Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 141: Siêu thị mini nâng cấp thành \”Trung tâm thương mại Vực Thẳm\”.
**Chương 141: Siêu thị mini nâng cấp thành “Trung tâm thương mại Vực Thẳm”**
Màn sương tím đen đặc quánh của Vực Thẳm Cấm Địa trước nay vốn là nỗi khiếp sợ của mọi sinh linh, nay lại bị một luồng ánh sáng rực rỡ đến chói mắt xé toạc. Tiếng ầm ầm như sấm rền vang vọng khắp mười phương tám hướng, không gian vặn xoắn, những quy tắc mục nát của vùng đất chết bị một lực lượng vô hình cưỡng ép tái cấu trúc.
Diệp Phi đứng trước cửa tiệm, tay cầm chiếc quạt nan rách, vẻ mặt vẫn lờ đờ như người thiếu ngủ, nhưng trong thâm tâm, anh đang nghe tiếng chuông thông báo của hệ thống reo vang liên hồi như đòi nợ.
[Ting! Tiến trình nâng cấp Tiệm Tạp Hóa lên cấp độ Plaza đã hoàn tất 100%.]
[Dung hợp phế liệu từ Tiên Đình thất lạc thành công. Cấu trúc không gian được mở rộng gấp mười lần.]
[Kích hoạt khu vực: Tầng 1 – Siêu thị và Thực phẩm; Tầng 2 – Hiệu thuốc và Phụ kiện; Tầng 3 – Trung tâm giải trí và Phòng đấu giá.]
[Hệ thống bảo an “Thiên Địa Bất Nhân” đã được tích hợp vào nền móng. Kẻ nào có ý đồ bất chính sẽ bị “Quẹt thẻ linh hồn” trừ sạch tu vi ngay lập tức.]
Trước mặt Diệp Phi, ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, cũ kỹ bỗng chốc biến ảo. Những thanh xà ngang làm từ Gỗ Kiến Mộc cổ xưa tự động kéo dài, vươn cao lên bầu trời mịt mù của Vực Thẳm. Những tấm kính pha lê đen được trích xuất từ Tinh Thạch Vạn Năm bao phủ bên ngoài tòa nhà, phản chiếu lại ánh đèn neon đủ màu sắc: xanh lam, đỏ rực và vàng kim.
Phía trên đỉnh tòa nhà, một tấm biển hiệu khổng lồ chạy bằng linh khí, rực rỡ chữ: **”VỰC THẲM PLAZA – MUA CẢ THẾ GIỚI TẠI ĐÂY”**.
“Ồ… cũng ra gì đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm, gãi gãi mái tóc rối bù. Anh đưa mắt nhìn sang bên cạnh.
Thanh Huyết Tiên Đế, một vị cường giả từng hô phong hoán vũ, hiện tại đang đứng đực ra như một pho tượng đá. Gương mặt lão từ tái mét chuyển sang trắng bệch. Là một Tiên Đế, lão cảm nhận rõ ràng nhất sự đáng sợ của tòa kiến trúc này. Từng viên gạch, từng mảnh kính đều chứa đựng một áp lực quy tắc khiến tâm đắc đạo của lão run rẩy. Lão nhìn vào túi snack trên tay mình, rồi nhìn vào tòa Plaza sừng sững trước mặt, bỗng nhiên thấy bản thân thật nhỏ bé.
“Chủ… Chủ tiệm, đây là… pháp bảo quy mô gì thế này?” Thanh Huyết Tiên Đế lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi.
Diệp Phi nhún vai, thong thả bước vào trong: “Nhà cửa chật chội quá thì sửa sang một chút thôi. Ông đừng có đứng đó nhìn như mấy gã nhà quê lên tỉnh, vào mà phụ giúp Y Y sắp xếp hàng hóa. Nhớ nhé, hiện giờ ông là bảo vệ vòng ngoài, không có thẻ nhân viên thì đừng có hòng leo lên tầng 3.”
Cửa kính tự động trượt mở với một tiếng *Xoẹt* êm ái. Luồng hơi lạnh từ trận pháp điều hòa luân chuyển linh khí ùa ra, xua tan mùi máu và sự mục nát đặc trưng của Vực Thẳm.
Bên trong, Liễu Y Y đã thay đổi bộ trang phục. Không còn là bộ sườn xám cách tân đơn giản, nay cô diện một bộ đồng phục quản lý màu xanh sẫm ôm sát đường cong cơ thể, phía trước ngực lấp lánh chiếc bảng tên vàng: *“Giám đốc vận hành”*. Đôi mắt cô sáng rực sự sùng bái khi nhìn thấy Diệp Phi bước vào.
“Chủ nhân, không gian tầng 1 đã sẵn sàng. Các kệ hàng đều là loại mới nhất, có chức năng tự động bổ sung nếu trong kho còn hàng.”
Diệp Phi gật đầu, đi dạo một vòng. Ở đây, các dãy kệ hàng kéo dài tít tắp, trên đó bày biện đủ loại món đồ mà giới tu chân chưa bao giờ tưởng tượng nổi.
