Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 117: Bù nhìn đuổi quạ phiên bản máy chém
**CHƯƠNG 117: BÙ NHÌN ĐUỔI QUẠ PHIÊN BẢN MÁY CHÉM**
Sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa vào buổi sớm thường mang theo một màu tím sẫm đặc quánh, thứ màu sắc của sự mục rữa và tàn bạo. Thế nhưng, tại mảnh vườn phía sau Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, không gian lại như được tách biệt bởi một bàn tay thần thánh. Những tia nắng vàng nhạt chẳng biết từ đâu xuyên qua lớp màn che phủ, rắc lên những phiến lá linh dược một lớp kim phấn lấp lánh.
Dưới đất, ba luồng hào quang mờ nhạt từ “phân bón” mới vừa chôn xuống hôm qua vẫn còn đang không ngừng phun trào tinh hoa. Đó là tu vi tích lũy cả đời của Xích Hỏa chân nhân và hai gã đệ tử Hóa Thần kỳ. Sự chuyển hóa này khiến cho linh khí trong vườn nồng đậm tới mức sắp sửa hóa lỏng, đọng thành những giọt sương óng ánh trên những nụ hoa Tiên Thiên.
“Chủ nhân! Không ổn rồi, thực sự không ổn rồi!”
Một tiếng gọi lanh lảnh cắt ngang bầu không khí tĩnh mịch. Linh Nhi, cô bé tộc Linh Dược, đang nhỏ bé như một chiếc lá sen, bay liệng lo lắng phía trên mấy luống Rau Cải Thiên Mệnh. Đôi cánh mỏng tang của cô bé đập liên hồi, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ tức tối.
Diệp Phi lúc này đang nằm ngửa trên chiếc ghế xích đu làm từ tre già vạn năm. Anh đặt tờ “Cấm Địa Nhật Báo” lên mặt để che đi ánh nắng đang nhảy nhót trên mũi, uể oải lên tiếng:
“Linh Nhi, sáng sớm ngày ra có chuyện gì mà cuống quýt lên thế? Để tôi ngủ thêm mười phút nữa… Hệ thống vừa báo cho tôi là tối nay sẽ có khuyến mãi nạp linh thạch nạp lần đầu, tôi đang cần dưỡng sức để thức đêm cày game đây.”
Linh Nhi hạ cánh xuống ngay trên đầu gối Diệp Phi, dậm chân thình thịch: “Cày game gì chứ! Ngài nhìn xem, đám Quạ Huyết Ảnh từ dãy núi phía Bắc lại tới quấy rối kìa. Bọn chúng khôn lắm, cứ hễ Y Y tỷ tỷ và Vượng Tài đi vắng là bọn chúng lại bay xuống mổ trộm Quả Luân Hồi. Sáng nay bọn chúng đã rỉa mất một miếng của linh quả sắp chín rồi!”
Diệp Phi hơi nhấc tờ báo lên, để lộ đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ. Anh nhìn về phía góc vườn, quả nhiên thấy mấy bóng đen như những tia chớp đỏ rực đang lượn lờ ở rìa kết giới. Đó không phải là lũ quạ bình thường, mà là Quạ Huyết Ảnh – sinh vật cấp bậc Lục phẩm trong Vực Thẳm, nổi tiếng với tốc độ kinh người và cái mỏ có thể xuyên thủng cả pháp bảo hạng nhẹ.
Bọn chúng không dám xông vào tâm vườn vì sợ uy áp của Diệp Phi, nhưng những chỗ sát biên giới thì bọn chúng liên tục “du kích”.
“Mấy con chim ranh ma này…” Diệp Phi lầu bầu. “Đánh chết bọn nó thì bẩn đất, mà không đánh thì ngứa mắt.”
Anh uể oải ngồi dậy, đưa tay vào hư không, miệng lẩm bẩm: “Hệ thống, vào kho hàng. Tìm cho tôi cái gì đó rẻ tiền, bền, tự động hóa cao, và đặc biệt là đừng có gây tiếng động làm phiền tôi ngủ.”
