Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 168: Liễu Y Y và tình cảm thầm kín với chủ tiệm.
**CHƯƠNG 168: TRĂNG TAN TRONG CHÉN TRÀ**
Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ biết đến khái niệm “bình minh” đúng nghĩa. Ở nơi mà quy tắc thiên đạo bị bóp méo, không gian bị xé rách thành từng mảng chấp vá này, thời gian chỉ là một khái niệm xa xỉ. Thế nhưng, trong tiệm tạp hóa nhỏ bé của Diệp Phi, nhịp sống lại vận hành theo một quy luật rất riêng biệt, tách biệt hoàn toàn với sự tàn khốc bên ngoài cánh cửa gỗ.
Liễu Y Y thức dậy khi tiếng chuông gió treo dưới hiên tiệm vừa khẽ rung lên một nhịp thanh thúy. Cô nhẹ nhàng rời khỏi chiếc giường êm ái – một sản phẩm cao cấp từ hệ thống mà Diệp Phi đã tùy tiện quăng cho cô từ tháng trước với lý do “nhân viên ngủ không đủ giấc sẽ tính nhầm tiền của khách”.
Cô đứng trước gương, cẩn thận chải chuốt mái tóc đen dài mượt mà như suối thác. Đôi tay thon dài, trắng nõn nà luồn qua làn tóc, khẽ cài lên một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng chứa đựng trận pháp tĩnh tâm bậc nhất. Sau đó, cô vận lên người bộ đồng phục của tiệm – chiếc sườn xám cách tân màu xanh nhạt, ôm sát lấy những đường cong thanh xuân đầy sức sống nhưng vẫn giữ được nét trang nghiêm, thanh thoát.
Dòng chữ “Nhân viên xuất sắc” thêu bằng chỉ vàng trên tấm bảng tên cài trước ngực khẽ lóe sáng dưới ánh đèn linh thạch. Liễu Y Y nhìn mình trong gương, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng tuyết vạn năm nay bỗng thoáng qua một tia gợn sóng mềm mại khi nghĩ đến người thanh niên đang nằm ngủ ở căn phòng phía đối diện.
Cô bước ra ngoài, hành lang gỗ vang lên những tiếng “cộp cộp” cực nhỏ. Khi đi ngang qua phòng của Diệp Phi, cô không tự chủ được mà dừng bước. Cánh cửa không khép chặt, để lộ ra một khe hở nhỏ. Bên trong, hơi thở của Diệp Phi đều đặn và bình thản, một kiểu bình thản đến lạ lùng mà ngay cả những vị Tiên Đế sống qua hàng vạn năm cũng khó lòng có được.
Đối với cả giới tu chân, Diệp Phi là một ẩn số kinh hoàng, là kẻ thu gom linh hồn, là chướng ngại vật khiến Thiên Đạo cũng phải e dè. Nhưng trong mắt Liễu Y Y, anh chỉ là một vị chủ tiệm lười biếng đến mức cực đoan, một người thanh niên có thể nằm ườn trên ghế xích đu cả buổi chiều chỉ để nhìn một con kiến bò trên sân, và là người đã kéo cô ra khỏi vũng lầy của sự tuyệt vọng.
Liễu Y Y nhớ lại lần đầu tiên cô lạc vào Vực Thẳm. Khi đó, huyết mạch Cửu Âm trong người cô bùng phát, tông môn bị diệt, người thân không còn, cô giống như một con thú nhỏ bị thương, mang theo trái tim nguội lạnh muốn tìm đến cái chết. Giữa màn sương mù tràn ngập Ma Sát khí đủ để ăn mòn cả nguyên thần, cô đã nhìn thấy ánh đèn neon rực rỡ, lạc quẻ đến mức khó tin: “Tiệm tạp hóa Diệp Phi – Mở cửa 24/7”.
Và rồi, cô thấy anh. Một thanh niên ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm vò nước khoáng, lười nhác hỏi cô: *“Muốn tự tử à? Phí dọn dẹp xác chết ở đây đắt lắm, hay là làm nhân viên cho ta trừ nợ đi?”*
Câu nói đùa cợt ấy đã thay đổi cả cuộc đời cô.
