Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 103: Những kẻ thống khổ tìm thấy hy vọng

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:22:16 | Lượt xem: 6

Vực Thẳm Cấm Địa vào đêm, chưa bao giờ là một nơi dành cho kẻ yếu lòng. Những cơn gió mang theo hơi lạnh thấu xương lùa qua những khe đá nứt toác, mang theo tiếng gào rú u uất của những tàn hồn chưa thể siêu thoát. Trong cái không gian mà màu đen là chủ đạo, sự sống dường như là một khái niệm xa xỉ, chỉ còn lại sự mục nỗ và nỗi tuyệt vọng vĩnh hằng.

Nhưng ngay tại tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, một ánh sáng màu vàng nhạt, ấm áp như nắng mùa thu đang lặng lẽ lan tỏa. Đó là ánh đèn từ Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi.

Phía trước hiên tiệm, lớp bọt tuyết từ thuốc tẩy rửa siêu cấp ban chiều vẫn chưa tan hết hoàn toàn, nó lấp lánh dưới ánh đèn neon tạo nên một khung cảnh quỷ dị nhưng lại tràn đầy khí tức thần thánh. Mùi chanh sả thanh khiết vẫn còn lảng vảng, đẩy lùi đi cái mùi tanh nồng của máu và Ma Sát đặc quánh ngoài kia.

“Lạch cạch… lạch cạch…”

Tiếng động lạ phát ra từ rìa bóng tối, nơi ánh đèn của tiệm không còn chiếu tới được nữa. Một cánh tay khô héo, đầy những vảy đen sần sùi và mưng mủ, run rẩy bám lấy phiến đá gần nhất. Ngay sau đó là một hình hài không còn ra hình người: cái lưng còng rạp xuống đất, bộ quần áo rách nát bết chặt vào da thịt vốn đã thối rữa một nửa, đôi mắt đỏ ngầu nhưng tràn đầy sự cầu khẩn nhìn chằm chằm vào bảng hiệu đèn hiệu nhấp nháy kia.

Hắn là một “Kẻ Thống Khổ”.

Trong Vực Thẳm, đây là danh hiệu dành cho những tu sĩ từng một thời oai phong lẫm liệt, nhưng vì thèm khát cơ duyên mà dấn thân quá sâu, cuối cùng bị quy tắc của Vực Thẳm gặm nhấm tâm trí và cơ thể. Họ không chết, nhưng cũng không còn là người, sống vật vờ giữa lằn ranh của sự điên loạn.

Theo sau hắn là hàng chục cái bóng tương tự. Họ bò, trườn, hoặc dìu dắt nhau tiến về phía nguồn sáng duy nhất kia. Đối với họ, ánh đèn đó chính là cõi cực lạc, là niềm hy vọng cuối cùng trước khi nhân tính hoàn toàn tan biến.

Bên trong tiệm, Diệp Phi vẫn đang ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà, đầu óc đang bận tính toán xem bao giờ thì cái “Khu vực điện gia dụng” mới được lắp đặt xong.

“Chủ tiệm, có… có người tới.”

Liễu Y Y nhỏ giọng thông báo. Cô đứng sau quầy thu ngân, đôi tay thon dài khẽ nắm chặt lấy mép sườn xám. Dù đã chứng kiến nhiều chuyện kỳ lạ ở đây, nhưng nhìn thấy cả một đám “xác sống” với khí tức oán hận ngập trời đang vây quanh tiệm, cô vẫn cảm thấy có chút rợn người.

Vượng Tài vốn đang ngủ dưới chân Diệp Phi, khẽ nhếch tai một cái, mở đôi mắt đen láy nhìn ra cửa. Nó khẽ khịt mũi, sau đó lại hừ hầy một tiếng rồi nằm rạp xuống, bộ dạng như muốn nói: “Chỉ là một đám rác rưởi, không đáng để đại gia đây ra tay.”

Diệp Phi thở dài, chậm rãi ngồi dậy, quạt nan trong tay khẽ vỗ vào lòng bàn tay:
“Mở cửa đi, khách đến thì phải đón. Nhớ nhắc họ, không được để máu chảy trên sàn nhà vừa lau của ta.”

