Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 178: Một thế giới kỳ lạ nhưng tràn đầy sức sống.
Tiếng chuông gió trước cửa tiệm “leng keng” vang lên một hồi dài thanh thản, tựa như đang gột rửa sạch sẽ những dư âm của cuộc diệt thế vừa đi qua.
Bên ngoài cửa sổ, thế giới không còn là một vùng xám xịt của Ma Sát hay những vết rách không gian chết chóc. Thay vào đó, một cảnh tượng vừa kỳ vĩ vừa có phần… quái dị đang hiển hiện. Những dãy núi dài dằng dặc, uốn lượn như rồng bay phượng múa, nếu nhìn kỹ sẽ thấy bề mặt của chúng mang một màu vàng óng ánh, vân núi xoắn lại từng vòng đều đặn – đó chính là những sợi “Mì Tôm Vạn Cổ” sau khi được Diệp Phi dùng pháp tắc hệ thống phóng đại lên hàng triệu lần mà thành. Linh khí từ những “ngọn núi mì” này tỏa ra không phải là mùi cỏ cây đơn thuần, mà là một hương thơm đậm đà, nồng nàn vị muối tiêu và sa tế, khiến bất cứ tu sĩ nào ngửi thấy cũng phải cảm thấy đan điền rung động, bụng đói cồn cào.
Phía trên cao, bầu trời không còn là vòm trời xanh thẳm quen thuộc. Những đám mây trắng xốp, vuông vức, lững lờ trôi theo từng cơn gió linh áp. Đó là những tờ “Giấy Vệ Sinh Linh Văn” được treo lơ lửng, mỗi tờ giấy đều ẩn chứa hàng nghìn đạo cấm chế phòng ngự. Thiên đạo vừa mới hồi sinh — đứa trẻ với gương mặt ngây ngô — đang ngồi bệt trên một tảng đá làm bằng xúc xích bò, mắt trợn tròn nhìn một dải ngân hà lấp lánh chảy ngang qua đại lục. Thực chất, đó là nước khoáng “Tịnh Hóa” được đổ ra thành sông thành biển, tinh khiết đến mức có thể soi thấu tận gốc rễ của tâm ma.
Diệp Phi thu lại chiếc quạt nan, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên “răng rắc”. Anh lờ đờ nhìn qua tấm cửa kính của tiệm tạp hóa, khẽ tặc lưỡi:
“Hơi nhiều sa tế rồi. E là sau này các vị tu sĩ ở đây tu luyện hỏa hệ pháp thuật sẽ dễ bị nhiệt miệng lắm đây.”
Liễu Y Y đứng bên cạnh, hai tay đan vào nhau trước bụng, đôi mắt đẹp nhìn vị chủ tiệm của mình với sự sùng bái gần như cuồng tín. Cô chưa bao giờ dám mơ rằng mình sẽ được tận mắt chứng kiến quá trình “Khai thiên lập địa” diễn ra nhanh chóng và… tiết kiệm nguyên liệu đến thế. Với người khác, đó là thần tích nghìn năm có một; với Diệp Phi, đó chỉ là một lần dọn dẹp kho hàng tồn kho quá hạn.
“Chủ tiệm, ngài đã vất vả rồi. Y Y đã pha sẵn trà Tuyết Liên vừa mới thu hoạch ở vườn sau, ngài dùng một chút rồi hãy đi nghỉ.” Cô khẽ giọng nói, thanh âm mềm mại như tiếng suối chảy.
Diệp Phi không từ chối, nhận lấy chén trà bốc khói, nhấp một ngụm. Vị đắng thanh thoát lan tỏa, xua đi cơn buồn ngủ đang chực chờ ập đến. Anh nhìn ra ngoài sân tiệm, nơi con chó đen nhỏ Vượng Tài đang hì hục đào một cái hố dưới gốc cây cổ thụ (thực chất là một chiếc đùi gà rán khổng lồ đã hóa thạch).
“Vượng Tài! Đừng có mà gặm núi mì tôm đấy nhé! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đó là long mạch của thế giới này, ngươi mà cắn một miếng là cả đại lục sẽ động đất đấy!”
