Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 189: Lễ khai trương lại sau đại chiến.
Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ là một nơi hiếu khách. Trong ký ức của giới tu chân Thương Mang Đại Lục, đây là vùng đất của sự chết chóc, nơi sương mù Ma Sát dày đặc đến mức có thể ăn mòn cả hộ thể linh lực của một vị Hóa Thần đại năng. Thế nhưng, sau dư chấn của trận đại chiến kinh thiên động địa cách đây vài ngày, bộ mặt của vùng ngoại vi Vực Thẳm đã hoàn toàn thay đổi.
Đống đổ nát của Huyết Ma cung – căn cứ cũ của Huyết Ma Lão Tổ – nay chỉ còn là một dải bình địa cháy sém. Nhưng ngay giữa tâm điểm của sự hoang tàn ấy, một cảnh tượng vô cùng phi lý và huyền ảo đang diễn ra.
Giữa màn đêm vĩnh cửu của Vực Thẳm, một vùng ánh sáng hình cầu bán kính trăm mét rực rỡ như ban ngày. Bên trong vùng sáng đó, không khí trong lành đến mức kinh ngạc, mùi sương mù mục rữa bị thay thế bằng hương cỏ mộc và thoang thoảng vị trà sữa đậm đặc.
Một ngôi nhà gỗ hai tầng được nâng cấp hoàn toàn theo kiến trúc “cổ điển pha hiện đại” hiện ra. Bảng hiệu neon lớn phía trên cửa chính nhấp nháy theo nhịp điệu:
**“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – CHI NHÁNH ĐỊA NGỤC – MỞ CỬA 24/7”**.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da gấu tuyết ngay trước thềm cửa. Chiếc ghế này là phần thưởng của Hệ thống sau khi anh đạt cột mốc doanh thu 1 tỷ linh thạch từ việc bán giấy vệ sinh cho các tu sĩ bị tiêu chảy do ăn nhầm cỏ linh chi biến dị. Anh vẫn như vậy, bộ đồ lụa đơn giản khoác thêm chiếc tạp dề màu xám, mái tóc có chút rối bời vì vừa ngủ dậy.
“Hệ thống, ngươi chắc chắn là cái bảng hiệu kia không quá màu mè chứ?” Diệp Phi ngáp một cái, dụi mắt hỏi trong đầu.
*【Đinh! Thưa chủ tiệm, phong cách Cyberpunk-Tiên hiệp là xu hướng hàng đầu của đa vũ trụ. Nó giúp thu hút 300% sự chú ý của khách hàng trong bán kính mười dặm. Ngoài ra, việc tiêu tốn 10 vạn điểm tích lũy để thăng cấp hệ thống ánh sáng chống Ma Sát là hoàn toàn xứng đáng.】*
Diệp Phi bĩu môi: “Ta chỉ thấy nó giống cái hộp đêm hơn là tiệm tạp hóa.”
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ tự động trượt sang hai bên. Liễu Y Y bước ra, trên tay bưng một tách cafe bốc khói nghi ngút. Sau trận đại chiến vừa rồi, thân thế Thánh nữ của cô gần như không còn ai dám nhắc tới. Ở đây, cô chỉ có một danh phận duy nhất: Nhân viên xuất sắc của Diệp Phi.
Cô mặc bộ sườn xám cách tân màu đen viền vàng, mái tóc dài được búi cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú giờ đây không còn nét ưu sầu mà tràn đầy sức sống.
“Chủ tiệm, nước cafe ‘Vô Ngã’ ngài yêu cầu đây ạ. Em đã dùng linh tuyền dưới giếng sâu 3000 mét của vườn sau để pha chế.” Liễu Y Y cung kính đặt tách sứ lên chiếc bàn nhỏ cạnh Diệp Phi.
Diệp Phi khẽ nhấp một ngụm, vị đắng thanh thoát cùng một dòng linh khí ấm áp lan tỏa khắp tứ chi. Anh hài lòng gật đầu: “Tốt lắm. Y Y, tí nữa thông báo với đám bên ngoài, hôm nay là ngày khai trương lại, tất cả mặt hàng mì tôm đều được tặng kèm một quả trứng gà linh khí miễn phí.”
“Vâng, thưa chủ tiệm!” Liễu Y Y khẽ cười, nụ cười đủ để khiến hoa nở giữa vực thẳm.
Cách đó không xa, dưới chân một tảng đá hình đầu lâu, một con chó đen gầy gò đang cuộn tròn ngủ khì. Đôi lúc, tai nó lại giật giật, mũi hếch lên ngửi mùi cafe. Đó là Vượng Tài, con Ma Long diệt thế từng khiến các đại tông môn run rẩy, nay chỉ mong chờ đến giờ cơm để được Diệp Phi cho ăn xúc xích bò.
