Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 156: Chiếc đồng hồ cát điều chỉnh dòng thời gian.
**CHƯƠNG 156: CHIẾC ĐỒNG HỒ CÁT ĐIỀU CHỈNH DÒNG THỜI GIAN**
Vực Thẳm Cấm Địa về đêm không có ánh trăng, chỉ có những quầng sáng lờ mờ của lôi điện màu huyết sắc thỉnh thoảng xẹt qua tầng mây đen đặc, rạch nát bầu trời thành những mảnh vụn run rẩy. Gió rít gào qua những vách đá vôi bị ăn mòn bởi Ma Sát, tạo nên những thanh âm tựa như tiếng khóc than của vạn cổ thần linh bị lãng quên.
Giữa cái nôi của sự hủy diệt ấy, tiệm tạp hóa của Diệp Phi vẫn đứng vững, cô độc nhưng kiêu hãnh. Ánh đèn neon màu vàng nhạt hắt ra từ cửa sổ, vẽ nên một vòng tròn yên bình mong manh trên mặt đất phủ đầy sỏi vụn.
Bên trong tiệm, không khí đặc quánh mùi trà phổ nhĩ và một chút nồng đậm của khói thuốc lá. Diệp Phi ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bập bênh cũ, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng những đầu ngón tay thanh tú của hắn lại khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ một cách đầy nhịp điệu. Mỗi nhịp gõ như chạm vào mạch đập của chính Vực Thẳm, khiến không gian xung quanh khẽ gợn sóng.
[Ting! Yêu cầu truy cập kho lưu trữ tối mật: Vật phẩm số 000 – Đồng Hồ Cát Thời Không.]
[Cảnh báo: Ký chủ đang cố gắng tiếp xúc với quy luật Nhân Quả sơ khai. Hành vi này có thể dẫn đến sự chú ý của Thiên Đạo cấp đại diện. Ký chủ có muốn tiếp tục?]
Diệp Phi không mở mắt, trong thâm tâm hắn khẽ cười nhạt: “Thiên Đạo? Nó vốn đã nhìn ta như cái gai trong mắt rồi. Thêm một chút ‘chú ý’ này thì thấm thía gì. Mở ra.”
Một luồng sáng xanh biếc, u uẩn và tịch mịch như màu của biển sâu vạn dặm, đột nhiên bùng lên giữa lòng bàn tay Diệp Phi. Từ trong hư không, một chiếc đồng hồ cát nhỏ nhắn, cao chừng một gang tay, dần dần hiện rõ hình hài.
Nó không được làm bằng vàng, cũng chẳng phải ngọc quý. Khung của chiếc đồng hồ cát được chạm khắc từ xương của một loài sinh vật không tên, trắng nhợt và mang theo hơi thở của kỷ nguyên hồng hoang. Bên trong lớp thủy tinh mờ ảo không phải là cát, mà là những hạt bụi ánh sáng lấp lánh như tinh trần. Mỗi hạt bụi ấy đều chứa đựng hình ảnh mờ nhạt của một đoạn ký ức, một khoảnh khắc đã mất, hoặc một tương lai chưa tới.
Đây chính là **Đồng Hồ Cát Điều Chỉnh Dòng Thời Gian** – món thần vật nằm ngoài bảng xếp hạng hàng hóa thông thường của hệ thống.
“Chủ tiệm, trà của ngài…”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Liễu Y Y bưng khay trà đi tới, nhưng khi chỉ còn cách Diệp Phi ba bước, cô khựng lại. Đôi mắt đẹp của vị Thánh nữ ngày nào giãn ra trong sự kinh hoàng. Cô cảm nhận được một luồng uy áp không thuộc về thế giới này, một loại quy tắc cứng nhắc và lạnh lẽo đến mức khiến huyết mạch Cửu Âm trong cơ thể cô như muốn đóng băng.
Chiếc đồng hồ cát trong tay Diệp Phi đang quay chậm. Và theo mỗi vòng quay, Liễu Y Y hoảng hốt nhận thấy vạt áo của mình đang ngắn lại, rồi dài ra, màu sắc chuyển từ xanh lụa sang xám tro chỉ trong một cái chớp mắt. Cô có cảm giác mình vừa già đi trăm tuổi, lại vừa như trở về thời thiếu nữ mới bắt đầu tu luyện.
“Đừng tiến lại gần.” Diệp Phi lên tiếng, giọng hắn khàn đặc như thể vừa đi qua vạn năm đằng đẵng. “Dòng thời gian xung quanh ta đang bị nhiễu loạn. Bước thêm một bước, có thể cô sẽ biến thành tro bụi của quá khứ đấy.”
