Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 102: Thuốc tẩy rửa \”Siêu Cấp\”
**CHƯƠNG 102: THUỐC TẨY RỬA “SIÊU CẤP”**
Vực Thẳm Cấm Địa sau trận càn quét của những “Kẻ Ăn Tàn Tích” không trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có của nó. Ngược lại, một bầu không khí u ám, nhơn nhớt và hôi thối bắt đầu bao trùm lên vạn vật. Đó không phải là mùi của xác thối thông thường, mà là mùi của sự sụp đổ quy tắc, là sự thối rữa của linh khí bị ô nhiễm nặng nề bởi Ma Sát cấp cao.
Những vết rách không gian sau trận chiến không khép lại hoàn toàn mà rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen đặc quánh, giống như máu của chính mảnh đất này. Thứ chất lỏng ấy thấm vào đá sỏi, len lỏi vào huyết mạch của những kẻ sống sót, biến họ thành những sinh vật nửa người nửa ngợm, linh hải vặn vẹo, thần trí điên cuồng.
Phía trước cửa Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, khung cảnh trông giống như một trại tị nạn của ngày tận thế.
Hơn mười vị tu sĩ, người thì mặc đạo bào rách nát của Kiếm Tông, kẻ lại mang trang phục lụa là của những gia tộc danh tiếng, giờ đây đều quỳ rạp dưới đất. Làn da của họ nổi lên những đường gân màu tím đen rết bò, đôi mắt vẩn đục, miệng liên tục rên rỉ những âm thanh không rõ nghĩa.
“Tiệm trưởng… cứu mạng… xin hãy cứu mạng…”
Một lão giả có tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần, vốn là đại trưởng lão của một tông môn danh tiếng phía Đông, giờ đây đang dùng đôi bàn tay chỉ còn trơ xương để bấu víu vào bậc thềm đá sạch sẽ của tiệm. Tuy nhiên, lão không dám nhấc chân bước qua ranh giới. Bởi vì ở đó, một con chó đen nhỏ gầy gò đang ngồi xổm, đôi mắt lim dim nhưng hơi thở phát ra lại khiến không gian xung quanh run rẩy.
Vượng Tài khẽ khịt mũi, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ. Đối với nó, mùi vị của những kẻ này thật sự quá “ô uế”. Nếu không có lệnh của Diệp Phi, nó đã sớm dùng một ngụm Ma Long Tức để “hóa siêu” toàn bộ bọn họ cho sạch mắt.
Trong tiệm, Liễu Y Y đang bận rộn lau chùi kệ hàng. Cô nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thở dài:
“Chủ tiệm, những người này nếu còn không được chữa trị, Ma Sát sẽ ăn mòn hoàn toàn đạo quả của họ. Đến lúc đó, dù có là Đại Thừa kỳ đến cứu cũng chỉ còn lại một cái vỏ không hồn.”
Ở phía sau quầy thu ngân, Diệp Phi vẫn đang đắp chiếc tạp dề xám tro lên mặt, nằm trên ghế bập bênh mà ngáy o o. Nghe tiếng Liễu Y Y gọi, anh khẽ cựa quậy, uể oải kéo chiếc tạp dề xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ ngái ngủ.
“Y Y này, ta đã bảo rồi, tiệm của chúng ta bán hàng chứ không phải hành thiện tích đức.” Diệp Phi ngáp dài một cái, giọng nói lờ đờ, “Muốn cứu mạng thì phải có tiền. Mà cái thứ Ma Sát này… chậc, nó bám dai như nhựa đường vậy, nước khoáng thường chắc gì đã rửa sạch.”
Anh đứng dậy, đi đến cạnh cửa, nhìn đám tu sĩ đang vật vã bên ngoài. Chỉ bằng một ánh mắt, “Giám định nhãn” của Diệp Phi đã quét qua toàn bộ.
[Đối tượng: Tu sĩ bị nhiễm Ma Sát của Cổ Thần cấp 3. Mức độ ô nhiễm: 85%. Đạo quả sắp tan rã. Giá trị thu hoạch: Thấp.]
“Rắc rối thật đấy.” Diệp Phi gãi gãi đầu, “Mấy người này nghèo rớt mùng tơi, đến cái nhẫn trữ vật cũng bị ăn mòn gần hết rồi, lấy gì mà trả tiền?”
