Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 157: Linh Nhi tìm thấy bông hoa đầu tiên của thế giới.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:58:35 | Lượt xem: 6

Tiếng chuông gió treo dưới hiên tiệm tạp hóa tối nay vang lên những âm thanh khô khốc, không còn sự trong trẻo như mọi khi. Gió từ Vực Thẳm thổi về, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị của sự mục rữa ngàn năm, nhưng khi chạm đến ranh giới của tấm biển hiệu “Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi”, chúng đều phải tản ra, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Trong gian phòng chính, Diệp Phi ngồi bất động trên chiếc ghế mây cũ kỹ. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng hắn lên bức tường gỗ, một bóng hình cao gầy, cô độc đến lạ thường. Chiếc quạt nan trên tay hắn đã ngừng phe phẩy. Đôi mắt vốn luôn lờ đờ như thiếu ngủ, nay lại trở nên trong vắt, sâu thẳm như hai hố đen không đáy, không chút cảm xúc, không chút gợn sóng.

Hắn vừa mới thực hiện một giao dịch với chính hệ thống của mình – một giao dịch “nghịch thiên” để đổi lấy hạt giống sinh mệnh từ đống tro tàn của Thiên Đạo cũ. Cái giá là toàn bộ những ký ức ấm áp nhất, những mảnh vỡ linh hồn về một quê hương xa xôi, nơi có khói bếp buổi chiều, có tiếng gọi của mẹ cha và hơi ấm của nhân gian mà hắn hằng gìn giữ.

Hiện tại, Diệp Phi là kẻ vô địch, là chủ tể của Vực Thẳm, nhưng hắn cũng là kẻ trắng tay nhất thế gian.

“Chủ nhân…”

Liễu Y Y đứng nép sau tấm rèm vải sờn, giọng cô run rẩy. Cô là Thánh nữ Cửu Âm, từng chứng kiến bao nhiêu đại ma đầu lãnh khốc, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy sợ hãi như lúc này. Diệp Phi trước mặt cô dường như không còn là người thanh niên lười biếng hay trêu chọc cô nữa. Hắn giống như một vị thần băng giá, tách biệt hoàn toàn với hơi thở của sự sống.

Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói của hắn phẳng lặng như nước mặt hồ mùa đông:
“Y Y, ra vườn sau bảo Linh Nhi… hạt giống đã gieo xong rồi. Đừng để nó chết.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Liễu Y Y cúi đầu, vội vàng lui bước. Cô chạy nhanh ra phía sau, nơi có mảnh vườn nhỏ mà Diệp Phi vẫn thường dùng để trồng rau muống và mấy bụi thảo dược rẻ tiền. Nhưng cô biết, mảnh vườn ấy thực chất là một “Tụ Linh Trận” khủng khiếp nhất thiên hạ, nơi mà mỗi nắm đất đều đủ sức khiến một vị Hóa Thần tu sĩ phải tranh đoạt đến đổ máu.

Vườn sau lúc này bao phủ bởi một màn sương màu xanh lam nhạt. Giữa những tán lá rộng của đám tiên dược vạn năm đang tỏa ra linh khí ngùn ngụt, có một bóng dáng nhỏ bé đang phủ phục dưới đất.

Đó là Linh Nhi. Tiểu yêu tinh tộc Linh Dược nhỏ bé chỉ bằng bàn tay, bình thường vốn luôn ríu rít hoạt bát, nhưng lúc này cô bé đang im lặng đến lạ lùng. Đôi cánh mỏng manh như cánh bướm của Linh Nhi rũ xuống, thấm đẫm những giọt sương lạnh.

“Linh Nhi, em đang làm gì thế?” Liễu Y Y khẽ hỏi, bước chân nhẹ nhàng để không làm xao động bầu không khí kỳ lạ này.

Linh Nhi không ngước lên, đôi bàn tay tí hon của cô bé đang nhẹ nhàng bới một lớp đất đen mịn. Giọng cô bé nấc nghẹn:
“Chị Y Y… em cảm thấy được. Một cái gì đó rất đau đớn vừa được sinh ra. Chủ nhân đã khóc, phải không chị? Em ngửi thấy mùi vị của nước mắt trong không khí.”

Liễu Y Y sững sờ. Nước mắt? Một kẻ như Diệp Phi, người có thể búng tay làm tan biến Thiên Kiếp, sao có thể khóc? Nhưng khi cô nhìn xuống nơi bàn tay Linh Nhi đang chỉ, trái tim cô bỗng thắt lại.

