Thiên Đạo Luân HồiChương 6
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ gỗ, rọi vào gian phòng đơn sơ của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông. Diệp Trần mở mắt, hít một hơi thật sâu không khí trong lành mang theo mùi thảo mộc thoang thoảng. Đã một tháng kể từ khi cậu đặt chân đến Thanh Vân Tông. Cuộc sống nơi đây khác xa so với Vân Tịch Thôn hẻo lánh, nhưng cũng không hoàn toàn là một thiên đường tu luyện như cậu từng mơ ước.
Thanh Vân Tông tọa lạc trên một ngọn núi hùng vĩ, mây mù bao phủ quanh năm, linh khí dồi dào hơn hẳn những nơi khác. Tông môn được chia thành nội môn và ngoại môn, với vô số quy tắc và cấp bậc rườm rà. Diệp Trần, với tư cách đệ tử ngoại môn, sống trong khu vực dành cho những người mới nhập môn, các công pháp tu luyện được truyền thụ cũng chỉ là những thứ cơ bản nhất, và nhiệm vụ hàng ngày chủ yếu là quét dọn, chăm sóc linh dược hoặc đi tuần tra các khu vực phụ cận. Tuy nhiên, cậu không hề nản lòng. Thanh Huyền Lão Quái đã nói, đây là nền tảng, là cơ hội để cậu hòa nhập và tích lũy kinh nghiệm.
Trong tháng đầu tiên, Diệp Trần đã quen được vài người bạn. Người đầu tiên là Trương Lượng, một thiếu niên có vẻ ngoài cục mịch nhưng tính tình thật thà, chất phác, cũng xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo. Trương Lượng thường xuyên bị các đệ tử khác sai vặt, nhưng cậu luôn nở nụ cười hiền lành. Người thứ hai là Lâm Ngữ Yên, một cô gái nhỏ nhắn, thông minh và có đôi mắt trong veo, luôn mang theo một quyển sách cổ. Ngữ Yên có linh căn khá tốt, nhưng lại nhút nhát, thường xuyên bị bắt nạt. Diệp Trần cảm thấy đồng cảm với họ, những người cũng chịu thiệt thòi như mình, và dần dần, một tình bạn chân thành đã nảy nở.
Tuy nhiên, bên cạnh những người bạn, Diệp Trần cũng nhanh chóng gặp phải những kẻ cản trở. Trong số đó, nổi bật nhất là Lý Thiên Hạo. Lý Thiên Hạo là thiếu gia của Lý gia, một gia tộc tu luyện nhỏ có tiếng trong vùng. Hắn có linh căn thượng đẳng, đã đạt đến Trúc Cơ kỳ trung cấp, cao hơn Diệp Trần một tiểu cảnh giới. Với gia thế hiển hách và thực lực nhỉnh hơn, Lý Thiên Hạo luôn tự cho mình là trung tâm, coi thường những đệ tử ngoại môn xuất thân bần hàn, đặc biệt là Diệp Trần, kẻ mà hắn cho là may mắn lọt qua vòng khảo hạch nhờ chút tiểu xảo nào đó.
Sự việc bắt đầu từ một buổi học công pháp cơ bản. Khi trưởng lão giảng giải về một chiêu thức kiếm pháp, Diệp Trần, nhờ vào sự lĩnh ngộ sâu sắc và những chỉ dẫn bí mật của Thanh Huyền Lão Quái, đã nhanh chóng nắm bắt được tinh túy. Trong buổi thực hành, Diệp Trần đã vô tình thể hiện một đường kiếm tuy đơn giản nhưng lại ẩn chứa vận luật tinh diệu, khiến trưởng lão gật gù khen ngợi. Điều này đã chọc giận Lý Thiên Hạo. Hắn, với tất cả sự ngạo mạn của mình, không thể chấp nhận việc một kẻ “phế vật” như Diệp Trần lại được khen ngợi hơn mình.
“Hừ, đúng là mèo mù vớ cá rán!” Lý Thiên Hạo khinh thường nói lớn, “Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi thì biết gì về kiếm đạo? Chắc là chỉ dựa vào may mắn mà thôi!”
Diệp Trần không đáp lời, chỉ bình thản thu kiếm. Cậu không muốn gây sự, nhưng cũng không có nghĩa là cậu sẽ để người khác tùy tiện sỉ nhục.