Vừa lúc đó, từ xa có một đạo độn quang tím lịm lao tới như điên dại. Một người đàn ông trung niên, tay ôm lấy cánh tay đang thối rữa của mình, lao thẳng về phía tiệm. Hắn là Thương Vân Chân Nhân, một cao thủ nổi danh với thuật luyện đan, nhưng lúc này trông chẳng khác gì một tên hành khất.
“Tiệm trưởng Phi! Ta có… ta có Thiên Niên Tuyết Liên! Ta có cả tàn mảnh của Tiên khí!” Thương Vân Chân Nhân gào lên, giọng khàn đặc, “Xin ngài… cho ta một liều thuốc… thứ gì cũng được! Ta cảm thấy linh hồn mình đang bị nung nấu!”
Diệp Phi hơi nhướn mày khi nghe đến “tàn mảnh Tiên khí”. Anh vỗ vỗ tay, nói vọng ra sau vườn:
“Linh Nhi, mang cho ta cái giỏ nhựa màu xanh trong kho số 4 ra đây.”
Một lát sau, tiểu yêu tinh Linh Nhi khệ nệ kéo một cái giỏ đựng đầy những chai lọ bằng nhựa có màu sắc sặc sỡ ra ngoài. Diệp Phi lục lọi một hồi, rồi cầm lên một chai nhựa màu trắng tinh, bên trên có dán một tờ nhãn vẽ hình một tia chớp sáng lòa và dòng chữ: **“SIÊU CẤP TẨY RỬA – ĐÁNH BAY MỌI VẾT BẨN LINH HỒN”**.
Liễu Y Y nhìn cái chai với ánh mắt nghi hoặc: “Chủ tiệm, đây là… thuốc đan mới ạ?”
“Không, đây là chất tẩy rửa đậm đặc.” Diệp Phi thản nhiên mở nắp chai, một mùi hương chanh sả nồng nặc ngay lập tức lan tỏa, át đi cái mùi hôi thối của Ma Sát bên ngoài. “Hàng mới về, hiệu quả cực mạnh. Không chỉ tẩy sạch vết bẩn trên quần áo, mà ngay cả ma khí, oán niệm hay tâm ma bám vào kinh mạch cũng có thể chà xát sạch sành sanh.”
Anh bước ra hiên tiệm, giơ chai nước lên:
“Thông báo một chút. Món này tên là Nước Tẩy Rửa Siêu Cấp. Cách dùng: Uống trực tiếp hoặc bôi lên vết thương. Giá: 200 năm thọ nguyên một giọt, hoặc đổi bằng bảo vật tương đương. Ai có đồ thì xếp hàng, ai không có thì xin mời ra chỗ khác để chờ chết.”
Đám tu sĩ nghe thấy giá “200 năm thọ nguyên một giọt” thì đều rùng mình. Nhưng nhìn lại cơ thể đang thối rữa từng giây, họ biết mình không còn lựa chọn.
Thương Vân Chân Nhân là người đầu tiên bò tới. Hắn run rẩy dâng lên một mảnh kim loại rỉ sét tỏa ra tiên quang yếu ớt. Diệp Phi cầm lấy, ném cho hệ thống giám định, sau đó gật đầu:
“Tàm tạm. Mảnh vỡ của Linh lung tháp? Được rồi, nể tình món đồ này, cho ngươi ba giọt.”
Diệp Phi dùng một chiếc ống nhỏ, nhỏ đúng ba giọt nước trong vắt từ chai nhựa vào miệng Thương Vân Chân Nhân.
Chỉ trong tích tắc, một cảnh tượng kinh hoàng nhưng cũng đầy thần kỳ hiện ra.
Ngay khi ba giọt chất lỏng đó đi vào cơ thể, Thương Vân Chân Nhân đột nhiên trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Từ lỗ chân lông của hắn, những làn khói đen kịt bị đẩy ra ngoài một cách thô bạo. Hắn hét lên một tiếng đau đớn, nhưng đó không phải là tiếng thét của cái chết, mà là sự giải thoát.
“Xèo… xèo…”
Âm thanh như tiếng mỡ rơi vào chảo nóng vang lên từ bên trong cơ thể hắn. Ma Sát cấp 3 vốn dĩ cực kỳ ngoan cố, ngay cả chân hỏa cũng khó lòng tiêu hủy, nhưng dưới tác dụng của loại nước tẩy rửa này, chúng giống như những mảng bám dầu mỡ gặp phải xà phòng cực mạnh, nhanh chóng bị tan rã, bọt trắng sủi lên bao phủ khắp làn da của Thương Vân Chân Nhân.