Liễu Y Y khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi có thể khiến vạn đóa linh hoa cũng phải héo úa vì hổ thẹn. Cô xuống lầu, bắt đầu công việc của mình.
Việc đầu tiên là pha trà. Diệp Phi rất kén chọn trà, mặc dù anh luôn miệng nói mình là người đơn giản. Nước dùng pha trà phải là nước đọng trên lá sen trong mảnh vườn nhỏ sau tiệm – nơi mà những bông sen ấy vốn dĩ là Thái Cổ Tịnh Liên có thể tịnh hóa cả một tòa ma thành. Cô dùng một chiếc ấm bằng gốm cổ, động tác uyển chuyển như đang múa một khúc nghê thường.
Mùi hương trà dần lan tỏa, thanh khiết và dịu nhẹ, xua đi chút lạnh lẽo cuối cùng còn sót lại của màn đêm Vực Thẳm.
“Vượng Tài, mày lại ăn vụng xúc xích rồi à?”
Liễu Y Y liếc mắt nhìn về phía góc tiệm. Con chó đen nhỏ gầy gò đang cố gắng giấu cái vỏ xúc xích dưới thảm chân, đuôi nó vẫy rối rít, ánh mắt đầy vẻ nịnh nọt. Ai mà ngờ được sinh vật trông tầm thường này lại là Ma Long diệt thế từng một thời khiến Chư Thiên run sợ. Ở cái tiệm này, Ma Long cũng chỉ là một con chó canh cửa ham ăn, mà Thánh nữ thì là người pha trà chạy bàn.
“Gâu!” Vượng Tài khẽ kêu một tiếng, đầu dụi vào chân Liễu Y Y như cầu xin cô đừng mách lẻo với chủ nhân.
Liễu Y Y lắc đầu, cúi xuống xoa đầu nó: “Yên tâm đi, lát nữa ta sẽ làm cho ngươi một bát mì tôm nhỏ. Nhưng đừng có làm ồn giấc ngủ của chủ tiệm, nếu không ta sẽ không cứu được ngươi đâu.”
Vượng Tài nghe đến mì tôm, mắt sáng rực lên như hai hòn than nóng, ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất.
Khoảng một canh giờ sau, tiếng bước chân lẹp bẹp trên cầu thang vang lên. Diệp Phi xuất hiện với bộ dạng thiếu ngủ đặc trưng, mái tóc hơi rối, chiếc tạp dề xám tro khoác hờ hững trên bộ lụa đơn giản.
“Y Y… trà xong chưa?” Anh vừa nói vừa ngáp, đôi mắt lờ đờ nhìn quanh tiệm.
“Chủ tiệm, trà của ngài đây. Nhiệt độ vừa đúng.” Liễu Y Y cung kính dâng tách trà bằng cả hai tay.
Diệp Phi nhận lấy tách trà, nhấp một ngụm, thở phào một tiếng: “Sống lại rồi… Y Y, tay nghề pha trà của cô càng lúc càng tinh tiến. Hay là chúng ta nâng giá vò rượu lên một chút, coi như tiền công thêm cho cô nhé?”
Liễu Y Y nhẹ giọng đáp: “Chủ tiệm đã cho Y Y nơi nương tựa, Y Y không dám mong cầu thêm gì khác. Những việc này là bổn phận của tôi.”
Diệp Phi tặc lưỡi, đặt tách trà xuống bàn rồi nằm vật ra chiếc ghế tựa bọc da gấu. “Bổn phận cái gì chứ. Cô cứ lạnh lùng như thế thì làm sao mà gả đi được. Phải vui vẻ lên, cười nhiều vào. Ở đây có ta bảo kê, Thiên Đạo còn chẳng làm gì được cô, cô cứ việc ngang tàng mà sống.”
