Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 190: Độc Cô Vong mở lớp dạy kiếm trước cửa tiệm.
**CHƯƠNG 190: ĐỘC CÔ VONG MỞ LỚP DẠY KIẾM TRƯỚC CỬA TIỆM**
Sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay có vẻ nhạt hơn thường lệ, hoặc giả, nó đang sợ hãi mà lùi xa khỏi vầng sáng phát ra từ bảng hiệu neon của tiệm tạp hóa. Sau khi “dạy bảo” Thiên Đạo Ý Chí một bài học nhớ đời vào hôm trước, không khí xung quanh tiệm của Diệp Phi trở nên yên tĩnh lạ kỳ. Một loại yên tĩnh trang nghiêm, giống như vạn vật đều đang nín thở để chờ đợi một điều gì đó trọng đại.
Bên trong tiệm, Diệp Phi nằm ườn trên chiếc ghế tựa bằng tre già, chiếc quạt nan trên tay khẽ đung đưa theo một nhịp điệu lười biếng. Anh lim dim mắt, nghe tiếng máy tính của hệ thống thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh “Ting! Ting!” báo hiệu linh thạch và thọ nguyên đang được cộng dồn.
“Chủ tiệm, rượu… hết rồi.”
Một giọng nói trầm đục, mang theo chút vị chát của gió sương và vị nồng của men cay vang lên.
Diệp Phi không mở mắt, chỉ khẽ nhướn mày. Ở góc khuất cạnh kệ hàng trưng bày “Giấy vệ sinh Linh văn”, một lão già cụt một cánh tay, tóc tai bạc trắng bù xù đang ôm một vò sứ rỗng tuếch. Thanh kiếm gỉ sét đeo sau lưng lão dường như cũng đang rên rỉ vì thèm rượu.
Độc Cô Vong – Kiếm tu mạnh nhất thiên hạ, người mà vạn năm trước chỉ bằng một hơi thở đã trấn áp được chín con ác long, giờ đây đang dùng đôi mắt chứa đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào chiếc bình ngọc bích trên kệ cao.
“Lão Độc Cô, vò rượu ‘Vạn Cổ Túy’ đó trị giá mười vạn năm thọ nguyên.” Diệp Phi ngáp dài một cái, giọng điệu uể oải. “Ghi nợ cũng phải có giới hạn. Lần trước lão hứa đi bắt một con Băng Phượng về làm gà hầm cho ta, rốt cuộc thì sao? Lão chỉ mang về được một con công bị hói đầu. Ta chưa tính lãi là may rồi đấy.”
Độc Cô Vong mặt đỏ gay, không biết là vì say hay vì thẹn. Lão hắng giọng, thanh kiếm sau lưng đột nhiên rung mạnh, phát ra những tiếng “vong… vong…” lạnh lẽo.
“Rượu của cậu… quá ngon. Lão phu càng uống, kiếm ý càng không nén nổi. Nếu không có rượu, tâm ma sẽ thiêu cháy cả cái Vực Thẳm này.”
Diệp Phi lúc này mới mở một con mắt ra nhìn. Anh dùng “Giám định nhãn” quét qua lão già. Quả nhiên, phía trên đỉnh đầu Độc Cô Vong, một luồng kiếm khí màu xám trắng đang cuồn cuộn như vòi rồng, chực chờ phá tan mọi quy tắc không gian xung quanh. Kiếm ý của lão quá mạnh, mà vò rượu “Ngoại Hạng” trước đó lại có tác dụng khơi gợi tiềm năng vô hạn. Nếu lão cứ thế này mà phát tiết, vườn rau tiên dược của Linh Nhi đằng sau chắc chắn sẽ bị san phẳng.
Diệp Phi chép miệng, ngồi dậy. Anh nhìn ra cửa tiệm, nơi một nhóm tu sĩ của các đại tông môn đang đứng tụ tập từ xa, người nào người nấy nhìn vào tiệm với ánh mắt vừa thèm khát vừa sợ hãi. Họ chính là những người đã chứng kiến cảnh Diệp Phi dọa lui Thiên Đạo hôm qua, nên giờ đây chẳng ai dám bén mảng vào trong khi chưa được phép.