“Ối… nó đau quá! Tiệm trưởng, ngài đưa ta cái gì vậy?” Thương Vân Chân Nhân vừa kêu vừa thấy một cảm giác mát lạnh lạ thường bắt đầu lan từ đan điền ra tứ chi.
“Đau là đúng.” Diệp Phi nhàn nhã dựa vào cửa, tay cầm cái quạt nan phe phẩy. “Cơ thể ngươi bị ô nhiễm quá sâu, thuốc này đang thực hiện cơ chế ‘chà sát’ nội bộ. Nó sẽ cạo sạch những lớp ma tính bám trên thành kinh mạch. Chút đau đớn đó so với việc hóa ma thì thấm thía gì?”
Mười hơi thở sau, bọt trắng tan biến. Thương Vân Chân Nhân đứng dậy, toàn thân toát ra một luồng khí tức thanh khiết đến khó tin. Làn da tím tái ban nãy giờ đây hồng hào, thậm chí còn bóng loáng như thể vừa được phủ một lớp men sứ. Thậm chí, ngay cả cái đạo bào rách nát trên người hắn cũng trở nên trắng sạch như mới, những vết máu khô biến mất không dấu vết.
“Thật sự… sạch rồi?” Thương Vân Chân Nhân nhìn đôi bàn tay mình, cảm nhận linh lực chảy trong kinh mạch mượt mà hơn bao giờ hết. Không chỉ Ma Sát biến mất, mà ngay cả những tạp chất tồn đọng từ hàng trăm năm tu luyện cũng bị quét sạch.
Đám tu sĩ bên dưới thấy vậy thì điên cuồng.
“Cứu ta! Ta đổi bằng thanh linh kiếm này!”
“Ta có bản đồ kho báu! Tiệm trưởng Phi, cho ta một giọt thôi!”
Liễu Y Y nhìn cảnh tượng hỗn loạn, thở dài một tiếng rồi bắt đầu thu ngân. Từng người một dâng lên những bảo vật quý giá nhất mà họ tích góp cả đời chỉ để đổi lấy vài giọt nước từ cái chai nhựa mà Diệp Phi đang cầm.
Vượng Tài ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại sủa lên một tiếng cảnh báo kẻ nào có ý định chen lấn. Đối với Ma Long diệt thế như nó, việc nhìn thấy đám kiến hôi này phải đánh đổi mọi thứ để lấy “nước rửa chén” của chủ nhân là một trò giải trí cực kỳ thú vị.
Tuy nhiên, khi buổi mua bán đang diễn ra cao trào, bầu trời bên trên Vực Thẳm bất ngờ rung chuyển.
Một luồng uy áp nặng nề từ trên cao ép xuống, khiến những tu sĩ vừa mới phục hồi lại lần nữa ngã quỵ. Mây đen cuồn cuộn tích tụ thành một con mắt khổng lồ không có con ngươi – Thiên Đạo Ý Chí.
Dường như sự tồn tại của món hàng “Tẩy Rửa Siêu Cấp” đã phá vỡ một quy luật cân bằng nào đó. Ma Sát là công cụ để Thiên Đạo thanh lọc những tu sĩ “thừa” trong thế giới, nay Diệp Phi lại dễ dàng hóa giải nó, điều này chẳng khác nào tát vào mặt trời xanh.
“Rầm! Rầm!”
Những tia sét màu đỏ tươi bắt đầu uốn lượn trong đám mây, mục tiêu nhắm thẳng vào mái nhà của tiệm tạp hóa.
Đám tu sĩ hoảng sợ run cầm cập: “Thiên… Thiên phạt! Chúng ta xong đời rồi!”
Diệp Phi lười biếng ngước mắt nhìn lên trời, nụ cười trên môi nhạt đi một chút. Anh thở hắt ra một hơi, ra lệnh:
“Vượng Tài, làm việc đi. Đừng để tiếng sấm làm Linh Nhi sợ hãi, nó đang bận tưới rau đấy.”
Con chó đen nhỏ lười biếng đứng dậy, cơ thể nó trong nháy mắt bắt đầu phình to ra. Không còn là hình dáng một con chó gầy gò, mà là một bóng đen khổng lồ che khuất cả một vùng trời, vảy rồng đen óng ánh hiện ra, mỗi cái vảy đều chứa đựng những phù văn cổ xưa đầy ma tính.
