Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 158: Hương thơm của bông hoa làm dịu đi sự điên rồ của Vực Thẳm.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:59:19 | Lượt xem: 6

Đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ có màu đen thuần túy. Nó là một sự pha trộn hỗn độn giữa sắc tím thẫm của Ma Sát, màu đỏ quạch của những dòng sông máu chảy ngược, và sự xám xịt của những linh hồn không thể siêu thoát. Gió ở đây không thổi, nó rít lên như tiếng xương khô cọ xát vào nhau, mang theo hơi lạnh thấu tận cốt tủy của những kỷ nguyên đã sụp đổ.

Thế nhưng, ngay giữa cái rốn của sự hủy diệt ấy, một vùng không gian nhỏ bé lại yên tĩnh đến kỳ lạ.

Trong mảnh vườn phía sau Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, đóa hoa trắng vừa mới hé nở vào ban chiều vẫn đang tỏa sáng một cách bướng bỉnh. Cánh hoa mỏng manh như sương khói, nhụy hoa lấp lánh như được kết thành từ những mảnh vỡ của những ngôi sao xa xôi nhất. Và điều kỳ diệu nhất chính là hương thơm của nó.

Đó không phải là mùi hương nồng nàn của hoa cỏ thường gian, mà là một loại mùi vị thanh khiết, mang theo hơi thở của những buổi sớm mai khi trời đất còn sơ khai. Hương thơm ấy lan tỏa đến đâu, lớp sương mù đỏ sậm của Vực Thẳm tan biến đến đó. Những con U Linh vất vưởng quanh hàng rào, vốn mang trong mình sự oán hận nghìn năm, khi chạm vào làn hương này bỗng nhiên khựng lại. Khuôn mặt vặn vẹo của chúng giãn ra, đôi mắt trống rỗng thoáng hiện lên một tia tỉnh táo ngắn ngủi, rồi chúng lặng lẽ cúi đầu, tan biến vào hư không như thể vừa tìm thấy sự cứu rỗi.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế mây ở mái hiên, đôi mắt lờ đờ nhìn theo làn khói trắng từ điếu thuốc lá “Vĩnh Hằng Cô Đơn” đang tan vào không khí.

“Chủ nhân, hoa đã nở trọn rồi.” Liễu Y Y bước ra, trên tay cầm một chiếc khay trà bằng gỗ vân hương. Bộ sườn xám cách tân ôm sát lấy đường cong tuyệt mỹ của nàng, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Nàng đặt chén trà xuống bàn, giọng nói dịu dàng như gió xuân: “Cảm giác như… ngay cả hơi thở của Vực Thẳm cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.”

Diệp Phi cầm tách trà lên, thổi nhẹ: “Hơi thở nhẹ nhàng hơn không có nghĩa là nó bớt nguy hiểm hơn đâu, Y Y. Khi sự điên rồ bị trấn áp, thứ còn sót lại thường là sự tỉnh táo đến đáng sợ của những kẻ thèm khát cái chết.”

Vừa dứt lời, từ phía chân trời xa thẳm, một tiếng nổ trầm đục vang lên, xé toạc màn đêm. Một luồng kiếm khí màu xám tro, già nua và rách nát nhưng mang theo ý chí “vạn vật giai tử” (vạn vật đều phải chết) từ xa lao đến. Đi theo sau luồng kiếm khí ấy là hàng chục vệt sáng lấp lánh của các loại pháp bảo.

“Gâu!”

Vượng Tài vốn đang nằm sấp bên bậc cửa, bỗng chốc bật dậy. Con chó đen nhỏ gầy gò nhe nanh, một luồng uy áp khủng khiếp từ sâu trong huyết mạch của nó thoáng hiện rồi biến mất, khiến không gian xung quanh tiệm tạp hóa rung rinh nhẹ.

“Ngoan nào Vượng Tài, khách quen mà.” Diệp Phi vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nó.

Vòng quay của thời gian dường như ngưng đọng lại trong giây lát khi luồng kiếm khí xám kia hạ cánh xuống ngay trước cửa tiệm. Bụi mù tan đi, hiện ra một lão già gầy gò, một ống tay áo trống không đung đưa trong gió. Sau lưng lão là một thanh kiếm gỉ sét đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn. Đó chính là Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong.

