Thiên Đạo Luân HồiChương 7
Tiếng chuông ngân vang, thanh thoát mà hùng tráng, lan tỏa khắp Thanh Vân Tông, báo hiệu một sự kiện trọng đại. Các đệ tử ngoại môn và nội môn đều đổ dồn về quảng trường trung tâm, nơi Tông chủ và các trưởng lão đang tề tựu. Một bí cảnh cổ xưa, vốn đã ẩn mình hàng ngàn năm dưới lòng đất gần khu vực Thanh Vân Tông, đột nhiên xuất hiện, hé lộ một khe nứt không gian đầy linh khí hỗn loạn. Đây là cơ hội hiếm có để các đệ tử rèn luyện, tìm kiếm cơ duyên và cống hiến cho tông môn.
Diệp Trần đứng lẫn trong đám đông, tâm trạng vừa háo hức vừa thận trọng. Kể từ khi gia nhập Thanh Vân Tông, cậu đã nỗ lực tu luyện không ngừng, dưới sự chỉ dẫn gián tiếp của Thanh Huyền Lão Quái. Mặc dù vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn, nhưng thực lực của cậu đã đạt đến Trúc Cơ sơ cấp, vững chắc hơn rất nhiều so với những kẻ đồng cấp. Miếng ngọc bội cổ xưa trên cổ cậu thỉnh thoảng lại tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, giúp cậu thanh lọc kinh mạch, hấp thu linh khí nhanh hơn. Điều này khiến Diệp Trần luôn giữ được trạng thái tốt nhất, dù vẫn phải che giấu linh căn đặc biệt của mình.
Bên cạnh cậu là Lý Hào, một đệ tử ngoại môn cùng nhập môn, tính tình thẳng thắn, trượng nghĩa, đã trở thành một trong số ít bạn bè của Diệp Trần trong tông môn. “Diệp huynh, nghe nói bí cảnh này rất nguy hiểm, nhưng cơ duyên cũng không ít,” Lý Hào thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ. “Không biết chúng ta có thể tìm được linh dược hay công pháp gì không.”
Diệp Trần khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám đệ tử nội môn đang đứng ở phía trước. Nơi đó, thiếu gia Mộ Dung Phi – kẻ đã từng gây sự với Diệp Trần vài lần – đang ngạo nghễ đứng, xung quanh là đám tùy tùng nịnh hót. Ánh mắt Mộ Dung Phi thoáng chạm vào Diệp Trần, mang theo sự khinh thường và một chút cảnh giác. Hắn ta biết Diệp Trần không phải kẻ yếu ớt, dù chỉ là phế vật ở Vân Tịch Thôn. Nhưng Mộ Dung Phi không bao giờ ngờ rằng thực lực của Diệp Trần đã vượt xa hắn.
Tông chủ Thanh Vân Tông, một lão giả râu bạc phơ, khí độ uy nghiêm, cất giọng trầm bổng: “Chư vị đệ tử, bí cảnh lần này được gọi là ‘Hoang Cổ Mê Cung’. Nó ẩn chứa vô số cơ duyên nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Tông môn không ép buộc, ai muốn tham gia thì ghi tên. Những ai vượt qua thử thách sẽ được ban thưởng xứng đáng!”
Diệp Trần và Lý Hào đều ghi tên. Cùng với hàng trăm đệ tử khác, họ được chia thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm có một đệ tử nội môn dẫn đầu. Nhóm của Diệp Trần có một đệ tử nội môn tên là Lưu Thanh dẫn dắt, một người khá điềm đạm. Trớ trêu thay, Mộ Dung Phi và đám tùy tùng của hắn lại ở ngay nhóm bên cạnh.
Khi các nhóm đệ tử tiến vào Hoang Cổ Mê Cung, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề ập đến. Cảnh vật bên trong hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài. Những cây cổ thụ cao vút chạm mây, cành lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian u ám, tĩnh mịch. Linh khí trong không khí đặc quánh, nhưng lại mang theo một chút hỗn loạn, khiến người ta cảm thấy bất an.