Trước mắt Diệp Phi hiện ra một bảng danh sách lấp lánh ảo diệu.
*Súng máy linh lực hạng nặng: 50.000 điểm (Tiếng ồn lớn).*
*Bẫy kẹp linh hồn vạn năng: 20.000 điểm (Phải thay mồi thường xuyên).*
*Bù nhìn đuổi quạ phiên bản “Máy chém không gian”: 10.000 điểm (Khuyến mãi kèm mũ rơm thời trang).*
“Cái bù nhìn này có vẻ được đấy.” Diệp Phi lướt ngón tay chọn mua.
“Ting! Trừ 10.000 điểm hệ thống. Vật phẩm ‘Bù nhìn máy chém’ đã nằm trong ba lô của bạn. Lưu ý: Sản phẩm có tính sát thương vùng cực cao, chủ tiệm vui lòng không cho thú cưng lại gần khi đang hoạt động.”
Diệp Phi đứng dậy, vươn vai một cái khiến xương cốt kêu rắc rắc. Anh bước xuống vườn, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng nhưng lại khiến lũ Quạ Huyết Ảnh trên bầu trời sợ hãi tản ra vài dặm.
Anh rút từ trong không gian ra một khối vật thể dài khoảng hai mét, bọc trong lớp vải bố cũ kỹ. Khi lớp vải rớt xuống, Linh Nhi tò mò bay lại gần, sau đó… nghẹn họng trân trối.
Đó là một bộ khung bằng gỗ cũ kỹ, trông như được ghép lại từ những thanh củi mục. Phần thân là một bộ quần áo nông dân rách nát, tay áo buông thõng, cái đầu là một trái bí ngô khô héo được khắc hình khuôn mặt đang cười toe toét. Điểm nhấn duy nhất là nó đội một chiếc mũ rơm trông rất… quê mùa, và trên ngực có một con mắt bằng đá thạch anh tím đang tỏa ra tia sáng kỳ quái.
“Chủ nhân… cái thứ xấu xí này mà đuổi được đám quạ hung dữ kia sao?” Linh Nhi nghi hoặc hỏi, khẽ dùng ngón tay bé xíu chạm vào vạt áo của bù nhìn.
Diệp Phi không nói gì, anh tìm một vị trí đắc địa ngay giữa ranh giới giữa vườn rau và màn sương đen của Vực Thẳm. Anh cắm mạnh chiếc cọc gỗ xuống đất.
“Cạch!”
Một âm thanh khô khốc vang lên. Con mắt thạch anh tím trên ngực bù nhìn đột ngột lóe lên một vòng xoáy không gian.
“Lắp đặt xong.” Diệp Phi phủi tay, tiện tay điều chỉnh cái mũ rơm cho bù nhìn trông “ngầu” hơn một chút. “Linh Nhi, ra phía sau tôi.”
Dường như cảm nhận được sự im lặng lạ kỳ của bù nhìn, bầy Quạ Huyết Ảnh bắt đầu mất kiên nhẫn. Một con quạ đầu đàn, to lớn bằng một con bê con, đôi mắt đỏ rực như máu, cất tiếng kêu “Quạ… quạ…” đầy thách thức. Nó cảm thấy từ cái bù nhìn kia chẳng có một chút linh lực hay áp lực nào tỏa ra cả.
Như để chứng minh quyền lực của mình, con quạ đầu đàn gập cánh, lao xuống như một mũi tên máu, mục tiêu chính là Quả Luân Hồi ngay cạnh bù nhìn. Tốc độ của nó nhanh đến mức xé rách không khí, tạo ra một vệt đỏ rực giữa màn sương tím.
“Xoẹt!”