Khuôn mặt lão lúc này tái mét, khóe miệng còn dính máu tươi, nhưng đôi mắt lão lại nhìn chằm chằm vào đóa hoa trắng trong vườn sau với vẻ chấn kinh tột độ.

“Tiệm trưởng Phi… đó là…” Giọng lão khàn đục như tiếng sỏi đá cọ xát.

“Một đóa hoa nhặt nhạnh được thôi, lão Độc Cô. Sao thế? Kiếm tu mạnh nhất thiên hạ mà cũng bị mấy con ruồi bọ đằng sau làm cho thảm hại thế này à?” Diệp Phi nhấp một ngụm trà, không thèm liếc mắt nhìn về phía những vệt sáng đang lao tới.

Lão Kiếm Quỷ ho sặc sụa, ngồi phịch xuống bậc thềm gỗ: “Ta gặp chút phiền phức khi đang đột phá kiếm ý tầng thứ mười chín. Tâm ma quấy nhiễu, lại tình cờ gặp phải mấy tên trưởng lão của Cửu Thiên Kiếm Tông và Vạn Pháp Quy Nhất Môn. Chúng tưởng ta đang nắm giữ bảo vật trấn áp Vực Thẳm nên cứ thế đuổi theo không dứt.”

Lão dừng lại một chút, hít vào một hơi thật sâu làn hương hoa đang lan tỏa, sắc mặt lão từ từ hồng hào trở lại, kiếm ý hỗn loạn trong cơ thể cũng bắt đầu bình ổn. “Hương thơm này… nó có thể hóa giải sự ăn mòn của Vực Thẳm vào linh hồn. Tiệm trưởng, ngài thực sự đã trồng được ‘Tịnh Thế Thanh Liên’ cấp bậc Thái Cổ sao?”

Diệp Phi nhướn mày: “Tên gì chẳng được. Ở đây, nó chỉ là một bông hoa trồng để làm đẹp cho vườn rau thôi. Mà này, lão ngồi đó làm gì? Vào mua rượu đi, thọ nguyên của lão còn đủ cho một vò ‘Ngoại Hạng’ không đấy?”

Lão Kiếm Quỷ cay đắng cười: “Còn đủ trăm năm, vừa vặn trả tiền rượu.”

Đúng lúc này, mười mấy đạo độn quang đồng loạt hạ xuống bên ngoài hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa. Đó là một nhóm người mặc đạo bào hoa lệ, khí thế bất phàm. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, tay cầm phất trần, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.

“Độc Cô Vong! Ngươi không chạy thoát được đâu!” Lão giả quát lớn, nhưng rồi câu nói của lão khựng lại.

Toàn bộ nhóm tu sĩ đều sững sờ. Họ nhìn thấy gì đây? Một ngôi nhà gỗ bình thường đến mức không thể bình thường hơn, một biển hiệu đèn neon nhấp nháy chữ “MỞ CỬA 24/7” một cách kỳ quặc, và một thanh niên đang nằm ngáp dài trên ghế mây.

Hơn thế nữa, mùi hương kia…

“Thứ này…” Một trưởng lão trẻ tuổi của Vạn Pháp Quy Nhất Môn run giọng: “Chưởng môn, nhìn kìa! Phía sau kia là gì? Tiên dược! Toàn là tiên dược vạn năm!”

Hắn chỉ tay về phía mảnh vườn sau, nơi Linh Nhi đang cặm cụi tưới nước cho những cây hành lá lấp lánh điện quang và những củ cải đỏ rực như lửa thần. Trong mắt bọn họ, mỗi tấc đất ở đây đều là kho tàng vô giá có thể giúp một tông môn thống trị đại lục hàng vạn năm.

Lão giả cầm phất trần – Thiên Cơ Tử, Đại trưởng lão của Cửu Thiên Kiếm Tông – nheo mắt nhìn Diệp Phi. Lão không nhìn thấu tu vi của thanh niên này, điều đó chỉ có hai khả năng: một là đối phương là người phàm, hai là đối phương mạnh đến mức lão không đủ tư cách để nhìn thấu. Nhưng ở nơi Vực Thẳm Cấm Địa này, làm gì có người phàm?

