Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 144: Thiên Đạo nhỏ (cô bé tóc trắng) nghiện xem phim hoạt hình.
**CHƯƠNG 144: KHI THIÊN ĐẠO TRỞ THÀNH “FAN CỨNG”**
Ánh mặt trời buổi sớm ở Vực Thẳm Cấm Địa vốn dĩ là một thứ xa xỉ. Nơi đây quanh năm bị bao phủ bởi màn sương xám xịt, đậm đặc tử khí và những tiếng gào rú xé lòng của các loài quái vật cổ xưa. Thế nhưng, tại tiệm tạp hóa của Diệp Phi, không gian lúc nào cũng ngập tràn thứ ánh sáng vàng ấm áp, nhẹ nhàng len lỏi qua những kẽ lá của mấy gốc Tiên Dược trong vườn, đậu lên bậu cửa sổ gỗ đang khép hờ.
Diệp Phi đẩy cửa phòng ngủ, vươn vai ngáp một cái thật dài. Đôi mắt anh vẫn còn vẻ lờ đờ đặc trưng, mái tóc rối bù chẳng buồn chải chuốt. Anh mặc một chiếc áo lót trắng mỏng, khoác bên ngoài chiếc tạp dề xám tro quen thuộc, chân xỏ đôi dép tông lào màu xanh mà hệ thống mới “khuyến mãi” tuần trước.
“Y Y, chào buổi sáng… Oáp… Có gì ăn chưa?”
Liễu Y Y hôm nay mặc một bộ sườn xám màu xanh ngọc, vạt áo thêu những đóa sen tuyết thanh nhã. Cô đang tỉ mỉ lau chùi quầy thu ngân bằng một chiếc khăn thấm nước thánh tuyền. Nghe tiếng chủ tiệm, cô khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng như gió xuân:
“Chào buổi sáng, Tiệm trưởng. Bữa sáng của ngài là bánh bao kim sa làm từ bột mì vạn năm và sữa bò ma văn. Tôi đã đặt trên bàn bát quái rồi.”
Diệp Phi gật đầu, lê đôi dép loẹt quẹt ra phía bàn ăn. Thế nhưng, anh bỗng dừng lại. Ánh mắt anh hướng về phía góc rạp chiếu phim 4D ở cuối dãy hàng. Cánh cửa rạp vốn dĩ phải đóng kín sau giờ chiếu đêm, vậy mà lúc này lại đang hé mở một khe nhỏ, tỏa ra những luồng ánh sáng đa sắc xanh xanh đỏ đỏ.
Quan trọng hơn, từ bên trong rạp, những âm thanh cực kỳ không hòa hợp với không khí thần bí của tu chân giới đang vang lên:
*“Tèo tèo téo tèo… Đại Lang, đứng lại đó cho ta! Ngươi đừng hòng bắt được chúng ta!”*
*“Ta nhất định sẽ quay lại! Các ngươi đợi đấy!”*
Diệp Phi sững người. Cái âm thanh này… chẳng phải là nhạc phim hoạt hình “Sơn Dương Và Đại Lang” phiên bản tu chân mà anh mới nạp vào hệ thống hôm qua sao?
Anh liếc nhìn Liễu Y Y với vẻ mặt đầy dấu hỏi. Nàng Thánh nữ lạnh lùng ngày nào giờ chỉ biết cười khổ, đưa ngón tay lên môi làm dấu suỵt, rồi chỉ tay về phía chiếc ghế VIP chính giữa rạp.
Diệp Phi tò mò bước nhẹ lại gần, nhìn qua khe cửa.
Trên chiếc ghế nệm êm ái vốn dành cho các Tiên Đế hưởng thụ, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi đang ngồi lọt thỏm. Cô bé có mái tóc dài trắng muốt như tuyết đầu mùa, phủ xuống tận gót chân. Đôi mắt cô bé tròn xoe, lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà, nhưng lúc này chúng đang dán chặt vào màn hình lớn không rời nửa tấc.
Đó không phải ai khác, chính là hóa thân của Thiên Đạo Ý Chí – thực thể tối cao quản lý quy luật của cả thế giới này.