Con chó đen dừng động tác, nghiêng đầu nhìn Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít, phát ra một tiếng “Gâu” vô tội, rồi lại tiếp tục nằm bẹp xuống bóng râm, tỏ vẻ ta đây là một con bảo vệ gương mẫu nhất thiên hạ.
—
Cùng lúc đó, tại biên giới giữa thế giới cũ và đại lục mới vừa được kiến tạo, hàng vạn tu sĩ đang đứng sững sờ.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong, người vẫn luôn bình thản trước mọi phong ba, lúc này thanh kiếm gỉ trên lưng cũng đang run rẩy không ngừng. Ông ta đưa tay vuốt chòm râu bạc, môi run bần bật khi nhìn thấy một đạo kiếm ý vô tình xẹt qua từ một “ngọn núi mì”.
“Đây… đây không phải là kiếm ý thông thường! Đây là thái cổ quy luật! Tại sao ta lại cảm nhận được trong ngọn núi kia có vị cay của ớt và vị ngọt của nước xương?”
Một vị Trưởng lão của Thanh Vân Tông bên cạnh hét lên: “Trời ơi! Các người nhìn xem! Những đám mây kia… chúng không phải là hơi nước! Chúng là những tờ phù chú cấp bậc Chí Tôn! Một tờ rơi xuống thôi cũng đủ san bằng một tòa thành trì! Chủ tiệm Diệp Phi rốt cuộc đã làm gì vậy? Ngài ấy định dùng giấy vệ sinh để bảo vệ cả bầu trời sao?”
Những thiên tài trẻ tuổi từng có ý định “cướp đoạt” tiệm tạp hóa trước đây giờ chỉ biết quỳ rạp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Họ nhận ra rằng, nơi mà họ gọi là “Cấm Địa Kinh Hoàng” bấy lâu nay, nay đã biến thành một “Khu Vườn Của Thần”. Nhưng điều khiến họ đau đớn nhất chính là… những món tài nguyên quý giá hơn cả tiên dược vạn năm kia lại đang bốc mùi thơm của đồ ăn nhanh.
—
Bên trong tiệm tạp hóa, không khí vẫn giữ được sự tĩnh lặng lạ kỳ. Diệp Phi sau khi uống hết chén trà liền leo lên chiếc ghế mây yêu thích ở góc tiệm. Anh lật cuốn sổ tay của hệ thống ra, nhìn vào dòng thông báo đỏ chót vừa mới hiện lên.
[Thông báo hệ thống: Kỷ nguyên “Tiệm Tạp Hóa Mì Tôm” đã chính thức bắt đầu. Số lượng thọ nguyên thu hoạch được từ việc bán phí “Cư trú đại lục”: 1.200.000 năm. Độ ổn định của thế giới: 99.9% (0.1% còn lại phụ thuộc vào việc Vượng Tài có đi bậy vào biển nước khoáng hay không).]
Diệp Phi thở dài một tiếng, tự nhủ: “Lại là thọ nguyên. Ta cần nhiều thọ nguyên như vậy để làm gì chứ? Có sống đến triệu tuổi thì cũng chỉ là ngủ trên cái ghế mây này thôi.”
Nghĩ đoạn, anh nhắm mắt lại, chuẩn bị đi vào giấc ngủ trưa thường nhật. Thế nhưng, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.
“Kính coong!”
Đứa trẻ Thiên Đạo, lúc này đang khoác trên mình một chiếc yếm đỏ in hình con rồng nhỏ (cũng là hàng hệ thống Diệp Phi cho mượn), lò dò bước vào tiệm. Nó cầm một quả táo bằng linh khí sáng loáng, đưa về phía Liễu Y Y nhưng mắt thì lén lút nhìn Diệp Phi.
“Chị Y Y… con… con muốn đổi quả táo định mệnh này lấy một cây kẹo mút vị dâu. Chú chủ tiệm bảo con quản lý trật tự bên ngoài mệt quá, con cần đường để bổ sung năng lượng.”
Liễu Y Y mỉm cười hiền hậu, đưa ngón tay lên môi làm dấu “suỵt”, chỉ vào Diệp Phi đang thiu thiu ngủ: “Khẽ thôi Tiểu Thiên, chủ tiệm vừa mới tiêu hao thần lực để nặn ra cái biển sa tế kia cho nhóc đấy. Cứ lấy kẹo đi, nợ thọ nguyên tính vào sổ sau.”