“Vị đạo hữu này,” Thiên Cơ Tử lên tiếng, giọng nói mang theo uy nghiêm của kẻ bề trên, “Lão phu là Thiên Cơ Tử của Cửu Thiên Kiếm Tông. Chúng ta đến đây để truy bắt phản đồ của giới tu chân là Độc Cô Vong. Mong đạo hữu tránh sang một bên, đừng tự chuốc lấy rắc rối.”

Diệp Phi không nhìn lão, chỉ quay sang nói với Liễu Y Y: “Y Y, giải thích quy tắc của tiệm cho bọn họ đi. Ta lười nói quá.”

Liễu Y Y gật đầu, nàng bước lên phía trước một bước, vẻ mặt lạnh lùng như sương tuyết, giọng nói thanh tao vang vọng khắp mảnh đất:

“Quy tắc thứ nhất: Trong phạm vi Tiệm Tạp Hóa, nghiêm cấm dùng vũ lực. Quy tắc thứ hai: Muốn vào tiệm, phải trả phí vào cửa là 10 vạn linh thạch hoặc vật phẩm có giá trị tương đương. Quy tắc thứ ba: Không được làm phiền giấc ngủ của Chủ tiệm. Kẻ vi phạm… tự gánh lấy hậu quả.”

Đám tu sĩ bên ngoài sững sờ, rồi sau đó là một tràng cười ngạo nghễ vang lên.

“Ha ha ha! Một con bé tiểu nhân viên mà cũng dám ra oai với chúng ta? 10 vạn linh thạch phí vào cửa? Ngươi nghĩ chúng ta là lũ ngốc chắc?” Một vị trưởng lão của Vạn Pháp Quy Nhất Môn bước tới, tay vung ra một chiếc chuông đồng vàng rực: “Tránh ra! Để lão phu san phẳng cái lều cỏ này, thu hồi tiên dược về cho tông môn!”

Chiếc chuông đồng – một kiện Linh bảo cấp cao – khi vừa bay vào không gian phía trên hàng rào của tiệm, bỗng nhiên “keeng” một tiếng trầm đục. Nó không vỡ, nhưng đột ngột biến thành một cái chuông đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền, rơi bịch xuống đất, lăn vài vòng rồi nằm im lìm bên chân Vượng Tài.

Không khí lập tức trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Vị trưởng lão kia há hốc mồm, lão cảm thấy sợi dây liên kết linh hồn giữa mình và bản mạng pháp bảo đã hoàn toàn biến mất.

“Hàng của hệ thống cấp phát mà các ngươi cũng dám đụng vào à?” Diệp Phi uể oải ngồi dậy, tay cầm cái quạt nan phẩy nhẹ. “Vượng Tài, dạy dỗ một chút đi. Đừng giết chết, giữ lại để chúng ta còn thu tiền bồi thường tổn thất tinh thần.”

“Gâu!”

Con chó đen nhỏ bỗng chốc nhảy vọt ra khỏi hàng rào. Khi chân nó chạm vào mặt đất bên ngoài, cơ thể gầy gò của nó bắt đầu phình to một cách điên cuồng. Chỉ trong chớp mắt, một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời Vực Thẳm hiện ra. Những chiếc vảy rồng đen kịt to như tấm khiên, đôi mắt như hai vầng trăng máu lạnh lẽo nhìn xuống đám người đang nhỏ bé như những con kiến.

Ma Long Diệt Thế.

“Ma… Ma Long!” Thiên Cơ Tử rụng rời chân tay, phất trần trên tay rơi rụng sạch lông. Lão cảm thấy hô hấp khó khăn, chân nguyên trong cơ thể bị đóng băng hoàn toàn dưới áp lực tuyệt đối của con quái vật này.

Vượng Tài không thèm phun lửa, nó chỉ đưa cái vuốt rồng to lớn xuống, gẩy nhẹ một cái như mèo vờn chuột. Một cơn cuồng phong đen kịt cuốn tới, thổi bay mười mấy vị trưởng lão cấp cao của các đại tông môn văng xa hàng nghìn trượng, va đập vào những vách đá biến dị của Vực Thẳm.

