Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-14 17:30:19 | Lượt xem: 9

Tiếng gầm gừ dữ tợn xé toang không khí yên bình của Vân Tịch Thôn. Một con Hắc Nhãn Lang, linh thú cấp thấp nhưng đủ sức uy hiếp một ngôi làng không có người tu luyện, đang lao tới với đôi mắt đỏ ngầu. Móng vuốt sắc nhọn của nó cào rách đất đá, bụi bay mù mịt. Diệp Trần đứng chắn trước một nhóm trẻ con đang co rúm sợ hãi, tay nắm chặt một cây gậy gỗ mục nát, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu không có linh lực, chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò, nhưng bản năng bảo vệ những người yếu thế hơn mình trỗi dậy mạnh mẽ.

Hắc Nhãn Lang nhe hàm răng lởm chởm, mùi tanh tưởi bốc lên. Nó không quan tâm đến Diệp Trần, mục tiêu của nó là những con vật nuôi béo tốt trong chuồng, nhưng Diệp Trần đã đứng chặn đường. Một tiếng gầm thị uy vang lên, Hắc Nhãn Lang vồ tới. Diệp Trần nhắm mắt, cảm nhận luồng gió lạnh buốt lướt qua mặt. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, miếng ngọc bội xám xịt đeo trên cổ cậu đột nhiên nóng bừng. Một luồng nhiệt cực nóng lan tỏa khắp cơ thể, không phải là đau đớn, mà là một cảm giác bùng cháy, như có dòng dung nham cổ xưa đang chảy trong huyết quản.

Ánh sáng xám tro từ miếng ngọc bội bỗng chốc hóa thành một vầng hào quang chói lòa, bao trùm lấy Diệp Trần. Tiếng gầm của Hắc Nhãn Lang như bị bóp nghẹt, nó khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu lộ vẻ hoảng sợ. Dòng năng lượng cuộn trào trong Diệp Trần không ngừng nghỉ, nó mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như sẽ xé nát cơ thể cậu. Từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng tế bào đều bị năng lượng đó xuyên qua, tôi luyện một cách tàn bạo. Cơn đau ập đến, dữ dội hơn bất kỳ vết thương nào cậu từng chịu đựng, nhưng lại không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần. Đó là nỗi đau của sự tái sinh, của một thứ gì đó cổ xưa đang cố gắng bứt phá ra khỏi lớp vỏ phong ấn.

Giữa cơn đau tột cùng, một đoạn ký ức vỡ vụn, chớp nhoáng xẹt qua tâm trí Diệp Trần, rõ ràng như một giấc mơ nhưng lại chân thực đến rợn người. Đó là hình ảnh một vị thần uy nghiêm, cao lớn đến mức có thể chạm tới những vì sao xa xôi nhất. Ngài đứng giữa tinh không vô tận, hàng vạn dải ngân hà quay cuồng dưới chân, ánh mắt thâm thúy như chứa đựng cả vũ trụ, nhìn xuống vạn giới với vẻ u buồn khôn tả. Một cảm giác mất mát, một nỗi đau xé lòng ập đến Diệp Trần, như thể chính cậu đã đánh mất đi một phần quan trọng nhất của bản thân. Tiếp theo là hình ảnh của sự phản bội. Không phải là những lời nói dối trá hay những mũi dao đâm lén, mà là sự phản bội của chính quy tắc, của chính trật tự. Những sợi xích ánh sáng vô hình trói buộc vị thần, kéo ngài xuống vực thẳm. Một tiếng thét câm lặng vang vọng trong tâm trí Diệp Trần, một tiếng thét của sự bất lực và phẫn nộ.

Ký ức tan biến nhanh như khi nó xuất hiện, để lại trong Diệp Trần một khoảng trống rỗng đau đớn. Nhưng cùng lúc đó, một sức mạnh bùng phát từ sâu bên trong cậu. Không phải là linh lực đơn thuần, mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy, cổ xưa, mang theo khí tức của sự luân hồi, của sinh tử. Diệp Trần không biết nó là gì, nhưng bản năng mách bảo cậu phải dùng nó. Cậu không hề chủ động, nhưng cơ thể cậu tự động vung cây gậy gỗ trong tay. Một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo ánh sáng xám tro, lao thẳng vào Hắc Nhãn Lang.