Thiên Đạo nhỏ lúc này không hề có chút uy nghiêm nào của kẻ nắm giữ sinh sát vạn vật. Một tay cô bé cầm chiếc đùi gà rán vàng rộm, tay kia ôm khư khư xô bắp rang bơ “Pháp Tắc Vị”. Mỗi lần một chú sơn dương trên màn hình dùng một món pháp bảo tự chế kỳ quái để đánh bại con sói xám, cô bé lại cười nắc nẻ, đôi chân ngắn cũn cỡn đi tất trắng đung đưa liên tục.
*Bùm!*
Trên màn hình, con sói xám bị nổ tung, bay vút lên bầu trời, biến thành một điểm sáng kèm theo câu thoại kinh điển.
“Ha ha! Hay quá! Đánh chết con sói xấu xí đó đi!” Thiên Đạo nhỏ hét lên đầy phấn khích, vô tình khiến một luồng thiên uy nhỏ xíu thoát ra ngoài.
Ngay lập tức, sương mù bên ngoài Vực Thẳm Cấm Địa như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Những con quái vật cấp cao đang rình rập quanh tiệm đột nhiên cảm thấy một áp lực kinh khủng đè nặng lên linh hồn, tất cả đều đồng loạt quỳ rạp xuống, run rẩy không hiểu mình đã làm gì sai để khiến trời xanh nổi giận.
Diệp Phi thở dài, lắc đầu bước hẳn vào trong rạp.
“Này, tiểu nha đầu, em ở đây từ lúc nào thế? Quy định của tiệm là không xem phim quá 8 tiếng một ngày nhé.”
Thiên Đạo nhỏ giật nảy mình, vội vàng giấu cái đùi gà ra sau lưng, nhưng khóe miệng vẫn còn dính một chút mỡ gà bóng loáng. Cô bé ngước mắt nhìn Diệp Phi, vẻ mặt thoáng chút bối rối nhưng ngay lập tức trở nên đanh đá:
“Chủ tiệm đáng ghét! Ta là Thiên Đạo! Ta muốn xem bao lâu là quyền của ta! Ngươi dám cấm cản quy luật của vũ trụ sao?”
Diệp Phi khoanh tay trước ngực, chẳng chút sợ hãi. Anh biết thừa cô bé này chỉ đang “múa rìu qua mắt thợ”. Ở trong phạm vi tiệm tạp hóa, dù là cha của Thiên Đạo đến đây cũng phải nộp tiền.
“Thiên Đạo thì cũng phải trả phí.” Diệp Phi thản nhiên nói, rồi đưa tay chỉ vào bảng báo giá. “Một tập hoạt hình là mười tia vận khí nguyên thủy. Em đã xem từ đêm qua đến giờ, tính sơ sơ là 50 tập. Nào, thanh toán đi, hay là muốn trừ vào công đức của thế giới?”
Thiên Đạo nhỏ xụ mặt xuống, đôi mắt long lanh như sắp khóc. Cô bé biết Diệp Phi nói là làm. Lần trước cô bé lỡ tay làm vỡ một cái chén trà, anh đã bắt cô bé phải ban mưa linh khí cho cái vườn rau sau nhà suốt ba ngày đêm mới xong nợ.
“Ta… ta hiện tại không có mang theo vận khí nguyên thủy nhiều thế…” Thiên Đạo nhỏ lẩm bẩm, rồi dường như nhớ ra điều gì đó, cô bé lôi từ trong hư không ra một miếng ngọc thạch màu trắng lấp lánh, bên trong có những sợi tơ vàng uốn lượn như rồng bay phượng múa. “Đây! Đây là một mảnh ‘Gốc rễ quy tắc’ của Hệ mộc, đủ trả cho mấy bộ phim này chưa?”
Diệp Phi nheo mắt nhìn. Giám định nhãn trong đầu anh lập tức nhảy ra thông tin:
*【Gốc rễ quy tắc hệ mộc: Có thể khiến vạn vật khô héo hồi sinh, tăng tốc độ trưởng thành của thực vật gấp 1000 lần. Giá trị hệ thống: 1.000.000 điểm tích lũy.】*
“Được rồi, tạm chấp nhận.” Diệp Phi nhanh tay thu lấy miếng ngọc, nhét vào túi tạp dề như thu tiền lẻ. “Nhưng xem hết tập này là phải ra ngoài cho người khác vào. Lão Kiếm Quỷ đang đợi bên ngoài để xem phim tài liệu về kiếm ý đấy.”
