Thiên Đạo Luân HồiChương 3
Cơn chấn động vừa dứt, không khí trong Vân Tịch Thôn vẫn còn đặc quánh mùi đất đá và một chút tro bụi. Diệp Trần cảm thấy toàn thân mình rã rời, xương cốt như muốn lìa ra từng mảnh. Cậu lảo đảo đứng dậy, ánh mắt quét qua những người dân thôn đang sợ hãi co rúm trong nhà, hoặc những người dũng cảm hơn đang từ từ dò xét tình hình. Con linh thú cấp thấp đã bỏ chạy, có lẽ vì bị bất ngờ bởi luồng sức mạnh đột ngột bùng phát từ Diệp Trần, hoặc có thể đơn giản là đã đạt được mục đích của nó – quấy phá và tìm kiếm thức ăn.
Miếng ngọc bội trên cổ Diệp Trần đã trở lại vẻ xám xịt, vô tri như trước, nhưng Diệp Trần có thể cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế. Nó không còn lạnh lẽo nữa, mà mang theo một chút hơi ấm nhàn nhạt, như có một trái tim đang đập ẩn sâu bên trong. Cậu đưa tay chạm vào nó, cảm giác như chạm vào một phần của chính mình, một phần vừa mới được khám phá.
Bỗng nhiên, một tiếng cười khà khà vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng cười nghe có vẻ già nua, khàn khàn nhưng lại mang theo một chút sảng khoái, như tiếng gió luồn qua khe núi. Diệp Trần giật mình ngẩng đầu. Trước mặt cậu, một lão nhân xuất hiện tự lúc nào, như thể ông ta vừa tan ra từ không khí. Lão có mái tóc bạc phơ như sương, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao đêm, ẩn chứa một sự tinh ranh và sâu sắc không thể dò. Ông ta mặc một bộ trường bào màu xanh lam đã bạc màu, tay cầm một cây gậy gỗ trông có vẻ rất bình thường.
“Ồ, thì ra là một tiểu oa nhi thú vị.” Lão nhân nheo mắt nhìn Diệp Trần, ánh mắt dừng lại trên miếng ngọc bội trên cổ cậu. Một tia sáng lóe lên trong mắt lão, rất nhanh rồi lại biến mất. “Khí tức hỗn độn, lại mang theo một chút cổ xưa. Thú vị, thật sự rất thú vị.”
Diệp Trần cảnh giác lùi lại một bước. Cậu chưa từng thấy lão nhân này trong thôn. Hơn nữa, sự xuất hiện quỷ dị của lão khiến cậu không khỏi đề phòng. “Ông là ai?”
Lão nhân không trả lời trực tiếp câu hỏi của Diệp Trần, chỉ cười khà khà. “Tiểu tử, ngươi vừa mới dùng một chút lực lượng không thuộc về ngươi, đúng không? Một luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ hỗn loạn. May mắn thay, ngươi còn sống sót, không bị nó phản phệ mà chết.” Lão ta tiến thêm một bước, đôi mắt sắc bén như chim ưng dò xét từng ngóc ngách trên cơ thể Diệp Trần. “Chà, linh căn… không phải là không có, mà là bị che giấu quá sâu, đến mức không thể nhận ra. Thật hiếm thấy. Và cái miếng ngọc bội kia… haiz, đúng là đồ vật nghịch thiên.”
Những lời của lão nhân khiến Diệp Trần kinh ngạc. Lão ta nói đúng, cậu vừa cảm nhận được một sức mạnh không thuộc về mình. Và linh căn? Cậu luôn bị coi là phế vật, không có linh căn. Lão ta lại nói linh căn của cậu bị che giấu? Diệp Trần cảm thấy một chút hoang mang, nhưng cũng có một chút hy vọng le lói.
“Ngươi đừng lo lắng, lão phu không có ác ý.” Lão nhân phất tay, một làn gió nhẹ thổi qua, cuốn đi toàn bộ bụi bặm và mùi hôi thối do linh thú để lại. Cây cối nghiêng ngả trở lại vị trí cũ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. “Lão phu là Thanh Huyền Lão Quái, sống ẩn dật trên núi gần đây. Ta bị tiếng động lớn vừa rồi làm cho tò mò, nên xuống đây xem thử. Không ngờ lại gặp được một tiểu tử có cơ duyên lớn như ngươi.”
Thanh Huyền Lão Quái? Diệp Trần chưa từng nghe thấy cái tên này. Tuy nhiên, cái cách lão phất tay mà có thể dọn dẹp mọi thứ một cách thần kỳ khiến Diệp Trần không còn nghi ngờ về thực lực của lão nữa. Đây rõ ràng là một tu sĩ mạnh mẽ, vượt xa sức tưởng tượng của cậu.