Không ai thấy bù nhìn cử động. Thực sự là không thấy bất cứ sự dịch chuyển nào của tay áo hay thân gỗ. Nhưng ngay trong khoảnh khắc con quạ lọt vào phạm vi mười mét xung quanh bù nhìn, không gian bỗng dưng vặn xoẹo một cái.
Giống như có một chiếc máy chém vô hình được thả rơi từ đỉnh chín tầng mây xuống. Một đường chỉ mỏng màu trắng bạc xuất hiện trong không trung, sắc lẹm và tuyệt đối.
Thân thể con Quạ Huyết Ảnh đang lao đi điên cuồng bỗng chốc bị tách làm hai nửa đều chằn chặn. Máu chưa kịp phun ra, linh hồn chưa kịp thét gào, thì toàn bộ cơ thể nó đã bị các quy tắc không gian cắt nát thành hàng vạn mảnh nhỏ như hạt bụi tinh linh, sau đó tan biến hoàn toàn vào không khí.
Không một tiếng động lớn. Chỉ là một âm thanh xé giấy cực nhỏ.
Linh Nhi che miệng, đôi mắt to tròn tràn ngập sự kinh hãi: “Cái… cái gì vừa xảy ra thế?”
Diệp Phi ngáp một cái, vỗ nhẹ vào vai bù nhìn: “Cái này gọi là ‘Tĩnh sảnh mười dặm’. Bất cứ vật thể nào có ý định thù địch xâm nhập vào lĩnh vực này, bù nhìn sẽ tự động kích hoạt mười vạn đạo máy chém không gian trong vòng 0.001 giây. Tốc độ ánh sáng cũng không thoát được, trừ phi mày mạnh hơn quy tắc của Thiên Đạo.”
Đàn Quạ Huyết Ảnh trên trời chứng kiến cảnh tượng đó, đồng loạt im bặt. Tiếng kêu gào tắc nghẹn trong cổ họng. Chúng như hóa đá giữa hư không, sau đó vỗ cánh điên cuồng tháo chạy về hướng ngược lại, giống như vừa nhìn thấy tử thần đích thân hiện thế.
Đúng lúc đó, từ xa có hai luồng ánh sáng mạnh mẽ đang bay tới. Là Liễu Y Y và Vượng Tài đang từ bên ngoài đi hái thêm thảo mộc trở về.
Liễu Y Y hôm nay vẫn mặc bộ sườn xám màu lam thanh lịch, tà áo phấp phới trong gió Vực Thẳm. Thấy Diệp Phi đang đứng ngoài vườn, nàng đáp xuống nhẹ nhàng, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi vật thể lạ.
“Chủ nhân, đây là…”
“Nhân viên mới.” Diệp Phi giới thiệu ngắn gọn. “Tên là ‘Bù Nhìn Số 1’, kiêm bảo vệ vườn rau. Từ nay cô không cần mất thời gian đứng canh quạ nữa, cứ tập trung vào việc quản lý sổ sách cho tiệm đi.”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò, chạy tung tăng lại gần cái bù nhìn. Nó nghếch mũi lên hít hít cái chân gỗ, dường như cảm thấy cái món đồ này khá thú vị, liền nhấc một chân sau lên định “đánh dấu lãnh thổ”.
“Vượng Tài, đừng!” Liễu Y Y hét lên một tiếng.
Nhưng Diệp Phi đã nhanh hơn. Anh tiến tới xách gáy con chó đen lên trước khi nó kịp làm chuyện dại dột.
“Vượng Tài, mày muốn bị băm thành thịt băm xúc xích hay sao? Thứ này nó không nhận người quen đâu, trừ phi có tao ở đây. Sau này đứng cách nó ba mét, nghe chưa?”
Con mắt thạch anh trên ngực bù nhìn xoay chuyển một vòng, dường như đang “quét” qua cơ thể Vượng Tài. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, linh hồn Ma Long Diệt Thế bên trong con chó đen bỗng rùng mình một cái. Nó nhìn thấy, đằng sau khuôn mặt bí ngô cười cợt kia, là hàng triệu triệu đạo quy tắc cắt xẻ không gian đang chờ đợi được giải phóng. Đó không phải là vũ khí, đó là một tòa “Công trường tử thần” được thu nhỏ.