Ngang tàng mà sống…
Trái tim Liễu Y Y thắt lại một nhịp. Cô đứng sau lưng Diệp Phi, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, bắt đầu xoa bóp một cách chuyên nghiệp. Đôi bàn tay ngọc ngà của cô lướt qua những huyệt đạo, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng. Đây là khoảnh khắc mà cô trân trọng nhất mỗi ngày. Ở cự ly này, cô có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc thanh tao hòa quyện với mùi “linh khí sạch” phát ra từ người anh.
Đối với Liễu Y Y, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là tín ngưỡng duy nhất của cô trong thế giới hỗn loạn này. Cô đã thấy vô số cường giả khúm núm trước cửa tiệm này, thấy những Tiên Đế sẵn sàng đánh đổi cả một vương quốc chỉ để có được một tấm thẻ thành viên VIP, nhưng không một ai thực sự nhìn thấy được vẻ mặt mệt mỏi của Diệp Phi sau những lần dùng “Lĩnh vực tuyệt đối” để trấn áp các thế lực.
Cô biết, anh rất lười, nhưng cái lười đó xuất phát từ một sự cô đơn sâu thẳm. Một người đứng trên đỉnh cao không có đối thủ, nhìn thấu mọi thọ nguyên và tội lỗi của nhân gian như anh, có lẽ chẳng còn điều gì có thể làm anh hưng phấn ngoại trừ việc nhìn thấy doanh số hệ thống tăng lên một vài con số lẻ.
“Chủ tiệm…” Cô khẽ gọi, giọng nói như tiếng chuông ngân.
“Hửm?” Diệp Phi nhắm mắt hưởng thụ, giọng điệu mơ màng.
“Ngài có bao giờ cảm thấy hối hận vì đã mở cửa hàng ở nơi hoang vu này không? Ngài vốn dĩ có thể ngạo thị quần hùng, đứng trên vạn người tại những nơi phồn hoa nhất.”
Diệp Phi hừ một tiếng, lầm bầm: “Phồn hoa có cái gì tốt? Phiền phức chết đi được. Ở đây ít người, yên tĩnh, không ai dám đến gõ cửa đòi nợ, thỉnh thoảng mới có vài con gà đến nộp mạng để chúng ta có rau sạch mà ăn. Với lại… ở nơi này mới có cô pha trà cho ta chứ. Sang chỗ khác, nhỡ đâu ta tuyển phải một gã chân tay thô kệch thì sao?”
Liễu Y Y cúi đầu, mái tóc dài che khuất đôi gò má đã sớm ửng hồng. Câu nói tưởng như tùy tiện của anh lại giống như một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm toàn bộ linh hồn cô. Anh cần cô, dù chỉ là để pha trà hay chạy bàn, điều đó đối với cô cũng là một sự tồn tại vô cùng lớn lao.
Cô biết rõ thân phận của mình. Một Thánh nữ của một tông môn đã mất, mang trong mình dòng máu Cửu Âm bị nguyền rủa, so với vị thần linh của Vực Thẳm này, cô chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi. Tình cảm này, cô không dám gọi tên, cũng không dám để lộ ra bên ngoài. Cô sợ nếu mình nói ra, sự bình yên này sẽ tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Cô tình nguyện làm một cái bóng bên cạnh anh, làm người thu ngân trung thành, làm kẻ lau dọn kệ hàng, chỉ để mỗi khi anh thức dậy, người đầu tiên anh thấy là cô, và mỗi khi anh mệt mỏi, tách trà cô pha luôn có sẵn trên bàn.
Bỗng nhiên, từ xa vang lên một tiếng nổ lớn. Màn sương mù Vực Thẳm bị một lực lượng mạnh mẽ xé toạc ra. Ánh sáng từ những món pháp bảo lung linh chiếu rọi vào một góc tiệm.
Vượng Tài bật dậy, lông cổ dựng đứng lên, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục. Liễu Y Y ngay lập tức thu hồi biểu cảm mềm mại, đôi mắt cô trở lại sự lạnh lùng tột độ. Cô lùi lại một bước, tay phải khẽ chạm vào chiếc nhẫn không gian, sẵn sàng chiến đấu.