Bên ngoài rào chắn linh lực của cửa tiệm, sương mù bắt đầu dao động mạnh. Tiếng xé gió rít lên, rồi hàng loạt bóng người hạ xuống mặt đất.
Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong là người đầu tiên xuất hiện. Một cánh tay còn lại của ông ta đang ôm lấy một thanh kiếm rỉ sét, đôi mắt vốn khô héo giờ đây lại lấp lánh sự mong chờ. Ngay sau ông ta là một nhóm tu sĩ trẻ tuổi, mặc đồng phục của Thanh Vân Tông, ánh mắt bọn họ vừa sợ hãi vừa tò mò nhìn về phía ngôi nhà gỗ lung linh ánh đèn.
“Trời ạ… sư tôn, đây thật sự là cái nơi mà người nói có thể hồi sinh người chết sao?” Một nữ đệ tử trẻ tuổi lắp bắp hỏi.
Lão Kiếm Quỷ không đáp, chỉ bước nhanh tới rào chắn. Ngay khi bước vào phạm vi ánh sáng của tiệm, áp lực kinh người của Vực Thẳm hoàn toàn biến mất. Một cảm giác yên bình đến kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí lão.
“Chủ tiệm Diệp! Lão già này đến đòi nợ rượu đây!” Lão Kiếm Quỷ lớn tiếng cười dài, khí phách kiêu hùng vạn phần.
Diệp Phi không buồn ngẩng đầu, lười biếng nói: “Lão già kia, vò rượu lần trước ông nợ 100 năm thọ nguyên vẫn chưa trả đủ. Hôm nay khai trương lại, nếu không mang đủ tiền thì vào đây làm phu quét dọn cho Y Y đi.”
Lão Kiếm Quỷ gãi gãi mái tóc bạc trắng, có chút ngượng ngùng: “Tiền thì lão phu không có nhiều, nhưng lần này đi viễn chinh Thượng Cổ Mộ Huyệt, lão phu tìm được vài gốc Vạn Niên Huyết Linh Chi. Thế nào? Đổi được vài vò ‘Ngoại Hạng’ chứ?”
Nói đoạn, lão lấy ra mấy cái hộp ngọc rạng rỡ hào quang.
Diệp Phi khẽ liếc qua, trong đầu vang lên tiếng báo của Hệ thống: *【Vạn Niên Huyết Linh Chi, chất lượng Thượng hạng, giá trị thu mua: 50.000 điểm hệ thống.】*
“Được, Y Y, dắt ông ta vào quầy số 2. Đưa cho lão loại rượu ‘Hồn Quy Lai’ mới nhập kho.” Diệp Phi vẫy quạt nan.
Thấy Lão Kiếm Quỷ – một vị kiếm tu hàng đầu thiên hạ – lại có thái độ nhún nhường như vậy, đám thiên kiêu phía sau trợn tròn mắt. Một vị thanh niên dẫn đầu đám đệ tử Thanh Vân Tông, lấy hết can đảm bước tới, chắp tay nói:
“Tại hạ là Lâm Thành, đại đệ tử Thanh Vân Tông. Nghe danh Tiệm trưởng Diệp thần thông quảng đại, bọn tại hạ vượt ngàn dặm tìm đến để xin mua một liều thuốc cứu mạng cho tông chủ.”
Diệp Phi nhướn mày, lúc này mới chính mắt nhìn thẳng vào vị khách mới. “Mua thuốc cứu mạng? Chỗ ta không phải hiệu thuốc, chỉ bán hàng tạp hóa. Tuy nhiên, nếu ngươi tìm đúng thứ mình cần, tông chủ nhà ngươi dù có chết rồi, ta cũng lôi linh hồn hắn về được.”
Lâm Thành run rẩy: “Tông chủ chúng ta bị dính kịch độc của Huyết Ma, kinh mạch gần như nát vụn, thọ nguyên chỉ còn chưa đầy ba ngày.”
“Ồ, chuyện nhỏ.” Diệp Phi hất cằm về phía bên trong tiệm. “Tự vào mà chọn. Phía bên trái kệ thứ nhất có món ‘Nước khoáng Tịnh Hóa Tâm Linh’ giá 50 vạn linh thạch một chai. Phía bên phải kệ thứ ba có ‘Thẻ hồi phục kinh mạch’ giá 200 năm thọ nguyên hoặc vật phẩm tương đương. Lưu ý: Tiệm không cho trả góp.”
