Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 163: Diệp Phi mở kho vũ khí hạng nặng

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:02:20 | Lượt xem: 6

Vực Thẳm Cấm Địa vốn là nơi chưa bao giờ biết đến khái niệm “yên bình”. Tiếng gió rít qua những khe đá nứt nẻ nghe như tiếng linh hồn bị xé rách, và màn sương đen dày đặc luôn cuộn xoáy như muốn nuốt chửng mọi sự sống lạc lối. Thế nhưng, trong suốt mười vạn dặm hoang tàn ấy, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi luôn là một dấu chấm lặng lẽ, một hòn đảo của sự bình thản với ánh đèn neon vàng nhạt và mùi mì tôm bốc khói.

Nhưng hôm nay, cái sự tĩnh lặng ấy đã bị đập nát một cách thô bạo.

Trên bầu trời cao vạn trượng của Vực Thẳm, không gian bị rạch ra một đường nứt khổng lồ dài hàng trăm dặm. Từ trong vết rách ấy, hàng vạn chiến thuyền bằng xương trắng sừng sững hiện ra, tỏa ra thứ ma khí đặc quánh khiến không khí cũng phải đóng băng. Dẫn đầu là một bóng người ngồi trên ngai vàng ghép từ đầu lâu tiên nhân, đôi mắt hắn đỏ rực như hai hố lửa hừng hực.

Đó là Ma Diệt Thiên Tôn – một trong những lão quái vật vừa phá phong ấn từ tầng thứ năm của Vực Thẳm. Hắn đến đây không phải để mua đồ, mà để đòi lại cái gọi là “danh dự của Ma tộc” sau khi thuộc hạ của hắn bị Vượng Tài cắn đứt một chân chỉ vì tội dám tè bậy trước cửa tiệm.

“Kẻ phàm phu tục tử kia, bước ra nộp mạng!”

Tiếng gầm của Ma Diệt Thiên Tôn khiến sấm sét đen ngòm giáng xuống điên cuồng. Các tu sĩ đang tị nạn trong tiệm tạp hóa run rẩy quỳ sụp xuống, sắc mặt xám ngoét. Ngay cả Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong cũng phải nắm chặt thanh kiếm gỉ, đôi mắt nheo lại đầy vẻ kiêng dè:

“Chủ tiệm, lần này e là phiền phức lớn rồi. Ma Diệt Thiên Tôn đã chạm đến ngưỡng cửa của Hợp Thể cảnh đỉnh phong, khí thế này… ngay cả kiếm ý của ta cũng bị áp chế.”

Bên trong tiệm, sau quầy thu ngân, một bóng người lười biếng khẽ động đậy. Diệp Phi chống cằm, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy một cách vô định. Gương mặt anh vẫn lờ đờ như thiếu ngủ, đôi mắt lim dim nhìn qua khung cửa kính.

“Y Y, ngoài kia có chuyện gì mà ồn thế? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, muốn gây lộn thì đi quá ba dặm, đừng có làm hỏng hoa mướp sau vườn của Linh Nhi.”

Liễu Y Y cung kính cúi người, dù trong lòng cũng đang lo lắng đến cực điểm nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Bẩm chủ nhân, là đám người của Ma tộc. Chúng nói chủ nhân đã sỉ nhục uy nghiêm của chúng, muốn san phẳng tiệm tạp hóa này.”

Diệp Phi thở dài, một cái thở dài chứa đầy sự phiền muộn của kẻ bị đánh thức lúc đang ngon giấc.

“Muốn san phẳng chỗ này sao? Thật là… mấy cái đứa này sao cứ thích bạo lực thế nhỉ? Kinh doanh văn minh không muốn, cứ thích chơi trò chiếm đóng.”

