Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 1: Hệ thống bắt ép và tiệm tạp hóa rách nát
**CHƯƠNG 1: DI SẢN CỦA SỰ LƯỜI BIẾNG VÀ ÁNH ĐÈN DẦU GIỮA CÕI CHẾT**
Bóng tối bao trùm lấy thị giác như một tấm vải liệm đặc quánh, nặng nề và lạnh lẽo. Diệp Phi cảm thấy phổi mình rát bỏng, giống như vừa hít phải một ngụm bụi than nóng rực từ địa ngục. Cảm giác cuối cùng còn sót lại trong tâm trí anh là ánh sáng xanh lét nhấp nháy từ màn hình máy tính đang chạy deadline lúc ba giờ sáng, và sau đó là một cơn đau thắt lồng ngực dữ dội – cái kết cục không mấy bất ngờ cho một “con lừa” công sở của thế kỷ 21.
“Chết rồi sao?” Diệp Phi lầm bầm, tiếng nói khản đặc vang vọng trong một không gian u tịch không chút hơi người.
Là một nhân viên văn phòng gương mẫu với thâm niên thức đêm triền miên, Diệp Phi đã chuẩn bị tinh thần cho việc đột tử từ lâu. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ cái chết lại cô độc đến nhường này. Không có thiên đường rực rỡ, chẳng có địa ngục lửa thiêu, chỉ có một khoảng không vô tận, nơi thời gian dường như cũng đã ngừng trôi.
【 Đinh! Phát hiện linh hồn phù hợp. Chỉ số lười biếng: 99%. Chỉ số thực dụng: 100%. 】
【 Đang tiến hành ràng buộc Hệ Thống Tiệm Tạp Hóa Đỉnh Phong… 】
【 10%… 50%… 100%. Ràng buộc thành công! 】
Một luồng ánh sáng xanh thẳm đột ngột nổ tung trước mắt Diệp Phi, xé toạc màn đêm vĩnh hằng. Khi tầm nhìn dần ổn định, anh nhận thấy mình không còn trôi dạt trong hư vô nữa. Anh đang đứng trên một nền gỗ mốc meo, mục nát đến mức mỗi hơi thở nhẹ cũng khiến mặt sàn phát ra tiếng “kẽo kẹt” rợn người.
“Hệ thống? Xuyên không?” Diệp Phi xoa xoa thái dương, đôi mắt lờ đờ của anh hiện lên vẻ mệt mỏi cố hữu. “Cho hỏi, ở thế giới này có được ngủ bù không? Nếu không có chế độ nghỉ phép năm thì cho tôi xin một vé đầu thai thẳng tiến. Tôi thực sự… quá lười để bắt đầu lại từ đầu rồi.”
【 Cảnh báo: Ký chủ hiện đang ở trạng thái linh hồn tàn khuyết. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ khởi tạo, linh hồn sẽ bị quy tắc của Cấm Địa nghiền nát thành bụi cám trong vòng 180 giây. 】
Diệp Phi thở dài một tiếng thườn thượt. Đúng là cái số vất vả, đến chết rồi cũng không thoát khỏi cái vòng xoáy bị ép buộc làm việc. Anh nhìn quanh gian phòng. Đây là một ngôi nhà gỗ nhỏ rách nát đến mức khó tin, trông giống như một cái lán bỏ hoang hơn là một cửa tiệm. Mái nhà thủng mấy lỗ lớn, để lộ ra bầu trời bên ngoài… nhưng đó tuyệt đối không phải là bầu trời mà con người từng biết.
Nó là một vùng không gian vặn xoẹo, nơi những dải mây màu tím sẫm và huyết hồng đan xen, cuộn xoáy như một vết thương chưa lành của vũ trụ. Những tia sét đen ngòm thỉnh thoảng lại rạch ngang không trung, không phát ra tiếng động nhưng mang theo một loại uy áp hủy diệt, khiến linh hồn Diệp Phi run rẩy theo bản năng.
【 Nhiệm vụ tân thủ: Khai trương tiệm tạp hóa trong vòng 60 giây. 】
【 Phần thưởng: Cơ thể bất tử (Chỉ giới hạn trong phạm vi tiệm), Bộ quà tặng khởi nghiệp. 】
【 Hình phạt: Xóa sổ vĩnh viễn khỏi lục đạo luân hồi. 】
“Được rồi, được rồi, làm thì làm.” Diệp Phi lết đôi chân nặng nề bước đến phía cửa chính — một tấm ván gỗ thô sơ dán mẩu giấy vàng ố ghi mấy chữ nguệch ngoạc: “Mở cửa 24/7”.