Kể từ đó, Lý Thiên Hạo bắt đầu tìm cách gây khó dễ cho Diệp Trần. Hắn thường xuyên sai khiến Diệp Trần làm những công việc nặng nhọc, ví dụ như vận chuyển một đống khoáng thạch nặng trĩu từ chân núi lên đỉnh, hoặc bắt cậu phải dọn dẹp khu vực tu luyện của hắn, nơi luôn bừa bộn một cách cố ý. Trương Lượng và Lâm Ngữ Yên, dù sợ hãi Lý Thiên Hạo, nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ Diệp Trần, tuy nhiên sức lực của họ có hạn.
Một ngày nọ, Lý Thiên Hạo ép Diệp Trần phải một mình gánh mười thùng nước suối linh dược từ suối Vạn Linh về khu dược viên, nếu không sẽ bị phạt nặng. Nước suối Vạn Linh nằm ở một thung lũng sâu, đường đi hiểm trở, lại có vài con linh thú cấp thấp thường xuyên lui tới. Đây rõ ràng là một công việc quá sức đối với một đệ tử Trúc Cơ kỳ sơ cấp như Diệp Trần.
Diệp Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy mười cái thùng rỗng và đi về phía suối Vạn Linh. Lý Thiên Hạo đứng khoanh tay, cười nhạo: “Cứ từ từ mà đi, đừng có mà ngã chết giữa đường đấy!”
Khi Diệp Trần đến suối Vạn Linh, trời đã về chiều. Cậu bắt đầu múc nước, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Miếng ngọc bội trên cổ cậu khẽ tỏa ra một luồng khí ấm áp, giúp cậu cảm thấy bớt mệt mỏi hơn. Bỗng nhiên, một con Lân Thử cấp hai, loài linh thú chuyên phá hoại dược liệu, xuất hiện từ lùm cây, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Diệp Trần, toan tấn công.
Diệp Trần bình tĩnh rút kiếm. Nhờ sự chỉ dẫn của Thanh Huyền Lão Quái, cậu đã học được cách kiểm soát linh lực một cách tinh vi. Cậu biết rằng mình không thể liều mạng chiến đấu với con Lân Thử này khi còn phải gánh nước. Thay vào đó, cậu dùng kiếm pháp cơ bản nhất, nhưng lại kết hợp với bộ pháp linh hoạt, liên tục né tránh và tạo ra những sơ hở giả. Con Lân Thử, vốn hung hãn nhưng trí tuệ không cao, bị Diệp Trần dẫn dụ vào một cái bẫy tự nhiên – một khe nứt sâu dưới đất được che phủ bởi lớp lá cây rậm rạp.
Chỉ trong tích tắc, con Lân Thử lao tới, Diệp Trần xoay người né tránh, một cước đá mạnh vào tảng đá nhỏ bên cạnh, khiến nó lăn xuống, làm lộ ra khe nứt. Con Lân Thử không kịp phản ứng, rơi thẳng xuống hố, bị mắc kẹt.
Diệp Trần thở phào nhẹ nhõm. Cậu không giết nó, chỉ đơn giản là vô hiệu hóa nó. Sau đó, cậu tiếp tục gánh nước. Mười thùng nước nặng trĩu, mỗi thùng đều nặng hơn trăm cân, nhưng Diệp Trần không hề than vãn. Cậu vận dụng công pháp luyện thể do Thanh Huyền Lão Quái truyền thụ, từng bước từng bước leo lên con đường dốc. Miếng ngọc bội lại một lần nữa tỏa ra sự ấm áp, giúp cơ thể cậu không ngừng được tôi luyện trong quá trình này, linh lực trong đan điền cũng vì thế mà lưu chuyển nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.
Khi Diệp Trần về đến dược viên, trời đã tối mịt. Hắn thấy Lý Thiên Hạo và một đám đệ tử khác đang đứng đợi, vẻ mặt đắc ý. Hắn nghĩ rằng Diệp Trần chắc chắn sẽ không hoàn thành nhiệm vụ, hoặc ít nhất cũng sẽ bị thương nặng.
“Ồ, Diệp Trần, ngươi còn sống à?” Lý Thiên Hạo cười cợt, “Ta cứ tưởng ngươi đã bị linh thú ăn thịt rồi chứ. Sao, không mang đủ nước hả? Thế thì tối nay ngươi sẽ bị phạt cấm túc ba ngày đấy!”
Diệp Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt mười thùng nước xuống. Tất cả đều đầy ắp, không một giọt tràn ra ngoài, và quan trọng hơn, Diệp Trần không hề tỏ ra mệt mỏi hay bị thương. Quần áo cậu tuy dính chút bùn đất nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn.
