Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 176: Diệp Phi dùng các món hàng để xây dựng quy luật mới.
**CHƯƠNG 176: CẢI HOÁN THIÊN ĐỊA, HÓA VẬT THÀNH QUY LUẬT**
Ánh rạng đông của kỷ nguyên mới xuyên qua màn sương mù mỏng tang, rủ xuống mái hiên gỗ của tiệm tạp hóa. Không còn tiếng chuông cảnh báo của Hệ thống, không còn những nhiệm vụ ép buộc tính mạng, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng nước chảy róc rách từ khe đá sau vườn.
Diệp Phi ngồi trên ghế nan, tay cầm một ấm trà đã nguội. Đôi mắt anh vẫn vẻ lờ đờ thiếu ngủ, nhưng nếu nhìn kỹ, bên trong con ngươi ấy không còn là những sợi tơ máu của sự mệt mỏi, mà là cả một bầu trời tinh tú đang vận hành.
“Chủ tiệm, thế giới này… hình như đang khóc.”
Liễu Y Y đứng bên cạnh, thanh kiếm Cửu Âm của nàng cắm hờ xuống đất. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng. Thiên Đạo cũ đã biến mất, Thiên Đạo mới – tiểu hài tử mang tên Tiểu Đạo – vẫn còn quá non nớt. Thế giới hiện tại giống như một tòa lầu đại hạ vừa được dựng xong khung, nhưng bên trong chẳng có nội thất, không có quy luật, không có sự ràng buộc giữa sống và chết, giữa thiện và ác.
Những tu sĩ phía xa đang lơ lửng giữa không trung, họ phát hiện mình không còn bị trọng lực kìm kẹp, nhưng đồng thời linh lực trong cơ thể cũng đang tiêu tán một cách vô định vào hư không. Nếu không có quy luật, tất cả sẽ sớm tan thành bụi phấn.
Diệp Phi thở dài, đặt tách trà xuống bàn: “Rắc rối thật đấy. Đã bảo là nghỉ hưu rồi mà vẫn không yên. Tiểu Đạo, lại đây.”
Cậu bé Tiểu Đạo, thực thể đại diện cho ý chí thế giới mới, lạch bạch chạy lại. Gương mặt nó trắng trẻo, ngây thơ, nhìn Diệp Phi với vẻ khát cầu: “Đại ca, con không biết phải làm sao cả. Thế giới rộng quá, con không giữ được chúng.”
Diệp Phi xoa đầu nó, rồi đứng dậy, đi vào trong cửa hàng. Hàng hóa trên kệ sau khi Hệ thống rời đi đã không còn mang theo hào quang thần bí, nhưng với Diệp Phi – kẻ đã thấu hiểu bản chất của vạn vật – chúng mới chính là những “mảnh ghép” hoàn hảo nhất để định hình lại vũ trụ.
Anh cầm lên một chai **Nước Mắm “Cổ Pháp Truyền Kỳ”**.
Diệp Phi bước ra sân, nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút bên dưới. Anh khẽ nghiêng chai, từng giọt nước mắm sẫm màu, đậm đặc rơi xuống.
“Thế gian cần có hương vị, cần có sự mặn mòi của nước mắt và mồ hôi. Đây sẽ là huyết mạch của đất, là vị đắng của gian khổ và vị mặn của biển cả.”
*Uỳnh!*
Một tiếng sấm không vang lên từ trời cao mà phát ra từ lòng đất. Khi những giọt nước mắm chạm vào đáy vực, chúng không tan biến mà hóa thành những dòng sông ngầm đỏ thẫm linh khí, tuôn chảy khắp đại lục. Những ngọn núi bắt đầu mọc lên, mang theo độ cứng cáp và hình hài vững chãi. Đất đai từ sự tơi xốp vô định bắt đầu kết dính lại, mang theo “vị” của sự sống.
Lão Kiếm Quỷ đứng gần đó, kinh hãi nhìn thấy những dòng sông ấy chảy qua đến đâu, không gian rách nát liền được hàn gắn đến đó. Ông thốt lên: “Sự mặn mòi làm gốc rễ cho vạn vật tồn tại? Đây là Quy luật của Sự Kiên Định!”
