Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 17:31:07 | Lượt xem: 9

Sau đêm định mệnh tại Vân Tịch Thôn, cuộc đời Diệp Trần đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Cậu không còn là thiếu niên mồ côi, bị coi là phế vật vô linh căn nữa, mà đã trở thành đệ tử của Thanh Huyền Lão Quái, một tu sĩ ẩn dật với thực lực thâm sâu. Nơi tu luyện của họ không phải là một động phủ tráng lệ, mà chỉ là một hang động nhỏ ẩn mình trong vách núi dựng đứng phía sau thôn, được che phủ bởi một mảng dây leo rậm rạp và một trận pháp đơn giản mà Lão Quái Vật bố trí để ngăn cách thế giới bên ngoài.

Bên trong hang động, không khí ẩm ướt nhưng lại mang theo một mùi hương thảo mộc nhè nhẹ, cùng với một luồng khí tức thanh tịnh khó tả. Lão Quái Vật ngồi khoanh chân trên một tấm bồ đoàn cũ nát, dáng vẻ lôi thôi nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như biển cả. Diệp Trần ngồi đối diện, lòng đầy hoài nghi và tò mò. Cậu vẫn chưa hoàn toàn tin vào những gì đã xảy ra, vào khả năng mình có thể tu luyện, thoát khỏi cái mác phế vật đeo bám mười sáu năm trời.

“Tu luyện, trước hết là phải tĩnh tâm.” Lão Quái Vật trầm giọng, âm thanh khàn đặc nhưng lại có sức lay động lòng người. “Linh căn là gốc rễ, kinh mạch là đường dẫn, đan điền là biển chứa. Ngươi muốn hấp thu linh khí thiên địa, trước hết phải cảm nhận được nó.”

Diệp Trần nhắm mắt, cố gắng làm theo lời chỉ dẫn của lão. Cậu hít thở sâu, tập trung tinh thần vào đan điền, cố gắng cảm nhận luồng khí vô hình mà lão quái nói là “linh khí”. Nhưng không có gì. Chỉ có sự trống rỗng, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng. Cậu đã từng thử làm điều này khi còn nhỏ, nghe lén những đứa trẻ khác khoe khoang về việc cảm nhận được linh khí, nhưng chưa bao giờ thành công.

Thời gian trôi qua, ngày này qua ngày khác. Diệp Trần miệt mài ngồi thiền, cố gắng cảm nhận linh khí, nhưng kết quả vẫn là con số không. Sự thất vọng bắt đầu len lỏi. Chẳng lẽ, mình thật sự là phế vật, ngay cả một kỳ nhân như Thanh Huyền Lão Quái cũng không thể giúp được?

Lão Quái Vật vẫn kiên nhẫn, không hề trách mắng. Chỉ thỉnh thoảng, lão lại đưa ngón tay khô gầy chạm nhẹ vào trán Diệp Trần, một luồng khí tức ấm áp, cổ xưa truyền vào. Mỗi lần như vậy, Diệp Trần lại cảm thấy đầu óc thanh tỉnh hơn, tâm thần dễ dàng tập trung hơn một chút.

“Lão Quái, có lẽ con thực sự không có linh căn.” Một buổi tối nọ, Diệp Trần không nhịn được mà nói ra, giọng điệu đầy vẻ chán nản. “Con không cảm nhận được gì cả.”

Lão Quái Vật khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm thúy. “Ngươi không có linh căn sao? Ngươi đã lầm rồi, tiểu tử. Linh căn của ngươi, không phải không có, mà là quá đặc biệt, đặc biệt đến mức ngay cả những tu sĩ tầm thường cũng không thể nhận ra.”

Diệp Trần ngạc nhiên mở to mắt. “Thật sao? Vậy linh căn của con là gì?”

“Nó không thuộc Ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, cũng không phải là biến dị linh căn thông thường.” Lão Quái Vật đứng dậy, đi đến một vách đá trong hang, dùng ngón tay vẽ một phù văn phức tạp lên đó. “Linh căn của ngươi, ta tạm gọi là ‘Thiên Đạo Linh Căn’. Nó ẩn sâu trong bản nguyên của ngươi, liên kết với một thứ còn cổ xưa hơn cả vạn giới, đó là Thiên Đạo Luân Hồi.”

Diệp Trần hoàn toàn bị sốc. Thiên Đạo Luân Hồi? Đó là một khái niệm quá vĩ đại, quá xa vời đối với một thiếu niên vừa mới biết đến tu tiên. Cậu không hiểu, nhưng lại cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ khi nghe đến hai chữ đó, giống như đoạn ký ức vỡ vụn đã từng thoáng qua trong tâm trí.