Đúng lúc này, trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng điện tử khô khốc của Hệ thống:

【 Ting! Phát hiện mối đe dọa cấp độ phá hoại thực tại. Hệ thống kích hoạt phương án bảo trì trật tự kinh doanh. 】
【 Do tài khoản điểm tích lũy của ký chủ đã đạt mốc ‘Thương gia hạng kim cương’, quyền hạn ‘Kho vũ khí hạng nặng’ chính thức mở khóa. 】
【 Gợi ý sản phẩm: Cửu Thiên Thập Địa Tịch Diệt Tinh Thần Đạn (Phiên bản giới hạn – Bom Nguyên Tử Linh Lực). 】

Diệp Phi nhướng mày, vẻ ngái ngủ vơi đi một nửa. Kho vũ khí hạng nặng? Nghe có vẻ hay ho đấy. Anh khẽ búng tay, một bảng điều khiển mờ ảo chỉ mình anh thấy hiện lên giữa không trung. Ở danh mục cuối cùng, một biểu tượng hình nấm màu bạc rực rỡ thu hút sự chú ý.

“Tịch Diệt Tinh Thần Đạn? Giá bao nhiêu?”

【 1.000.000 điểm tích lũy hoặc toàn bộ gia tài của đối thủ trong phạm vi 100 dặm. Do là lần đầu mở khóa, ký chủ được dùng thử một quả giá ưu đãi: Một lời xin lỗi chân thành từ kẻ thù trước khi chúng biến thành hư không. 】

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến Liễu Y Y bất giác cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô biết, khi chủ nhân cười như thế này, có nghĩa là có kẻ sắp biến mất khỏi bản đồ lịch sử.

“Thôi được, ta vốn là người yêu hòa bình. Nhưng nếu chúng đã muốn chơi lớn, ta sẽ tặng chúng một món quà thật đặc biệt.”

Diệp Phi đứng dậy, đi vào gian kho sau tiệm. Nơi này vốn dĩ chỉ rộng chục mét vuông, nhưng trong mắt Diệp Phi, nó là một không gian vô tận chứa đựng vô số kỳ trân dị bảo của chư thiên vạn giới. Anh đi lướt qua những thùng mì tôm, những bao tải muối ăn, dừng lại trước một bục đá màu đen huyền bí.

Trên bục đá là một khối kim loại hình trụ trơn nhẵn, dài khoảng một mét, vỏ ngoài bằng hợp kim thần bí khắc đầy những đường phù văn mảnh như sợi tóc nhưng ẩn chứa một loại năng lượng làm rung chuyển cả luân hồi. Nó không tỏa ra linh lực, không có áp lực uy hiếp, nhìn qua chẳng khác gì một ống dẫn nước phế thải.

Nhưng Diệp Phi biết, bên trong khối kim loại này là sự phân rã của hàng tỷ hạt “Linh Tử” nguyên thủy, một khi phát nổ, nó sẽ trả mọi quy tắc, vật chất và linh hồn về trạng thái hư vô nhất.

Diệp Phi thản nhiên xách cái ống sắt ấy ra cửa tiệm.

Bên ngoài, Ma Diệt Thiên Tôn thấy một thanh niên trẻ tuổi, mặc tạp dề xám, tay cầm một cái ống sắt xì xì khói đi ra thì cười vang rung chuyển núi non:

“Ha ha ha! Đây là chủ tiệm thần bí trong lời đồn sao? Ngươi định dùng cái ống nước ấy để đấu với Thiên Tru Đại Trận của ta sao? Nực cười! Tiên giới này quả thật đã suy tàn, hạng tép riu như ngươi cũng dám xưng hùng một phương!”

Hàng vạn ma tu trên chiến thuyền đồng loạt cười nhạo. Tiếng cười như sóng triều đập vào lớp màng bảo vệ vô hình của tiệm tạp hóa.

Diệp Phi không đáp lời, anh đặt cái ống sắt lên một cái giá gỗ vừa mới thò tay lấy từ kệ hàng “đồ mộc gia dụng”. Anh nheo mắt nhìn Ma Diệt Thiên Tôn, giọng điệu vẫn bình thản như đang mời khách mua một bao thuốc lá:

“Này ông già ngồi trên đống xương kia. Ta cho ông ba giây để thu quân và xin lỗi vì đã làm ồn. Nếu không, món đồ này một khi kích hoạt, ngay cả tàn hồn của ông cũng không kịp đi đầu thai đâu.”

