Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 172: Một trận chiến bằng… bàn cờ
Chương 172: Ván cờ xoay chuyển càn khôn
Trong Vực Thẳm Cấm Địa, khái niệm về thời gian vốn dĩ rất mơ hồ. Ánh sáng không đến từ mặt trời, mà là sự phản chiếu lập lòe từ những vết nứt không gian bị xé rách, tạo nên một thứ hoàng hôn vĩnh cửu màu tím thẫm.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế dựa bằng trúc ở hiên tiệm, đôi mắt lờ đờ nhìn làn sương mù đang cuồn cuộn bên ngoài hàng rào gỗ. Tiếng nước sôi ùng ục trên bếp lò nhỏ tỏa ra mùi hương trà xanh thanh khiết, một mùi hương vốn dĩ không nên tồn tại ở nơi nồng nặc mùi máu và ma sát này.
“Vượng Tài, đừng có gặm cái chân bàn nữa. Mi là Ma Long hay là giống chó cỏ thế hả?” Diệp Phi uể oải mắng một tiếng.
Con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục dưới chân anh hừ hừ vài tiếng trong cổ họng, cái đuôi ngoáy tít, bộ dạng cực kỳ nịnh bọt, hoàn toàn không có lấy một chút uy nghiêm của thực thể từng suýt chút nữa khiến thiên hạ diệt vong. Nó liếc nhìn đống xúc xích bò hệ thống đặt trên bàn gỗ, nước dãi chảy ròng ròng.
“Chủ nhân, trà đã pha xong.” Liễu Y Y nhẹ nhàng tiến đến, đôi bàn tay ngọc ngà rót nước vào chén sứ trắng. Bộ sườn xám cách tân tôn lên đường cong mềm mại của nàng, nhưng đôi mắt nàng lại tràn đầy vẻ lo âu khi nhìn về phía khoảng không tối tăm trước mặt.
Nàng có thể cảm nhận được. Một áp lực khủng khiếp, như hàng vạn ngọn núi đang treo ngược trên đỉnh đầu, đang từ từ ép sát vào tiệm tạp hóa.
Đêm qua, Diệp Phi đã “gọt” đi một phần thân thể của Cổ Thần thức tỉnh. Nhưng tàn niệm của một vị thần từ kỷ nguyên trước không dễ dàng biến mất như thế. Nó giống như một vết thương mưng mủ của thế giới, tuy đã bị cắt bỏ phần thối rữa, nhưng cái gốc rễ của sự oán hận vẫn còn đó.
“Gào…!!!”
Một tiếng gầm không phát ra âm thanh, mà chấn động trực tiếp vào linh hồn, khiến sương mù đen phía trước bị xé toạc. Một thực thể cao tới hàng trăm trượng, hư ảo như khói nhưng lại tỏa ra khí tức hủy diệt, từ từ hiện hình. Đó là tàn niệm của Cổ Thần. Hắn không có gương mặt rõ rệt, chỉ có hai đốm lửa đỏ ngầu như hai vầng trăng máu đang nhìn chằm chằm vào cái tiệm nhỏ bé.
Sức mạnh ấy khiến không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu vặn xoẹo. Hàng rào gỗ phát ra tiếng kêu “rắc rắc” khô khốc. Liễu Y Y tái mặt, bàn tay cầm ấm trà khẽ run rẩy. Nếu không nhờ “Lĩnh vực tuyệt đối” của tiệm, chỉ riêng một ánh mắt này thôi cũng đủ khiến một vị Hóa Thần đại năng tan thành mây khói.
Diệp Phi khẽ nhướn mày, đặt chén trà xuống, thở dài một hơi đầy phiền muộn: “Mới sáng ngày ra… Ngươi không ngủ, nhưng người khác cũng cần ngủ chứ? Đã bảo là cái đống thịt của ngươi ta dùng làm phân bón rồi, không trả lại được đâu.”