Diệp Phi không dừng lại. Anh quay vào lấy một cuộn **Giấy Vệ Sinh “Linh Văn”**.
Anh tung cuộn giấy lên trời. Nó không rơi xuống mà bung ra, kéo dài hàng vạn dặm, trắng muốt như dải ngân hà vắt ngang qua bầu trời.
“Thế giới này quá lộn xộn, cần có biên giới giữa các không gian. Giấy này dùng để lau đi những vết nhơ của quá khứ, và cũng để viết nên những trang sử mới.”
Anh dùng ngón tay chỉ lên không trung, cuộn giấy vệ sinh vỡ tan thành hàng triệu mảnh nhỏ, hóa thành những tầng mây và các rào dậu không gian. Trọng lực đột ngột trở lại. Các tu sĩ đang lơ lửng lập tức cảm thấy chân mình chạm đất. Thời gian – vốn đang hỗn loạn – bắt đầu chảy theo một nhịp điệu đều đặn.
Từng mảnh “giấy” thấm sâu vào hư không, tạo thành những tấm bình phong bảo vệ thế giới khỏi hư vô bên ngoài. Đây chính là Quy luật Không Gian và Thời Gian.
“Vượng Tài, lại đây giúp một tay!” Diệp Phi gọi lớn.
Con chó đen nhỏ đang gặm một khúc xương, nghe gọi liền biến hình. Trong nháy mắt, một con Ma Long khổng lồ che khuất cả bầu trời hiện ra, uy áp khiến vạn vật run rẩy.
“Sủa một tiếng thật to hướng về phía Tây cho ta.” Diệp Phi ra lệnh.
Vượng Tài há miệng, một tiếng rống chấn động lôi đình vang dội. Diệp Phi ngay lúc đó ném một gói **Snack Khoai Tây “Vị Cay Cấp Độ Diệt Thế”** vào miệng nó.
Lửa! Một luồng hỏa diễm màu đỏ cam nóng rực phun ra từ miệng Ma Long, không thiêu cháy mặt đất mà bay thẳng lên thiên không, tụ lại thành một khối cầu rực rỡ.
“Thế gian cần ánh sáng và hơi ấm, nhưng cũng cần sự trừng phạt của hỏa ngục đối với kẻ thủ ác. Ta lấy vị cay này hóa làm Thái Dương, lấy sự nóng bỏng này định ra hình phạt Thiên Kiếp.”
Mặt trời mới ra đời, không phải từ tinh hoa tiên khí mà từ… vị cay nồng của khoai tây chiên. Nhưng sức mạnh của nó là thật. Những kẻ có tâm niệm xấu xa trong sát na đó cảm thấy linh hồn đau đớn như bị thiêu đốt, trong khi những mầm non thực vật lại vươn mình mạnh mẽ dưới ánh nắng ấy.
Liễu Y Y nhìn khung cảnh đó mà ngẩn ngơ. Nàng thấy Diệp Phi lấy ra một hũ **Đường Cát trắng**, rắc xuống đại địa hóa thành tuyết trắng và những cánh đồng hoa thơm ngát (Quy luật Nhân Ái). Anh lấy ra một chai **Giấm Chanh**, đổ vào các ao hồ để hóa thành quy luật Đào Thải và Sự Thật (Sự chua chát giúp người ta tỉnh ngộ).
Cuối cùng, Diệp Phi lấy ra vật phẩm quý giá nhất mà anh từng giữ lại: một bát **Mì Tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”** vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Đây là món đồ duy nhất anh không ném đi hay vẩy xuống. Anh bưng bát mì đến trước mặt Tiểu Đạo, bảo: “Ăn đi.”
Tiểu Đạo run rẩy cầm lấy, ăn một miếng lớn. Sức mạnh vạn cổ tích tụ trong bát mì tràn vào cơ thể đứa trẻ. Đôi mắt Tiểu Đạo từ vô hồn chuyển sang thông tuệ, thấu triệt. Sợi mì đại diện cho Nhân Quả – dai dẳng và không bao giờ đứt đoạn. Nước dùng đại diện cho Luân Hồi – nồng nàn và bao trùm tất cả.