Con Ma Long ngửa đầu lên trời, không gầm thét, chỉ đơn giản là nhe răng ra cười một cái đầy vẻ khiêu khích. Đồng thời, trên nóc tiệm, một cái cột thu lôi trông rất bình thường bất ngờ phát ra những vòng tròn năng lượng vàng nhạt, bao bọc toàn bộ tiệm vào trong một không gian riêng biệt.
Thiên phạt dường như cảm nhận được sự thách thức, một đạo lôi điện to bằng cột đình giáng xuống. Nhưng khi chạm vào lớp màng vàng ấy, nó không hề gây ra tiếng nổ, mà giống như một sợi dây điện bị cắm vào ổ cắm, toàn bộ năng lượng sấm sét bị cái cột thu lôi hút sạch, sau đó truyền xuống một bình tích điện đặt ở góc sân.
Diệp Phi tặc lưỡi: “Tốt lắm, tối nay có điện để xem phim rồi.”
Đám tu sĩ há hốc mồm. Thiên kiếp kinh khủng có thể hủy diệt cả một tông môn, đối với chủ tiệm này lại chỉ là một nguồn cung cấp điện năng sinh hoạt?
Khi Thiên Đạo Ý Chí nhận ra không thể làm gì được cái tiệm này, con mắt khổng lồ đầy hậm hực từ từ tan đi. Không khí trở lại yên bình, ngoại trừ việc trên mặt đất lúc này đang rải rác những lớp “vảy đen” khô khốc – đó là toàn bộ Ma Sát đã bị thuốc tẩy rửa siêu cấp tống khứ ra ngoài.
Diệp Phi cúi xuống, cầm chai nước tẩy rửa lên, lắc lắc thấy còn lại một nửa, anh lẩm bẩm:
“Món này đúng là dùng hao thật. Phải nâng giá lên mới được.”
Anh quay sang nhìn đám khách hàng đang ngơ ngác, mỉm cười thân thiện:
“Mọi người nghe đây, hiệu quả của thuốc tẩy rửa không chỉ là làm sạch cơ thể, mà nó còn tạo ra một lớp bảo hộ mỏng trên bề mặt đạo căn. Trong vòng một tháng tới, nếu các vị lại nhiễm Ma Sát, nó sẽ tự động ‘sủi bọt’ để bảo vệ các vị. Nhưng hãy nhớ, đừng có dại mà quay lại đây làm bẩn hiên nhà ta lần nữa.”
Dứt lời, Diệp Phi quay gót đi vào trong, không quên dặn Liễu Y Y:
“Y Y, dọn dẹp mấy cái đống đen đen ngoài kia đi, cho vào máy tái chế của hệ thống, biết đâu lại ra được vài viên linh thạch loại tệ đấy.”
Buổi tối hôm đó, trong tiệm tỏa ra ánh sáng ấm áp. Diệp Phi ngồi trên ghế bập bênh, trên bàn là một vò rượu ngoại hạng, bên cạnh là một đĩa lạc rang của Linh Nhi.
Vượng Tài lại trở về hình dáng con chó đen nhỏ, nằm phủ phục dưới chân anh.
Trận chiến ngoài kia dù khốc liệt đến đâu, Thiên Đạo dù có phẫn nộ thế nào, thì bên trong tiệm tạp hóa nhỏ bé này, mọi thứ vẫn cứ bình lặng như thế. Vì với Diệp Phi, thế giới này thực ra chỉ là một kệ hàng khổng lồ, và anh chính là kẻ nắm giữ bảng giá.
Anh nhấp một ngụm rượu, nhìn ra màn đêm sâu thẳm của Vực Thẳm Cấm Địa, khẽ mỉm cười:
“Vực Thẳm à… ngươi thực ra cũng cần phải được tổng vệ sinh một chút rồi.”
Trên kệ hàng, chai thuốc tẩy rửa màu trắng vẫn lặng lẽ tỏa ra mùi hương chanh sả, như một lời nhắc nhở rằng, ở nơi tăm tối và bẩn thỉu nhất của thế giới này, sự “sạch sẽ” tuyệt đối luôn có một cái giá cực kỳ đắt đỏ.
Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên một tiếng tinh:
[Nhiệm vụ hoàn thành: Đã tiêu thụ 50 đơn vị thuốc tẩy rửa. Điểm tích lũy nhận được: 50.000 điểm. Cửa hàng cấp tiếp theo sắp mở khóa: Khu vực điện gia dụng siêu việt.]
Đôi mắt lờ đờ của Diệp Phi khẽ lóe sáng. Điện gia dụng? Xem ra sắp tới, Vực Thẳm này sẽ còn náo nhiệt hơn nhiều.