Ma Diệt Thiên Tôn mặt mày tối sầm lại, sát khí ngưng tụ thành hình rồng: “Chết đến nơi còn mạnh miệng! Giết hắn cho ta!”

Vạn đạo ma quang như mưa sao sa trút xuống. Không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu sụp đổ, bụi trần bay mịt mù.

Diệp Phi thở dài: “Một… hai… thôi, bỏ qua số ba đi.”

Anh nhẹ nhàng vặn một vòng trên đầu khối kim loại. Một tiếng “tách” giòn tan vang lên, nghe thật nhỏ bé giữa chiến trường vạn quân, nhưng lại khiến tâm hồn của mọi sinh vật trong bán kính ngàn dặm đột nhiên rung động kịch liệt, như thể một vị thần thượng cổ vừa mở mắt sau một giấc ngủ dài vô tận.

“Tạm biệt, và đừng quên thanh toán phí dọn dẹp hiện trường bằng sinh mạng nhé.”

Diệp Phi nói xong, anh quay người đi vào trong tiệm, đóng sầm cửa lại, rồi đưa tay bịt tai Liễu Y Y và Vượng Tài.

“Oanh——!!!”

Đó không phải là một tiếng nổ thông thường. Đó là sự im lặng tuyệt đối trước khi một luồng ánh sáng trắng xóa trào ra, nuốt chửng hoàn toàn bầu trời đỏ quạnh của Ma tộc.

Ánh sáng ấy không mang theo nhiệt độ, nhưng nơi nó đi qua, mọi quy tắc pháp thuật đều tan rã như tuyết gặp ánh mặt trời. Các chiến thuyền xương trắng trong chớp mắt hóa thành những hạt bụi li ti rồi biến mất không dấu vết. Huyết Ma trận pháp vĩ đại mà Ma tộc kiêu ngạo chưa kịp bộc phát đã bị một lực lượng từ cấp độ phân tử xóa sổ hoàn toàn.

Ma Diệt Thiên Tôn trố mắt nhìn, hắn muốn hét lên, muốn bỏ chạy, muốn vận dụng toàn bộ tu vi Hợp Thể cảnh để kháng cự. Nhưng hắn nhận ra, mọi kinh mạch của mình đã bị đông cứng, không phải bởi băng giá, mà bởi vì “Linh khí” trong cơ thể hắn đang tự phản bội chính hắn, phân rã thành những mảnh vụn nguyên tố cơ bản nhất.

Trong vòng vài hơi thở, đám mây hình nấm màu trắng tinh khiết hiện lên giữa Vực Thẳm Cấm Địa. Một cơn địa chấn linh lực khủng khiếp quét sạch toàn bộ sương mù ma quái tích tụ hàng triệu năm, để lộ ra bầu trời sao lấp lánh mà nơi này chưa bao giờ thấy được.

Khi ánh sáng nhạt dần, cả bầu trời đại quân Ma tộc… đã biến mất.

Không còn một mảnh vỡ chiến thuyền, không còn một giọt máu, không còn một tàn niệm. Nơi Ma Diệt Thiên Tôn vừa ngồi chỉ còn lại một khoảng không gian rỗng tuếch, bị khoét một cái hố không gian sâu thẳm, vĩnh viễn không thể chữa lành.

Sự im lặng bao trùm lên toàn bộ Vực Thẳm. Những tu sĩ nấp trong tiệm tạp hóa mặt cắt không còn giọt máu. Độc Cô Vong đánh rơi thanh kiếm của mình xuống đất, hàm răng va vào nhau lập cập:

“Linh… linh khí nổ tung? Một đòn này… rốt cuộc là sức mạnh của cấp bậc nào? Tiên đế sao? Không, ngay cả Tiên đế cũng không thể xóa bỏ mọi dấu vết một cách sạch sẽ đến nhường này…”

Cánh cửa tiệm tạp hóa khẽ mở ra. Diệp Phi thò đầu ra ngoài, tay vẫn cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy để xua bớt dư âm của luồng sáng. Anh nhìn bầu trời quang đãng, gật đầu vẻ hài lòng:

“Ồ, quang cảnh đẹp hơn hẳn đấy. Hệ thống, cái món ‘Tịch Diệt Tinh Thần Đạn’ này hiệu quả dọn dẹp tốt phết, lần sau có khuyến mãi nhớ báo ta.”

