Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 173: Cổ Thần bị nghiện cờ và quên mất việc phá hoại.
Sương mù xám xịt bao phủ Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay có chút khác lạ. Thay vì tiếng gào rú xé tâm can của những tà linh ẩn mình trong bóng tối, nơi đây lại vang lên những tiếng “cộp… cộp…” đều đặn, khô khốc nhưng đầy uy lực.
Cách cửa tiệm tạp hóa khoảng mười dặm, trên một mỏm đá lởm chởm trông như chiếc răng nanh của quái thú cổ đại, một thực thể vĩ đại đang ngồi xếp bằng. Hoang Sát — vị Cổ Thần vừa thức tỉnh sau giấc ngủ vĩnh hằng, kẻ vốn mang sứ mệnh san phẳng thế giới này để lập lại trật tự hỗn mang — lúc này lại đang mang một dáng vẻ cực kỳ mâu thuẫn.
Chiếc chiến giáp rách nát trên người ông ta vẫn tỏa ra sát khí nồng nặc khiến không gian xung quanh vặn vẹo, nhưng trong tay ông ta lại là một cái túi nilon màu đỏ lói, bên trong đựng bộ bàn cờ đá đen mà Diệp Phi vừa “hào phóng” bán (và khuyến mãi thêm cái túi).
“Nước này… không đúng.”
Hoang Sát lẩm bẩm, thanh âm như sấm rền từ dưới chín tầng địa ngục vọng lên. Đôi mắt vốn dĩ chỉ có sự hủy diệt nay lại trợn trừng, chăm chú nhìn vào bàn cờ đặt trên tảng đá.
Ông ta đang tự đánh với chính mình. Mỗi lần đặt một quân cờ xuống, một luồng sóng xung kích vô hình lại lan ra, khiến sương mù trong vòng bán kính vài dặm bị quét sạch sành sanh. Những con quái vật cấp thấp ở Ngoại Vi Vực Thẳm vốn đang định mò mẫm đi tìm mồi, chỉ cần nghe thấy tiếng quân cờ chạm vào mặt bàn đá là lập tức nổ tung thành một làn khói máu, ngay cả cơ hội gào thét cũng không có.
Cổ Thần đang gặp rắc rối. Một quân trắng chặn đường, một quân đen bao vây. Bố cục của ván cờ này, do hệ thống của Diệp Phi tạo ra, vốn dĩ không phải là cờ vây thông thường, mà là một trận pháp quy tắc thu nhỏ. Mỗi nước cờ là một diễn hóa của thiên đạo.
“Chủ tiệm kia nói… đây là đạo? Ta diệt đạo cả đời, chẳng lẽ lại không thắng nổi một ván cờ?” Hoang Sát vò đầu bứt tai. Mái tóc trắng xóa bù xù của ông ta dựng đứng cả lên.
Đúng lúc này, từ phía xa, một đám tu sĩ đang run rẩy bò tiến vào. Đây là một nhóm thợ săn Vực Thẳm liều mạng, cầm đầu là một gã tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Họ thấy sương mù tản đi, tưởng rằng có dị bảo xuất thế nên mới đánh bạo mò vào.
Khi nhìn thấy bóng lưng to lớn của Hoang Sát và cái túi nilon đỏ lù lù bên cạnh, gã tu sĩ Nguyên Anh rùng mình, quỳ sụp xuống: “Tiền… tiền bối! Vãn bối vô tình mạo phạm, xin ngài tha mạng!”
Hoang Sát không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào quân cờ đen trong tay, hờ hững nói: “Ngươi, lại đây.”
Gã tu sĩ mặt cắt không còn giọt máu, lết từng bước tới gần: “Dạ… tiền bối sai bảo gì ạ?”
“Nhìn ván cờ này.” Hoang Sát chỉ vào một góc bàn cờ đang bị vây khốn. “Bên đen nên đi nước nào để phá thế rồng cuộn?”
Gã tu sĩ nhìn xuống bàn cờ, đầu óc bỗng chốc quay cuồng. Với tu vi Nguyên Anh, hắn vừa nhìn vào các quân cờ đã thấy hàng vạn tinh cầu đang sụp đổ, thời gian như ngừng trôi. “Phụt!” một tiếng, hắn phun ra một ngụm máu lớn, thần hồn suýt chút nữa tán loạn.