Thiên Đạo hớn hở nhận lấy cây kẹo mút, vừa mút vừa lon ton chạy ra ngoài. Nó hiện tại đã hoàn toàn quên mất mình từng là một thực thể vô tình, lạnh lùng, chuyên đi giáng sấm sét trừng phạt chúng sinh. Bây giờ, nó chỉ là một đứa trẻ trông cửa cho Tiệm Tạp Hóa, với ước mơ giản đơn là nếm thử hết các vị snack trên kệ hàng.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống đại lục mới, ánh sáng từ những “sợi mì” phản chiếu lên bầu trời tạo nên một dải màu đỏ cam lộng lẫy chưa từng có. Thế giới này thật kỳ lạ, tràn đầy sự mâu thuẫn giữa sự thiêng liêng của đạo pháp và sự bình phàm của cuộc sống.
Trong cơn mơ màng, Diệp Phi nghe thấy tiếng gió rít qua những tán lá của vườn dược liệu, nghe thấy tiếng Vượng Tài sủa bóng sủa gió, và cả tiếng thì thầm của những vị tiên nhân ngoài kia đang tranh nhau xem nên quỳ lạy ngọn núi nào để được “ban lộc”.
Cuộc sống tại Vực Thẳm Cấm Địa đã bước sang một trang mới. Có lẽ, đây không còn là nơi người ta phải sợ hãi vì cái chết, mà là nơi người ta phải lo lắng xem mình có đủ tiền để mua nổi một bữa tối tại Tiệm Tạp Hóa của một kẻ lười biếng hay không.
Diệp Phi khẽ lầm bầm trong giấc ngủ: “Ngày mai… phải tăng giá muối ăn lên một chút… Thế giới này hơi nhạt rồi…”
Bên ngoài, gió vẫn thổi, và ánh đèn neon của tiệm tạp hóa vẫn nhấp nháy, kiên cường và ngạo nghễ giữa lòng đại lục mới sinh. “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7. KHÁCH HÀNG LÀ THƯỢNG ĐẾ, CHỦ TIỆM LÀ CHA.”
Hàng chữ khẩu hiệu mới treo lên, rực rỡ hơn cả muôn vàn tinh tú trên trời cao.
***
Đại lục mới phát triển một cách chóng mặt. Chỉ trong vòng chưa đầy một ngày sau khi Diệp Phi “tái kiến thiết” không gian, những luồng sinh khí mạnh mẽ đã bắt đầu sinh sôi nảy nở.
Linh Nhi, cô bé Tiểu Yêu Tinh thuộc tộc Linh Dược vốn bé xíu bằng bàn tay, lúc này đang bay lơ lửng sau vườn. Đôi cánh mỏng tang của cô bé đập liên hồi trong không trung khi cô dùng chiếc bình tưới nhỏ chứa đầy nước suối thần kỳ tưới lên những luống “Rau cải linh văn”. Thực chất, đây là hạt giống rau cải thường của Diệp Phi, nhưng khi được trồng trong mảnh vườn phía sau tiệm — nơi tập trung linh mạch mạnh nhất của cả vực thẳm — chúng đã biến hóa thành những đại dược có thể khiến một tu sĩ Trúc Cơ lập tức thăng cấp Kim Đan.
“Anh Vượng Tài, đừng có nằm đè lên luống tỏi!” Linh Nhi la lên với giọng lanh lảnh như tiếng chuông bạc.
Vượng Tài vẩy vẩy cái tai đen, miễn cưỡng dịch chuyển thân mình to lớn (trong khi ở dạng thú cưng thì nhỏ nhắn nhưng thực tế lại nặng ngàn cân) ra xa thêm một chút. Nó đang lim dim tận hưởng không khí thanh bình này. Đối với một con Ma Long diệt thế từng bị người đời kinh hãi, việc được nằm trong một mảnh vườn đầy mùi thơm của phân bón tiên gia và tiếng cằn nhằn của một con tiểu yêu tinh thực sự là một hạnh phúc xa xỉ.