Một ý tưởng “con buôn” lóe lên trong đầu vị chủ tiệm lười biếng.
“Này, lão Độc Cô. Ta thấy lão rảnh rỗi quá cũng sinh nông nổi. Hay là thế này, lão ra ngoài kia mở một lớp dạy kiếm đi.”
Độc Cô Vong sững sờ, bàn tay duy nhất siết chặt lấy thanh kiếm gỉ: “Dạy kiếm? Kiếm thuật của lão phu là để sát phạt, là để chém đứt nhân quả, không phải là trò biểu diễn để lũ nhóc ranh kia học đòi!”
Diệp Phi cười hì hì, lấy ra một bình rượu màu tím than, nắp bình còn chưa mở mà mùi hương đã khiến cho Liễu Y Y đang lau quầy cũng phải choáng váng vì say.
“Rượu ‘Thiên Thần Khấp’ (Thần Khóc). Uống một ngụm, ngộ được một tầng chân lý. Lão dạy một giờ, ta cho lão uống một chén. Nếu lão dạy khiến ta hài lòng, tối nay vò này là của lão.”
Đôi mắt Độc Cô Vong sáng rực như hai bóng đèn pha. Lão nhìn bình rượu, rồi nhìn Diệp Phi, cuối cùng nhìn ra ngoài cửa tiệm. Kiêu hãnh của Kiếm Thần? Sự cô độc của kẻ vô địch? Những thứ đó trong phút chốc bị mùi rượu thơm nức kia đánh cho tan nát.
“Chốt giao dịch!” Độc Cô Vong gằn giọng, xách thanh kiếm gỉ bước phăng phăng ra cửa.
Diệp Phi ra hiệu cho Liễu Y Y: “Y Y, mang cái bảng ‘Khuyến mại đặc biệt’ ra ngoài. Viết lên đó: Kiếm Thần giảng đạo, học phí mỗi người mười miếng linh thạch thượng phẩm hoặc một trăm năm tu vi. Ai không có tiền thì có thể lấy bảo vật ra thế chấp.”
Liễu Y Y mỉm cười dịu dàng, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” trên ngực nàng lấp lánh dưới ánh đèn neon. Nàng nhanh nhẹn thực hiện mệnh lệnh, không quên liếc nhìn Vượng Tài đang nằm vắt vẻo bên cửa sổ.
Con chó đen nhỏ lười biếng mở một con mắt, nhìn Độc Cô Vong bước ra ngoài với sát khí ngút trời, nó khẽ khịt mũi một cái như thể nói: *Lại thêm một kẻ bán mạng cho tên chủ nhân gian xảo này.*
…
Trước cửa tiệm tạp hóa Diệp Phi.
Một vùng đất trống trải được bao phủ bởi lớp cỏ linh lăng màu tím xanh. Độc Cô Vong đứng đó, bóng lưng đơn độc nhưng sừng sững như một ngọn thiên sơn. Thanh kiếm gỉ sét của lão cắm thẳng xuống đất, kiếm khí vô hình lan tỏa, tạo thành một vòng tròn đường kính mười trượng, nơi mà sương mù Vực Thẳm không thể xâm nhập.
“Muốn học kiếm, cút lại đây!”
Giọng nói của lão già cụt tay vang dội như sấm truyền khắp các ngõ ngách của Vực Thẳm.
Hàng trăm tu sĩ đang trốn trong bụi rậm hoặc nấp sau các tảng đá đều giật mình. Họ là ai? Là thánh tử của Thanh Vân Tông, là trưởng lão của Huyết Sát Môn, là những thiên tài tán tu kiêu ngạo. Nhưng lúc này, tất cả đều run rẩy.
“Đó… đó chẳng phải là Độc Cô tiền bối sao? Người đã mất tích ba ngàn năm trước trong trận chiến Thiên Môn?” một tu sĩ trẻ tuổi thốt lên, đôi môi run rẩy.
“Hành lễ! Mau hành lễ!” một lão giả nhận ra danh tính của Độc Cô Vong, vội vàng quỳ sụp xuống.
