một cái rất nhẹ nhàng, động tác như một nông dân lão luyện, nhưng chính cái vẩy tay ấy đã làm chấn động toàn bộ Thương Mang Cổ Giới.

"Vút!"

Một đạo khí tức màu nhạt từ tay Lâm Thần thoát ra, vọt thẳng lên trời cao.

Phía bên ngoài sơn cốc, hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp cầu nguyện. Triệu Vô Cực, Thánh tử của Thái Dương Thánh Địa, lúc này mặt mày xám xịt, mái tóc bạc trắng vì thọ nguyên sắp hết, đang ngước mắt nhìn về phía sơn cốc với niềm hy vọng cuối cùng.

Đột nhiên, từ trong sơn cốc, một cột sáng màu bạc vô hình xé toạc bầu trời xám xịt. Đám mây "Thiên Nhân Ngũ Suy" dày đặc bao phủ thế gian bỗng nhiên bị một lực lượng thô bạo xé ra một lỗ hổng khổng lồ.

— Nhìn kìa! Thiên đạo bị xé rách rồi! — Một vị trưởng lão hét lên trong kinh hãi.

Không, không phải thiên đạo bị rách, mà là thiên đạo đang… run rẩy.

Trên bầu trời, những hạt nước li ti bắt đầu rơi xuống. Ban đầu chỉ là lất phất, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó đã hóa thành một cơn mưa rào tầm tã.

Lâm Thần đứng trong vườn, tiếp tục vẩy gáo nước thứ hai, thứ ba. Anh cười nói:

— Tưới cho đều, phải tưới cho đều. Chỗ này thiếu một chút, chỗ kia thiếu một chút. Cứ như vẩy Cam Lộ của Quan Thế Âm ấy nhỉ?

Mỗi lời Lâm Thần thốt ra, mưa trên bầu trời lại càng lớn. Những giọt mưa này không phải là nước bình thường. Khi hạt mưa chạm vào mặt đất khô cằn, cỏ dại khô héo ngay lập tức vươn mình xanh biếc, hoa dại nở rộ chỉ trong một nhịp thở. Khi hạt mưa chạm vào những tu sĩ đang thoi thóp, thọ nguyên của họ như được thổi phồng lên, nếp nhăn biến mất, tóc bạc hóa đen, tu vi vốn đang đình trệ bỗng nhiên đột phá ầm ầm.

— Linh khí! Đây là linh khí dịch hóa! — Triệu Vô Cực nghẹn ngào, ông ta ngửa mặt lên trời, há miệng đớp lấy những giọt mưa vô giá. — Không, đây là Cam Lộ Trường Sinh! Lão Tổ… Lão Tổ hiển linh rồi!

Ở ngoài kia, hàng triệu tu sĩ đồng loạt quỳ sụp xuống giữa làn mưa, tiếng hô hoán "Cảm tạ Trường Sinh Lão Tổ" vang vọng xuyên qua mây mù, chấn động mười phương tám hướng. Họ khóc, họ cười điên dại trong làn mưa cứu mạng.

Trong khi đó, ở một góc khác của thế giới, Ma Diễm Lão Tổ đang ẩn mình trong vực sâu vạn trượng cũng bị giật mình kinh hãi. Hắn cảm nhận được đại trận "Huyết Tế Vạn Vật" mà hắn dày công bố trí bấy lâu nay bỗng nhiên bị những giọt nước mưa này làm cho tan rã một cách dễ dàng.

"Ai? Là ai có thể nghịch chuyển Thiên Nhân Ngũ Suy?" Ma Diễm Lão Tổ run rẩy phát hiện, ngay cả hắc ám đạo của hắn cũng đang bị làn mưa kia thanh tẩy sạch sẽ. "Trường Sinh Lão Tổ… chẳng lẽ hắn thật sự đã trở lại?"

Trong sơn cốc, Lâm Thần vừa đổ nốt số nước cuối cùng trong xô xuống đất. Anh nhìn quanh vườn rau, thấy những chiếc lá đã mọng nước, xanh mướt và rung rinh trước gió, lòng thấy thư thái lạ kỳ.

— May quá, vừa vặn đủ nước. — Lâm Thần vứt gáo vào xô, tiếng kêu "cộp" một cái giòn tan vang lên, cũng đồng nghĩa với việc cơn mưa kỳ tích bên ngoài dừng lại ngay lập tức.

Anh nhìn bầu trời vẫn còn xám xịt nhưng lỗ hổng kia đang từ từ khép lại, rồi quay sang Nhược Băng nói:

— Con xem, người tính không bằng trời tính. Nãy ta vẩy mấy gáo mà mệt hết cả hơi, mà sao mây kia nó vẫn không mưa thật sự cho một trận nhỉ? Thời tiết này đúng là keo kiệt.

Thẩm Nhược Băng đứng đó, cả người run rẩy vì xúc động. Cô vừa tận mắt chứng kiến sư phụ mình chỉ dùng một gáo nước tưới rau để đánh bại cả Thiên Đạo, vậy mà ngài lại… khiêm tốn đến mức này sao? Ngài chê Thiên Đạo keo kiệt? Thiên Đạo ngay cả đứng trước mặt ngài cũng không dám lên tiếng, làm sao dám tranh công?

— Sư tôn… đại đức của ngài, vạn linh chúng sinh sẽ khắc ghi. — Nhược Băng nghẹn ngào cúi đầu.

Lâm Thần ngẩn ra, rồi phẩy tay cười khà khà:

— Đức độ gì chứ? Ta chỉ không muốn tối nay không có rau ăn thôi. Con cứ khéo vẽ chuyện. Thôi, vào nấu cơm đi, ta đói rồi.

Nói đoạn, Lâm Thần đi lững thững về phía nhà gỗ, bóng lưng anh đổ dài dưới nắng sớm, trông cô độc nhưng cũng vô cùng vĩ đại. Lão Hắc con chó đen từ từ mở mắt, nhìn về phía chân trời nơi hàng vạn tu sĩ vẫn còn đang dập đầu, nó thầm nghĩ trong lòng:

"Chủ nhân à, ngài nói ngài là phàm nhân, nhưng mỗi lần ngài tưới rau, thế gian lại có thêm vài nghìn năm thọ mệnh. Ngài bảo ngài sợ chết, nhưng Thiên Đạo lại sợ ngài hắt xì nhất đấy…"

Trong không trung, mùi đất ẩm sau cơn mưa quyện với hương thơm của linh thảo tỏa ra dịu nhẹ. Thế giới đã được cứu thoát khỏi bờ vực sụp đổ, chỉ vì một người thanh niên sợ rau của mình bị héo.

Và ở đâu đó ngoài sơn cốc, Lục Tiểu Bảo đang vác một bao tải linh thạch lén lút trở về, vừa đi vừa lầm bầm:

— May quá, cơn mưa của sư phụ đến thật đúng lúc, nếu không ta đã bị lũ lão hủ ở Đông Hoang tóm sống rồi. Sư phụ ơi sư phụ, người rốt cuộc đã thành Trường Sinh Lão Tổ từ lúc nào mà cứ giả vờ mãi thế?

Tiếng cười của Tiểu Bảo hòa vào gió, tan biến trong ánh hoàng hôn rực rỡ của một ngày mới — một ngày mà cái tên "Trường Sinh Lão Tổ" chính thức trở thành thần thoại tối cao của Thương Mang Cổ Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8