Ở khu vực đồ khô, những gói mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất” giờ đây không chỉ có vị thịt bò mà còn thêm các loại “Hương vị Phượng Hoàng Cay”, “Hương Hải Sản Bắc Minh”. Mỗi gói đều tỏa ra linh áp kinh người.
Ở khu vực hóa phẩm, những bánh xà phòng “Tẩy Trần Tuyệt Đối” được đóng gói tinh xảo, hứa hẹn sẽ rửa sạch mọi vết thương linh hồn và ám khí kịch độc.
Đặc biệt nhất là khu vực “Đồ uống có ga”. Những chai nước giải khát bằng thủy tinh chứa chất lỏng màu cam rực cháy. Diệp Phi liếc mắt qua giám định: *[Nước tăng lực Long Huyết: Uống một ngụm, cường hóa gân cốt tương đương với một lần tẩy tủy cấp bậc Nguyên Anh.]*
“Gâu!”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò, giờ đây cũng có một chiếc “ổ chó” hạng sang ngay sát quầy lễ tân. Chiếc ổ này được dệt từ lông của Thần Thú Thao Thiết, tỏa ra một lực hút mãnh liệt, khiến bất cứ linh hồn vất vưởng nào định lẻn vào tiệm đều bị nó nuốt chửng ngay khi chạm tới thềm cửa. Vượng Tài ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ở có thể cắn nát cả không gian, rồi tiếp tục thu mình lại làm một chú chó bình thường, gặm miếng xúc xích hệ thống ban tặng.
Cùng lúc đó, tại biên giới giữa Vực Thẳm và ngoại giới, sương mù vốn im lìm bỗng nhiên bị khuấy đảo dữ dội.
Một nhóm người cưỡi phi kiếm, trang phục thống nhất với hoa văn mây trắng bao phủ kiếm báu – đó là người của “Thanh Vân Kiếm Tông”, một trong bát đại tông môn của Đông vực. Dẫn đầu là một vị trưởng lão râu dài chạm ngực, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hợp Thể kỳ.
“Trưởng lão, sương mù của Vực Thẳm đang tan đi? Tại sao lại có ánh sáng hào quang vạn trượng tỏa ra từ sâu trong đó?” Một đệ tử trẻ tuổi kinh hãi hét lên.
Lão trưởng lão nheo mắt nhìn về phía xa. Lão vốn đi tìm kiếm tàn tích của Tiên Đình vừa rơi rụng xuống vùng này, nhưng thứ lão thấy lại không phải phế tích hoang tàn. Giữa màn đêm tím ngắt, một tòa cao ốc sáng trưng như một viên minh châu khổng lồ đang sừng sững trấn giữ long mạch.
“Đó không phải là bảo vật thường tình! Lẽ nào… có viễn cổ tông môn xuất thế ngay giữa vùng cấm?” Lão trưởng lão thúc giục phi kiếm, “Nhanh! Nếu là kỳ duyên, tuyệt đối không được để rơi vào tay lũ Ma tu!”
Đoàn người lao đi với tốc độ xé gió. Thế nhưng, khi càng lại gần, nỗi sợ hãi càng lấn át lòng tham của họ. Uy áp từ tòa “Vực Thẳm Plaza” tỏa ra quá mức kinh khủng. Mỗi nhịp ánh đèn neon nhấp nháy như nhịp đập con tim của một vị thần khổng lồ đang ngủ say.
Khi họ đáp xuống thềm đá cẩm thạch trắng muốt bên ngoài cửa Plaza, tất cả đều phải quỳ sụp xuống. Thanh Huyết Tiên Đế, bấy giờ đang cầm một chiếc chổi làm từ cành Liễu Thần vạn năm để quét bụi (thực chất là một hình phạt nhẹ nhàng mà Diệp Phi giao cho lão để rèn luyện tâm tính), nhìn về phía đám người.
Lão không dùng uy áp Tiên Đế, chỉ nhếch môi cười nhạt: “Thanh Vân Kiếm Tông? Lũ oắt con nhà Kiếm Thần già đấy à? Đến đây làm gì? Nếu mua đồ thì xếp hàng, nếu đến quấy rầy chủ tiệm ngủ trưa thì… chuẩn bị làm phân bón cho vườn rau sau nhà đi.”
Lão trưởng lão Thanh Vân Kiếm Tông nhìn thấy người quét rác, ban đầu còn định quát tháo, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, lão suýt chút nữa là đứng tim.
“Thanh… Thanh Huyết Tiên Đế?! Ngài… ngài là ma đầu đứng đầu Thượng Giới từ ngàn năm trước sao? Tại sao lại… ở đây quét rác?”
Thanh Huyết Tiên Đế mặt hơi đỏ lên, vội ho một tiếng: “Quét rác thì sao? Đây là phu phen cao cấp của Vực Thẳm Plaza đấy! Đám người các ngươi đúng là hạng tép riu không biết nhìn xa trông rộng. Vào đi, bên trong đang có đợt giảm giá ‘Khai trương Plaza’ đấy, nhưng ta cảnh cáo trước, giữ cái miệng cho kín, ai dám nói to làm phiền ông chủ… ta băm ra làm nhân bánh bao.”