Thực thể khổng lồ kia rít lên, những cánh tay hư ảo vươn ra, dường như muốn bóp nát cả vùng không gian này. Một ý chí cổ xưa tràn ngập sự phẫn nộ truyền vào não hải của Diệp Phi:
*”Kẻ phàm trần… dám nhục mạ Thần linh… Ngươi phải… trả giá bằng linh hồn vĩnh cửu…”*
Diệp Phi đứng dậy, phủi phủi chiếc tạp dề màu xám tro, khuôn mặt vẫn bộ dạng thiếu ngủ ấy. Anh nhìn về phía tàn niệm Cổ Thần, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng. Hệ thống vừa mới nhắc nhở anh rằng doanh thu tháng này vẫn còn thiếu một khoản lớn điểm tích lũy để nâng cấp kho hàng.
“Trả giá? Được thôi. Nhưng đánh nhau thì mệt lắm, lại còn bẩn hết sân của ta.” Diệp Phi vẫy tay một cái, một bộ bàn cờ bằng đá đen bóng bẩy cùng hai hũ quân cờ hiện ra trên chiếc bàn đá giữa sân vườn.
“Thần đúng không? Có gan thì làm một ván không? Nếu ngươi thắng, ta tự nguyện dâng ra tiệm tạp hóa này cho ngươi, thuận tiện tặng thêm một thùng mì tôm hảo hạng. Còn nếu ngươi thua…” Đôi mắt lờ đờ của Diệp Phi chợt lóe lên một tia sáng thực dụng: “Ngươi phải bỏ ra mười vạn năm thọ nguyên tích lũy trong tàn niệm để mua bộ bàn cờ này. Giá gốc mười một vạn, ta giảm giá cho ngươi đấy.”
Vượng Tài nghe thấy thế, đôi mắt chó cũng sáng lên. Chủ nhân lại bắt đầu bài “chặt chém” khách hàng rồi.
Thực thể Cổ Thần khựng lại. Hắn tồn tại qua vạn cổ, từng chứng kiến vô số cuộc chiến kinh thiên động địa, nhưng chưa từng thấy kẻ nào đứng trước cái chết mà lại đề nghị… đánh cờ vây để bán hàng.
Sự kiêu ngạo của một vị thần khiến hắn không thể từ chối lời thách thức của một sinh linh “thanh tú” nhưng yếu ớt trong mắt hắn. Luồng sương đen co rút lại, ngưng tụ thành một nam nhân cao lớn, mặc chiến giáp rách nát, gương mặt mờ ảo nhưng đôi mắt sắc lạnh như kiếm đạo xuyên qua thời gian. Hắn chậm rãi bước vào trong vườn, ngồi xuống đối diện với Diệp Phi.
Liễu Y Y nín thở. Nàng nhìn thấy quân cờ trong hũ đá. Quân cờ trắng của Diệp Phi tỏa ra ánh sáng ôn hòa như ngọc, trong khi quân cờ đen trong tay Cổ Thần lại như những lỗ đen nhỏ, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
“Khách hàng là thượng đế, mời ngươi đi trước.” Diệp Phi đưa tay ra hiệu, bộ dạng vô cùng hiếu khách.
Cổ Thần lạnh lùng hừ một tiếng, ngón tay dài hẹp gắp một quân đen, hạ xuống trung tâm bàn cờ.
*Oanh!*
Một tiếng nổ vang dội trong thức hải. Liễu Y Y lảo đảo lùi lại, nàng thấy trên bàn cờ không phải là một quân cờ, mà là một ngôi sao tử vong vừa rụng xuống. Một luồng sát phạt chi khí kinh hoàng lan tỏa, hình thành một vùng đầm lầy chết chóc, muốn nuốt chửng mọi sự sống.
Đây không phải là đánh cờ đơn thuần. Đây là cuộc chiến quy luật!
Diệp Phi không hề biến sắc. Anh cầm một quân trắng, thản nhiên hạ xuống một vị trí bên cạnh.
“Rắc!”