Liễu Y Y vâng lệnh, tiến tới đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.

“Két ——”

Một luồng linh khí tinh khiết kèm theo mùi thơm của mì tôm từ trong tiệm tràn ra ngoài. Đám Kẻ Thống Khổ đứng đầu khựng lại, hơi thở dồn dập. Kẻ dẫn đầu – một người đàn ông vốn đã mất đi toàn bộ môi, để lộ hàm răng trắng ởn kinh dị – ngã quỵ xuống hiên nhà, giọng nói của hắn như tiếng gỗ mục cọ xát:

“Cứu… cứu chúng tôi… Chủ tiệm… làm ơn…”

Diệp Phi bước ra, dựa lưng vào khung cửa, tay vẫn cầm tách trà bốc khói. Ánh mắt anh hờ hững lướt qua đám đông dị hình này. Qua Giám định nhãn, anh thấy được từng chuỗi số liệu nhảy múa:

[Đối tượng: Tu sĩ sa ngã. Thọ nguyên: 12 ngày. Tội lỗi: Trung bình. Nguyên nhân: Nhiễm độc Ma Sát cấp 4.]

“Tiệm tạp hóa không làm từ thiện.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói không lạnh không nóng nhưng lại lấn át cả tiếng gió gào rú ngoài kia. “Muốn chữa trị, hay muốn mua đồ, các vị phải có thứ gì đó tương xứng để trả giá.”

Một lão già cụt một chân, nửa mặt đã biến thành thịt thừa tím tái, run rẩy đưa ra một viên tinh thạch màu đen xám:
“Đây là… Ma Thạch tôi nhặt được ở tầng 4… Có thể đổi lấy một chai nước tẩy rửa không? Tôi chỉ cần một giọt thôi… Một giọt thôi cũng được.”

Diệp Phi liếc mắt nhìn viên đá. Hệ thống đánh giá: *Linh thạch biến dị loại thấp, giá trị quy đổi 50 điểm tích lũy.*

Anh quay sang Liễu Y Y: “Y Y, lấy cho họ loại Nước khoáng Tịnh Hóa tâm linh phiên bản dùng thử, pha loãng với nước giếng sau vườn rồi đem ra đây.”

Liễu Y Y nhanh nhẹn quay vào. Một lát sau, cô bưng ra một chậu sành chứa đầy thứ nước trong vắt, lấp lánh những tinh túy xanh nhạt.

“Uống mỗi người một ngụm, sau đó dùng thứ nước này lau vào chỗ thối rữa nhất.” Cô nhẹ nhàng nói, nhưng tay vẫn thủ sẵn một thanh phù văn phòng thân.

Đám Kẻ Thống Khổ lao vào như những linh hồn đói khát thấy thịt tế. Nhưng ngay khi bàn tay đầu tiên chạm vào chậu nước, Vượng Tài bất ngờ gầm lên một tiếng trầm thấp. Một luồng uy áp từ trên trời giáng xuống, khiến tất cả bọn họ bị đóng đinh tại chỗ, không ai dám cử động dù chỉ một ngón tay.

“Xếp hàng.” Diệp Phi thong thả nhấp ngụm trà. “Ở đây, quy tắc là trên hết. Kẻ nào chen lấn, ta sẽ tống ra ngoài cho lũ ma vật ngoài kia ăn thịt.”

Dưới sức ép kinh khủng ấy, những kẻ vốn đã mất đi lý trí cũng phải lấy lại được vài phần tỉnh táo. Họ bắt đầu run rẩy xếp thành một hàng dài lê thê dưới ánh đèn neon.

Từng người, từng người một.