Ngay khi bước chân vào bí cảnh, miếng ngọc bội trên cổ Diệp Trần bỗng nhiên rung lên nhè nhẹ, tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp hơn bình thường. Cảm giác này không giống như khi nó giúp cậu tu luyện, mà là một sự cộng hưởng, một lời mời gọi bí ẩn. Diệp Trần khẽ nhíu mày, cố gắng trấn tĩnh. Cậu biết miếng ngọc bội này không hề đơn giản, nhưng đây là lần đầu tiên nó phản ứng mạnh mẽ đến vậy trong một môi trường bên ngoài.
Các nhóm đệ tử bắt đầu hành trình thám hiểm. Họ cẩn trọng tiến sâu vào khu rừng rậm rạp, đối mặt với những linh thú cấp thấp, những cạm bẫy ẩn mình và những ảo ảnh do linh khí hỗn loạn tạo ra. Diệp Trần thể hiện sự bình tĩnh và kỹ năng chiến đấu vượt trội hơn hẳn các đệ tử ngoại môn khác, thậm chí cả một số đệ tử nội môn. Cậu không chỉ dựa vào linh lực mà còn vận dụng sự nhạy bén và kinh nghiệm sống từ thời còn ở Vân Tịch Thôn, khiến cho Lưu Thanh và Lý Hào đều phải nhìn cậu bằng ánh mắt khác.
Tuy nhiên, sự cộng hưởng từ miếng ngọc bội ngày càng mạnh mẽ. Diệp Trần cảm thấy một lực hút vô hình kéo cậu về một hướng nhất định. Cậu cố gắng kiềm chế, không muốn tách khỏi nhóm, nhưng lực hút đó cứ như một dòng chảy ngầm, len lỏi vào tâm trí cậu.
Khi đi đến một con đường hẹp, bị bao phủ bởi những dây leo chằng chịt, đột nhiên, một tiếng gầm vang trời xé tan sự yên tĩnh. Một con Hắc Viêm Báo khổng lồ, thân hình phủ đầy lửa đen, bất ngờ xuất hiện từ lùm cây, lao thẳng về phía nhóm đệ tử. Con linh thú này mạnh hơn nhiều so với những gì họ từng gặp. Lưu Thanh vội vàng ra lệnh: “Phòng thủ! Đệ tử Trúc Cơ sơ cấp yểm trợ, Trúc Cơ trung cấp tiến lên!”
Trận chiến diễn ra hỗn loạn. Hắc Viêm Báo quá hung mãnh, móng vuốt của nó sắc như kiếm, lửa đen phun ra thiêu đốt mọi thứ. Trong lúc mọi người đang tập trung đối phó với linh thú, miếng ngọc bội trên cổ Diệp Trần đột nhiên phát sáng mạnh mẽ, một luồng sức mạnh khó tả bùng lên, không phải là sức mạnh tấn công, mà là một lực đẩy vô hình. Diệp Trần cảm thấy như có thứ gì đó đang kéo mình mạnh mẽ khỏi chiến trường. Cậu loạng choạng, mất thăng bằng, rồi như bị một luồng gió mạnh thổi bay, cậu văng ra khỏi vòng chiến, xuyên qua một khe hở giữa những tảng đá lớn. Khe hở đó nhanh chóng đóng lại, như thể chưa từng tồn tại.
Khi Diệp Trần định thần lại, cậu thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn khác. Không còn tiếng gầm của Hắc Viêm Báo, không còn tiếng la hét của các đệ tử. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Cậu đang đứng trên một con đường đá đổ nát, xung quanh là những kiến trúc cổ xưa hoang tàn. Những cột đá khổng lồ đã mục ruỗng, những bức tường phủ đầy rêu phong, những mái vòm sụp đổ. Linh khí ở đây không còn hỗn loạn mà trở nên tinh khiết đến lạ, nhưng lại mang theo một cảm giác tang thương, bi tráng.
Miếng ngọc bội trên cổ cậu ngừng rung động, nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ, dẫn lối cho cậu. Diệp Trần thận trọng bước đi trên con đường đổ nát. Càng đi sâu, cậu càng cảm nhận rõ ràng hơn sự cổ kính và uy nghiêm của nơi này. Đây không phải là một bí cảnh tự nhiên, mà là tàn tích của một nền văn minh cổ đại, một nơi đã từng chứng kiến những sự kiện vĩ đại.