Đám đệ tử Thanh Vân Tông nuốt nước bọt. Giá cả ở đây quả thật là “cắt cổ”, nhưng giữa lúc tuyệt vọng, cái giá này lại là sợi rơm cứu mạng duy nhất.
Càng lúc khách hàng kéo đến càng đông. Tiếng chuông gió trước cửa leng keng liên tục.
Liễu Y Y bắt đầu bận rộn. Cô di chuyển thoăn thoắt giữa các kệ hàng, giới thiệu sản phẩm một cách chuyên nghiệp.
“Kính thưa quý khách, đây là Mì tôm ‘Vạn Cổ Quy Nhất’. Sợi mì được làm từ tinh bột Linh Mạch ngàn năm, nước súp được chưng cất từ 99 loại thảo dược. Ăn một bát, cam đoan đột phá một cảnh giới nhỏ, hoàn toàn không có tác dụng phụ. Giá: 100 thọ nguyên hoặc một kiện Linh bảo cấp Địa.”
“Cái gì? Một bát mì mà tăng được tu vi?” Một vị tán tu già nghi ngờ hỏi. Lão đã bị kẹt ở đỉnh phong Nguyên Anh suốt hai trăm năm, da dẻ nhăn nheo, khí huyết khô cạn.
“Nếu không tin, ông có thể nhìn thử Lão Kiếm Quỷ ở đằng kia.” Liễu Y Y chỉ tay về phía góc khuất.
Mọi người quay đầu lại, thấy Độc Cô Vong đang hì hục húp bát mì đỏ quạch, hơi cay bốc lên nghi ngút làm khuôn mặt lão đỏ bừng. Bỗng nhiên, một luồng kiếm ý vút thẳng lên trời từ đỉnh đầu lão, xuyên thủng tầng mây của Vực Thẳm. Vết thương cũ của cánh tay cụt đột nhiên mọc ra một đoạn xương thịt non trắng hồng.
“Đột… đột phá! Độc Cô Vong đột phá lên Độ Kiếp kỳ rồi!”
Tiếng hét vang lên, cả cửa tiệm xôn xao. Đám khách hàng vốn còn đang đắn đo lập tức điên cuồng lao về phía kệ để mì tôm.
“Cho tôi mười bát! Tôi trả bằng Thần binh này!”
“Tôi trả bằng thọ nguyên! Lấy hết của tôi đi, tôi chỉ cần đột phá!”
“Xếp hàng! Ai chen lấn sẽ bị bảo vệ tiệm ‘mời’ ra ngoài!” Giọng Liễu Y Y thanh lãnh vang lên.
Cụm từ “bảo vệ” vừa dứt, Vượng Tài đang ngủ bỗng hé mở một con mắt. Một hơi thở thượng cổ nồng đậm từ thân hình nhỏ bé đó lan tỏa, khiến toàn bộ tu sĩ trong phòng đồng loạt khuỵu gối, linh lực trong người đông cứng như băng.
Đám khách hàng lập tức im bặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngoan ngoãn đứng vào hàng như những đứa trẻ mầm non.
Giữa sự nháo nhiệt đó, Diệp Phi vẫn bình thản nằm tựa ghế, hưởng thụ cơn gió nhẹ của hệ thống lọc không khí. Với anh, Tiên Đế hay tán tu cũng đều là “con bò rụng lông lá” (con bò rụng vàng), càng nhiều người đến anh càng nhanh hoàn thành nhiệm vụ để được nghỉ ngơi thật sự.
Bỗng nhiên, ánh đèn trong tiệm hơi chớp nhẹ một cái. Một bóng người mảnh khảnh, khoác áo choàng đen phủ kín đầu, lẳng lặng bước qua ngưỡng cửa. Người này không giống đám đông kia, hắn không nhìn vào mì tôm hay rượu quý, mà đi thẳng tới trước bàn thu ngân của Diệp Phi.
Diệp Phi nheo mắt nhìn qua “Giám định nhãn”.
*【Thông tin mục tiêu: Linh Nhi.】*
*【Chủng tộc: Linh Dược Tộc (Sống sót sau cuộc đại thanh trừng kỷ nguyên trước).】*
*【Thọ nguyên: 10.000 năm (Còn 5 ngày).】*
*【Ghi chú: Đang mang theo một Mảnh vỡ Quy tắc Thần Ma cực hiếm.】*
Dưới tấm áo choàng, một giọng nói non nớt nhưng đầy mệt mỏi vang lên: “Chủ tiệm… nghe nói ở đây cái gì cũng có thể bán… ta muốn mua một hạt giống ‘Sự Sống’ để hồi sinh bộ tộc của mình. Ta có thể trả bằng thứ này…”
Nàng nhỏ nhắn, chỉ cao đến eo Diệp Phi, tay rụt rè đưa ra một khối đá hình đa diện đen ngòm, không có chút linh khí nào tỏa ra, nhưng lại khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.