Khi ngụm nước khoáng đầu tiên trôi xuống cổ họng của gã dẫn đầu, một luồng ánh sáng trắng mờ ảo bắt đầu phát ra từ ngực hắn. Những lớp vảy đen kịt và hôi thối bắt đầu rụng xuống như vôi vữa, để lộ ra lớp da non yếu ớt nhưng đầy sức sống. Ma Sát ẩn sâu trong kinh mạch bị đẩy ra ngoài qua các lỗ chân lông, tạo thành những làn khói đen kịt rồi lập tức bị ánh đèn của tiệm hóa giải thành vô hình.

“Thần tích… Đây là thần tích!”

Gã đàn ông nhìn bàn tay đã hồi phục của mình, nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt giờ đã lành lặn được một nửa. Hắn dập đầu sát đất, trán đập xuống sàn gỗ kêu thình thình:
“Đ tạ Chủ tiệm! Đ tạ Đại thần cứu khổ cứu nạn!”

Cả đám đông phía sau xao động. Họ nhìn thấy hy vọng. Một niềm hy vọng chân thực mà hàng trăm năm qua không một tông môn, không một vị tiên nhân nào có thể cho họ. Vực Thẳm vốn là tử lộ, nhưng Tiệm Tạp Hóa này chính là sinh cơ duy nhất bị kẹp giữa những vết nứt của định mệnh.

Trong khi đám khách hàng đặc biệt đang đắm chìm trong sự xúc động, Diệp Phi lại bận rộn trong đầu với những thông báo của hệ thống.

[Tinh! Nhận được Ma Thạch biến dị, quy đổi 50 điểm.]
[Tinh! Nhận được Mảnh vỡ binh khí cổ, quy đổi 200 điểm.]
[Tinh! Tích lũy đủ điểm mở khóa. Đang lắp đặt: Tủ lạnh gia dụng Vạn Kiếp.]

Phía góc trong cùng của tiệm, ngay cạnh kệ đồ khô, không gian đột nhiên vặn xoắn. Một chiếc tủ đứng màu bạc xám, cao khoảng hai mét, tỏa ra luồng hàn khí lạnh lẽo nhưng cực kỳ tinh khiết dần dần hiện hình. Trên cánh cửa tủ khắc những phù văn phức tạp, thỉnh thoảng có những tia chớp nhỏ chạy qua.

“Máy móc của hệ thống có vẻ càng ngày càng cao cấp.” Diệp Phi đi tới, đưa tay xoa xoa lớp vỏ tủ lạnh nhẵn thín. “Nó có công dụng gì?”

[Tủ lạnh gia dụng Vạn Kiếp: Có khả năng đông cứng thời gian của vật phẩm bên trong. Bất cứ món ăn nào để vào đây sẽ không bao giờ mất đi linh lực, đồng thời có tỷ lệ 10% sinh ra ‘Hàn băng chi hồn’ giúp cường hóa thần hồn cho người sử dụng. Đặc biệt: Có thể chế tạo ‘Kem Tiên’ với hiệu ứng làm dịu cơn giận của Thiên Đạo.]

Diệp Phi nhếch môi: “Làm dịu cơn giận của Thiên Đạo? Thú vị. Để xem mấy cái lão già khó tính trên Thượng giới kia có chịu nổi sự quyến rũ của một cây kem dâu tây giữa trời nắng nóng không.”

Anh mở tủ lạnh ra. Bên trong không có gì cả, chỉ có luồng hơi trắng lạnh lẽo phủ kín các ngăn. Anh ném mấy chai nước khoáng vào bên trong, rồi quay sang gọi Liễu Y Y:

“Y Y, lát nữa ai muốn giải nhiệt, cứ giới thiệu họ cái tủ này. Một que kem giá bằng mười năm thọ nguyên, không mặc cả.”

Liễu Y Y tròn mắt: “Chủ tiệm, thứ này là… pháp bảo dùng để chứa đồ sao? Nhưng khí tức của nó… dường như còn mạnh hơn cả Trấn Phái Chí Bảo của môn phái trước đây của em.”

“Cứ coi nó là cái thùng đá đi.” Diệp Phi lười giải thích.