Lão Quái Vật không đi sâu giải thích, chỉ cảnh báo: “Bí mật này, ngươi tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai. Kẻo sẽ chuốc họa sát thân.” Lão dừng lại một chút, ánh mắt nhìn Diệp Trần đầy vẻ phức tạp. “Linh căn của ngươi khó kích hoạt, nhưng một khi đã khai mở, nó sẽ mang lại cho ngươi một tiềm năng không tưởng. Quá trình Khai Mạch của ngươi sẽ cực kỳ gian nan, chậm chạp, nhưng mỗi bước đi, mỗi kinh mạch được thông suốt, đều sẽ tương đương với việc người khác tu luyện gấp mười lần, trăm lần.”

Và lời của lão Quái Vật đã được chứng minh. Quá trình Khai Mạch của Diệp Trần là một sự tra tấn. Khác với những tu sĩ bình thường chỉ cần dẫn linh khí vào kinh mạch để tẩy rửa, Diệp Trần cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua từng sợi gân, từng thớ thịt. Linh khí không dễ dàng dung nhập, mà phải dùng ý chí mạnh mẽ của cậu để cưỡng ép chúng len lỏi vào những kinh mạch tắc nghẽn, cứng như sắt đá.

Mỗi lần cố gắng Khai Mạch, Diệp Trần đều đau đớn đến toát mồ hôi lạnh, đôi khi còn ngất đi vì kiệt sức. Lão Quái Vật chỉ đứng đó quan sát, không can thiệp trực tiếp, chỉ thỉnh thoảng niệm một câu chú cổ xưa giúp Diệp Trần giữ vững tâm thần. Có lúc, Diệp Trần cảm thấy tuyệt vọng, muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi, hình ảnh cha mẹ trong ký ức, cùng với lời nói của Lão Quái Vật về “Thiên Đạo Linh Căn” và “Thiên Đạo Luân Hồi” lại thúc giục cậu tiếp tục.

Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Vào một buổi tối nọ, khi Diệp Trần đang cố gắng Khai Mạch một kinh mạch nhỏ ở cánh tay, miếng ngọc bội cổ xưa trên cổ cậu bỗng nhiên nóng lên. Một luồng khí tức ấm áp, dịu mát như suối nguồn thanh khiết tràn ra, không ngừng lan tỏa khắp cơ thể Diệp Trần. Luồng khí này không phải linh khí, mà là một thứ năng lượng khác, cổ xưa và thuần túy hơn rất nhiều.

Nó không chỉ làm dịu đi cơn đau, mà còn chủ động dẫn dắt linh khí trong cơ thể Diệp Trần, nhẹ nhàng len lỏi vào kinh mạch, tẩy rửa tạp chất, mở rộng đường dẫn. Dưới sự hỗ trợ của luồng khí ấm áp từ miếng ngọc bội, tốc độ hấp thu linh khí của Diệp Trần tăng lên đáng kể, và quá trình Khai Mạch cũng trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Cậu cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang giúp cậu vượt qua trở ngại.

“Nó… nó giúp con!” Diệp Trần kinh ngạc thốt lên, nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Lão Quái Vật gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hài lòng. “Miếng ngọc đó không phải vật tầm thường. Nó là chìa khóa, cũng là ‘dấu ấn’ của ngươi. Ngươi hãy cố gắng dung hợp với nó, để nó trở thành một phần của bản thân ngươi.”

Từ đó trở đi, miếng ngọc bội trở thành người bạn đồng hành thầm lặng của Diệp Trần trong quá trình tu luyện. Mỗi khi cậu gặp khó khăn, hoặc khi linh khí trong cơ thể bị xáo trộn, miếng ngọc lại tự động phát huy tác dụng. Nó không chỉ giúp Khai Mạch, mà còn giúp Diệp Trần tịnh hóa kinh mạch, loại bỏ tạp chất, khiến cơ thể cậu ngày càng trở nên cường tráng và thuần khiết hơn. Diệp Trần cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với miếng ngọc, như thể nó là một phần cơ thể mình, hoặc thậm chí là một linh hồn cổ xưa đang ngủ say.