Sự im lặng của Diệp Trần và việc cậu hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo khiến nụ cười trên môi Lý Thiên Hạo cứng lại. Đám đệ tử đi cùng cũng lộ vẻ kinh ngạc. Đây là một công việc rất khó, thậm chí đối với Trúc Cơ kỳ trung cấp cũng cần phải tốn rất nhiều sức lực và thời gian. Vậy mà Diệp Trần, một kẻ bị coi là “phế vật”, lại hoàn thành một cách nhẹ nhàng như vậy.
“Ngươi… ngươi…” Lý Thiên Hạo lắp bắp, không tin vào mắt mình. Hắn đã tính toán đủ mọi cách để Diệp Trần thất bại, thậm chí còn phái người canh chừng, nhưng không ai báo cáo có điều gì bất thường.
“Nếu không còn gì, ta xin phép.” Diệp Trần nói một câu đơn giản, rồi xoay người rời đi, bỏ lại Lý Thiên Hạo đứng đó với vẻ mặt tức tối đến đỏ bừng.
Đêm đó, khi Diệp Trần đang ngồi thiền trong phòng, cậu cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc lướt qua. Cậu mở mắt, thấy một lão nhân gầy gò, râu tóc bạc phơ đang ngồi trên mái nhà đối diện, tay cầm một bầu rượu, nhấp nháp từng ngụm. Đó chính là Thanh Huyền Lão Quái, nhưng với một thân phận khác – một lão giữ kho củi lầm lì của Thanh Vân Tông.
Lão Quái Vật khẽ cười, nụ cười ẩn chứa đầy thâm ý. “Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm. Không cần phải dùng sức mạnh tuyệt đối để giải quyết mọi chuyện. Trí tuệ và sự kiên nhẫn đôi khi còn hiệu quả hơn.”
Diệp Trần gật đầu: “Đa tạ sư phụ đã chỉ điểm.”
“Cứ gọi ta là lão Trương đi, ở đây không ai biết thân phận thật của ta đâu.” Lão Quái Vật nháy mắt, “Đừng lo lắng, những con Lân Thử ở suối Vạn Linh đã được ta ‘dạy dỗ’ rồi, chúng sẽ không quấy rầy ngươi nữa.”
Diệp Trần mỉm cười, thầm cảm kích. Lão Quái Vật tuy không trực tiếp ra tay, nhưng luôn âm thầm quan sát và giúp đỡ cậu, khiến cậu cảm thấy ấm lòng giữa chốn tông môn xa lạ.
“Thiên Hạo kia vẫn còn là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi.” Lão Quái Vật tiếp tục nói, giọng điệu có chút khinh thường, “Hắn không thể hiểu được con đường của ngươi. Nhưng ngươi cũng phải cẩn thận, loại người như hắn, một khi đã bị sỉ nhục, sẽ tìm cách trả thù. Ngươi càng thể hiện ra năng lực, càng dễ bị ghen ghét.”
“Đệ tử hiểu.” Diệp Trần đáp.
“Tốt. Ngươi cứ tiếp tục tu luyện cho tốt. Sức mạnh của miếng ngọc bội kia vẫn còn ngủ say rất nhiều, nhưng nó đang dần thức tỉnh. Ngươi sẽ cần nó cho những thử thách lớn hơn phía trước.” Lão Quái Vật uống cạn bầu rượu, sau đó đứng dậy, thân ảnh mờ ảo rồi biến mất vào màn đêm, như chưa từng xuất hiện.
Diệp Trần nhìn theo hướng lão biến mất, trong lòng tràn đầy cảm xúc. Cuộc sống ở Thanh Vân Tông tuy có những người bạn và sự giúp đỡ thầm lặng của sư phụ, nhưng cũng đầy rẫy chông gai và sự đố kỵ. Lý Thiên Hạo chỉ là một trong số đó. Cậu biết rằng con đường tu tiên của mình sẽ không hề bằng phẳng. Nhưng mỗi lần vượt qua một thử thách, cậu lại cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và miếng ngọc bội trên cổ cậu dường như cũng phát ra một ánh sáng mờ nhạt, như đang đáp lại sự quyết tâm của cậu. Cậu phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để khám phá bí mật đằng sau miếng ngọc bội và số phận “Thiên Đạo Luân Hồi” đang dần hé lộ.