Tiếng kêu la thảm thiết vang lên, nhưng kỳ lạ thay, họ không chết, chỉ là quần áo rách nát, tu vi bị phong ấn và nằm liệt một chỗ như những người phàm.

“Xong rồi chứ?” Diệp Phi ngáp một cái dài, nhìn Vượng Tài đang thu nhỏ lại thành con chó đen bé xíu, ngoe nguẩy đuôi chạy về xin thưởng. Hắn ném ra một khúc xúc xích bò đỏ au: “Làm tốt lắm.”

Lúc này, Lão Kiếm Quỷ mới từ trong cơn sốc tỉnh lại. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái xen lẫn e sợ. Lão biết Diệp Phi mạnh, nhưng mỗi lần chứng kiến cái cách hắn giải quyết vấn đề, lão vẫn thấy thế giới quan của mình bị sụp đổ hoàn toàn.

“Vào đi lão Độc Cô, trà nguội rồi, đổi sang rượu thôi.” Diệp Phi đứng dậy bước vào trong tiệm.

Bên trong tiệm tạp hóa, không gian dường như rộng hơn bên ngoài rất nhiều. Những dãy kệ gỗ cao vút chứa đầy những món đồ kỳ lạ: Những hộp mì tôm lấp lánh ánh kim, những cuộn giấy vệ sinh có khắc linh văn cổ xưa, những chai nước khoáng tỏa ra hơi sương thanh mát.

Diệp Phi đi tới phía sau quầy thu ngân, cúi xuống lấy ra một vò rượu nếp thắt dải lụa đỏ. Vừa mở nắp vò, một mùi hương nồng đượm, mang theo khí tức của đất trời phương xa tràn ngập căn phòng. Mùi hương này hòa quyện với hương thơm của đóa hoa trắng ngoài vườn tạo nên một thứ mỹ tửu khiến người ta chưa uống đã say.

Lão Kiếm Quỷ ngồi xuống một chiếc ghế gỗ mục, hai tay run run đón lấy vò rượu.

“Rượu nếp này tên là ‘Mộng Hồi Nguyên Thủy’. Uống một ngụm, tâm ma tan biến; uống một vò, kiếm ý quy chân.” Diệp Phi thản nhiên nói, “Giá cũ: 100 năm thọ nguyên. Ghi sổ hay thanh toán luôn?”

“Thanh toán luôn! Ngay lập tức!” Độc Cô Vong không hề do dự. Một luồng sáng nhạt từ trán lão bay ra, chui vào cái bàn tính bằng ngọc trên tay Diệp Phi. Gương mặt lão già thêm một chút, những nếp nhăn sâu hơn, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên như kiếm phong vừa được mài dũa.

Lão ngửa cổ làm một hơi thật dài. Rượu chảy vào cổ họng, nóng bỏng như dung nham nhưng khi xuống tới đan điền lại dịu mát như dòng suối nhỏ. Toàn bộ kiếm khí xám tro của lão bắt đầu biến đổi, sự điên rồ và hận thù của một đời kiếm khách dường như đang tan chảy trong men rượu nồng nàn.

Hương thơm của hoa ngoài vườn lúc này bỗng nhiên mạnh mẽ hơn. Nó len lỏi vào từng khe cửa, bao phủ lấy Độc Cô Vong.

“Kiếm của ta…” Lão lầm bầm, thanh kiếm gỉ sét sau lưng bỗng phát ra tiếng rung động nghẹn ngào. Lớp gỉ sét rơi rụng từng mảng, lộ ra một thân kiếm sáng bóng như gương, phản chiếu cả ánh sáng neon của tiệm tạp hóa. “Hóa ra, bấy lâu nay ta đã đi sai đường. Ta tìm kiếm sự diệt vong để đạt tới đỉnh cao, nhưng lại quên mất rằng gốc rễ của kiếm là để bảo vệ sự sống.”