Quá trình Khai Mạch của Diệp Trần tuy chậm, nhưng mỗi khi một kinh mạch được thông suốt, cảm giác sức mạnh bùng nổ trong cơ thể cậu lại vượt xa những gì lão quái mô tả về các tu sĩ bình thường. Xương cốt được tôi luyện cứng rắn, gân mạch giãn nở dẻo dai, linh lực trong cơ thể cũng trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn gấp bội. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của cơ thể mình, từ một thiếu niên yếu ớt trở thành một người tràn đầy sức sống và tiềm lực.

Không chỉ dừng lại ở việc Khai Mạch, Lão Quái Vật còn bắt đầu truyền thụ cho Diệp Trần những công pháp tu luyện. Khác với những công pháp phổ biến trên thị trường, những gì lão quái truyền dạy đều là những bộ bí thuật cổ xưa, khó hiểu, thậm chí có phần tàn khuyết. Nhiều bộ trong số đó yêu cầu linh căn đặc biệt, hoặc sự lĩnh ngộ cao siêu, khiến chúng trở thành “phế vật” trong mắt phần lớn tu sĩ.

Nhưng Diệp Trần lại khác. Khi lão quái vừa mới đọc qua một đoạn công pháp, Diệp Trần đã có thể cảm nhận được ý nghĩa sâu xa của nó. Cậu không chỉ hiểu được cách vận hành linh lực, mà còn có thể hình dung ra những biến hóa tinh vi, những chi tiết mà ngay cả lão quái cũng phải kinh ngạc. Có lúc, Diệp Trần còn đưa ra những câu hỏi, những suy nghĩ về cách cải tiến công pháp, khiến Lão Quái Vật phải sửng sốt.

“Ngươi… ngươi lại có thể lĩnh ngộ được đến mức này sao?” Lão Quái Vật nhìn Diệp Trần, ánh mắt không còn là sự bình thản như trước, mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. “Đây là một bộ công pháp cổ xưa, yêu cầu sự lĩnh ngộ về luân hồi chi lực. Ngay cả ta cũng phải mất hàng trăm năm mới có thể hiểu được một phần nhỏ, vậy mà ngươi chỉ nghe qua đã có thể nắm bắt được đại khái!”

Diệp Trần cũng không hiểu tại sao mình lại có thể làm được điều đó. Cậu chỉ cảm thấy những lời của lão quái như những mảnh ghép, và trong đầu cậu, chúng tự động khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, rõ ràng đến mức cậu có thể nhìn thấy từng chi tiết nhỏ nhất. Giống như những kiến thức này đã ăn sâu vào tiềm thức của cậu từ rất lâu rồi.

Nhờ vào linh căn dị thường, sự trợ giúp của miếng ngọc bội, và thiên phú lĩnh ngộ kinh người, Diệp Trần đã đạt được những bước tiến thần tốc trong tu luyện. Dù quá trình Khai Mạch ban đầu đầy gian nan, nhưng chỉ trong vài tháng, cậu đã thông suốt hầu hết các kinh mạch chính, tích lũy được một lượng linh lực đáng kể trong đan điền.

Cậu đã thành công bước vào Trúc Cơ kỳ sơ cấp, một cảnh giới mà người thường phải mất vài năm, thậm chí cả chục năm để đạt được. Cơ thể Diệp Trần giờ đây tràn đầy sức sống, mỗi động tác đều ẩn chứa một lực lượng mạnh mẽ. Cậu không còn là thiếu niên yếu ớt ngày nào, mà đã trở thành một tu sĩ thực thụ, dù chỉ mới ở cấp độ thấp nhất.

Diệp Trần đứng trên vách núi, nhìn xuống Vân Tịch Thôn xa xa. Cảm giác phế vật đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tự tin và khát khao mạnh mẽ. Cậu biết rằng, hành trình tu tiên của mình chỉ mới bắt đầu. Những bí ẩn về Thiên Đạo Linh Căn, về Thiên Đạo Luân Hồi, và về miếng ngọc bội cổ xưa vẫn còn đó, chờ đợi cậu khám phá. Nhưng giờ đây, cậu đã có đủ sức mạnh và niềm tin để đối mặt với chúng.

Lão Quái Vật đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn về phía chân trời. “Tiểu tử, ngươi đã trưởng thành nhanh hơn ta dự kiến. Nơi này đã không còn thích hợp với ngươi nữa rồi. Đã đến lúc, ngươi phải bước ra thế giới bên ngoài, tìm kiếm cơ duyên và đối mặt với thử thách.”

Diệp Trần quay lại nhìn lão, trong mắt là sự kiên định. “Con đã sẵn sàng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8