Liễu Y Y bước ra, tay cầm bảng hiệu, giọng nói thanh tao vang lên giữa không trung: “Mọi người trật tự. Hôm nay Tiệm tạp hóa Diệp Phi khai trương khóa học ‘Kiếm Đạo Nhập Thần’. Ai muốn tham gia, xin mời xếp hàng nộp phí tại chỗ này. Lưu ý, chỗ ngồi có hạn, ưu tiên người có thọ nguyên dồi dào!”
Đám đông lập tức bùng nổ. Được nghe Kiếm Thần chỉ dạy? Đây là cơ duyên mà hàng vạn năm chưa chắc có một lần! Mặc dù cái giá có vẻ “hơi chát”, nhưng so với việc ngộ đạo kiếm thuật cấp cao, chút linh thạch đó có là gì?
Chỉ trong nháy mắt, một hàng dài tu sĩ xếp hàng ngay ngắn trước mặt Liễu Y Y.
Độc Cô Vong đứng đó, mặt lạnh như tiền. Lão nhìn đám người trước mặt như nhìn một bầy kiến hôi. Nếu không phải vì bình rượu của Diệp Phi, lão đã một kiếm quét sạch chỗ này cho khuất mắt.
“Hôm nay lão phu chỉ dạy một chiêu.” Độc Cô Vong lên tiếng, tay lão chạm vào cán kiếm gỉ. “Kiếm, không phải ở tay, không phải ở khí, mà ở chỗ… không sợ hãi.”
Lão đột nhiên rút kiếm.
*Xoẹt!*
Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ đơn giản là một đường rạch ngang trong không gian. Nhưng tất cả tu sĩ đang đứng đó đều đồng loạt cảm thấy cổ họng mình lạnh toát. Sương mù Vực Thẳm cách đó vạn dặm bị chém làm đôi, để lộ ra bầu trời đen kịt của vùng cấm địa.
“Nhìn cho kỹ. Chiêu này tên là: Vong Ngã.”
Độc Cô Vong bắt đầu múa kiếm. Mỗi động tác của lão đều chậm chạp, như thể lão đang cầm một khối sắt nặng hàng vạn cân. Nhưng mỗi nơi mũi kiếm đi qua, quy luật thời gian dường như bị đình trệ.
Ở trong tiệm, Diệp Phi nằm xem qua màn hình tinh thể lỏng (một sản phẩm khác của hệ thống), tay bốc một nắm hạt dưa “Bách Tuệ” ra cắn.
“Lão Độc Cô cũng được việc đấy chứ.” Diệp Phi lẩm bẩm. “Y Y, chuẩn bị sẵn mấy bình trà đá ‘Hạ Hỏa’. Lát nữa lũ học viên kia kiểu gì cũng sẽ có đứa bị phản phệ do cố quá sức, lúc đó trà của chúng ta sẽ bán được giá gấp đôi.”
Liễu Y Y vừa thu tiền vừa che miệng cười: “Chủ tiệm thật là sáng suốt. Người đã tính toán không sai một li.”
Đúng lúc buổi học đang đi vào giai đoạn cao trào, khi mà các tu sĩ đều đang đắm chìm trong những quỹ đạo kiếm ý huyền diệu, thì từ phía xa của Vực Thẳm bỗng nhiên có một tiếng cười lạnh lẽo vang lên.
“Hahaha! Độc Cô Vong, đường đường là Kiếm Thần một thời, nay lại đi làm chân chạy vặt cho một tiệm tạp hóa rách nát, lại còn thu phí dạy kiếm như một tên hề làm xiếc? Thật là khiến cho giới tu chân hổ thẹn!”
Một dải lụa đỏ dài hàng dặm từ trên trời đổ xuống, mang theo mùi máu tanh nồng nặc. Trên dải lụa, một nam nhân trung niên mặc huyết y, tóc dài xõa tung, tay cầm một cây quạt làm bằng xương người bước ra từ hư không.