Cuối cùng, cậu đến một quảng trường rộng lớn, nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát. Ở trung tâm quảng trường, giữa vô số khối đá vỡ vụn, có một phiến đá lớn, cao gần ba trượng, vẫn còn đứng vững. Phiến đá có màu xám đen, bề mặt nhẵn bóng nhưng lại khắc đầy những văn tự cổ xưa mà Diệp Trần chưa từng thấy bao giờ. Những nét chữ uyển chuyển, phức tạp, như những dòng sông chảy xiết, chứa đựng sự huyền bí khó tả.
Bên cạnh phiến đá, trên một bức tường đã gần như sụp đổ, có một bức họa phai mờ. Bức họa đã bị thời gian bào mòn, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ, nhưng Diệp Trần vẫn có thể nhận ra hình ảnh một nghi thức tế tự khổng lồ. Vô số sinh linh quỳ lạy dưới chân một tượng đài khổng lồ. Nhưng điều khiến Diệp Trần chú ý nhất là ở trung tâm bức họa, một bóng hình uy nghiêm, rực rỡ như một vì sao, đứng giữa không trung, ánh mắt nhìn thẳng vào những sinh vật đang quỳ lạy. Đó không phải là một vị thần, mà là một con người, nhưng lại tỏa ra khí chất siêu phàm, khiến vạn vật phải cúi đầu.
Miếng ngọc bội trên cổ Diệp Trần bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, mạnh hơn bất cứ lúc nào trước đây. Một luồng lực hút không thể cưỡng lại kéo Diệp Trần về phía phiến đá. Bàn tay cậu vô thức vươn ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, lạnh lẽo và hung ác, tràn vào cơ thể Diệp Trần. Cậu cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, một cơn đau buốt thấu xương lan khắp cơ thể. Đồng thời, một đoạn ký ức mới, rõ ràng và sống động hơn rất nhiều so với những đoạn ký ức vỡ vụn trước đây, ập đến như một cơn sóng thần.
Diệp Trần thấy mình đang đứng giữa một không gian tối tăm vô tận, không có sao trời, không có mặt đất. Chỉ có một màu đen thăm thẳm, và ở đó, vô số sinh vật kỳ dị đang tụ tập. Chúng không có hình dạng nhất định, thân thể chúng như được tạo thành từ bóng tối và sự méo mó, đôi mắt đỏ rực như máu, phát ra những tiếng rít gào ghê rợn, những lời thì thầm đầy oán độc. Chúng không phải là linh thú, cũng không phải là yêu ma. Chúng là những thực thể của sự hủy diệt, của sự hỗn loạn.
Chúng đang thực hiện một nghi thức. Hàng ngàn, hàng vạn sinh vật cùng lúc niệm chú, những âm thanh quỷ dị, méo mó vang vọng khắp không gian. Từ mỗi sinh vật, một luồng hắc khí cuồn cuộn bay lên, tụ lại thành một xoáy nước khổng lồ màu đen. Trong xoáy nước đó, Diệp Trần nhìn thấy hình ảnh một người. Đó là một người đàn ông, thân hình cao lớn, khí chất ngút trời, đứng giữa tinh không, ánh mắt thâm thúy chứa đựng sự từ bi và một chút mệt mỏi. Người đàn ông này chính là bóng hình trong bức họa phai mờ!
Những sinh vật bóng tối kia không ngừng gào thét, chỉ vào người đàn ông đó: “Thiên Đạo Chi Tử! Ngươi dám nghịch luân hồi! Ngươi dám chống lại số mệnh! Chúng ta, với tư cách là những kẻ gìn giữ trật tự cổ xưa, sẽ giáng xuống ngươi lời nguyền vĩnh cửu! Ngươi sẽ vĩnh viễn không thể siêu thoát! Ngươi sẽ luân hồi vạn kiếp, mỗi kiếp đều phải chịu khổ đau, mất mát! Ngươi sẽ chứng kiến những người ngươi yêu thương tan biến! Ngươi sẽ lạc mất bản thân trong vô tận luân hồi! Cho đến khi ngươi hoàn toàn suy tụp, linh hồn tan biến, Thiên Đạo sẽ lại được thanh tẩy!”