“Cạch!”
Tiếng then cửa vừa nhấc lên, một luồng cuồng phong lạnh thấu xương mang theo mùi máu tanh nồng và âm khí cuồn cuộn ập thẳng vào mặt Diệp Phi. Anh loạng choạng vịnh vào khung cửa, nhìn ra bên ngoài, và trái tim tưởng chừng đã ngừng đập của anh một lần nữa suýt rớt ra khỏi lồng ngực.
Phía trước tiệm không có đường xá, không có cây cỏ. Chỉ có một vực thẳm không thấy đáy. Sương mù xám xịt cuộn sóng như đại dương chết, thỉnh thoảng lại hiện lên những bộ xương khổng lồ của những sinh vật cổ xưa, dài đến hàng dặm, lơ lửng trong hư không như những hòn đảo xương trắng. Tiếng gầm rú xa xăm, thê lương của những ma thú cấp cao vọng lại từ dưới đáy sâu, khiến cả không gian rung chuyển bần bật.
“Hệ thống… ngươi có nhầm lẫn gì không?” Diệp Phi lẩm bầm, giọng run bắn. “Đây là nơi dành cho người sống sao? Ngươi bảo ta mở tiệm ở đây là để bán cho ma à? Hay bán cho mấy cái bộ xương biết đi kia?”
【 Thông báo: Ký chủ hiện đang ở tâm điểm của Vực Thẳm Cấm Địa — vùng đất bị Thiên Đạo ruồng bỏ, nơi nguy hiểm nhất Thương Mang Đại Lục. Nơi đây ngay cả Tiên Đế sa chân vào cũng mười chết không sinh. 】
“Tuyệt vời thật đấy.” Diệp Phi buột miệng chửi thề một tiếng hiếm hoi. “Nghĩa là khách hàng của tôi hoặc là kẻ sắp chết, hoặc là kẻ không phải người. Thật là một mô hình kinh doanh đầy triển vọng.”
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ mở cửa. Hệ thống phát thưởng “Bộ quà tặng khởi nghiệp”. 】
Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng ấm áp như dòng suối mùa xuân tràn vào cơ thể Diệp Phi. Cảm giác đau đớn, hụt hơi và sự nhẹ bẫng của linh hồn biến mất. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đập lại, mạnh mẽ và vững chãi. Cùng lúc đó, gian nhà gỗ rung chuyển nhẹ. Một luồng sáng vàng nhạt, mỏng manh nhưng kiên cố, bao phủ lấy toàn bộ ngôi nhà, hình thành một vòng xoáy ngăn cách hoàn toàn khí độc và âm phong bên ngoài.
Trong không gian chật hẹp của tiệm, một cái quầy tre cũ kỹ hiện ra, phía sau là một dãy kệ trống huếch trống hoác. Trên quầy xuất hiện một ấm trà gốm bốc khói nghi ngút, một chiếc quạt nan rách và một hộp xúc xích bò vỏ đỏ chóe – thứ trông cực kỳ lạc lõng giữa bối cảnh tiên hiệp huyền ảo này.
Diệp Phi tự giác ngồi xuống chiếc ghế nằm lót vải bố sau quầy — món đồ nội thất duy nhất trông có vẻ êm ái. Anh cầm lấy tách trà, nhấp một ngụm.
“Hừm, trà cũng không tệ. Ít nhất thì hệ thống này còn có chút nhân tính.” Anh nhận xét, đôi mắt lại bắt đầu lim dim theo thói quen. “Thôi kệ đi, cấm địa hay tiên cảnh cũng vậy, miễn là không phải làm tăng ca, không có sếp thúc giục deadline là được. Ở đây, ta là sếp của chính mình.”
Nhưng sự yên bình của kẻ lười biếng bao giờ cũng ngắn ngủi.
Một âm thanh thình thịch vang lên từ ngoài cửa, giống như có vật gì đó nặng nề vừa ngã xuống. Diệp Phi hé mắt nhìn ra. Giữa làn sương mù tím ngắt, một cái bóng nhỏ đen ngòm đang lết từng bước nặng nề vào bên trong phạm vi ánh sáng vàng của cửa tiệm.
