Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 142: Bãi đậu xe cho các linh thú phi hành.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:48:01 | Lượt xem: 6

Sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay dường như đặc quánh hơn thường lệ, nhưng không khí xung quanh “Diệp Phi Plaza” lại náo nhiệt đến mức khiến người ta lầm tưởng đây là trung tâm của một tòa tiên thành phồn hoa nhất Thương Mang đại lục.

“Gào! Cút ra! Chỗ này là của Xích Diễm Hổ của ta!”

“Hừ, một con hổ rách mà cũng đòi tranh chỗ với Tuyết Loan của bổn tiên tử? Ngươi có biết thứ tự ưu tiên không?”

Tiếng quát tháo, tiếng gầm rú của yêu thú đan xen vào nhau, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn chói tai. Phía trước quảng trường đá cẩm thạch của tiệm tạp hóa, hàng trăm con linh thú đủ chủng loại đang chen chúc nhau. Con thì bị xích vào cột đèn neon, con thì nằm đè lên luống hoa linh dược mà Tiểu Yêu Tinh Linh Nhi vừa mới nhổ cỏ, thậm chí có một con Thanh Long non còn đang cố gắng ngoạm lấy tấm biển quảng cáo đèn LED nhấp nháy.

Trên ban công tầng hai, Diệp Phi mặc bộ đồ lụa lỏng lẻo, mái tóc hơi rối vì vừa ngủ dậy. Anh cầm chiếc quạt nan, đôi mắt lờ đờ nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Khói trà từ tách sứ trên tay anh bốc lên nghi ngút, nhưng không dập tắt được ngọn lửa bực bội trong lòng.

“Y Y!” Diệp Phi cất giọng uể oải nhưng xuyên thấu qua mọi tiếng ồn.

Liễu Y Y từ trong sảnh chạy ra, tà sướn xám nhẹ bay, gương mặt thanh tú lộ vẻ ái ngại: “Chủ nhân, có em đây. Các tu sĩ đến tiệm ngày càng đông, linh thú cưỡi của họ quá nhiều, không gian bên ngoài thực sự không còn chỗ chứa.”

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương: “Hệ thống, ngươi nghe thấy rồi đấy. Nếu còn để lũ súc vật này gầm gừ trước cửa phòng ngủ của ta, ta sẽ biến tất cả bọn chúng thành xúc xích bán giảm giá trong kỳ tới.”

[Ding! Nhận thấy nhu cầu của khách hàng tăng cao và sự phàn nàn của ký chủ. Hệ thống mở khóa công trình phụ trợ: Bãi đậu xe Linh thú Phi hành 5 sao.]

[Chi phí xây dựng: 1.000.000 linh thạch thượng phẩm hoặc 10.000 điểm cống hiến. Ký chủ có đồng ý chi trả?]

Diệp Phi nhướn mày, môi hơi giật giật: “Ngươi đúng là đồ hút máu. Nhưng được rồi, làm đi. Ta cần sự yên tĩnh.”

Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng vàng kim từ đỉnh tòa Plaza bắn thẳng lên bầu trời xám xịt của Vực Thẳm. Luồng sáng ấy không tỏa ra rồi biến mất, mà bắt đầu dệt nên một mạng lưới không gian kỳ ảo. Trước ánh mắt kinh ngạc của hàng ngàn tu sĩ bên dưới, không gian phía bên trái tòa nhà rung chuyển, những mảnh vỡ quy tắc vặn xoắn lại, tạo thành một tòa tháp treo lơ lửng, không có tường vách, chỉ có các tầng mây ngũ sắc xếp chồng lên nhau một cách trật tự.

“Cái gì thế kia? Kiến trúc không gian?”

“Thiên địa quy tắc ở Vực Thẳm vốn đã hỗn loạn, vậy mà chủ tiệm lại có thể ngưng tụ không gian thành thực thể? Thật là thần thông nghịch thiên!”