Đám người Thanh Vân Kiếm Tông run rẩy bước qua cửa kính tự động. Vừa vào bên trong, sự hoa lệ và tân tiến của nơi này lập tức đánh sập thế giới quan của họ. Những kệ hàng sạch bong, ánh đèn chiếu sáng đến từng ngóc ngách, tiếng nhạc “Lo-fi Thiên Giới” dịu nhẹ vang lên khiến tâm hồn đang căng thẳng của họ bỗng nhiên thư thái lạ kỳ.
Diệp Phi lúc này đang đứng ở quầy pha chế ở tầng 1, tự tay thử nghiệm máy pha cà phê mới. Anh nhìn thấy đám khách hàng mới, chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ chỉ vào bảng nội quy to đùng bên cạnh:
“1. Không mặc cả (trừ khi chủ tiệm vui).
2. Không sử dụng bạo lực (kẻ vi phạm sẽ bị biến thành tượng đá trang trí sân vườn).
3. Linh thạch, thọ nguyên, pháp bảo, hoặc công pháp bí tịch đều có thể dùng để thanh toán.
Tự đi mà xem, ưng món nào thì cầm ra quầy Y Y thanh toán.”
Vị trưởng lão Thanh Vân Kiếm Tông nhìn thấy một hộp nhỏ trên kệ có ghi: “Viên uống thông mạch siêu cấp”. Lão cầm lên xem giá: *100 linh thạch cực phẩm hoặc 10 năm thọ nguyên.*
Lão cười khổ trong lòng. 100 linh thạch cực phẩm bằng cả tài sản của một trưởng lão như lão, nhưng khi lão nhìn xuống dưới, dòng chữ mô tả vật phẩm khiến lão muốn phát điên: *[Dùng sau khi đột phá thất bại, giúp đảo ngược tổn thương kinh mạch, có 50% cơ hội thăng cấp trực tiếp vào lần đột phá kế tiếp.]*
“Nghịch thiên… Thật sự là nghịch thiên!” Lão hét lên thất thanh.
Bỗng nhiên, từ trên tầng 2, một bóng dáng nhỏ bé lướt xuống. Tiểu Yêu Tinh Linh Nhi, với đôi cánh lấp lánh như sương mai, bay lơ lửng trên không trung: “Mọi người đừng làm ồn, khu vực dược phẩm ở tầng trên còn nhiều thứ tốt hơn nhiều. À, chủ tiệm vừa ra mắt món ‘Lẩu Linh khí tự sôi’, ăn vào có thể giúp các ngươi bế quan ngay tại chỗ mà không lo bị tâm ma xâm chiếm đấy.”
Diệp Phi nghe tiếng hò hét, lười biếng rót một tách cà phê thơm lừng, bước ra ban công nhìn xuống. Bên ngoài Plaza, sương mù của Vực Thẳm dường như đang e sợ, không dám tiến lại gần tòa kiến trúc trong vòng bán kính 5 dặm. Trong bóng tối mênh mông, tòa Plaza rực sáng như ngọn hải đăng cứu mạng.
“Y Y này,” Diệp Phi nhấp một ngụm cà phê, “Có lẽ ta nên mở thêm một cái rạp chiếu phim. Cho lũ tu sĩ này xem phim kinh dị về thiên kiếp, chắc chắn doanh thu sẽ rất ổn.”
Liễu Y Y mỉm cười dịu dàng, ghi chép lại vào sổ tay: “Ý tưởng tuyệt vời, thưa chủ nhân. Em sẽ lập tức yêu cầu hệ thống thiết kế phòng chiếu 4D chân thực nhất.”
Giữa Vực Thẳm Cấm Địa đầy rẫy tử vong, một cuộc cách mạng giao thương chính thức bắt đầu. Tòa Plaza này không chỉ là nơi bán hàng, nó là một vương quốc bất khả xâm phạm, nơi quy tắc duy nhất chính là túi tiền và sự tôn trọng dành cho một vị thanh niên luôn trông như chưa được ngủ đủ giấc.
Tối hôm đó, sương mù của Vực Thẳm vang lên những tiếng rền rĩ trầm đục. Thiên Đạo dường như đã cảm nhận được một thực thể không thuộc về mình đang bành trướng, nhưng khi một tia sét đỏ ngòm vừa định đánh xuống đỉnh tòa nhà, chiếc cột thu lôi được làm từ “Xương Sống Tiên Vương” của Plaza khẽ rung lên, hút trọn tia sét đó vào bể tích năng lượng, sau đó chuyển hóa nó thành… điện năng cho đèn neon ở quầy đồ ăn vặt.
Diệp Phi vươn vai, ngáp một cái thật dài, rồi nằm phịch xuống ghế salon.
“Kinh doanh thật là mệt mỏi mà…”
Trong khi đó, ở ngoài cửa, danh tiếng về một tòa bảo tháp rực rỡ có thể mua được cả “Mệnh” đã bắt đầu theo chân những đệ tử Thanh Vân Kiếm Tông lan truyền đi khắp Thương Mang đại lục như một cơn bão cấp mười. Vực Thẳm, giờ đây đã không còn im lặng nữa rồi.