Luồng sát khí kinh hoàng kia chạm vào quân trắng, bỗng nhiên tan biến như tuyết gặp nắng gắt. Quân cờ của Diệp Phi giống như một hòn đảo nhỏ bình yên giữa đại dương bão tố, khiến cho sự hung hiểm của Cổ Thần trở nên vô dụng.
“Đừng nóng nảy thế. Đánh cờ là để tu tâm, ngươi sát khí nặng quá, bảo sao lại bị người ta gọt sạch thịt.” Diệp Phi lẩm bẩm, tiện tay nhấp một ngụm trà.
Cổ Thần phẫn nộ, quân cờ đen tiếp theo hạ xuống dồn dập. Mỗi một nước cờ của hắn đều mang theo ý chí của thiên địa vạn vật từ thời viễn cổ: “Huyết Ma Câu Diệt”, “Vạn Linh Đồ Sát”, “Thiên Đạo Băng Ngôn”. Bàn cờ lúc này như trở thành một chiến trường hoang tàn, nơi những thần ma đang gào thét, những vương triều đang sụp đổ.
Những quân đen như những đạo quân hung hãn, bao vây tứ phía, hòng bóp chết chút ánh sáng nhỏ nhoi của quân trắng.
Trái ngược với sự hung hãn ấy, nước cờ của Diệp Phi cực kỳ tùy ý, thậm chí có vài nước trông chẳng có vẻ gì là logic. Anh vừa đánh vừa ngáp, thi thoảng lại cúi xuống vuốt ve đầu Vượng Tài.
“Ngươi… đang đùa giỡn ta?” Cổ Thần lần đầu tiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn như hai miếng kim loại han gỉ cọ vào nhau.
“Ta đang bán hàng cho ngươi đấy chứ.” Diệp Phi cười hì hì, quân trắng tiếp theo hạ xuống ngay chính diện “con rồng” đang uốn lượn của quân đen.
*Vù vù…*
Một luồng gió mát lành thổi qua sân tiệm. Ngay lập tức, thế cờ đại sát của Cổ Thần bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Những quân trắng rời rạc, không có quy luật của Diệp Phi bỗng dưng liên kết lại với nhau thành một tấm lưới vô hình, ôm trọn lấy sự hung ác của quân đen vào lòng.
Nó giống như dòng nước bao bọc lấy ngọn lửa, không cần đấu chọi gay gắt, chỉ cần âm thầm hóa giải.
Cổ Thần run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào bàn cờ, mồ hôi lạnh (nếu thần linh có mồ hôi) bắt đầu chảy ròng ròng trên lớp sương mù. Hắn nhận ra, đạo pháp của hắn là hủy diệt, là quy luật của cái chết. Nhưng đạo pháp của thanh niên trước mặt này… là cái gì?
Không có uy áp, không có linh lực, không có sát niệm.
Nó giống như chính cuộc sống bình dị của tiệm tạp hóa này. Một sự tồn tại lười biếng, ung dung, nhưng lại bao trùm lên mọi quy luật của thế gian. Thiên đạo muốn hắn chết, hắn không chết. Vực thẳm muốn nuốt chửng hắn, hắn dùng vực thẳm trồng rau.
Ván cờ kéo dài đến tận trưa. Sương mù ngoài tiệm bắt đầu tản ra, nhường chỗ cho ánh sáng nhân tạo rực rỡ từ bảng hiệu đèn neon của cửa hàng chiếu xuống sân.
Diệp Phi cầm quân trắng cuối cùng, nhẹ nhàng đặt xuống một góc chết của bàn cờ.
*Cộc.*
Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng trong tai Cổ Thần lại giống như tiếng sấm nổ vang trời. Toàn bộ thế cờ của hắn đổ sụp. Quân đen bị quân trắng bao vây hoàn toàn, không còn lấy một hơi thở.
“Ngươi thua rồi.” Diệp Phi tựa lưng vào ghế, cười tủm tỉm: “Mười vạn năm thọ nguyên. Không bớt thêm một đồng nào nữa đâu nhé.”