Diệp Phi đứng trên ban công, thanh âm truyền khắp bốn phương: “Từ nay về sau, tất cả linh thú phi hành và cưỡi bộ không được phép đỗ bừa bãi trước cửa tiệm. Kẻ nào vi phạm, nhẹ thì tịch thu thú cưỡi, nặng thì đuổi vĩnh viễn khỏi danh sách khách hàng. Bãi đậu xe ở kia, tự mình qua đó mà đăng ký.”

Ngay lập tức, một bảng tên khổng lồ bằng ánh sáng neon hiện ra trên tòa tháp treo: **”BÃI ĐẬU XE VẠN TỘC – MIỄN PHÍ 15 PHÚT ĐẦU”**.

Vượng Tài – con chó đen nhỏ đang nằm gặm xương dưới chân cầu thang, nghe thấy tiếng chủ nhân liền đứng dậy, lắc mình một cái. Cơ thể nó vẫn là con chó gầy gò, nhưng uy áp của một Ma Long diệt thế thầm kín lan tỏa. Nó sủa một tiếng “Gâu!”, âm thanh tuy nhỏ nhưng khiến đám linh thú đang gào thét bên dưới lập tức cụp đuôi, run rẩy quỳ rạp xuống đất.

Liễu Y Y mỉm cười, bước tới phía trước bãi đậu xe vừa khánh thành. Tại đây, một con robot nhỏ có hình dáng giống một vị tu sĩ mặc áo giáp bạc hiện ra, tay cầm xấp thẻ bài lấp lánh.

“Chào mừng quý khách đến với dịch vụ gửi thú của Diệp Phi Plaza,” con robot nói bằng giọng đều đều nhưng rõ ràng. “Mỗi giờ gửi là 10 linh thạch trung phẩm. Có các gói dịch vụ đi kèm: Chăm sóc lông (5 linh thạch), Ăn nhẹ linh quả (20 linh thạch), và đặc biệt là gói ‘Khai thông kinh mạch cho thú’ (100 linh thạch). Quý khách vui lòng xuất trình thẻ căn cước tu sĩ hoặc vân tay để lấy thẻ gửi xe.”

Một gã đại hán lực lưỡng, người mang theo một con Kim Sí Điêu hung hãn, bước tới với vẻ mặt không phục: “Gì mà đắt thế? Ở bên ngoài, ta vứt con điêu này ở đâu chẳng được, sao phải vào đây tốn tiền?”

Diệp Phi từ trên ban công liếc xuống, giọng nói nhàn nhạt: “Không gửi thì cút. Nhưng nếu ta thấy con chim của ngươi làm bẩn một viên gạch trước cửa tiệm, ta sẽ cho nó vào nồi lẩu.”

Gã đại hán định quát lên, nhưng khi nhìn vào đôi mắt lờ đờ của Diệp Phi, hắn chợt cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào, như thể chỉ cần gật đầu một cái là mạng hắn sẽ tan biến khỏi thế gian này. Hắn rùng mình, vội vàng lấy linh thạch ra: “Gửi! Ta gửi!”

Khi con Kim Sí Điêu vừa bước vào tầng mây thứ nhất của bãi đậu xe, một luồng linh khí tinh thuần bao phủ lấy nó. Những vết thương cũ từ các trận chiến trên cánh chim bỗng chốc được chữa lành. Không chỉ vậy, âm nhạc lofi du dương phát ra từ các trận pháp trấn giữ khiến con chim vốn hung bạo trở nên ngoan ngoãn, nằm phục xuống thưởng thức miếng linh quả mà hệ thống vừa đẩy ra.

“Trời ạ! Con điêu của ta… nó đang ngộ đạo sao?” Gã đại hán há hốc mồm.

Các tu sĩ khác thấy vậy, tranh nhau kéo linh thú của mình vào. Bãi đậu xe lơ lửng nhanh chóng đầy chỗ. Từng tầng, từng tầng mây rực rỡ sắc màu chứa đầy những con rồng, hổ, phượng và cả những sinh vật dị dạng của Vực Thẳm đã bị thu phục.