“Chủ tiệm, có người đến phá rối.” Giọng cô sắc lẹm như một thanh kiếm sắc.
Diệp Phi vẫn nằm im trên ghế, ngay cả mắt cũng không buồn mở ra. Anh chép miệng đầy ngán ngẩm: “Sáng sớm ra đã làm loạn giấc ngủ của người ta. Y Y, treo biển ‘Đang nghỉ trưa’ lên cho ta. Đứa nào dám bước chân vào bán kính mười trượng quanh tiệm mà chưa được phép, cứ lột hết bảo vật trên người nó, sau đó vứt ra ngoài cho Ma Sát khí gặm nhấm một chút.”
“Rõ!”
Liễu Y Y bước ra phía cửa. Mỗi bước đi của cô đều tỏa ra một tầng khí lạnh thấu xương. Huyết mạch Cửu Âm trong người cô, vốn dĩ là thứ gánh nặng chết người, nay dưới sự cải tạo bằng những loại nước khoáng hệ thống của Diệp Phi, đã biến thành một loại công lực vô cùng thâm hậu.
Bên ngoài cửa tiệm là một nhóm tu sĩ vận đạo bào trắng, dẫn đầu là một lão già có tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong. Lão đang nhìn cái tiệm tạp hóa với ánh mắt tham lam tột độ.
“Đây chính là nơi có thần vật có thể hồi sinh nguyên thần sao? Hừ, một tiệm gỗ rách nát giữa Vực Thẳm, chắc chắn là ảo ảnh ma đạo!” Lão già quát lớn, tay vung một thanh bảo kiếm phát ra ánh sáng chói mắt.
Liễu Y Y đứng ngay ngưỡng cửa, bóng dáng cô cao gầy, cô độc nhưng đầy uy nghiêm. Cô lạnh lùng quét mắt nhìn đám người trước mặt: “Chủ tiệm đang ngủ, cấm ồn ào. Để lại nhẫn trữ vật và tất cả linh thạch, sau đó cút ngay lập tức. Nếu không, các ngươi sẽ trở thành phân bón cho vườn rau sau nhà.”
“Láo xược! Một con nhóc miệng còn hôi sữa mà dám nói chuyện với trưởng lão Thiên Hà Tông như thế sao?” Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng sau lão già lao lên, linh kiếm trong tay phóng ra một đạo kiếm khí sắc bén.
Liễu Y Y không thèm tránh né. Cô chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ lên, hư không trước mặt bỗng nhiên đóng băng lại. Đạo kiếm khí kia giống như một con cá mắc kẹt trong tảng băng vĩnh cửu, đứng sững lại giữa không trung rồi vỡ vụn thành những hạt tinh thể lấp lánh.
“Cái gì?!” Đám tu sĩ kinh hãi lùi lại.
Liễu Y Y nhàn nhạt nói: “Thời gian trả tiền bảo hộ đã qua. Giờ đây, phí làm phiền là gấp đôi.”
Cô phất tay một cái, một cơn lốc tuyết màu đen bao phủ lấy đám tu sĩ. Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên, nhưng không một âm thanh nào lọt được vào bên trong cửa tiệm. Hệ thống cách âm của Diệp Phi vẫn hoạt động hoàn hảo.
Chỉ trong nháy mắt, đám tu sĩ ngạo mạn kia đã bị lột sạch sành sanh, chỉ còn lại bộ đồ lót rách rưới. Bọn họ kinh hoàng nhận ra linh lực của mình đã bị một loại quy tắc vô hình phong tỏa hoàn toàn. Liễu Y Y nhặt lấy mấy cái nhẫn trữ vật, sắc mặt không chút thay đổi, điềm tĩnh quay vào trong.
“Xong rồi à?” Diệp Phi nửa tỉnh nửa mê hỏi.
“Dạ xong rồi. Thu hoạch được mười hai cái nhẫn trữ vật, một nghìn viên linh thạch thượng phẩm, và một ít dược liệu thông thường.” Liễu Y Y báo cáo.