Thực thể Cổ Thần ngồi ngây người. Hắn nhìn bàn cờ, rồi nhìn đôi mắt lờ đờ của Diệp Phi. Hắn từng là bá chủ một thời, từng chống lại cả Thiên Đạo, nhưng hôm nay, hắn lại thua một ván cờ trước một chủ tiệm tạp hóa.
Mà cay đắng nhất là, hắn nhận ra mình thua không phải vì đối phương quá mạnh, mà vì đối phương quá… dửng dưng. Một người không coi thiên hạ vào mắt, không coi cái chết là mối đe dọa, thì không có cách nào đánh bại được.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bóng dáng vốn khổng lồ nay bỗng trở nên nhỏ bé và cô độc. Hắn phất tay một cái, một luồng ánh sáng màu xám tro, đậm đặc sức mạnh sinh mệnh nguyên thủy, từ từ bay vào trong hũ đựng linh thạch trên bàn của Diệp Phi. Đó là tinh hoa thọ nguyên mà hắn đã tích lũy qua hằng sa số kiếp.
“Bộ bàn cờ này… là của ta.” Cổ Thần khàn giọng nói, rồi đưa tay ôm lấy bộ bàn đá đen.
“Của ngươi hết. Thuận tiện tặng ngươi thêm một cái túi xách để đựng cho dễ, coi như khuyến mãi cho khách hàng VIP lần đầu mua sắm.” Diệp Phi hào phóng lấy ra một cái túi nilon đỏ lói (loại hay dùng ở chợ) đưa cho vị Thần vĩ đại.
Liễu Y Y đứng bên cạnh thiếu chút nữa thì ngã ngửa. Một vị Cổ Thần uy chấn vạn cổ, lúc này lại lủi thủi ôm bộ bàn đá, bỏ vào cái túi nilon đỏ, rồi lặng lẽ bước ra ngoài sương mù. Hình bóng ấy trông vừa buồn cười, vừa thảm hại, lại vừa có chút gì đó thoát tục.
“Chủ nhân, người vừa… bán một món đồ cho Cổ Thần sao?” Nàng vẫn chưa tin vào mắt mình.
“Đúng vậy. Doanh số hôm nay khá quá.” Diệp Phi vui vẻ nhìn vào số điểm hệ thống vừa nhảy vọt trên bảng điều khiển ảo trước mắt. “Cái bộ cờ ấy thực chất là để trấn áp tâm ma. Hắn cầm về mà nghiên cứu, có khi sau này lại trở thành cao thủ cờ vây đấy.”
Anh đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc.
“Trời cũng trưa rồi, Y Y, nấu mì tôm đi. Nhớ cho thêm hai quả trứng nhé, hôm nay chúng ta có tiền rồi.”
Nói xong, Diệp Phi lại nằm vật xuống chiếc ghế tựa, nhắm mắt chuẩn bị cho giấc ngủ trưa quan trọng nhất trong ngày.
Vượng Tài thấy vậy liền lủi vào chân chủ nhân, cuộn tròn lại thành một cục đen xì. Sương mù bên ngoài Vực Thẳm lại ùa vào, che khuất bóng dáng người đàn ông mang bộ chiến giáp rách nát đang ngồi bệt dưới một tảng đá cách đó mười dặm, loay hoay bày bàn cờ ra tự mình đánh với mình.
Giữa Vực Thẳm Cấm Địa chết chóc, ánh đèn neon của tiệm tạp hóa Diệp Phi vẫn nhấp nháy bền bỉ. Mọi sự diệt thế, mọi quy luật khắc nghiệt, hình như đều phải dừng bước trước ngưỡng cửa gỗ đơn sơ ấy.
Bởi vì ở đó, có một chủ tiệm lười biếng luôn sẵn sàng bán cho bạn bất cứ thứ gì, miễn là bạn có đủ cái giá để trả – kể cả khi bạn là Thần.
—
**Hết chương 172.**