“Rác rưởi.” Hoang Sát hừ lạnh một tiếng, vung tay nhẹ như đuổi ruồi.
Một luồng kình phong quét qua, đám tu sĩ kia chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy mình đang bay giữa không trung, bị ném bay xa hàng trăm dặm, rớt thẳng ra ngoài bìa Vực Thẳm. May mắn là Hoang Sát đang mải suy nghĩ nước cờ, nên cái bạt tai này không chứa sát ý, nếu không bọn họ đã sớm hóa thành cát bụi.
Sự xao nhãng này khiến Hoang Sát càng thêm bực bội. Ông ta nhìn lại ván cờ, cảm thấy những quân cờ như đang cười nhạo sự ngu muội của mình. Cơn giận của một Cổ Thần đủ để khiến núi sông đảo lộn, nhưng mỗi khi ông ta định bóp nát bàn cờ để trút giận, trong đầu lại hiện lên gương mặt lờ đờ thiếu ngủ của Diệp Phi cùng câu nói: *”Đồ đã mua, hỏng không bảo hành.”*
Hoang Sát hít một hơi sâu, nén xuống ý định phá hoại. Ông ta đứng dậy, khoác cái túi nilon lên vai, chiến bào rách nát bay phần phật, hiên ngang bước về phía tiệm tạp hóa.
—
Bên trong tiệm tạp hóa Diệp Phi.
Mùi thơm ngào ngạt của mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất” đang tràn ngập không gian. Diệp Phi đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên tay cầm đôi đũa tre, xì xụp húp nước mì.
Liễu Y Y vừa lau xong kệ hàng chứa “Giấy vệ sinh Linh văn”, nhìn thấy dáng vẻ của chủ nhân mình, nàng không khỏi thở dài một tiếng: “Chủ thượng, người đường đường là chủ của Cấm Địa, ít nhất cũng nên giữ chút phong thái chứ? Ăn mì tôm mà cũng húp kêu to như vậy…”
Diệp Phi buông đũa, thõa mãn ợ một cái, đôi mắt lờ đờ hiện lên chút ý cười: “Phong thái có ăn được không? Ở cái nơi chim không thèm ị này, có bát mì nóng với hai quả trứng là đỉnh cao của đời người rồi. Y Y à, cô còn trẻ, chưa hiểu được giá trị của việc nằm ườn ra mà vẫn có cái vào bụng đâu.”
Vượng Tài dưới chân Diệp Phi gâu lên một tiếng tán đồng, cái đuôi ngoáy tít vì nó vừa được chia cho một miếng xúc xích bò cao cấp.
*Leng keng.*
Tiếng chuông gió treo trước cửa vang lên khô khốc. Một áp lực nặng nề đến nghẹt thở đột nhiên ập vào tiệm, khiến Liễu Y Y lùi lại một bước, tay vô thức chạm vào chuôi kiếm treo ở thắt lưng.
Hoang Sát lù lù bước vào, cái thân hình cao lớn khiến cửa tiệm vốn không quá rộng rãi trở nên chật chội. Trên vai ông ta, cái túi nilon màu đỏ vẫn vô cùng nổi bật, che khuất một phần bộ giáp vai điêu khắc đầu rồng.
“Chủ tiệm, ván cờ này… có độc!” Hoang Sát đập mạnh bộ bàn cờ lên quầy thu ngân, mặt hằm hằm.
Diệp Phi không ngẩng đầu lên, thong thả lấy khăn giấy lau miệng rồi mới lười biếng nhìn sang: “Độc ở đâu? Ta thấy quân trắng của ngươi bị vây, là do ngươi đi sai thôi.”
“Ta đã thử tám ngàn biến hóa trong đầu, nước nào cũng là đường chết!” Hoang Sát gầm lên. “Ngươi có phải cố ý bán cho ta một bàn cờ chết để chế nhạo ta không?”
Diệp Phi thở dài, lấy trong túi tạp dề ra một cái điều khiển nhỏ, bấm một cái. Ánh sáng neon trong tiệm đột nhiên đổi sang màu vàng dịu mắt. Anh chống cằm nhìn vị khách khổng lồ: “Mua đồ không biết dùng thì phải hỏi, đừng có động một chút là gào thét. Ngươi nhìn kỹ lại đi, chỗ này là điểm chết, hay là điểm sống trong tử lộ?”