Liễu Y Y từ trong tiệm bước ra, trên tay cầm một chiếc rổ mây. Cô đi thu thập các loại rau củ cho bữa tối. Nhìn thấy khung cảnh yên bình này, lòng cô thắt lại vì xúc động. Cô từng là Thánh nữ của một tông môn bị tàn sát, từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ chấm dứt trong vũng lầy hôi hám của Vực Thẳm. Nhưng giờ đây, cô đang đứng giữa một thế giới mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải ngoan ngoãn xếp hàng mua kẹo.
“Linh Nhi, hái giúp chị một ít thảo dược vị thanh một chút, tối nay chủ tiệm nói muốn ăn món gì đó nhẹ bụng.”
“Vâng ạ! Chị Y Y xem quả cà chua này đi, nó vừa hấp thụ một tia tiên khí lúc nãy, giờ đỏ mọng đến mức có thể dùng làm thuốc nổ được luôn đấy!” Linh Nhi vui vẻ bay đến, ôm theo một quả cà chua lớn gấp đôi cơ thể mình.
Quả thật, cuộc sống trong Tiệm Tạp Hóa giữa Vực Thẳm này giống như một hòn đảo thiên đường biệt lập. Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài mãi mãi với thế giới bên ngoài.
—
Bên kia dãy núi mì tôm, Liên Minh Trừ Ma — gồm các vị trưởng lão cứng đầu của các đại tông môn — đang tụ tập lại một lần nữa. Mặc dù họ kinh sợ trước thần thông của Diệp Phi, nhưng bản tính tham lam của tu sĩ là thứ khó bỏ. Nhìn thấy cả một thế giới làm bằng “tài nguyên”, họ không thể không nảy sinh tà tâm.
“Các vị đạo hữu, chúng ta không thể bị lừa dối bởi cái vẻ ngoài bình dị kia!” Một lão già mặc áo bào tím, tay cầm trượng rồng lên tiếng. Đó là Thái Thượng Trưởng Lão của Vạn Thú Môn. “Diệp Phi kia chẳng qua là dùng yêu thuật để đánh tráo khái niệm. Những sợi mì tôm đó… ta dám chắc đó chính là gân rồng hóa thành! Những tờ giấy trên trời kia chính là da thần cổ đại! Hắn đang lãng phí những bảo vật của thiên hạ!”
“Đúng vậy!” Một vị nữ tu sĩ trông có vẻ đạo mạo nhưng ánh mắt đầy vẻ tham hận thêm vào: “Chúng ta cần phải ‘thu hồi’ những vật phẩm này để bảo vệ sự cân bằng của tu chân giới. Không thể để một gã bán tạp hóa nắm giữ vận mệnh của đại lục.”
Tuy nhiên, lời nói của họ vừa dứt, thì một bóng dáng cao lớn với thanh kiếm gỉ trên lưng xuất hiện ngay trước lối vào đại lục mới.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong lờ đờ mở mắt, tay rút một vò rượu nếp của tiệm ra tu một hơi dài.
“Các ngươi… định vào tiệm của Diệp tiên sinh để ‘thu hồi’ đồ à?” Giọng nói của ông ta khàn khàn nhưng chứa đựng một luồng áp lực vô hình khiến cả Liên Minh phải lùi lại mấy bước.
“Độc Cô Vong! Ngươi là đệ nhất kiếm tu, sao lại đi làm con chó giữ cửa cho một gã gian thương?” Thái Thượng Trưởng Lão Vạn Thú Môn tức giận quát.
Độc Cô Vong cười ha hả, lau vết rượu bên khóe miệng: “Gian thương? Nếu hắn là gian thương, thì các ngươi chỉ là những lũ ruồi nhặng hôi hám. Ta nói cho các ngươi biết, chủ tiệm đang ngủ trưa. Ai dám bước thêm một bước làm ồn đến giấc ngủ của ngài ấy, kiếm của ta không ngại việc gặt hái thêm vài cái đầu đâu.”
Kiếm ý cuồn cuộn nổi lên, hòa cùng với linh khí đậm vị sa tế của núi mì tôm, tạo thành một cơn lốc kinh hoàng. Liên Minh Trừ Ma đứng khựng lại. Họ biết Độc Cô Vong rất mạnh, nhưng họ không biết rằng, thanh kiếm gỉ của lão bây giờ đã được Diệp Phi dùng “Nước Rửa Bát Siêu Cấp” tẩy rửa qua, sạch bóng và bén ngọt hơn bất cứ tiên kiếm nào trên thế gian.