“Ừm, đưa vào kho đi. Để dành mai mốt hệ thống mở rộng Chợ Đen Vị Diện thì bán lấy vốn.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi đột nhiên anh vươn vai, mở mắt nhìn Liễu Y Y. “Cô có bị thương ở đâu không?”
Câu hỏi ngắn gọn của anh khiến sự cứng rắn mà Liễu Y Y vừa thể hiện trước đám người kia tan biến sạch sẽ. Cô khẽ lắc đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Y Y không sao. Những kẻ đó chưa đủ tư cách chạm vào vạt áo của tôi.”
Diệp Phi đứng dậy, đi đến trước mặt cô. Anh vươn tay ra, khiến Liễu Y Y giật mình đứng yên tại chỗ. Anh không làm gì cả, chỉ nhẹ nhàng phủi một bông tuyết còn sót lại trên vai áo cô.
“Tốt. Đừng có cố quá sức. Có Vượng Tài ở đây, cô chỉ cần lo việc tính tiền và pha trà là đủ rồi. Những việc bẩn thỉu cứ để con chó đó hoặc ta lo.”
Diệp Phi quay người đi về phía nhà bếp: “Hôm nay tâm trạng ta tốt, để ta làm món trứng ốp la kiểu hệ thống cho cô nếm thử. Cái này không có trên kệ hàng đâu nhé.”
Liễu Y Y đứng lặng người trong gian tiệm ngập tràn ánh nắng nhân tạo. Cô nhìn bóng lưng của Diệp Phi khuất sau cánh cửa bếp, hai tay đan chặt vào nhau.
Một vị thần vô địch sẵn sàng vào bếp nấu ăn cho một cô nhân viên chạy bàn… Có lẽ trên thế giới này, chỉ có Diệp Phi mới làm ra những chuyện vô lý như vậy. Nhưng cũng chính sự vô lý ấy đã trở thành lẽ sống của cô.
Y Y khẽ chạm vào vai áo nơi anh vừa chạm tới. Hơi ấm như vẫn còn đó. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà, mùi sương mù, và mùi hương của sự bình yên.
Tình cảm thầm kín này, cô sẽ cất giữ nó thật sâu. Cô không cần anh phải đáp lại, cũng không cần danh phận gì lớn lao. Chỉ cần mỗi ngày khi ánh đèn neon nhấp nháy bắt đầu một ngày mới, cô có thể mỉm cười và nói: “Chào buổi sáng, chủ tiệm.”
Đó đã là hạnh phúc lớn nhất của Thánh nữ Cửu Âm rồi.
Dưới sân tiệm, Vượng Tài cũng đã ngửi thấy mùi trứng rán. Nó vẫy đuôi điên cuồng, lưỡi thè ra, bộ dạng không còn chút khí thế Ma Long nào. Nó cũng như Liễu Y Y, đã hoàn toàn bị khuất phục bởi một kẻ tên là Diệp Phi – không phải bởi vũ lực, mà bởi sự ấm áp kỳ lạ trong lòng một vực thẳm chết chóc.
Vực Thẳm ngoài kia vẫn lạnh lẽo, những cuộc chiến giữa Tiên và Ma vẫn nổ ra từng giờ từng phút. Nhưng trong Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, trăng vẫn tan trong chén trà, và có một trái tim đang đập từng nhịp chân thành nhất dành cho một người chưa bao giờ coi mình là thần.
Mùi thơm của món trứng ốp la dần bay ra, hòa cùng tiếng thở dài lười biếng của Diệp Phi: “Chết tiệt, lại quên cho muối rồi… Y Y, đưa ta lọ muối nhanh lên!”
“Dạ, chủ tiệm! Tôi đến ngay!”
Tiếng đáp lời lanh lảnh, tràn đầy nhựa sống của cô gái trẻ vang vọng khắp gian tiệm nhỏ, khiến bóng tối của Vực Thẳm như cũng phải lùi xa thêm vài dặm.
**[Hết Chương 168]**