“Không! Ta không ra!” Thiên Đạo nhỏ bỗng nhiên đứng bật dậy trên ghế, hét lớn. “Con sói xám vẫn chưa bắt được dê mà! Ta muốn thấy nó thắng một lần! Tại sao nó lúc nào cũng thua? Nó tội nghiệp quá mà!”
Nói đoạn, cô bé òa khóc. Mỗi giọt nước mắt của Thiên Đạo rơi xuống sàn rạp chiếu phim lập tức hóa thành những viên linh thạch thượng phẩm tròn trịa, phát ra ánh sáng lung linh.
Diệp Phi đen mặt. Đứa nhỏ này… chẳng lẽ xem phim đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi? Hơn nữa, làm Thiên Đạo mà lại đi đồng cảm với nhân vật phản diện là thế quái nào?
Liễu Y Y vội vàng chạy vào, ôm lấy cô bé tóc trắng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về:
“Thôi nào tiểu thư, Tiệm trưởng chỉ là muốn tốt cho đôi mắt của cô thôi. Xem nhiều quá sẽ bị cận thị đấy, lúc đó cô nhìn không rõ quy luật thế giới, lại giáng thiên lôi nhầm người thì khổ.”
Thiên Đạo nhỏ sụt sịt, dựa vào ngực Liễu Y Y, ra chiều ủy khuất lắm: “Y Y tỷ tỷ… Hu hu… Cái bộ phim này thực sự quá kích thích. Ta cảm thấy nó chứa đựng đạo lý vô thượng về luân hồi và nhân quả. Con sói đó cứ thất bại rồi lại bắt đầu, đó chính là tinh thần bất khuất của chúng sinh!”
Diệp Phi nghe mà khóe miệng giật giật liên hồi. Tinh thần bất khuất cái đầu em ấy! Đó chỉ là phim hoạt hình dành cho trẻ em trái đất thôi!
Tuy nhiên, nhìn cô bé khóc lóc thảm thiết, lại nhìn đống linh thạch vương vãi trên sàn, máu kinh doanh của Diệp Phi lại trỗi dậy. Anh xoa cằm suy nghĩ, rồi hắng giọng một tiếng:
“Thế này nhé. Muốn xem tiếp không phải là không thể. Nhưng hệ thống của tiệm vừa cập nhật một chức năng mới: ‘Phòng xem phim cá nhân đặc quyền’. Ở đó em có thể xem thỏa thích, lại có đầy đủ dịch vụ phục vụ tận nơi. Chỉ là phí dịch vụ hơi… đặc biệt một chút.”
Đôi mắt Thiên Đạo nhỏ lập tức sáng lên, cô bé ngừng khóc ngay tắp lự: “Phí gì? Ngươi cứ nói! Chỉ cần không bắt ta đóng cửa thế giới để bảo trì là được!”
“Phí rất đơn giản.” Diệp Phi nở một nụ cười mà nếu có người chơi game ở đây sẽ nhận ra ngay là nụ cười của các giám đốc vận hành game hút máu. “Trong lúc xem phim, em phải giúp ta ổn định không gian xung quanh Vực Thẳm Cấm Địa. Gần đây đám ma đầu và Tiên Đế kéo đến nhiều quá, khiến kết giới của tiệm chịu áp lực lớn. Em chỉ cần thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài một cái, kẻ nào có ý đồ xấu với tiệm thì cứ việc dọa chúng một trận.”
Thiên Đạo nhỏ gật đầu như bổ củi: “Chuyện nhỏ! Đứa nào dám làm phiền ta xem phim, ta sẽ cho nó biết thế nào là ‘Lôi Kiếp Chín Tầng’ bản nâng cấp!”
Nói là làm, Thiên Đạo nhỏ vung tay một cái. Từ đỉnh đầu cô bé, một sợi tóc trắng bay ra, lơ lửng giữa không trung rồi biến mất vào hư vô. Trong chớp mắt, một vầng hào quang tím sẫm bao phủ lấy toàn bộ khu vực tiệm tạp hóa. Một quy luật mới được thiết lập ngay tại chỗ: *Trong bán kính mười dặm quanh tiệm, ai mang theo sát ý sẽ bị thiên lôi trực tiếp xóa sổ mà không cần thông báo.*
Bên ngoài tiệm, cách đó khoảng vài dặm.