Vượng Tài cụp đuôi, rên ư ử rồi chui tọt vào sau chân Diệp Phi.
“Lợi hại thật.” Liễu Y Y trầm trồ. Nàng bước tới gần ranh giới, quan sát kỹ lưỡng. Nàng nhận ra xung quanh bù nhìn, ngay cả những hạt sương mang theo độc tính của Vực Thẳm khi bay ngang qua cũng đều bị chém thành hư vô. Vườn rau giờ đây không chỉ an toàn khỏi quái vật, mà còn hoàn toàn được tinh lọc khỏi tạp chất.
Diệp Phi gật đầu hài lòng, đưa tay vỗ vỗ lên cái mũ rơm của bù nhìn: “Ngoan nhé, cứ đứng đây mà canh. Ai có ý đồ tốt thì cho qua, ai có ý đồ xấu… cứ việc cho họ vào danh sách ‘chất dinh dưỡng’ của khu vườn.”
Cái bù nhìn gỗ dường như có linh tính, khuôn mặt bí ngô rách rưới hơi nghiêng đi một chút, tạo ra một góc độ nhìn rất quái dị nhưng cũng rất vâng lời.
Giải quyết xong mối bận tâm sáng sớm, Diệp Phi cảm thấy hài lòng vô cùng. Anh quay người bước về phía tiệm tạp hóa, miệng lẩm bẩm tính toán: “Mười ngàn điểm đổi lại một giấc ngủ trưa yên tĩnh… giao dịch này không lỗ.”
“Chủ nhân, nãy có lão Độc Cô nhắn rằng hôm nay lão sẽ qua mua thêm rượu nếp, và muốn hỏi xem ngài có loại đồ nhắm nào mới không?” Liễu Y Y bước đi bên cạnh, nhẹ nhàng báo cáo.
Diệp Phi hơi dừng lại, suy nghĩ một chút: “Đồ nhắm à? Hình như trong kho có loại lạc rang ‘Chín Tầng Kiếp’. Ăn một hạt thì thấy như vừa trải qua một lần thiên kiếp, vị cay nồng cực hạn. Bảo lão ta chuẩn bị tinh thần, kẻo đang nhắm rượu mà đột phá tại chỗ thì lại hỏng cả sàn gỗ của tiệm tôi.”
Ánh nắng trên Vực Thẳm Cấm Địa bắt đầu trở nên gắt hơn. Gió lại thổi qua, làm chiếc chuông gió bên hiên tiệm phát ra âm thanh trong trẻo. Sau vườn, chiếc bù nhìn vẫn đứng đó, bất động giữa màn sương đen bao phủ.
Từ trong màn sương, một vài ánh mắt tham lam của những tu sĩ đang lẩn trốn, nhìn thấy một cái bù nhìn trông có vẻ yếu ớt rách rưới, liền âm thầm nghĩ rằng đây là kẽ hở để đột nhập. Bọn họ không hề biết rằng, chỉ cần bước quá lằn ranh mỏng manh kia, cái giá phải trả sẽ không phải là linh thạch hay thọ nguyên, mà là sự tồn tại của họ trên cõi đời này sẽ bị một “máy chém” lạnh lùng nhất cắt vụn thành bụi trần ngay tức khắc.
Diệp Phi nằm lại lên ghế xích đu, kéo tờ báo phủ kín mặt. Sự bình yên của tiệm tạp hóa, đôi khi được đánh đổi bằng sự tàn khốc của những thứ trông rất tầm thường như một cái bù nhìn bằng củi khô.
Nhưng ai quan tâm chứ? Chủ tiệm Phi chỉ cần một giấc ngủ trưa không có tiếng quạ kêu là đủ rồi.