Diệp Phi ngồi bật dậy, đôi mắt lờ đờ rốt cuộc cũng có chút tinh thần. Mảnh vỡ quy tắc! Đây chính là thứ mà Hệ thống của anh thèm khát nhất để thăng cấp lên phiên bản 3.0.
“Hạt giống Sự Sống à? Món hàng đó không có sẵn trên kệ.” Diệp Phi hạ giọng, nụ cười trên môi có chút bí hiểm. “Nó thuộc danh mục ‘Đồ cấm’, cái giá của nó không chỉ là khối đá này đâu.”
Cô bé run rẩy: “Ta… ta còn gì nữa đâu… Ta có thể làm việc cho ngài, giống như tỷ tỷ kia.”
Liễu Y Y đứng bên cạnh, thấy cô bé đáng thương như vậy, ánh mắt hiện lên vẻ đồng cảm nhưng cô không dám can thiệp vào quy tắc kinh doanh của chủ tiệm.
Diệp Phi nhìn chăm chú vào mảnh đá, rồi lại nhìn cô bé Linh Dược Tộc. Bản chất thực dụng của anh đang đấu tranh với sự lười biếng. Thu nạp thêm một nhân viên đồng nghĩa với việc sẽ thêm phiền phức, nhưng cô bé này là bậc thầy trồng trọt linh dược tự nhiên. Sau vườn của anh đang có mấy luống cải thảo và khoai tây bị héo, nếu có nàng chăm sóc…
“Được thôi.” Diệp Phi lấy ra một hộp kẹo mút màu cầu vồng. “Ăn cái này đi, nó sẽ tạm thời giữ thọ nguyên cho ngươi không bị tiêu tán. Còn về hạt giống kia, sau khi ta lấy được mảnh vỡ quy tắc này, ta sẽ giao nó cho ngươi. Từ nay, ngươi là người làm vườn của tiệm.”
Linh Nhi mừng rỡ quỳ sụp xuống: “Đa tạ chủ tiệm! Linh Nhi nguyện dốc hết sức mình!”
*【Đinh! Thu nhận thành công nhân viên thứ hai. Chức vụ: Kỹ sư Nông nghiệp Thần Cấp. Mở khóa khu vực: Vườn Tiên Cảnh tầng 1.】*
Thông báo của Hệ thống làm Diệp Phi cảm thấy tràn đầy hy vọng về một tương lai chỉ cần nằm không cũng có tiền rơi xuống đầu.
Tuy nhiên, sự yên bình của buổi khai trương không kéo dài được bao lâu.
Từ phía chân trời xa xăm của Vực Thẳm, một đạo lôi điện màu huyết hồng rạch đôi bầu trời. Mây đen cuồn cuộn kéo đến, mang theo một luồng uy áp lạnh lẽo, cao cao tại thượng, bao trùm lấy toàn bộ tiệm tạp hóa.
Khách hàng đang ăn mì tôm hay thử rượu đều sợ hãi nhìn lên.
“Đó là… Thiên Kiếp?”
“Không đúng! Không phải thiên kiếp của người đột phá, đây là ý chí của trời đất!”
“Lẽ nào Thiên Đạo muốn tiêu diệt nơi này?”
Trong tiếng gầm rú của sấm sét, một khuôn mặt khổng lồ tụ lại từ những đám mây, nhìn xuống ngôi nhà gỗ với ánh mắt đầy thù hận. Một giọng nói vang vọng khắp linh hồn của mọi chúng sinh trong bán kính vạn dặm:
“Nơi này trái với quy luật cân bằng. Kẻ nghịch thiên, hãy nộp mình!”
Một cột lôi đình khổng lồ với đường kính cả dặm bổ thẳng xuống. Mọi người đều nghĩ mình sắp tan thành tro bụi. Độc Cô Vong cũng nắm chặt cán kiếm, chuẩn bị liều mạng một phen cuối cùng.
Nhưng Diệp Phi chỉ đứng dậy, chậm rãi rút từ sau tạp dề ra một cái ống kim loại trông giống như cây dù gập lại.
“Y Y, mang cho ta cái ghế cao hơn một chút.” Diệp Phi bình thản nói.
Anh bước ra trước cửa tiệm, mở cây dù lên. Cây dù trông bình thường, nhưng trên tán dù lại khắc đầy những ký hiệu mạch điện tinh vi của nền văn minh hiện đại trộn lẫn với cổ tự Phạn văn.