Ở một góc khác, Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong đang dắt theo một con lừa già gầy gò đi tới. Con lừa này nhìn qua thì tầm thường, nhưng mỗi bước chân đều đạp lên kiếm ý. Lão nhìn bãi đậu xe, cười hắc hắc: “Tiểu tử Diệp Phi này thật biết cách kiếm tiền. Đến cả chỗ cho lũ súc vật nằm cũng sang trọng hơn động phủ của lão già này.”

Lão vừa định dắt lừa vào, con robot bạc đã cúi chào: “Kính chào khách VIP Độc Cô tiên sinh. Lừa của ngài được đặc cách đậu ở tầng đỉnh, miễn phí hoàn toàn dịch vụ spa kiếm khí.”

“Khá lắm, khá lắm!” Độc Cô Vong cười sảng khoái, vứt con lừa cho robot rồi nghênh ngang bước vào tiệm để mua rượu.

Trong khi bãi đậu xe dần đi vào quỹ đạo, thì từ xa, một tiếng rít xé lòng vang lên. Một cỗ xe ngựa được kéo bởi tám con Cửu Đầu Xà đang lao tới với tốc độ kinh hồn, xé toác màn sương đen. Trên xe, lá cờ thêu hình đầu lâu máu bay phất phới.

Đó là người của Vạn Thú Tông, một thế lực cực mạnh ở phương Bắc chuyên về điều khiển yêu thú. Dẫn đầu là một thanh niên kiêu ngạo, thiếu tông chủ của Vạn Thú Tông – Triệu Vô Cực. Hắn nhìn thấy tòa Plaza rực rỡ giữa vực thẳm và bãi đậu xe kỳ quặc kia thì hừ lạnh một tiếng.

“Chỗ này là cái gì? Ngang ngược như vậy, dám bắt thú cưỡi của bản thiếu gia phải xếp hàng sao?”

Triệu Vô Cực không những không giảm tốc độ, mà còn thúc giục tám con Cửu Đầu Xà lao thẳng về phía cửa chính của tiệm tạp hóa, rõ ràng là muốn dằn mặt chủ tiệm.

“Tránh ra cho ta! Kẻ nào cản đường chết không toàn thây!”

Tu sĩ xung quanh hốt hoảng dạt ra hai bên. Những con linh thú đang gửi trong bãi xe cũng cảm thấy sát khí, bắt đầu bồn chồn.

Diệp Phi vẫn cầm tách trà, lông mày khẽ nhướn lên một chút: “Lại thêm một đứa muốn làm ồn…”

Anh không hề cử động, cũng chẳng cần dùng đến uy áp. Chỉ thấy Vượng Tài đang nằm sưởi nắng, lười biếng mở một con mắt. Cái bóng của con chó đen trên mặt đất đột nhiên dài ra, vươn cao hàng trăm trượng, biến thành một cái đầu rồng đen kịt, lân phiến sắc lạnh như hắc kim.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, tám con Cửu Đầu Xà vốn dĩ hung hăng, khi vừa chạm vào phạm vi mười trượng quanh tiệm, đột ngột khuỵu ngã, mười tám cái đầu rắn đều dập xuống đất, cơ thể co rúm lại vì sợ hãi cực độ. Cỗ xe ngựa sang trọng lật nhào, Triệu Vô Cực văng ra ngoài, mặt mũi lấm lem bùn đất của Vực Thẳm.

“Ngươi… ngươi dám…” Triệu Vô Cực lồm cồm bò dậy, mặt đỏ tía tai, chỉ tay về phía ban công.

“Y Y,” Diệp Phi thong thả nói, “Thu của hắn phí va chạm là mười vạn linh thạch. Thêm phí làm ô nhiễm cảnh quan mười vạn nữa. Nếu không trả, bắt hắn vào bãi đậu xe làm chân dọn phân thú một tháng.”

Liễu Y Y gật đầu, bước tới trước mặt Triệu Vô Cực, giọng lạnh như băng: “Vị khách này, ngài đã nghe thấy lệnh của chủ nhân. Vui lòng thanh toán hoặc chấp nhận hình phạt.”