Giữa mảnh đất cằn cỗi nhất, ngay dưới chân cột thu lôi mà Diệp Phi tự chế, một đốm sáng nhỏ nhoi đang run rẩy nhô lên khỏi mặt đất. Nó không phải là linh dược rực rỡ hào quang, cũng không mang uy áp của thần vật. Đó chỉ là một mầm non xanh nhạt, yếu ớt đến mức một cơn gió nhẹ của Vực Thẳm cũng có thể bẻ gãy.

Nhưng điều kỳ diệu là, khi mầm non ấy xuất hiện, toàn bộ những tiên dược vạn năm xung quanh – những cây cỏ vốn mang trong mình ngạo khí của trời đất – đều đồng loạt rạp xuống, như thể đang hành lễ trước một vị hoàng đế đích thực.

“Nó đang lớn lên…” Linh Nhi thầm thì, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Từ sâu trong lòng đất đen của Vực Thẳm – nơi vốn chỉ chứa đựng sự chết chóc và tàn niệm của những vị thần bị lãng quên – mầm non bắt đầu vươn mình. Nó hút lấy cái lạnh lẽo của sương mù, hút lấy cả sự tĩnh lặng cô độc tỏa ra từ phía gian nhà chính, để rồi chuyển hóa tất cả thành một sức sống mãnh liệt đến phi lý.

Một chiếc lá nhỏ xíu tách ra. Sau đó là chiếc thứ hai.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của tầng sương mù bao quanh tiệm tạp hóa, những âm thanh gào thét của các loài u hồn bỗng lặng tắt. Vượng Tài – con ma long diệt thế trong hình hài chó đen – vốn đang nằm phủ phục ở cổng tiệm, bất chợt dựng đứng hai tai. Nó gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào vườn sau, trong lòng dấy lên một sự thành kính chưa từng có.

Nó ngửi thấy hương vị của “Khởi Nguyên”.

Cái mầm non ấy, trong chớp mắt đã kết thành một nụ hoa nhỏ xíu màu trắng bạc.

“Nở đi… xin hãy nở đi…” Linh Nhi chắp hai tay trước ngực, nước mắt chảy dài trên gò má xinh xắn. Cô bé bắt đầu hát. Một bài ca cổ xưa của tộc Linh Dược, bài ca cầu nguyện cho sự sống nảy mầm từ hoang vu.

Liễu Y Y cũng bất giác quỳ xuống cạnh cô bé. Trong khoảnh khắc đó, cô quên mất mình là một Thánh nữ bị ruồng bỏ, quên mất hận thù diệt môn, cô chỉ thấy lòng mình bình yên đến lạ thường.

Và rồi, đóa hoa nở rộ.

Nó không có hương thơm nồng nàn, không có màu sắc sặc sỡ. Nó chỉ là một bông hoa trắng đơn giản, với năm cánh thanh tao và nhụy hoa tỏa ánh sáng nhạt như ánh trăng đêm rằm.

Nhưng khi đóa hoa ấy hoàn toàn xòe cánh, một làn sóng xung kích màu trắng tinh khiết từ vườn sau lan tỏa ra khắp tiệm tạp hóa, rồi điên cuồng tràn ra toàn bộ Vực Thẳm Cấm Địa.

*Uỳnh!*

Một tiếng vang trầm đục nổ ra từ hư không. Thiên Đạo Ý Chí dường như cảm nhận được sự đe dọa, sấm sét màu tím đen bắt đầu cuộn xoáy trên bầu trời Vực Thẳm, cuồng phong nổi lên dữ dội. Nhưng làn sóng trắng từ bông hoa ấy đi đến đâu, sương mù đen kịt tan biến đến đó. Những u hồn đang nanh vuốt dữ tợn bỗng trở nên ngơ ngác, rồi dần dần tan rã thành những đốm sáng đầu thai.

Đây là bông hoa đầu tiên của một thế giới mới. Một thế giới nảy mầm từ sự hy sinh ký ức của Diệp Phi.

Tại gian phòng chính, Diệp Phi chậm rãi đứng dậy. Hắn bước đi, tiếng giày vải dẫm lên sàn gỗ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Hắn bước ra vườn sau, đứng trước bông hoa trắng ấy.

Linh Nhi và Liễu Y Y ngước nhìn hắn, cả hai đều nín thở.

Diệp Phi quỳ một chân xuống, đưa bàn tay hơi tái nhợt của mình lại gần bông hoa. Kỳ lạ thay, khi ngón tay hắn vừa chạm vào cánh hoa, ánh sáng trắng bạc kia dường như tìm được nguồn cội, nó quấn quýt lấy tay hắn, truyền vào cơ thể hắn một luồng hơi ấm dịu dàng.