Huyết Hải Yêu Quân – Một trong những đại ma đầu vùng biên thùy Vực Thẳm, kẻ luôn thèm khát kiếm ý của Độc Cô Vong để hoàn thiện bộ huyết công của mình.
Đám tu sĩ trẻ tuổi xanh mặt, đồng loạt lùi lại phía sau tiệm tạp hóa. Sự uy hiếp của Huyết Hải Yêu Quân khiến cho linh lực trong cơ thể họ dường như đông cứng lại.
Độc Cô Vong ngừng múa kiếm. Lão không nhìn nam nhân kia, mà chỉ liếc về phía bình rượu tím của Diệp Phi đang đặt trên cửa sổ. Lão thở dài một hơi, đầy luyến tiếc: “Ta đang dạy học, ngươi đến làm gì?”
Huyết Hải Yêu Quân cười gằn: “Đến để lấy mạng ngươi, và san phẳng cái tiệm chứa chấp kẻ phản đồ như ngươi!”
Lão ma đầu vừa dứt lời, bàn tay xương cốt phất mạnh cây quạt, một biển máu khổng lồ cuộn trào từ hư không, hướng về phía tiệm tạp hóa và Độc Cô Vong mà đổ ập xuống. Biển máu này chứa đầy oan hồn, chỉ cần dính một giọt, cơ thể sẽ lập tức tan chảy.
Các học viên đứng đó kêu la thảm thiết, họ cứ ngỡ ngày tàn đã đến.
Nhưng đúng lúc này, bên trong tiệm tạp hóa truyền ra một tiếng hắng giọng nhẹ tênh, nhưng lại át cả tiếng sóng máu ầm ầm.
“Y Y, trong quy tắc của tiệm có ghi ‘Cấm làm ồn’ và ‘Cấm gây ô nhiễm môi trường’ không?”
Liễu Y Y gật đầu, giọng nói thanh thoát vang lên: “Dạ thưa chủ tiệm, điều thứ ba và điều thứ chín ạ. Kẻ vi phạm sẽ bị phạt lao động công ích vĩnh viễn hoặc… làm phân bón cho vườn rau.”
“Được rồi.” Diệp Phi ngồi dậy, quẳng hạt dưa đi. “Vượng Tài, làm việc đi.”
Con chó đen đang ngủ nướng, nghe thấy tên mình thì lười biếng vươn vai một cái. Nó bước tới cửa tiệm, rồi bỗng nhiên nhìn lên bầu trời biển máu kia, há to mồm.
Một lực hút kinh thiên động địa phát ra từ cái miệng nhỏ xíu của con chó. Biển máu hung tàn vốn có thể tiêu diệt một quốc gia, lúc này lại giống như một dòng nước nhỏ chảy vào lỗ cống, bị Vượng Tài hút sạch sành sanh chỉ trong một hơi thở.
*Ực!*
Vượng Tài vỗ vỗ cái bụng gầy gò, liếm mép một cái rồi quay đầu nhìn Huyết Hải Yêu Quân bằng ánh mắt đầy sự… chê bai. Như thể mùi vị của đòn tấn công kia quá tệ.
Huyết Hải Yêu Quân sững sờ, cây quạt xương trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão không thể tin được chiêu thức mạnh nhất của mình lại bị một con chó nuốt mất.
“Ngươi… con súc vật này…”
“Ngươi mắng ai là súc vật?”
Diệp Phi từ trong tiệm thò đầu ra, trên tay cầm một chiếc dép lê bằng nhựa màu xanh (một mặt hàng của hệ thống có tên gọi: *Dép Thần Tốc – Một cú là vào mặt*).
“Đã làm hỏng buổi dạy học của lão Độc Cô, lại còn mắng bảo vệ của ta. Lão Độc Cô, người này không nằm trong danh sách khách hàng, lão xử lý đi. Coi như đây là bài kiểm tra thực hành cho lớp học của lão.”
Độc Cô Vong gật đầu, trong mắt lão hiện lên một tia cảm kích. Lão uống cạn chén rượu Diệp Phi vừa ném ra, toàn thân bốc lên một luồng kiếm ý màu tím lung linh.