Tiểu Đạo thở ra một hơi, cơ thể nhỏ bé bắt đầu toả ra hào quang vàng kim, bay vút lên đỉnh cao nhất của chín tầng trời, hòa mình vào không gian.
*Oanh!*
Toàn bộ thế giới rung chuyển một lần nữa, nhưng lần này là sự rung chuyển của sự ổn định. Quy luật đã hình thành. Sự sống đã có trật tự. Một hệ thống vận hành tự nhiên, không cần Hệ thống của Diệp Phi điều khiển, bắt đầu tự quay vòng.
Diệp Phi đứng trước cửa tiệm, phủi phủi đôi bàn tay còn dính chút bột mì. Anh nhìn quanh, vườn rau sau nhà đã xanh mướt, những cây tiên dược vạn năm (thực chất là hành lá và tỏi của anh) đang tỏa hương thơm ngát.
Lão Kiếm Quỷ quỳ một gối xuống, thanh kiếm gỉ sét của ông giờ đây phát ra ánh sáng trong trẻo của đạo pháp: “Lấy tạp hóa định thiên hạ, lấy thực phẩm lập quy nguyên… Tiệm trưởng, ngài thực sự là đấng tạo hóa vĩ đại nhất.”
“Thôi đi lão già,” Diệp Phi ngáp một cái, vẻ lười biếng lại quay về như cũ. “Tạo hóa cái gì chứ. Chẳng qua là dọn dẹp lại cái đống bừa bộn cho dễ sống thôi. Từ nay về sau, trời cao đất rộng, ai muốn tu hành thì tu, ai muốn sống bình thường thì sống. Nhưng nhớ kỹ một điều…”
Diệp Phi nhìn về phía những tu sĩ đang phủ phục phía xa, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lọt vào tai mỗi người như lệnh bài của thượng đế:
“… Bất kể là Tiên Đế hay Ma Đầu, muốn vào Tiệm Tạp Hóa này thì phải xếp hàng. Kẻ nào làm ồn lúc ta ngủ trưa, ta sẽ biến hắn thành một miếng xúc xích bò bán giá 1 linh thạch đấy.”
Các vị đại năng phương xa rùng mình, đồng loạt cúi đầu: “Chúng con tuân mệnh Tiệm trưởng!”
Diệp Phi hài lòng quay người vào trong. Liễu Y Y nhìn theo bóng lưng đơn độc nhưng vĩ đại ấy, khẽ mỉm cười rồi cầm lấy chiếc khăn lau, bắt đầu lau dọn kệ hàng đã trống không một nửa.
Tiệm tạp hóa vẫn nằm đó, giữa lòng thế giới mới được hồi sinh. Không còn là trung tâm của sự hủy diệt, mà là nơi khởi đầu của mọi quy luật.
“Y Y, lấy cho ta bao thuốc lá ‘Linh Hồn’,” tiếng Diệp Phi từ bên trong vọng ra. “Xây dựng thế giới mệt quá, phải làm điếu cho tỉnh táo đã.”
“Chủ tiệm, ngài đã hết hạn ngạch hút thuốc trong ngày rồi!” Liễu Y Y hóm hỉnh đáp.
“Cái gì? Ta là chủ cơ mà? Luật của thế giới này là do ta định ra!”
“Luật thế giới là của ngài, nhưng quy tắc của cửa tiệm này hiện giờ do thu ngân quản lý. Ngài đã ký vào bản cam kết cai thuốc tối hôm qua rồi.”
Tiếng Diệp Phi thở dài thườn thượt vang lên, hòa vào tiếng chuông gió leng keng bên hiên nhà. Một cuộc sống hưu trí bình dị, dường như cũng không hề dễ dàng như anh tưởng.
Bên ngoài, vạn vật bắt đầu sinh sôi, kỷ nguyên của Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm chính thức mở ra trang sách huy hoàng nhất.
—
[Hết Chương 176]