“Lão tiền bối…” Diệp Trần hơi cúi người, bày tỏ sự tôn kính. Cậu biết, trong thế giới này, những người có năng lực phi phàm thường được gọi là tiền bối.
Thanh Huyền Lão Quái cười ha hả. “Được rồi, không cần câu nệ. Tiểu tử, ngươi có muốn đi theo lão phu học tu tiên không?”
Câu hỏi này như một tia sét đánh xuống tai Diệp Trần. Học tu tiên? Cậu, một phế vật không linh căn, lại có thể tu tiên? Đây là giấc mơ mà cậu đã từ bỏ từ rất lâu rồi. Tuy nhiên, sự nghi ngờ vẫn còn đó. Tại sao một cường giả như lão ta lại chú ý đến một thiếu niên phế vật như cậu? Chẳng lẽ là vì miếng ngọc bội?
“Vì sao lại là ta?” Diệp Trần hỏi, giọng nói khàn khàn. “Ta không có linh căn, luôn bị coi là phế vật.”
Thanh Huyền Lão Quái nhíu mày, rồi lại giãn ra. “Linh căn thì sao? Phế vật thì sao? Thế gian này có rất nhiều loại linh căn, có loại hiển hiện rõ ràng, có loại ẩn sâu khó dò. Linh căn của ngươi, chính là loại thứ hai. Hơn nữa, cái miếng ngọc bội trên cổ ngươi… nó không phải vật phàm. Nó đã chọn ngươi, vậy ắt có đạo lý của nó.” Lão ta dừng lại, ánh mắt trở nên sâu xa. “Hơn nữa, ta cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ ngươi, một luồng khí tức cổ xưa mà ta chỉ thấy ở những người mang trong mình mệnh số đặc biệt. Nó khiến ta không thể không chú ý đến ngươi.”
Khí tức quen thuộc? Diệp Trần ngẩn người. Cậu cũng cảm thấy một điều tương tự từ Thanh Huyền Lão Quái. Một cảm giác kỳ lạ, như thể cậu đã từng gặp lão ở đâu đó, hoặc đã từng cảm nhận được sự hiện diện của lão từ rất lâu về trước, trong những giấc mơ hay ký ức vỡ vụn kia. Cảm giác đó không phải là sợ hãi, mà là một sự tin tưởng vô điều kiện, một sự an tâm kỳ lạ.
“Nếu ngươi đi theo ta, ta có thể chỉ cho ngươi con đường tu tiên. Ngươi sẽ không còn là phế vật ở cái thôn nhỏ bé này nữa. Ngươi sẽ được nhìn thấy thế giới rộng lớn bên ngoài, những cường giả có thể bốc núi lấp biển, những tông môn hùng mạnh, những bí cảnh ẩn chứa cơ duyên. Ngươi có muốn không?” Thanh Huyền Lão Quái nói, giọng nói đầy mê hoặc, vẽ ra một bức tranh hùng vĩ về thế giới tu tiên.
Diệp Trần ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, rồi lại nhìn xuống Vân Tịch Thôn nhỏ bé. Cuộc đời của cậu từ trước đến nay chỉ gói gọn trong vài dặm vuông này, chịu sự khinh miệt và bắt nạt. Giờ đây, một cơ hội đã mở ra trước mắt. Một cơ hội để thay đổi số phận, để không còn là “phế vật”. Cậu siết chặt tay, quyết định đã được đưa ra.
“Ta đồng ý!” Diệp Trần kiên quyết nói. “Ta nguyện bái lão tiền bối làm sư phụ!”
Thanh Huyền Lão Quái cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp Vân Tịch Thôn, khiến những người dân thôn đang ẩn nấp trong nhà cũng phải tò mò ngó ra. “Tốt! Tốt lắm! Từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử của ta, Thanh Huyền Lão Quái. Ngươi có thể gọi ta là Sư phụ.”
Sau đó, Thanh Huyền Lão Quái bắt đầu giảng giải cho Diệp Trần về thế giới tu tiên. Lão nói về sự tồn tại của linh khí, thứ năng lượng vô hình bao phủ khắp trời đất, là nguồn gốc của mọi sự sống và tu luyện. Lão giải thích rằng tu sĩ sẽ thông qua việc hấp thu linh khí, rèn luyện thân thể, khai mở kinh mạch, từ đó dần dần phá vỡ giới hạn của phàm nhân, đạt đến những cảnh giới cao hơn.