Ánh mắt Diệp Phi khẽ dao động. Những ký ức đã mất đi về gia đình, về tuổi thơ, vẫn không quay lại. Nhưng bông hoa này lại mang đến cho hắn một cảm xúc mới – không phải là ký ức về quá khứ, mà là hy vọng của hiện tại.

Hắn khẽ mở lời, giọng nói không còn sự băng giá lúc nãy, mà mang theo một chút hơi thở của con người:
“Ngươi là thứ đắt nhất mà ta từng bán đấy, nhỏ bé ạ.”

Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo khô khốc:
*“Chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Khai thiên lập địa – Bông hoa đầu tiên’. Phần thưởng: Lĩnh vực tuyệt đối được mở rộng thêm 100 dặm. Mở khóa vật phẩm mới: Nước suối Trường Sinh.”*

Diệp Phi không buồn nhìn bảng hệ thống. Hắn nhìn chằm chằm vào đóa hoa trắng đang run rẩy trong gió.

“Linh Nhi, từ nay về sau, đây là món bảo bối quan trọng nhất của tiệm tạp hóa. Em phải chăm sóc nó hơn cả bản thân mình.”

“Dạ, thưa chủ nhân!” Linh Nhi lau nước mắt, mỉm cười rạng rỡ.

Liễu Y Y nhìn cảnh tượng này, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả. Cô cảm thấy, mặc dù Diệp Phi đã đánh đổi những ký ức quý giá, nhưng hắn dường như vừa tự tạo ra một linh hồn mới cho vùng đất chết này.

Ngoài kia, Vực Thẳm Cấm Địa vẫn là một nơi đầy rẫy hiểm nguy, các đại tông môn vẫn đang âm mưu chiếm đoạt tiệm, Thiên Đạo vẫn đang chực chờ tiêu diệt kẻ phá hoại sự cân bằng. Nhưng giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, trong mảnh vườn sau nhỏ bé này, một bông hoa trắng vẫn lặng lẽ tỏa sáng.

Nó là minh chứng cho việc: dù ở nơi tăm tối nhất, sự sống và lòng trắc ẩn vẫn có thể tìm được đường quay về.

Diệp Phi đứng dậy, hắn rút điếu thuốc lá “Vĩnh Hằng Cô Đơn” ra khỏi miệng, bóp nát nó. Hắn quay sang bảo Liễu Y Y, ánh mắt lờ đờ thiếu ngủ quen thuộc đã quay trở lại:

“Y Y, vào chuẩn bị nước pha trà đi. Có khách sắp đến đấy.”

“Khách? Trong đêm tối thế này ư chủ nhân?”

Diệp Phi nhìn ra màn đêm xám xịt phía xa, nơi có một luồng kiếm ý mạnh mẽ đang điên cuồng lao về phía này. Đó là Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong. Có vẻ như lão già đó đã cảm nhận được luồng sinh cơ vừa rồi nên không quản ngại đường xa mà chạy đến “xin” rượu.

“Ừ, một lão già thèm rượu và một đám ruồi bọ đi theo sau. Bảo Vượng Tài ra cổng trông coi, đứa nào không mang đủ thọ nguyên hay bảo vật để trả tiền trà nước thì đừng hòng bước qua cửa tiệm.”

Diệp Phi vừa nói vừa bước vào trong tiệm. Khi bước ngang qua cửa, hắn dừng lại một chút, nhìn đóa hoa trắng một lần cuối.

“Kể từ hôm nay, tiệm tạp hóa này không chỉ bán đồ. Chúng ta bán… tương lai.”

Tiếng chuông gió lại leng keng. Gió vẫn thổi, Vực Thẳm vẫn sâu thẳm, nhưng trong bóng tối, một đốm sáng trắng đang dần lan rộng, âm thầm thách thức cả vạn cổ thiên đạo.

Diệp Phi lại nằm lên chiếc ghế mây, tay cầm chiếc quạt nan rách, miệng lẩm bẩm: “Linh Nhi, nhớ đừng để đám tiên dược kia lấn át bông hoa trắng đó. Nếu nó héo, ta sẽ trừ lương bằng xúc xích của Vượng Tài đấy.”

Tiếng khóc của tiểu yêu tinh nhỏ vang lên vì ấm ức, tiếng cười khẽ của Liễu Y Y, và tiếng gầm gừ hài lòng của con chó đen ngoài cửa.

Cuộc sống bình dị đến quái đản ở tiệm tạp hóa giữa vực thẳm, lại bắt đầu một chương mới. Một chương không có quá khứ, nhưng đầy rẫy những biến số không thể lường trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8