Đó là một con chó đen nhỏ, gầy trơ xương, lông lá rụng lổm chổm để lộ những mảng da tím tái. Trên lưng nó có một vết thương sâu hoắm, máu chảy ra có màu đen kịt, bốc mùi hôi thối đặc trưng của Ma Sát – thứ độc tố có thể ăn mòn cả linh hồn.
Con chó nhỏ nhìn Diệp Phi bằng đôi mắt vàng rực nhưng đầy sự mệt mỏi và oán hận. Nó định gầm lên để thị uy, nhưng hơi sức chỉ đủ để phát ra một tiếng “ư ử” thảm hại trước khi ngã gục ngay bậc cửa, bốn chân co quắp.
【 Đinh! Khách hàng đầu tiên… À không, thú cưng đầu tiên xuất hiện. Đây là sinh vật mang huyết mạch Thái Cổ Ma Long, do trúng độc Vực Thẳm quá sâu nên bị thoái hóa thành hình dạng khuyển loại. 】
【 Nhiệm vụ: Thu nhận bảo vệ cửa tiệm. Gợi ý: Xúc xích bò trong kho có tác dụng tẩy tủy khống chế ma tính, là thánh vật đối với loài thú. 】
Diệp Phi nhướn mày, nhìn hộp xúc xích trên bàn rồi lại nhìn con chó ghẻ đang thoi thóp ngoài kia. Anh vốn lười, thực sự rất lười, nhưng nhìn sinh vật bé nhỏ tội nghiệp đang đứng bên bờ vực cái chết, ký ức về những ngày tháng mình từng là một “kẻ thừa thải” cô độc giữa thành phố lớn lại đột ngột dâng trào.
“Coi như tiền duyên đi. Dù sao một mình ở cái nơi quỷ quái này cũng hơi buồn chán.”
Diệp Phi thở dài, chậm rãi đứng dậy. Anh cầm lấy một cây xúc xích bò, bóc lớp vỏ nhựa đỏ chót, rồi lững thững bước ra cửa. Anh không hề nhận ra rằng, chỉ cần rời khỏi ngưỡng cửa này một bước, áp suất khủng khiếp của Vực Thẳm có thể ép nát một vị tu sĩ Kim Đan kỳ ngay lập tức. Nhưng lạ kỳ thay, bóng sáng vàng bao quanh tiệm dịch chuyển theo từng bước chân của anh, tạo thành một “Lĩnh vực tuyệt đối” bất khả xâm phạm.
Diệp Phi ngồi xổm xuống, đặt miếng xúc xích ngay trước mũi con chó đen.
“Ăn đi rồi trông cửa cho ta. Từ nay tên ngươi là Vượng Tài nhé. Nghe hơi quê mùa, nhưng cho nó có lộc, mong là cái tiệm rách này sớm có khách.”
Con chó đen khẽ động đậy mũi. Mùi hương của thịt bò tươi ngon kết hợp với một loại linh khí tinh thuần chưa từng thấy khiến nó sững sờ. Nó vốn là một Ma Long diệt thế từng thét ra lửa cháy cả bầu trời, dù đã bị thiên phạt khiến thân hình biến nhỏ và ký ức bị mài mòn, nhưng bản năng sinh tồn vẫn gào thét: Thứ này chính là phao cứu sinh duy nhất của nó.
Nó dùng chút tàn lực cuối cùng ngoạm lấy miếng xúc xích, nuốt chửng.
Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng như sóng thần bùng nổ trong cơ thể gầy gò của nó. Vết thương đen ngòm trên lưng bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, lớp vảy rụng được thay thế bằng những sợi lông đen nhánh, mượt mà và sâu thẳm như sa thạch đen. Đôi mắt vàng của nó rực sáng lên, uy áp của loài rồng thoáng hiện rồi thu liễm lại.
“Gâu!”
Vượng Tài bật dậy, ánh mắt nhìn Diệp Phi đã mất đi sự cảnh giác và oán hận, thay vào đó là một sự kinh hãi tột độ xen lẫn sùng bái. Nó có thể cảm nhận được, con người trẻ tuổi trông có vẻ lờ đờ, mặc tạp dề xám tro này đang đứng giữa một loại quy tắc cực kỳ khủng khiếp – một loại sức mạnh vượt xa cả những vị thần mà nó từng biết.