“Cột thu lôi ‘Hỗn Nguyên’ giá 2 triệu điểm tích lũy. Ta còn đang định dùng nó để lấy điện thắp đèn ban đêm cho tiết kiệm, không ngờ lại phải dùng sớm thế này.”
“ẦM!!!”
Cột lôi đình huyết sắc đánh trúng cây dù. Nhưng thay vì nổ tung, toàn bộ năng lượng kinh khủng của Thiên Đạo bị cái dù nuốt chửng hoàn toàn. Dòng năng lượng đó chạy theo một sợi dây đồng truyền thẳng vào bộ tích điện gắn bên sườn nhà.
Ánh đèn neon nhấp nháy trên biển hiệu “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI” đột nhiên sáng rực rỡ hơn gấp mười lần. Các thiết bị bên trong như máy bán kem tự động, tủ lạnh, lò vi sóng cũng phát ra âm thanh hoạt động đầy uy lực.
“Cảm ơn nhé, đúng lúc bình ắc-quy sắp hết.” Diệp Phi vẫy vẫy cây dù lên trời, nụ cười tràn đầy vẻ chế giễu.
Khuôn mặt khổng lồ trên mây dường như sững sờ. Nó trừng mắt nhìn xuống cái nơi mà ngay cả một vết xước trên mái nhà cũng không có. Nó điên cuồng ngưng tụ lôi điện một lần nữa, nhưng chưa kịp ra tay, một giọng nói lười biếng đã cắt ngang:
“Hết giờ rồi. Muốn đánh nữa thì xuống đây mua vé vào cửa, 1 triệu năm thọ nguyên một lần tấn công. Nếu không có tiền, thì xéo ngay cho ta ngủ trưa!”
Diệp Phi vừa dứt lời, Vượng Tài dưới đất bỗng nhiên đứng dậy. Con chó đen nhỏ gầy gò bỗng nhiên rùng mình, phía sau nó hiện lên một cái bóng ma đen kịt cao tới vạn trượng, cái bóng đó há to miệng, chỉ cần một cái ngoạm đã hút hết nửa số mây đen trên bầu trời.
Thiên Đạo Ý Chí kinh hãi, cảm nhận được một mối đe dọa từ sâu thẳm nguyên thủy, vội vàng thu hồi uy áp và biến mất vào hư không nhanh như lúc nó đến. Bầu trời Vực Thẳm lại trở về vẻ u tối tĩnh lặng ban đầu.
Đám tu sĩ bên trong tiệm há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà linh khí. Bọn họ nhìn Diệp Phi như nhìn một con quái vật không thuộc về thế gian này. Ngay cả Thiên Đạo mà cũng bị anh ta dùng làm… nguồn cung cấp điện?
“Khụ… tất cả nhìn cái gì?” Diệp Phi quay người lại, phủi phủi lớp bụi vô hình trên tạp dề. “Ngày khai trương hôm nay diễn ra tốt đẹp. Y Y, mang bộ sưu tập kẹo cao su ‘Khai Tâm’ ra giới thiệu cho khách hàng đi. Ai vừa bị Thiên Đạo làm giật mình thì nên mua một miếng để bình ổn kinh mạch.”
Cả cửa tiệm lại rôm rả trở lại. Nhưng từ sâu trong thâm tâm mỗi vị khách hôm nay, cái tên Diệp Phi đã trở thành một nỗi kinh hoàng và cũng là một sự tôn thờ tối cao.
Trong góc tiệm, Linh Nhi cầm miếng kẹo mút màu cầu vồng, nước mắt giàn dụa vì hạnh phúc. Nàng cảm thấy, dường như cái gọi là Thiên Đạo kia, trong mắt chủ nhân mới của nàng, cũng chỉ là một món hàng không hơn không kém.
Đêm dần trôi, sương mù của Vực Thẳm lại bao phủ khắp nơi, nhưng ánh đèn neon màu hồng và xanh của tiệm tạp hóa vẫn nhấp nháy bền bỉ. Giữa vùng đất của cái chết, cuộc sống mới và những giao dịch kỳ lạ vẫn đang âm thầm diễn ra, biến tiệm tạp hóa này trở thành chướng ngại duy nhất và kiên cố nhất đối đầu với mọi quy tắc của thiên địa này.
Diệp Phi lại nằm xuống ghế, tay cầm chiếc quạt nan, nghe tiếng Hệ thống báo số dư linh thạch tăng lên vùn vụt, miệng khẽ lẩm bẩm: “Khai trương vậy là tạm ổn. Ngày mai có lẽ nên thử bán món… trà chanh giã tay linh lực nhỉ?”
Hết chương 189.