Một nhóm tu sĩ thuộc Ma Ảnh Tông đang bí mật bố trí trận pháp. Một tên trưởng lão với khuôn mặt xám xịt, đang đắc ý nói với đám đồ đệ:
“Hừ, tên chủ tiệm tạp hóa kia dám chứa chấp Thánh nữ của Liễu gia. Chờ ta bố trí xong ‘Tuyệt Linh Trận’ này, dù hắn có là đại năng phương nào cũng phải ngoan ngoãn nộp mạng…”
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng *Đoàng!* vang trời dậy đất.
Giữa thanh thiên bạch nhật (trong màn sương), một đạo sấm sét màu tím đen to bằng thân người đột ngột giáng xuống từ tầng mây thứ chín. Đạo sét này nhanh đến mức vượt qua cả tốc độ suy nghĩ, chính xác đến mức không phạm phải một ngọn cỏ xung quanh.
Khi khói trắng tan đi, vị trưởng lão cùng đám đồ đệ và trận pháp của họ đã biến mất hoàn toàn, không để lại lấy một sợi tóc hay một mẩu ký ức. Chỉ có một hố đen sâu hun hút, từ đó bốc lên mùi khét lẹt của quy tắc bị đốt cháy.
Những tu sĩ khác đang xếp hàng gần tiệm tạp hóa nhìn thấy cảnh đó thì mặt cắt không còn một giọt máu. Họ lập tức thu hồi toàn bộ linh lực, đứng ngay ngắn thành một hàng thẳng tắp, thái độ cung kính như thể đang đi viếng lăng mộ tổ tiên.
Trong tiệm, Diệp Phi hài lòng nhìn thông báo từ hệ thống: *【Khu vực an toàn được gia cố. Mức độ đe dọa giảm xuống 0.01%. Chủ tiệm nhận được danh hiệu: Người Giữ Nhà Cho Thiên Đạo.】*
“Được rồi, vào đi. Phòng chiếu số 0 đã mở cho em.”
Thiên Đạo nhỏ hớn hở, nhảy chân sáo theo Liễu Y Y đi vào căn phòng đặc biệt mới được mở khóa phía sau quầy. Đó là một căn phòng cực kỳ hiện đại, với ghế sofa da mềm mại, tủ lạnh mini chứa đầy nước giải khát của hệ thống và một hệ thống âm thanh vòm có thể khiến người xem cảm thấy từng cơn chấn động của pháp thuật trong phim.
“Tiệm trưởng, cho ta một chai ‘Coca-Cola Hỗn Độn’ và một túi ‘Khoai tây chiên Ngũ Hành’ vị phô mai nhé!” Giọng Thiên Đạo nhỏ vọng ra từ bên trong.
Diệp Phi tặc lưỡi: “Nha đầu này, mới mấy hôm mà đã biết sành ăn rồi. Y Y, lấy đồ cho em ấy đi, ghi vào sổ nợ, cuối tháng thu hoạch ‘Vận Khí Quả’ sau vườn trừ nợ nhé.”
Sau khi thu xếp xong “vị khách khó tính nhất vũ trụ”, Diệp Phi mới quay lại bàn ăn, bóc lớp giấy lót của chiếc bánh bao kim sa. Anh cắn một miếng, dòng nhân vàng óng, ngọt ngào và béo ngậy tràn ra, mang theo một lượng linh khí nồng đậm nhưng vô cùng êm dịu chạy dọc kinh mạch.
Vượng Tài lúc này cũng tỉnh giấc sau giấc ngủ dài trên tấm thảm trước cửa. Nó chậm rãi đi lại gần, dụi đầu vào chân Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít.
“Của mày đây, đồ tham ăn.” Diệp Phi ném cho nó một khúc xúc xích bò.
Vượng Tài ngoạm lấy, rồi liếc nhìn về phía phòng chiếu phim của Thiên Đạo nhỏ, trong đôi mắt rồng của nó hiện lên một tia cảm thán khó tin. Nó vốn là Ma Long diệt thế, bị Diệp Phi thu phục để trông cửa. Ở kỷ nguyên của nó, Thiên Đạo là thứ gì đó xa xăm, lạnh lùng và tàn nhẫn nhất. Thế mà giờ đây, “thứ đó” lại đang ngồi xem hoạt hình, uống Coca và tranh giành khoai tây chiên với nhân viên tiệm.
*Thế giới này điên rồi, hoặc chủ nhân của mình mới là kẻ điên rồ nhất.* Vượng Tài thầm nghĩ, rồi nằm xuống tiếp tục công việc trông cửa cao cả của mình.