【 Keng! Thu hoạch được: Một chiếc ngai vàng đầu lâu (đã vỡ), 32 vạn năm thọ nguyên tích lũy từ kẻ địch, và một bầu không khí trong lành. 】
【 Chú ý: Lần sau xin ký chủ điều chỉnh góc độ, quả bom vừa rồi đã thổi bay mất một ngọn núi có chứa quặng linh thạch quý của hệ thống, tiền phạt sẽ trừ vào doanh thu tháng này. 】

Diệp Phi khựng lại, vẻ mặt đau đớn như bị ai cắt thịt: “Cái gì? Phạt tiền? Cái hệ thống này đúng là đồ hút máu người mà!”

Anh hậm hực quay vào trong, bỏ mặc cả đám tu sĩ đang quỳ lạy mình như thần thánh ở bên ngoài. Với Diệp Phi, việc thổi bay một vạn đại quân Ma tộc chỉ là một sự cố làm phiền giấc ngủ trưa, nhưng việc bị trừ tiền mới thật sự là bi kịch lớn nhất đời người.

Liễu Y Y lúc này mới dám mở mắt ra, nhìn vào cái “hố đen” khổng lồ trên bầu trời, rồi lại nhìn bóng lưng có phần lôi thôi của chủ nhân mình, lòng tôn sùng đã đạt tới mức không thể diễn tả bằng lời. Cô vội vàng rót một chén trà mới, bưng đến trước mặt Diệp Phi:

“Chủ nhân bớt giận, lần sau nếu có kẻ không biết sống chết đến nữa, cứ để Vượng Tài giải quyết trước, tránh cho hệ thống lại tìm cớ phạt tiền ngài.”

Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò lúc này cũng đang gâu gâu hưởng ứng, cái đuôi vẫy tít mù như muốn nói: “Lần sau cứ để em, đừng dùng đồ hạng nặng phí của!”

Diệp Phi nhấp ngụm trà, cảm nhận hương thơm thanh khiết của loại trà hệ thống, tâm trạng mới bình phục đôi chút. Anh liếc nhìn đám khách hàng đang đứng như trời trồng ở giữa tiệm:

“Cái gì mà nhìn? Chưa thấy người ta dọn rác bao giờ à? Ai mua hàng thì thanh toán, ai không mua thì mời ra ngoài. Tiệm chuẩn bị đóng cửa nghỉ trưa rồi!”

Các tu sĩ giật mình, vội vàng tranh nhau móc túi, ai có gì đưa nấy, không dám mặc cả nửa lời. Giá một bát mì tôm vốn dĩ là mười năm thọ nguyên, giờ có người tự nguyện trả hẳn một trăm năm, chỉ cầu mong tên “Đại ma vương” mang tạp dề này đừng có tiện tay lôi cái ống sắt ấy ra thêm lần nào nữa.

Đêm hôm đó, tin tức về việc Ma tộc đại quân bị một “vật thể lạ” xóa sổ chỉ trong một nhịp thở đã lan khắp Thương Mang Đại Lục. Các vị đại lão đang bế quan của các tông môn chính đạo đồng loạt xuất thế, nhìn về phía Vực Thẳm với ánh mắt đầy run sợ.

Nơi đó, giữa bóng tối vô tận, có một ánh đèn vẫn nhấp nháy, minh chứng cho một chân lý đơn giản nhưng nghiệt ngã: Đừng bao giờ làm phiền một gã chủ tiệm tạp hóa đang muốn đi ngủ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8