“Ngoan, ra góc kia nằm đi. Đừng có sủa bậy, ta ghét ồn ào.” Diệp Phi xoa đầu nó một cái, cảm giác lông mượt mát lạnh rất đã tay, rồi quay trở lại ghế nằm.
【 Chúc mừng ký chủ nhận được Bảo vệ: Vượng Tài (Trạng thái: Trung thành tuyệt đối). 】
【 Cấp bậc hiện tại của tiệm: Cấp 1. 】
【 Hàng hóa hiện có: Xúc xích bò (10 linh thạch/cây), Nước khoáng tinh khiết (20 linh thạch/chai), Mì tôm Vạn Cổ (50 linh thạch/bát). 】
“Giá này có phải là hơi… thất đức không?” Diệp Phi lầm bầm, lật cuốn sổ tay vừa xuất hiện trên bàn. “Ở cái nơi chim không buồn đậu này, đào đâu ra linh thạch? Người ta vào đây lánh nạn là đã khổ lắm rồi, mình lại còn lột sạch túi tiền người ta.”
Hệ thống im lặng không trả lời. Diệp Phi cũng chẳng buồn thắc mắc thêm. Anh lấy từ dưới gầm quầy ra một chiếc bếp gas mini (cũng là hàng hệ thống), đặt một nồi nước nhỏ lên.
Màn đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ kết thúc, nhưng trong tiệm tạp hóa nhỏ bé này, ánh đèn dầu leo lét vẫn tỏa ra một vẻ ấm áp kỳ lạ, giống như một ngọn hải đăng duy nhất giữa đại dương bóng tối. Diệp Phi bắt đầu pha bát mì tôm đầu tiên cho chính mình.
Khi lớp vỏ nhựa của gói mì “Vạn Cổ” được xé ra, một mùi hương tinh túy, nồng nàn của tiêu rừng, thảo mộc và vị ngọt của xương hầm bắt đầu lan tỏa. Mùi thơm ấy không chỉ là mùi đồ ăn, nó mang theo một loại dao động linh lực kỳ dị, xuyên qua lớp màn chắn vàng nhạt, len lỏi vào làn sương mù dày đặc của Cấm Địa.
Mùi hương ấy giống như một lời mời gọi tội lỗi, bắt đầu thu hút những ánh mắt tham lam, sợ hãi và cả những linh hồn đang tuyệt vọng từ sâu trong bóng tối.
“Chương mới của cuộc đời này… có lẽ bắt đầu bằng một bát mì.” Diệp Phi húp một ngụm nước mì nóng hổi, thở dài đầy mãn nguyện. “Vượng Tài, ngươi thấy sao? Ít nhất thì chúng ta cũng không bị chết đói.”
Vượng Tài nằm ở góc cửa, cái đuôi khẽ vẫy vẫy, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào bát mì của chủ nhân, nước dãi chảy ròng ròng nhưng không dám tiến lại gần.
Đúng lúc này, từ phía xa trong làn sương mù tím sẫm, một tiếng nổ lớn vang lên làm rung chuyển mặt đất. Ánh kiếm quang màu bạc rách toang bầu trời đêm, một hình bóng thanh mảnh nhưng rách rưới đang lảo đảo, cố gắng bay về phía ánh sáng vàng duy nhất của cửa tiệm. Phía sau bóng hình ấy là hàng ngàn đôi mắt đỏ rực của lũ quái vật đang đuổi theo.
“Cứu… có ai không… cứu mạng…”
Tiếng gọi thê lương của một nữ tử truyền tới, mỏng manh như sắp tan vỡ trong gió lạnh, cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Diệp Phi.
Anh mở một mắt ra, nhăn nhó nhìn về phía cửa: “Mới ngày đầu khai trương, mì còn chưa kịp ăn xong mà đã có người đến làm phiền sao? Đúng là cái số vất vả mà…”
Vượng Tài đứng phắt dậy, nhe nanh nhìn về phía sương mù, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục khiến lũ quái vật bên ngoài thoáng khựng lại.
Vị khách thực sự đầu tiên, cuối cùng cũng tới. Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi chính thức đi vào hoạt động giữa lòng vực thẳm.