“Các ngươi nhìn cho kỹ!” Độc Cô Vong quát lớn hướng về phía các tu sĩ đang đứng sững sờ. “Đây là chiêu thứ hai: Kiếm Định Càn Khôn!”
Lão già cụt tay vung thanh kiếm gỉ lên. Lần này, không gian xung quanh không bị chém đứt, mà ngược lại, nó trở nên vững chắc như bàn thạch. Thanh kiếm trong tay lão như trở thành trung tâm của cả vũ trụ.
Huyết Hải Yêu Quân nhận ra điều gì đó không ổn, định lùi lại đào tẩu nhưng lão phát hiện không gian xung quanh đã bị đóng băng hoàn toàn. Lão không thể nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay.
“Một kẻ chỉ biết chơi đùa với máu, không xứng đáng hiểu về kiếm.”
Độc Cô Vong nhàn nhã đâm ra một kiếm. Thanh kiếm gỉ đâm xuyên qua ngực Huyết Hải Yêu Quân. Không có máu chảy ra, chỉ có vô số kiếm khí tinh thuần nổ tung bên trong linh hải của ma đầu này.
“Áaaaaaaa!”
Huyết Hải Yêu Quân thét lên thảm thiết, tu vi ngàn năm của lão vụt tan biến như bong bóng xà phòng. Thân xác lão bắt đầu teo lại, trở thành một ông lão tàn tạ, rúm ró nằm bẹp dưới đất.
Các tu sĩ đứng xem đồng loạt quỳ sụp xuống, đầu chạm đất. Cảnh tượng này quá mức chấn động. Một đại ma đầu cấp bậc Hóa Thần đỉnh phong, vậy mà lại bị Độc Cô Vong đánh bại chỉ bằng một chiêu sau khi uống một chén rượu từ tiệm tạp hóa.
Độc Cô Vong thu kiếm, hơi thở vẫn bình thản. Lão quay lại, quỳ một gối hướng về phía tiệm tạp hóa: “Chủ tiệm, bài thi thực hành… hoàn thành.”
Diệp Phi lững thững bước ra ngoài, tay vẫn cầm chiếc dép lê. Anh liếc nhìn Huyết Hải Yêu Quân đang hấp hối, rồi nói với Liễu Y Y: “Ném lão này ra sau vườn, bảo Linh Nhi cho lão đi gánh phân bón. Còn các vị khách ở đây…”
Anh quay sang nhìn hàng trăm tu sĩ đang run rẩy.
“Hôm nay lớp học tạm dừng ở đây vì có sự cố ngoài ý muốn. Tuy nhiên, để bù đắp cho sự sợ hãi của mọi người, tiệm tạp hóa sẽ giảm giá 10% cho tất cả các loại thuốc trị thương và… bỏng ngô ngâm mật ong linh lực. Ai có nhu cầu, mời vào tiệm!”
Đám tu sĩ như được đại ân, tranh nhau ùa vào tiệm. Những người vừa rồi còn tiếc mười miếng linh thạch học phí, nay chỉ hận không thể dâng sạch túi tiền của mình cho Diệp Phi.
Độc Cô Vong nhận lấy vò rượu ‘Thiên Thần Khấp’ từ tay Diệp Phi, lão ngồi bệt xuống ngay bậc thềm đá trước cửa tiệm, uống một hơi dài rồi ngửa mặt lên trời cười sảng khoái.
“Rượu ngon! Kiếm sướng! Diệp Phi… ngươi thực sự là một kẻ điên, nhưng là một kẻ điên đáng kính.”
Diệp Phi không nói gì, chỉ vỗ vỗ lên đầu Vượng Tài, rồi quay trở lại ghế nằm.
Trong màn sương mù u tối của Vực Thẳm Cấm Địa, tiếng kiếm rít, tiếng cười nói và cả mùi thơm nồng của rượu hòa quyện vào nhau. Không ai có thể ngờ rằng, tại nơi bị nguyền rủa nhất của đại lục, một lớp học kiếm đạo và một tiệm tạp hóa nhỏ bé lại đang thay đổi hoàn toàn trật tự của thế giới tu chân.
Hết chương 190.