Hắc Nhãn Lang tru lên một tiếng thảm thiết. Đôi mắt nó từ đỏ ngầu chuyển sang trắng dã vì kinh hoàng. Cơ thể nó bị đánh bật ra xa, lăn lóc trên mặt đất vài vòng trước khi cố gắng lồm cồm bò dậy. Nhưng nó không còn vẻ hung hăng như trước. Cái nhìn của nó hướng về Diệp Trần tràn ngập sự sợ hãi và kinh hãi tột độ. Nó không dám chần chừ thêm một khắc nào, quay đầu bỏ chạy thục mạng, biến mất vào trong rừng sâu, để lại một vệt bụi dài trên đường.

Khi Hắc Nhãn Lang đã đi khuất, sức mạnh trong Diệp Trần cũng dần lắng xuống. Ánh sáng từ miếng ngọc bội mờ đi, và cơn đau cũng như dòng năng lượng dữ dội đều rút về, để lại một sự trống rỗng cùng cực. Diệp Trần cảm thấy toàn thân rã rời, chân không đứng vững nữa. Cậu khuỵu xuống, trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, cậu kịp nhìn thấy những ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi, và cả sùng bái của những người dân trong thôn đang nhìn mình.

*

Khi Diệp Trần tỉnh lại, trời đã nhá nhem tối. Cậu nằm trên chiếc giường gỗ quen thuộc trong căn nhà tranh xiêu vẹo của mình. Mùi thuốc lá khô thoang thoảng trong không khí. Đầu cậu ong ong, toàn thân ê ẩm như vừa bị một cỗ xe ngựa cán qua. Ký ức về con Hắc Nhãn Lang, về ánh sáng từ miếng ngọc bội, về đoạn ký ức mơ hồ và sức mạnh bùng phát, tất cả đều quay về, rõ ràng như vừa mới xảy ra. Tuy nhiên, cái cảm giác đau đớn tột cùng và những hình ảnh về vị thần uy nghiêm kia lại mờ dần, như một giấc mộng phù du, khó nắm bắt.

Cậu ngồi dậy, cảm thấy có một chút khác lạ trong cơ thể. Một luồng khí tức ấm áp, yếu ớt nhưng rõ ràng, đang lưu chuyển trong kinh mạch của cậu. Diệp Trần chưa từng tu luyện, nhưng cậu biết đây chính là linh lực. Mặc dù chỉ là một tia cực kỳ nhỏ bé, không đủ để tạo ra bất kỳ phép thuật nào, nhưng nó lại là minh chứng cho một sự thật không thể chối cãi: Diệp Trần không còn là “phế vật” vô linh căn nữa.

Cậu đưa tay sờ lên cổ. Miếng ngọc bội vẫn nằm yên vị ở đó, lạnh lẽo và xám xịt như thường lệ, không hề có chút ánh sáng hay nhiệt độ bất thường nào. Vẻ ngoài của nó không thay đổi, vẫn là một miếng đá cũ kỹ, vô dụng. Nhưng Diệp Trần cảm thấy nó đã khác. Giữa cậu và miếng ngọc bội có một sợi dây liên kết vô hình, yếu ớt nhưng rõ ràng. Nó không còn là một vật vô tri vô giác nữa, mà dường như đã “sống” dậy, ẩn chứa một bí mật sâu thẳm mà cậu chưa thể chạm tới.

“Ngươi tỉnh rồi à, tiểu tử?”

Một giọng nói khàn khàn vang lên. Diệp Trần giật mình quay lại. Một lão nhân với mái tóc bạc phơ, râu dài chấm ngực, đang ngồi bên cạnh bếp lửa, chậm rãi hút điếu thuốc lá khô. Đó là ông lão Vương, người duy nhất trong thôn thỉnh thoảng quan tâm đến Diệp Trần. Ông lão nhìn Diệp Trần với ánh mắt phức tạp, có sự lo lắng, có sự kinh ngạc, và cả một chút sợ hãi khó hiểu.