Lúc này, phía bên ngoài, quá trình chữa trị vẫn tiếp tục. Một thiếu nữ nhỏ thẳn, vốn dĩ cơ thể đã bị Ma Sát ăn mòn đến mức nhìn thấy cả xương sườn, sau khi được tắm rửa bằng nước giếng hòa nước tịnh hóa, cô bé dường như đã lấy lại được ý thức. Cô bé không có gì giá trị, chỉ run rẩy dâng lên một búp bê vải rách nát, bên trong giấu một hạt mầm xanh biếc.

Diệp Phi hơi nhíu mày, định từ chối vì món đồ không có giá trị, nhưng Linh Nhi từ sau vườn đã bay ra, reo lên:
“Chủ tiệm! Đó là hạt giống của Cửu Thiên U Liên! Thứ đó rất quý, ở sau vườn em trồng mãi không ra!”

Diệp Phi nhún vai: “Được rồi, xem như vật đổi vật. Cho cô bé một phần mì tôm nữa.”

Thiếu nữ ôm bát mì bốc khói nghi ngút, nước mắt lã chã rơi vào nước dùng. Cô bé ăn ngấu nghiến, từng sợi mì đi tới đâu, linh lực bùng nổ tới đó, tái tạo lại những phần cơ thể đã mất.

Khung cảnh này nếu truyền ra ngoài tu chân giới, chắc chắn sẽ khiến các bậc đại năng phải kinh hãi đến rụng rời. Những tài nguyên mà các vị Tiên Đế phải đánh nhau đến đổ máu cũng chưa chắc có được, thì ở đây lại được đem ra đổi bằng những thứ đồng nát sắt vụn, được một người thanh niên ngáp ngắn ngáp dài ban phát như thể đang dọn kho.

Bỗng nhiên, một luồng uy áp cực mạnh từ xa truyền tới, cắt ngang sự bình yên của tiệm.

Cả bầu trời Vực Thẳm phía trên tiệm bỗng chốc đỏ rực như máu. Một khuôn mặt khổng lồ tụ lại từ mây đen, râu tóc đều là những tia sét màu tím sẫm. Đó chính là một đạo phân thân của Huyết Ma Lão Tổ – kẻ vừa bị Diệp Phi lột sạch một phần tu vi ở chương trước. Lão dường như không cam lòng, quay lại tìm cách trả thù.

“Kẻ ngông cuồng! Dám phá hỏng cấm địa, dụ dỗ đám tôi tớ của ta!” Giọng nói vang lên như sấm rền, chấn động đến mức đám Kẻ Thống Khổ ngã lăn ra đất, tai chảy máu tươi.

Diệp Phi thở dài, xỏ đôi dép lê vào chân, bước ra khỏi hiên nhà. Anh nhìn lên khuôn mặt khổng lồ kia, đôi mắt đầy vẻ phiền muộn:
“Lão già, ta đã bảo là đừng có làm ồn lúc khách của ta đang ăn mà.”

“Chết đi!” Huyết Ma Lão Tổ không thèm nói nhiều, trực tiếp giáng xuống một bàn tay bằng huyết thạch khổng lồ, bao trùm lên toàn bộ diện tích tiệm tạp hóa.

Đám Kẻ Thống Khổ tuyệt vọng nhắm mắt lại. Uy áp này, họ không thể chống cự.

Nhưng, Diệp Phi chỉ khẽ búng tay một cái.

“Cạch.”

Trong phạm vi 100 mét quanh tiệm tạp hóa, thời gian dường như khựng lại. Bàn tay huyết thạch đang lao xuống với vận tốc kinh hoàng bỗng chốc vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, rồi biến thành những bông pháo hoa màu đỏ nhạt, rụng xuống như cánh hoa hồng.

Hệ thống âm thầm thông báo: [Kích hoạt kỹ năng: Lĩnh vực tuyệt đối – Phủi bụi.]

“Cái gì?!” Huyết Ma Lão Tổ thốt lên một tiếng kinh hãi, nhưng đó cũng là âm thanh cuối cùng của lão.

Diệp Phi vươn vai, tay cầm cái quạt nan chỉ thẳng lên trời:
“Ngươi che hết ánh trăng của ta rồi. Cút.”