Diệp Phi đưa ngón tay trỏ, gõ nhẹ lên một vị trí trống trên bàn đá. Một đốm sáng nhỏ hiện lên, nối liền những quân cờ rời rạc lại thành một thế trận giống như rồng bay lên trời, trực tiếp phá tan vòng vây của quân trắng.
Đồng tử của Hoang Sát co rụt lại. Ông ta đứng sững như trời trồng, thần thức điên cuồng diễn luyện theo nước cờ mà Diệp Phi vừa chỉ.
Trong khoảnh khắc đó, xung quanh Hoang Sát bỗng xuất hiện những mảnh vỡ quy tắc hư ảo. Ông ta không còn thấy mình đang ở trong tiệm tạp hóa, mà như đang đứng giữa tinh không, tận mắt chứng kiến sự sinh thành và diệt vong của các thiên hà.
“Thì ra là thế… thì ra là thế…”
Hoang Sát lẩm bẩm, khí thế hung hãn trên người vậy mà tan biến đi phân nửa, thay vào đó là một sự trầm lắng kỳ dị.
Diệp Phi ngáp một cái: “Nhìn ra chưa? Thắng thua là chuyện nhỏ, ngộ đạo mới là chuyện lớn. Ngươi vốn là Cổ Thần, tinh thông sát phạt nhưng lại thiếu đi ‘biến số’. Bàn cờ này chính là bán cho ngươi biến số đó.”
Hoang Sát thu lại ván cờ vào túi nilon một cách cẩn thận như bảo bối. Ánh mắt ông ta nhìn Diệp Phi đã bớt đi vẻ ngang ngược, thêm vào vài phần kiêng dè và tò mò: “Ngươi rốt cuộc là ai? Một người bình thường không thể nhìn thấu đạo của ta dễ dàng như vậy.”
“Ta đã nói rồi, ta chỉ là một chủ tiệm nghèo khổ bị hệ thống ép mở cửa hàng ở đây thôi.” Diệp Phi vươn vai. “Mà này, ngồi suy nghĩ cả buổi sáng, chắc là đói rồi chứ? Muốn làm một bát mì tôm không? Khuyến mãi thêm nước khoáng, tổng cộng chỉ mất ba tháng thọ nguyên thôi.”
Hoang Sát nhìn bát mì tôm vẫn còn bốc khói của Diệp Phi, mùi vị nồng đậm mà ông ta chưa từng được nếm trải trong suốt hàng triệu năm qua khiến khoang miệng vốn dĩ khô khốc của Cổ Thần đột nhiên tiết ra nước bọt.
“Thọ nguyên là thứ rẻ mạt nhất đối với ta.” Hoang Sát hào sảng vứt vào hũ thu ngân một viên đá tỏa ra huyết quang. “Lấy cho ta… cái mà ngươi gọi là mì tôm. Loại có nhiều ‘biến số’ nhất ấy.”
Liễu Y Y nhìn vị khách VIP này, khóe miệng khẽ giật giật. Một vị thần diệt thế, giờ đây lại đang đứng chờ mua mì tôm vì bị nghiện cờ vây. Nàng quay sang nhìn chủ nhân của mình, chỉ thấy Diệp Phi đang mỉm cười đắc ý — nụ cười của một kẻ vừa lừa được một món hời lớn.
“Có ngay! Y Y, pha mì cho khách. Nhớ là mì tôm này phải cho cay nồng vào, khách hàng này… khẩu vị nặng.”
Bên ngoài Vực Thẳm, các đại tông môn đang hối hả tập hợp quân đội, chuẩn bị đối phó với thảm họa Cổ Thần thức tỉnh. Họ đâu biết rằng, vị Cổ Thần mà họ run sợ lúc này đang ngồi bệt trên sàn tiệm tạp hóa, một tay cầm đôi đũa nỉa vụng về, một tay cầm quân cờ đen, vừa xì xụp ăn mì cay đến đỏ cả mặt, vừa say sưa nghiên cứu cuốn sách “Cờ vây nhập môn” mà Diệp Phi vừa bán kèm với giá “hữu nghị”.
Thiên đạo của thế giới này có lẽ đang khóc thét, nhưng trong tiệm tạp hóa Diệp Phi, sự yên bình lại vừa bắt đầu một chương mới.
—
**Hết chương 173.**