Cùng lúc đó, bên trong tiệm, Diệp Phi khẽ trở mình trên chiếc ghế mây. Anh nghe thấy tiếng ồn ào từ đằng xa vọng lại thông qua hệ thống giám sát.
“Y Y…” Diệp Phi lầm bầm trong lúc chưa tỉnh hẳn.
“Dạ, chủ tiệm?” Liễu Y Y ngay lập tức xuất hiện bên cạnh.
“Ngoài kia ồn quá. Đứa nào làm loạn thì cứ bảo Vượng Tài ra quét dọn. Đừng làm bẩn mấy sợi mì của ta, phí lắm.”
“Rõ, thưa chủ tiệm.”
Liễu Y Y bước ra sân, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn con chó đen đang gác cằm trên chân mình: “Vượng Tài, đi làm việc thôi. Chủ tiệm nói không muốn ngửi thấy mùi của ruồi nhặng.”
Vượng Tài mở choàng mắt. Đôi đồng tử đen láy bỗng chốc rực lên một ngọn lửa u ám. Thân hình nó đột ngột biến mất.
Phía sau Độc Cô Vong, một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời đột ngột hiện ra. Ma Long diệt thế thật sự không hề biến mất, nó chỉ đang thu mình lại làm một con chó ngoan để được ăn xúc xích bò. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, sóng âm biến thành những lưỡi dao không gian cắt nát mọi ý đồ xâm lược của Liên Minh.
Chỉ trong chớp mắt, cái gọi là “Liên Minh Trừ Ma” vỡ tan như bong bóng xà phòng. Những kẻ may mắn còn sống sót chỉ thấy một cái bóng đen khổng lồ quạt cánh một cái, hất văng họ bay xa hàng vạn dặm, rơi về phía những vùng đất khô cằn của thế giới cũ.
Độc Cô Vong nhìn cảnh tượng đó, lại nhấp thêm một ngụm rượu, lẩm bẩm: “Tội nghiệp thật, chưa kịp mua được gói mì nào đã bị ném đi rồi.”
—
Trời dần về đêm.
Bên trong Tiệm Tạp Hóa, Diệp Phi cuối cùng cũng tỉnh hẳn. Anh bước ra phía quầy hàng, nhìn thấy một bát mì nghi ngút khói do Liễu Y Y vừa úp sẵn.
“Mì tôm hiệu ‘Bình An’, thêm một quả trứng tiên và vài lát xúc xích Ma Long… à không, xúc xích bò hệ thống.” Diệp Phi ngồi xuống, húp một ngụm nước dùng đậm đà.
“Thế giới này quả thật có chút kỳ lạ.” Diệp Phi vừa ăn vừa nói. “Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên ta thấy Vực Thẳm có chút ấm áp.”
Liễu Y Y đứng cạnh quầy, đôi mắt lung linh ánh nến, gật đầu: “Là vì có ngài ở đây, chủ tiệm.”
Diệp Phi không đáp, chỉ chuyên tâm ăn bát mì của mình. Trên kệ hàng phía sau, những hộp sữa, những cuộn giấy vệ sinh, và cả những bao thuốc lá kỳ bí vẫn nằm im lìm, chờ đợi những “con mồi”… à không, những khách hàng may mắn tiếp theo.
Đại lục mới mang hương vị của mì tôm và giấy vệ sinh này, cuối cùng cũng đã có cái tên chính thức được khắc lên bảng hiệu của tiệm bằng một nét chữ phóng khoáng của Diệp Phi: **”Thánh Địa Ăn Vặt – Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi”**.
Giữa vực thẳm mênh mông và thiên đạo bất trắc, đây chính là nơi duy nhất mà dù là Tiên hay Ma, đều phải tuân theo một đạo luật duy nhất: Có tiền mua tiên cũng được, nhưng muốn mua ở đây thì phải xem chủ tiệm có vừa ý hay không.
Chương 178 kết thúc trong tiếng húp mì xì xụp của Diệp Phi và tiếng gió đêm thổi qua những ngọn núi vàng óng, hứa hẹn một tương lai còn kỳ quặc và sôi động hơn gấp bội.