Đúng lúc đó, chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên *leng keng* vui tai.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong bước vào. Hôm nay ông ta trông có vẻ trẻ ra vài tuổi, thanh kiếm gỉ sét đeo sau lưng cũng sạch sẽ hơn hẳn. Ông ta hành lễ với Diệp Phi rồi nhỏ giọng hỏi:
“Tiệm trưởng, hôm nay rạp chiếu phim có chỗ trống không? Tôi nghe nói bộ phim tài liệu ‘Sơ Khai Kiếm Đạo’ mới được cập nhật phần 2?”
Diệp Phi nhấp một ngụm trà, lười biếng đáp: “Phòng chiếu chung thì đầy rồi, toàn mấy tên tiểu tử từ vạn dặm tới xem dê và sói thôi. Nếu ông muốn xem riêng thì chờ một chút, để tôi bảo Y Y mở thêm một phòng nhỏ bên cạnh Thiên Đạo.”
Lão Kiếm Quỷ rùng mình một cái khi nghe thấy hai chữ “Thiên Đạo”. Dù ông ta là kiếm tu mạnh nhất thiên hạ, nhưng cảm giác ngồi xem phim cạnh “Ông Trời” thực sự không phải là trải nghiệm dễ chịu gì.
“Hay là… hay là thôi, tôi mua vò rượu rồi ngồi góc sân uống là được.” Lão cười trừ.
Diệp Phi nhún vai: “Tùy ông. Mà này, ông có biết tin gì về Huyết Ma Lão Tổ gần đây không? Nghe nói hắn ta mới thu nhận được một tên đệ tử có thể điều khiển quái vật vực thẳm à?”
Độc Cô Vong gật đầu, sắc mặt hơi nghiêm lại: “Đúng là có chuyện đó. Huyết Ma đang cố gắng tập hợp các ma đầu ở tầng ngoài để tổ chức một cuộc ‘Thăm hỏi’ tiệm tạp hóa của chúng ta vào đêm rằm tháng này. Chúng cho rằng sự tồn tại của tiệm là một sự xúc phạm đối với uy nghiêm của Ma Đạo.”
Diệp Phi cười nhạt, lấy tay gãi gãi lỗ tai: “Xúc phạm? Để bọn chúng tới. Vừa hay cái rạp chiếu phim đang thiếu người dọn vệ sinh sau mỗi suất chiếu. Bọn ma tu da dày thịt béo, chắc là chịu khó làm việc hơn đám tu sĩ chính đạo.”
Lão Kiếm Quỷ thở dài. Ở trên đời này, chắc chỉ có mỗi mình Diệp Phi là coi một cuộc đại tấn công của Ma Tông như một đợt tuyển dụng nhân sự bán thời gian.
…
Buổi chiều, trong phòng chiếu số 0.
Thiên Đạo nhỏ đang dán mắt vào tập cuối của mùa 1 “Sơn Dương Và Đại Lang”. Trên màn hình, cảnh tượng vô cùng cảm động khi Sói Xám và Dê Đầu Đàn phải hợp tác với nhau để chống lại một kẻ thù chung từ không gian khác xâm lược đồng cỏ xanh.
“Đúng rồi! Phải đoàn kết như vậy chứ!” Thiên Đạo nhỏ nắm chặt bàn tay bé xíu, ánh mắt rực lửa. “Chúng sinh vạn vật tuy có phân tranh, nhưng trước đại họa phải cùng chung lòng. Đây mới chính là ý nghĩa của việc duy trì sự cân bằng!”
Ngay lúc tâm đắc nhất, cô bé bỗng nhiên ngộ ra một điều gì đó cực kỳ quan trọng. Quy tắc của thế giới này, vốn dĩ đầy rẫy những khe hở và mâu thuẫn từ thời Thái Cổ, lúc này bắt đầu tự động hoàn thiện dưới cảm xúc của cô bé.
Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa từ tiệm tạp hóa ra khắp Thương Mang Đại Lục. Ở khắp mọi nơi, các tu sĩ bỗng cảm thấy tâm cảnh mình thanh tịnh hơn, linh khí giữa đất trời dường như cũng dễ dàng hấp thụ hơn. Những nơi trước đây vốn là vùng đất khô cằn, chết chóc bỗng nhiên có mầm xanh nhú lên.