Triệu Vô Cực định nổi khùng, nhưng hắn nhận ra một điều kinh khủng: Những con linh thú cưỡi cấp cao của hắn – Cửu Đầu Xà – đang khóc. Đúng vậy, lũ rắn vốn máu lạnh ấy đang run rẩy tiết ra nước mắt, như thể vừa nhìn thấy vị thần của muôn loài bò sát.

Hắn nhìn con chó đen đang ngáp dài bên dưới, rồi nhìn thanh niên đang nhàn nhã uống trà trên cao, cuối cùng chỉ biết nghiến răng, ném ra một túi trữ vật đầy linh thạch.

“Gửi… tôi gửi thú!” Hắn lí nhí, không còn chút khí thế nào của thiếu tông chủ.

“Tốt,” Diệp Phi vẫy quạt nan. “Robot, dắt xe của hắn vào tầng hầm. Nhớ tính thêm phí ‘khuất phục mãnh thú’ nhé.”

Không gian trở lại tĩnh lặng lạ thường. Bãi đậu xe linh thú bây giờ không chỉ là nơi gửi thú, mà nó trở thành một kỳ quan của Vực Thẳm. Những ánh đèn neon phản chiếu trên lớp sương mù xám, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa ảo.

Phía sau vườn, Linh Nhi – tiểu yêu tinh nhỏ bé – thò đầu ra từ một búp hoa sen khổng lồ, nhìn lên bãi đậu xe lơ lửng với vẻ ngưỡng mộ: “Chủ nhân thật giỏi, từ nay về sau không có con thú nào dám dẫm lên rau của Linh Nhi nữa rồi!”

Diệp Phi thở ra một hơi dài, đặt tách trà xuống. Hệ thống trong đầu anh lại vang lên những tiếng “ting ting” báo hiệu điểm cống hiến đang tăng vọt. Thu nhập từ việc bán đồ là chính, nhưng dịch vụ đi kèm này hóa ra lại là một mỏ vàng.

“Mở thêm dịch vụ thay móng cho thú và trang trí sừng bằng đá quý xem sao,” Diệp Phi thầm nghĩ. “Đám tu sĩ này rất coi trọng vẻ bề ngoài của thú cưỡi, chắc chắn sẽ không tiếc tiền.”

Anh đứng dậy, bước vào trong sảnh tiệm. Liễu Y Y đi sau anh, nhẹ nhàng báo cáo: “Chủ nhân, hiện tại bãi đậu xe đã đạt 80% công suất. Một số đại năng ở tầng sâu hơn của Vực Thẳm cũng đã gửi tin nhắn qua thần thức, hỏi xem liệu ‘Thái Cổ Thần Thú’ của họ có được phép vào đậu hay không.”

Diệp Phi dừng bước ở ngưỡng cửa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lười biếng: “Bảo họ, miễn là có tiền và biết giữ mồm giữ miệng, thì dù là con rồng tổ từ kỷ nguyên trước đến đây, ta cũng có chỗ cho nó nằm. Nhưng nếu nó định khè lửa đốt tiệm của ta…”

Anh không nói hết câu, nhưng cái bóng của anh in trên sàn nhà dưới ánh đèn đột nhiên dao động, mang theo một hơi thở lạnh lẽo khiến cả Vực Thẳm dường như phải nín thở.

“Thì bãi đậu xe sẽ có thêm món lẩu rồng tươi trong thực đơn tối.”

Ánh đèn neon của tiệm tạp hóa nhấp nháy, tòa Plaza đứng vững giữa vùng đất chết, và bãi đậu xe lơ lửng trên mây giờ đây là biểu tượng cho quyền lực tuyệt đối của Diệp Phi tại nơi cấm địa này. Khách đến càng đông, túi tiền càng đầy, và sự lười biếng của Diệp Phi… vẫn không hề thay đổi.

[Hết chương 142]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8