“Thế giới tu tiên được chia thành nhiều cảnh giới khác nhau,” Thanh Huyền Lão Quái từ tốn giảng giải. “Bắt đầu từ Luyện Khí kỳ, rồi đến Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ, Hợp Thể kỳ, Đại Thừa kỳ và cuối cùng là Độ Kiếp, phi thăng thành tiên. Mỗi cảnh giới lại được chia thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và viên mãn. Con đường tu tiên là một con đường dài đằng đẵng, đầy gian nan và thử thách, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ duyên và sức mạnh.”
Diệp Trần lắng nghe một cách chăm chú, từng lời của Thanh Huyền Lão Quái như mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí cậu, hé lộ một thế giới hoàn toàn khác biệt so với những gì cậu từng biết.
“Linh căn chính là yếu tố quan trọng nhất để hấp thu linh khí,” Lão Quái tiếp tục. “Người có linh căn tốt sẽ hấp thu linh khí nhanh hơn, thuần khiết hơn, từ đó tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn. Ngươi tuy bị coi là không có linh căn, nhưng ta đã nói rồi, linh căn của ngươi đặc biệt, nó cần một phương pháp đặc biệt để khai mở và tu luyện. Ta sẽ truyền cho ngươi công pháp ‘Vô Cực Thôn Thiên Quyết’, một công pháp cổ xưa có thể hấp thu vạn vật, chuyển hóa thành linh khí. Nó sẽ giúp ngươi đánh thức linh căn tiềm ẩn của mình.”
Vô Cực Thôn Thiên Quyết! Cái tên nghe đã thấy khí thế phi phàm. Diệp Trần cảm thấy máu trong người mình sôi sục. Cậu không ngờ rằng ngày mình có thể tu luyện lại đến nhanh như vậy.
Tuy nhiên, Thanh Huyền Lão Quái bỗng trở nên nghiêm túc. “Ngươi phải nhớ, đệ tử của ta, bí mật về miếng ngọc bội trên cổ ngươi tuyệt đối không được tiết lộ cho bất cứ ai. Ngay cả ta cũng không thể nhìn thấu hoàn toàn nguồn gốc của nó, nhưng ta biết nó liên quan đến một lực lượng cực kỳ cổ xưa, thậm chí có thể chạm đến cái gọi là ‘Thiên Đạo Luân Hồi’. Miếng ngọc này sẽ mang lại cho ngươi sức mạnh vô biên, nhưng đồng thời cũng sẽ mang đến cho ngươi những rắc rối khôn lường. Có những thế lực không muốn nhìn thấy sự tồn tại của nó, hoặc những người sẽ tìm mọi cách để đoạt lấy nó. Ngươi phải tuyệt đối cẩn trọng, hiểu không?”
Diệp Trần gật đầu mạnh mẽ. Cậu hiểu sự nghiêm trọng trong lời nói của sư phụ. Kể cả luồng ký ức mơ hồ vừa rồi cũng cho thấy miếng ngọc này không hề đơn giản. “Đệ tử đã rõ, sư phụ.”
“Tốt!” Thanh Huyền Lão Quái hài lòng gật đầu. “Vậy thì bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ chỉ dẫn ngươi phương pháp tu luyện cơ bản. Trước hết, ngươi cần học cách cảm nhận linh khí. Hãy ngồi xuống, nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, và cố gắng cảm nhận sự tồn tại của chúng trong không khí.”
Diệp Trần làm theo lời sư phụ, ngồi xếp bằng trên nền đất, nhắm mắt lại. Ban đầu, cậu chỉ cảm thấy xung quanh mình là hư vô, không có gì đặc biệt. Nhưng với sự chỉ dẫn kiên nhẫn của Thanh Huyền Lão Quái, từ từ, cậu bắt đầu cảm nhận được một luồng năng lượng vi diệu, tồn tại khắp nơi, len lỏi qua từng sợi tóc, từng lỗ chân lông. Đó chính là linh khí. Một cảm giác mát mẻ, trong lành, và đầy sức sống. Miếng ngọc bội trên cổ cậu cũng khẽ rung lên, tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ nhàng, giúp Diệp Trần dễ dàng hơn trong việc tập trung và cảm nhận.
Đây là khởi đầu của Diệp Trần, thiếu niên phế vật của Vân Tịch Thôn, trên con đường tu tiên đầy chông gai nhưng cũng đầy hứa hẹn. Dưới sự dẫn dắt của Thanh Huyền Lão Quái, một cánh cửa mới đã mở ra, và cậu biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ còn như trước nữa.