Liễu Y Y run rẩy lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu: “Chủ… Chủ tiệm, thứ đó là gì vậy?”
Diệp Phi mở mắt. Trong đồng tử lờ đờ thường ngày, giờ đây hiện rõ hai vòng xoáy thời gian nghịch chiều nhau. “Nó là một cái neo. Giúp ta giữ lại một chút ‘thật’ giữa cái thế giới ‘giả’ này.”
Hắn cầm chiếc đồng hồ cát lên, xoay ngược nó lại.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên từ sâu trong lòng đất Vực Thẳm. Vượng Tài đang nằm ngủ dưới gầm bàn lập tức bật dậy, lông cổ dựng đứng. Con chó đen nhỏ thường ngày lười biếng giờ đây gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trên mái nhà. Nó cảm nhận được Thiên Kiếp đang tụ tập, nhưng đó không phải là lôi kiếp thông thường, mà là **Quy Tắc Diệt Sát**.
Phía bên ngoài, lão già Độc Cô Vong cũng buông vò rượu, tay phải run run nắm lấy chuôi kiếm gỉ sét. Lão đứng phắt dậy, nhìn về phía tiệm tạp hóa với ánh mắt kinh hãi.
“Thời gian… đang chảy ngược?” Lão lẩm bẩm. “Kẻ nào… kẻ nào dám làm chuyện nghịch thiên này ở ngay trong bụng Vực Thẳm?”
Trong tiệm, Diệp Phi không quan tâm đến sự chấn động bên ngoài. Hắn nhìn chằm chằm vào những hạt bụi tinh trần đang chảy xuống từ phần trên của đồng hồ cát. Hắn đang tìm kiếm. Hắn tìm kiếm hình ảnh một hạt giống – thứ mà phiên bản “tương lai” của hắn trong gương đã nhắc tới.
Đó là hạt giống của **”Thế giới thứ ba”**, thứ duy nhất có thể nảy mầm giữa sự giao thoa của Thiên Đạo và Vực Thẳm, thứ có thể giúp hắn thoát khỏi sự ràng buộc của hệ thống.
[Cảnh báo! Thiên Đạo Ý Chí đã khóa mục tiêu. Hình phạt cấp độ 1: Thời Gian Bào Mòn.]
Bỗng nhiên, mái tóc đen của Diệp Phi chuyển sang màu trắng xóa, rồi lại đen trở lại, lặp đi lặp lại với tốc độ chóng mặt. Da thịt trên tay hắn nứt nẻ, chảy máu rồi lại lành lặn trong chớp mắt. Nỗi đau của sự già đi và trẻ lại liên tục xâu xé linh hồn hắn.
Diệp Phi nghiến răng, trán đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến đáng sợ. Hắn búng tay một cái, quát khẽ: “Vượng Tài! Sủa một tiếng cho ta!”
Con chó đen nghe lệnh, không chút do dự lao ra cửa tiệm. Nó ngửa cổ lên trời, hình thể nhỏ bé bỗng chốc phình to, hóa thành một cái bóng khổng lồ che khuất cả vùng trời. Một luồng long uy cổ xưa, tàn bạo bùng phát, đánh thẳng vào đám mây kiếp đang tụ lại.
Tiếng sủa của Ma Long diệt thế làm chấn động cả không gian, trực tiếp đánh nát sự khóa định của Thiên Đạo trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
“Được rồi.” Diệp Phi thì thào.
Trong khoảnh khắc Thiên Đạo bị xao nhãng, một hạt tinh trần màu tím sẫm rơi xuống đáy đồng hồ cát. Diệp Phi nhìn thấy nó. Trong một sát na đó, hắn nhìn thấy chính mình đang đứng giữa một cánh đồng rực rỡ hoa bỉ ngạn, tay cầm một hạt mầm xanh biếc, mỉm cười nói với chính hắn ở hiện tại:
*”Muốn tìm nó, phải trả bằng ký ức của kẻ đã từng yêu ngươi nhất.”*
Diệp Phi khựng lại. Chiếc ghế bập bênh ngừng hẳn sự dao động.
Hạt tinh trần ấy bỗng dưng biến mất, đồng hồ cát cũng ngừng chảy, rơi xuống mặt bàn tạo nên một tiếng vang trầm đục. Mọi thứ trở lại bình thường. Mái tóc Diệp Phi lại đen bóng, đôi mắt lại trở nên lờ đờ như thiếu ngủ. Uy áp khủng khiếp biến mất nhanh như khi nó đến, để lại Liễu Y Y đang ngồi thụp xuống sàn nhà, hổn hển thở dốc.