Diệp Phi ngồi chống cằm nhìn lão: “Ngộ được là tốt. Thế giới này quá ồn ào, quá điên cuồng. Ai cũng muốn xưng bá, ai cũng muốn bất tử, để rồi cuối cùng đều hóa thành bùn đất ở cái Vực Thẳm này thôi.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bông hoa trắng vẫn đang tỏa sáng đơn độc giữa bóng đêm mênh mông. Sự tồn tại của nó trông có vẻ mỏng manh nhưng lại bền bỉ hơn bất kỳ đại trận bảo vệ của tông môn nào. Bởi vì nó đại diện cho một thứ mà Vực Thẳm này đã đánh mất từ lâu: Sự bình yên thuần túy.

Hương hoa cứ thế bay xa, vượt qua hàng rào tiệm tạp hóa, len lỏi sâu vào các tầng của Vực Thẳm. Những sinh vật biến dị hung tợn vốn đang cấu xé nhau trong bóng tối, khi ngửi thấy mùi hương này, đột nhiên dừng lại. Một con Huyết Ngạn Đại Ma với chiều cao hàng chục trượng, vốn là bá chủ một phương, bỗng nhiên ngồi thụp xuống đất, ngơ ngác nhìn về phía phát ra mùi thơm. Trong lòng nó, một thứ gì đó đã chết từ hàng vạn năm trước bỗng nhiên khẽ cựa mình.

Vực Thẳm tối tăm, trong khoảnh khắc này, bỗng trở nên thật hiền hòa.

Liễu Y Y lặng lẽ đi tới bên cạnh Diệp Phi, khẽ hỏi: “Chủ nhân, hoa này sẽ nở trong bao lâu?”

“Hệ thống nói là mười ngày.” Diệp Phi ngáp dài, lại lấy một điếu thuốc lá ra. “Mười ngày để giới tu chân ngoài kia phát điên. Mười ngày để bọn chúng biết rằng, có những thứ mà quyền lực và sức mạnh không bao giờ chạm tới được.”

Nàng nhìn sườn mặt nghiêng của hắn, một thanh niên có vẻ ngoài lười biếng nhưng gánh vác cả sự tồn vong của thế giới mà không thèm để tâm. Nàng biết, từ hôm nay, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi sẽ không còn là một cái tên vô danh nữa. Nó sẽ trở thành một huyền thoại, một mảnh tịnh thổ cuối cùng khiến mọi cường giả đều phải quỳ xuống kính ngưỡng.

“Y Y này,” Diệp Phi chợt gọi.

“Dạ, chủ nhân?”

“Sáng mai nhớ bảo Linh Nhi hái ít cà chua ngoài vườn, chúng ta làm mì tôm trứng cho bữa sáng. À, và nhớ ra lột sạch bảo bối, linh thạch của đám trưởng lão nằm ngoài kia nhé. Đừng để chúng phí phạm, chỗ đó đủ để nâng cấp máy pha cà phê đấy.”

Liễu Y Y khẽ cười, nụ cười làm bừng sáng cả căn phòng tối: “Vâng, chủ nhân. Em đã ghi nhớ.”

Lão Kiếm Quỷ lúc này đã hoàn toàn chìm vào giấc mộng của rượu. Lão nằm bò ra bàn, miệng mỉm cười, thanh kiếm sáng loáng đặt bên cạnh như một người bạn tri kỷ trung thành. Lần đầu tiên sau hàng nghìn năm, kẻ mạnh nhất giới tu chân mới có được một giấc ngủ không vướng bận tâm ma.

Đêm dần sâu. Tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, lặng lẽ và ấm áp.

Bên ngoài, tiếng gào thét của Vực Thẳm đã hoàn toàn im bặt. Chỉ còn tiếng chuông gió leng keng treo dưới hiên nhà hòa cùng hương thơm của đóa hoa trắng, kể lại câu chuyện về một kẻ lười biếng đã dùng một cửa hàng nhỏ bé để khiến cả thế giới này phải tỉnh mộng.

Diệp Phi tắt đèn lồng, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ của biển hiệu neon. Hắn kéo tấm chăn mỏng đắp ngang bụng, nhắm mắt lại.

“Ngày mai… chắc chắn sẽ lại là một ngày dài đầy những khách hàng phiền phức đây.”

Hắn lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ, giữa lòng Vực Thẳm đang dậy sóng bởi một đóa hoa không tên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8