Một luồng kình khí không hình không dạng từ cái quạt nan phát ra. Nó không phải là linh lực, cũng chẳng phải ma lực, mà là ý chí của chính hệ thống, quy tắc tối cao mà không gì có thể lay chuyển. Luồng khí đó đi qua tới đâu, đám mây máu tan biến tới đó. Khuôn mặt của Huyết Ma Lão Tổ bị xé rách như một tờ giấy vụn trước cơn cuồng phong.

Bầu trời trong xanh trở lại, những ngôi sao của Vực Thẳm (vốn là những mảnh vỡ linh hồn) lại tỏa sáng lấp lánh.

Diệp Phi quay lưng đi vào trong tiệm, không thèm nhìn lại phía sau một lần nào. Đám Kẻ Thống Khổ giờ đây nhìn anh bằng ánh mắt không còn chỉ là hy vọng, mà là sự sùng bái đến mức tuyệt đối. Trong mắt họ, vị thanh niên mặc tạp dề này chính là thực thể tối cao, là người định đoạt sự sống cái chết của vạn vật.

“Xong chưa Y Y? Đóng cửa thôi, hôm nay mệt rồi.” Diệp Phi ngáp một cái thật dài.

“Nhưng vẫn còn nhiều khách đang đợi…” Liễu Y Y ngập ngừng nhìn hàng dài bên ngoài.

“Để ngày mai.” Diệp Phi hờ hững nói. “Bảo họ, ai muốn mua gì thì chuẩn bị tiền đi. Sáng mai ta sẽ ra mắt món Kem Tiên từ cái tủ lạnh mới này. Ai mua sớm được giảm giá… 1%.”

Dù cái giảm giá kia chẳng thấm vào đâu, nhưng đám đông ngoài kia vẫn reo hò mừng rỡ. Họ tự giác lùi xa khỏi ranh giới tiệm mười mét, ngồi xếp bằng, thành kính chờ đợi buổi sáng.

Trong cái tăm tối vô cùng tận của Vực Thẳm, đêm nay, lần đầu tiên có những người ngủ mà mỉm cười.

Bên trong tiệm, Diệp Phi thò tay vào tủ lạnh, lấy ra một chai nước ngọt đã được ướp lạnh đến mức đóng đá dăm. Anh bật nắp, tiếng “khà” sảng khoái vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Vượng Tài, ăn xúc xích không?”

Vượng Tài vẫy vẫy cái đuôi ngắn củn, sủa một tiếng “Gâu” vui vẻ.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong từ góc tối bước ra, ánh mắt nhìn cái tủ lạnh với sự thèm khát khó giấu:
“Tiệm trưởng, cái thùng thiếc kia… thực sự có thể làm lạnh linh hồn sao?”

“Muốn thử không? Một vò rượu trăm năm thọ nguyên đổi lấy một ly kem tuyết.” Diệp Phi nhướng mày.

Lão Kiếm Quỷ sờ sờ cái túi không, thở dài một tiếng rồi ngồi xuống:
“Ngài đúng là con buôn máu lạnh nhất mà lão phu từng gặp. Nhưng… cũng là người có lương tâm nhất ở cái chốn này.”

Diệp Phi cười nhạt, không đáp lại. Anh nhìn lên màn hình ảo của hệ thống đang chạy những dòng lệnh cài đặt cho khu vực mới.

Mục tiêu tiếp theo: Khu vực điện ảnh gia dụng – Rạp chiếu phim 4D chấn động linh hồn.

Diệp Phi lẩm bẩm: “Xem ra phải sớm làm mấy cái máy bán ngô rang bơ thôi.”

Ánh đèn tiệm tạp hóa dần mờ đi, sương mù lại bắt đầu bao phủ, nhưng sự hiện diện của nó đã khắc sâu vào lòng Vực Thẳm như một vết sẹo của hy vọng. Vết sẹo đó, sớm muộn gì cũng sẽ lan rộng ra, cho đến khi nó bao trùm toàn bộ thế giới nát tan này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8