“Chủ… chủ tiệm…” Liễu Y Y ngẩng đầu lên, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Cô không biết vì sao mình khóc, cô chỉ cảm thấy trong lòng vừa trống rỗng một mảng, như thể cô vừa đánh mất một điều gì đó cực kỳ quan trọng, một đoạn ký ức quý giá nhất về một người nào đó.
Diệp Phi lặng lẽ nhìn cô. Trong gương, cái gương “Chiếu Yêu” lúc nãy, dòng chữ đỏ hiện lên mờ nhạt rồi biến mất: *[Giá của sự điều chỉnh thời gian: Đã thanh toán.]*
Hắn quay mặt đi, không dám nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Liễu Y Y. Bàn tay giấu trong tay áo khẽ run lên.
“Y Y.” Giọng hắn bình thản đến lạ thường.
“Dạ?”
“Sáng mai… gỡ bảng thông báo cũ xuống. Mì tôm Vạn Cổ tăng lên 500 năm thọ nguyên một bát. Rượu Ngoại Hạng của lão kiếm quỷ… không cho nợ nữa. Ai không có đủ thọ nguyên để trả, bảo họ mang ký ức đẹp đẽ nhất của mình ra đổi.”
Liễu Y Y ngẩn người: “Tăng… tăng cao thế sao ngài? Hơn nữa… ký ức… ký ức thì lấy làm gì hả ngài?”
Diệp Phi đứng dậy, chậm rãi bước về phía căn phòng phía sau tiệm. Trước khi khuất sau bức rèm lụa xám, hắn dừng lại, tiếng nói nhỏ như hơi thở:
“Bởi vì cái tiệm này… không nhận tình cảm, chỉ nhận giao dịch. Từ nay về sau, ta không muốn nợ ai, cũng không muốn ai nợ ta bất cứ thứ gì nữa.”
Dưới gầm bàn, Vượng Tài thu nhỏ lại thành con chó đen, nó lặng lẽ đi đến bên chân Diệp Phi, khẽ rên một tiếng u sầu. Nó là ma long, nó hiểu. Chủ nhân của nó vừa mới tự tay cắt đứt sợi dây nhân quả cuối cùng ràng buộc hắn với ấm áp của thế gian này.
Ngoài kia, Vực Thẳm vẫn rống tuế, sương mù dày đặc hơn bao giờ hết. Thiên Đạo dường như đã thỏa mãn sau khi lấy đi “thứ đó”, đám mây kiếp tản ra.
Nhưng Thiên Đạo không biết, trong tay Diệp Phi lúc này, từ trong chiếc đồng hồ cát vừa mới tắt lịm kia, đã xuất hiện một đốm sáng nhỏ bé màu xanh lục.
Đó chính là hạt giống. Một hạt giống nảy mầm từ sự hy sinh và tuyệt vọng.
Diệp Phi bóp chặt hạt giống trong tay, nhìn sâu vào bóng tối vô tận phía sau tiệm.
“Trò chơi chính thức bắt đầu rồi, Thiên Đạo.”
Trong gian phòng tối, chiếc gương “Chiếu Yêu” một lần nữa sáng lên. Lần này, người đứng trong gương không còn là thanh niên lờ đờ thiếu ngủ nữa, mà là một vị đế vương tóc trắng, đôi mắt lạnh lùng nhìn thấu chư thiên vạn giới.
Đó chính là Diệp Phi của tương lai, người đã đánh đổi tất cả để tìm ra một đường sống cho hiện tại. Và Diệp Phi của hiện tại, cũng đang bước đi trên con đường cô độc y hệt như thế.
Cánh cửa tiệm tạp hóa bỗng nhiên “két” một tiếng đóng chặt lại, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với thế giới bên ngoài. Đêm nay, Vực Thẳm Cấm Địa không có khách, chỉ có tiếng lòng nát vụn của những kẻ đứng giữa vòng xoáy thời gian.
Và trên kệ hàng cao nhất, một bao thuốc lá mới được hiện ra, nhãn hiệu mang tên: **”Vĩnh Hằng Cô Đơn”**.
Diệp Phi thở ra một vòng khói nhạt, vòng khói cuộn tròn lại thành hình một trái tim rồi tan biến. Hắn nhắm mắt lại, lần này là để ngủ thật, một giấc ngủ không còn mộng mị, cũng không còn những bóng hình xưa cũ hiện về quấy nhiễu.
Vì ký ức ấy… hắn đã dùng để mua lấy một cơ hội đổi mệnh.
[Hết chương 156]