Lời nguyền tàn độc, mỗi chữ như một mũi kim đâm vào linh hồn. Diệp Trần cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực của người đàn ông trong tầm nhìn đó. Người đàn ông chỉ khẽ thở dài, ánh mắt vẫn kiên định, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. Một luồng sáng vàng rực bỗng nhiên bùng lên từ người đàn ông, cố gắng chống lại lời nguyền. Nhưng lời nguyền quá mạnh mẽ, quá cổ xưa, nó như những sợi xích vô hình, quấn chặt lấy linh hồn người đàn ông.
Hình ảnh cuối cùng Diệp Trần thấy được là người đàn ông đó nhìn thẳng vào “mình” – vào chính Diệp Trần – với ánh mắt đầy phức tạp, vừa là sự cảnh báo, vừa là sự ủy thác, vừa là nỗi đau. Rồi mọi thứ tan biến trong một tiếng nổ lớn, để lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng.
Diệp Trần loạng choạng lùi lại, ngã ngồi xuống đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cậu thở dốc, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Miếng ngọc bội trên cổ cậu đã trở lại vẻ bình thường, nhưng cảm giác lạnh lẽo và lời nguyền tàn độc vẫn còn vương vấn trong tâm trí. “Thiên Đạo Chi Tử”… “Luân hồi vạn kiếp”… “Mất mát”… Những từ ngữ đó cứ lởn vởn trong đầu cậu, gieo rắc một hạt giống kinh hoàng.
Cậu không hiểu hết những gì mình vừa chứng kiến, nhưng cậu biết, nó không phải là một giấc mơ. Những sinh vật đáng sợ kia, lời nguyền tàn độc kia, và người đàn ông mang khí chất của Thiên Đạo kia… tất cả đều là thật. Và bằng cách nào đó, Diệp Trần cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối cậu với câu chuyện cổ xưa đó, với người đàn ông được gọi là “Thiên Đạo Chi Tử” đó.
Một cảm giác nguy hiểm tột độ bỗng nhiên ập đến. Diệp Trần ngẩng đầu, nhìn xung quanh. Nơi đây vẫn hoang tàn và yên tĩnh, nhưng cậu cảm thấy như có một đôi mắt vô hình nào đó đang dõi theo mình. Cậu phải rời khỏi đây, ngay lập tức! Cậu không biết bằng cách nào mình bị tách ra khỏi nhóm, nhưng cậu phải tìm đường trở lại. Cậu phải kể lại chuyện này cho Thanh Huyền Lão Quái, bởi vì có lẽ, lão là người duy nhất có thể giải thích được những gì cậu vừa trải qua.
Với một quyết tâm mới, Diệp Trần đứng dậy. Cậu nén lại nỗi sợ hãi, cố gắng tìm kiếm lối ra. Miếng ngọc bội trên cổ cậu lại tỏa ra hơi ấm, như một lời động viên, một lời nhắc nhở rằng cậu không đơn độc. Hành trình của cậu trong bí cảnh này, và có lẽ là cả cuộc đời cậu, vừa mới vén màn một bí mật kinh hoàng, một lời nguyền cổ xưa đã bị lãng quên, nhưng giờ đây lại đang trỗi dậy, nhắm thẳng vào cậu.
Diệp Trần bắt đầu bước đi, không dám chần chừ. Cậu phải thoát ra khỏi nơi này, để tìm kiếm câu trả lời, và để đối mặt với số phận mà dường như đang dần hiện rõ trước mắt cậu.
Một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của Lý Hào. May mắn thay, cậu đã tìm được đường ra khỏi khu vực tàn tích cổ xưa và trở lại gần nơi nhóm của mình đang tìm kiếm. Khi gặp lại Lý Hào và Lưu Thanh, họ đều thở phào nhẹ nhõm, trách mắng cậu vì đã bất cẩn lạc đường. Diệp Trần chỉ có thể gượng cười, giấu đi bí mật kinh hoàng vừa mới khám phá. Cậu biết, câu chuyện này không thể kể cho bất cứ ai ở đây. Chỉ có Thanh Huyền Lão Quái mới có thể giúp cậu.
Ánh mắt Diệp Trần lướt qua Mộ Dung Phi đang đứng ở xa, nhìn cậu đầy nghi ngờ. Diệp Trần không để tâm, trong lòng cậu giờ đây chỉ còn lại hình ảnh về lời nguyền cổ xưa và bóng dáng uy nghiêm của Thiên Đạo Chi Tử.