“Ông Vương… con Hắc Nhãn Lang đâu rồi ạ?” Diệp Trần hỏi, giọng còn hơi khàn.

“Nó đã chạy mất rồi. Không chỉ nó, mà cả một con Hắc Hổ Tinh cũng bị một lão quái vật nào đó xua đi.” Ông lão Vương trả lời, nhả ra một làn khói trắng. “Dân làng nói… chính con đã đánh nó chạy đi?”

Diệp Trần im lặng. Cậu không biết giải thích thế nào. Cậu chỉ cảm thấy một sức mạnh bùng nổ, và con linh thú bỏ chạy. Về những ký ức hay sự thay đổi trong cơ thể, cậu không thể nói ra. Dù sao, cậu cũng không muốn làm mọi người sợ hãi.

“Chắc là do con may mắn thôi ạ.” Diệp Trần nói dối, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.

Ông lão Vương lắc đầu, ánh mắt đầy suy tư. “May mắn sao? Ta chưa từng thấy may mắn nào lại có thể khiến một con Hắc Nhãn Lang sợ hãi đến mức bỏ chạy như vậy. Hơn nữa, sau đó lại xuất hiện một lão quái vật, xua đuổi cả con Hắc Hổ Tinh đang rình rập. Lão ta còn hỏi về con nữa đấy.”

“Một lão quái vật?” Diệp Trần nhíu mày. Điều này nằm ngoài dự kiến của cậu. Ai lại có thể xua đuổi một con Hắc Hổ Tinh dễ dàng như vậy? Và tại sao lại hỏi về cậu?

“Phải. Một lão già kỳ quái, ăn mặc rách rưới nhưng khí chất lại không tầm thường. Lão ta nói… lão ta sẽ quay lại tìm con.” Ông lão Vương khẽ thở dài. “Diệp Trần, con đừng giấu ta. Có phải con đã có được linh lực rồi không? Ta thấy cơ thể con có chút thay đổi…”

Diệp Trần hơi sững sờ. Ông lão Vương tuy già yếu nhưng lại rất tinh mắt. Cậu không thể che giấu được nữa. Cậu gật đầu nhẹ, chỉ ra một tia linh lực yếu ớt đang lưu chuyển trong kinh mạch của mình. Ông lão Vương nhìn thấy, đôi mắt đục ngầu của ông chợt sáng lên, rồi lại nhanh chóng chìm xuống.

“Thiên ý. Tất cả đều là thiên ý.” Ông lão lẩm bẩm. “Con không còn là phế vật nữa rồi, Diệp Trần. Nhưng cũng chính vì thế, con sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn. Cái miếng ngọc bội trên cổ con… nó không hề đơn giản đâu.”

Diệp Trần nắm chặt lấy miếng ngọc bội. Nó vẫn lạnh lẽo, nhưng trong tâm trí cậu, nó đã là một vật thể sống, ẩn chứa một bí mật khổng lồ. Ký ức vỡ vụn về vị thần và sự phản bội, cảm giác mất mát đau đớn, cùng với sức mạnh bùng nổ không rõ nguồn gốc… tất cả đều xoay quanh miếng ngọc bội này.

Cậu biết, cuộc đời bình dị của mình ở Vân Tịch Thôn đã kết thúc. Một cánh cửa mới đã hé mở, dẫn đến một thế giới mà cậu chưa từng dám mơ tới, một thế giới của tu tiên, của linh lực, và có lẽ là cả những bí ẩn về Thiên Đạo Luân Hồi.

Trong bóng tối của đêm, Diệp Trần nằm xuống, cảm nhận linh lực yếu ớt chảy trong người. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại hình ảnh vị thần uy nghiêm kia, nhưng mọi thứ đều mờ ảo như sương khói. Chỉ còn lại cảm giác mất mát và phản bội, cùng với một sự thôi thúc kỳ lạ, như có một tiếng gọi từ sâu thẳm vũ trụ đang kéo cậu đi tìm kiếm sự thật. Miếng ngọc bội trên cổ cậu vẫn im lìm, nhưng Diệp Trần tin rằng, nó sẽ là chìa khóa để giải đáp mọi bí ẩn, và cũng là khởi đầu cho một hành trình không lường trước được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8