Tất cả chỉ vì… Thiên Đạo xem phim hoạt hình đến mức tâm đắc.
Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên dồn dập:
*【Thông báo: Thế giới được nâng cấp quy mô nhỏ. Độ ổn định tăng lên 5%.】*
*【Khen thưởng Chủ tiệm: Một cuộn phim hoạt hình độc quyền phiên bản điện ảnh 3D “Vua Sư Tử – Đế Vương Vực Thẳm”.】*
Diệp Phi nhìn thông báo mà chỉ biết dở khóc dở cười. Nếu những vị thần tiên ở Thượng giới biết được thế giới phát triển chỉ nhờ vào việc phục vụ một cô bé thích ăn vặt và xem phim, chắc họ sẽ đập đầu vào đậu phụ mà chết hết mất.
Chiều tà buông xuống. Thiên Đạo nhỏ cuối cùng cũng chịu bước ra khỏi phòng chiếu phim, khuôn mặt rạng rỡ, bụng hơi tròn lên một chút vì ăn quá nhiều snack. Cô bé đi tới trước mặt Diệp Phi, trị trọng cúi chào như một vị trưởng bối.
“Chủ tiệm, hôm nay ta học được rất nhiều. Ngày mai ta lại tới. Ta đã đặt cọc trước một nghìn năm mưa thuận gió hòa cho toàn lục địa để giữ chỗ cho tập phim ngày mai rồi đó.”
Nói xong, cô bé hóa thành một dải sáng màu trắng, bay vút lên không trung, biến mất vào chín tầng mây xanh, để lại một vệt cầu vồng rực rỡ vắt ngang qua Vực Thẳm Cấm Địa – một cảnh tượng vốn dĩ không bao giờ có thể xuất hiện tại vùng đất chết này.
Diệp Phi tựa lưng vào cửa tiệm, tay cầm quạt nan phe phẩy, nhìn về hướng cầu vồng.
“Tiệm trưởng, tiểu thư ấy đi rồi à?” Liễu Y Y bước ra, tay cầm chiếc khăn quàng cổ mà cô bé để quên.
“Ừ, về ‘đi làm’ rồi. Xem ra hoạt hình có sức mạnh hơn cả kinh phật nữa.” Diệp Phi cười, rồi chợt nhìn xuống thấy dưới chân mình vẫn còn sót lại vài hạt bắp rang bơ pháp tắc mà cô bé làm rơi.
Anh nhặt một hạt lên, cho vào miệng. Một cảm giác như cả thiên địa nổ tung trong vị giác, mặn mặn, ngọt ngọt, lại có vị béo của bơ hỗn độn.
“Cũng ngon thật.” Anh lẩm bẩm. “Y Y, chuẩn bị đóng cửa thôi. Tối nay chúng ta ăn lẩu nhé, rủ cả lão Kiếm Quỷ vào ăn cùng. Bảo ông ta đừng ngồi tự kỷ ngoài kia nữa.”
“Vâng, thưa Tiệm trưởng.”
Tiếng nói cười ấm áp vang lên trong gian tiệm nhỏ. Giữa vực thẳm đầy rẫy sự tuyệt vọng, cái đốm lửa nhỏ mang tên “Tiệm tạp hóa Diệp Phi” vẫn cứ lặng lẽ tỏa sáng, không chỉ bán hàng, mà còn đang thầm lặng thay đổi cả vận mệnh của thế giới này – theo cách kỳ lạ và lười biếng nhất có thể.
—
Đêm đó, cả tu chân giới đều xôn xao vì sự thay đổi bất thường của thiên địa. Các bậc đại năng thi nhau bói toán, tìm kiếm nguyên nhân của sự thái bình đột ngột này. Không ai có thể ngờ rằng, tất cả những chuyển biến vĩ đại ấy lại bắt đầu từ một xô bắp rang và một chú dê nhỏ trên màn hình tại trung tâm vùng đất nguy hiểm nhất đại lục.
Mà ở trung tâm đó, Diệp Phi đang nằm khò khò trên ghế, trong giấc mơ của anh, rạp chiếu phim đã được mở rộng lên tới quy mô vạn người, và khách hàng Vip đầu tiên không ai khác chính là toàn thể Chư Thần của Thượng Giới đang xếp hàng mua vé phim… “Anh Hùng Trái Đất”.
Hết chương 144.