Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 188: Một diện mạo mới cho tiệm tạp hóa Diệp Phi.
Khi viên ngói cuối cùng được chế tác từ Ô Kim Thần Thiết – thứ vật liệu vốn dùng để đúc tiên kiếm cấp bậc cực phẩm – được đặt vào đúng vị trí trên nóc mái, một tiếng “ầm” trầm đục như tiếng sấm nổ vang tận sâu trong lòng đất Vực Thẳm. Luồng khí tức cổ xưa, nặng nề vốn bao trùm lên vạn vật tại nơi cấm địa này bỗng dưng bị một lực lượng vô hình đẩy lùi ra xa đúng mười dặm.
“Xong… cuối cùng cũng xong rồi!”
Lão tổ của Thiên Hà Tông, một vị cường giả Hóa Thần kỳ uy chấn một phương, lúc này mặt mũi lấm lem bùn đất, bộ đạo bào tiên phong đạo cốt thường ngày giờ rách rưới không khác gì giẻ lau. Lão chống chiếc xẻng được làm từ gỗ đào vạn năm xuống đất, hổn hển thở dốc. Bên cạnh lão, ba vị trưởng lão của Ma Diệm Môn cũng chẳng khá khẩm hơn, người thì đang trát nốt lớp vôi trộn với linh dịch, người thì đang dùng chân hỏa để sấy khô mảng tường vừa sơn xong.
Nếu giới tu chân nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ có hàng loạt vị đại năng phải rụng rời tâm mật. Những người đang làm phu phen, thợ xây ở đây, tùy tiện rút ra một người cũng đủ để trấn ép một tòa thành trì, ấy vậy mà giờ đây họ lại đang làm việc quần quật như những nô bộc thấp kém nhất.
Giữa công trường đầy những phế liệu tiên gia ấy, Diệp Phi uể oải vươn vai một cái trên chiếc ghế nằm bằng trúc. Anh lim dim đôi mắt lờ đờ, nhìn công trình vừa hoàn thiện trước mặt, khẽ gật đầu một cái:
“Cũng tàm tạm. Ít nhất thì nhìn không giống một cái chuồng gà như trước nữa.”
Độc Cô Vong đứng bên cạnh, tay vẫn cầm thanh kiếm gỉ nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cấu trúc của tòa nhà mới. Với nhãn quang của một kiếm tu hàng đầu, ông nhận ra mỗi một góc cạnh, mỗi một đường xà ngang của tiệm tạp hóa mới đều ẩn chứa những đạo vận khủng khiếp. Nó dường như không phải được xây dựng bởi sức người, mà là một quy luật của vũ trụ được cụ thể hóa thành hình hài.
“Tiệm trưởng, kiến trúc này… dường như vượt qua hiểu biết của lão phu.” Độc Cô Vong trầm mặc nói.
Diệp Phi không đáp, anh lặng lẽ giao tiếp với Hệ thống trong đầu: “Hệ thống, kích hoạt diện mạo mới. Nâng cấp hạ tầng Tiệm Tạp Hóa 2.0.”
[Ting! Đã xác nhận hoàn thành kiến trúc cơ bản. Bắt đầu tích hợp quy tắc hệ thống và làm đẹp không gian. Tiêu tốn 50.000 điểm kinh doanh. Quá trình bắt đầu!]
Ngay lập tức, một quầng sáng màu hổ phách từ mặt đất bốc lên, bao trùm lấy toàn bộ tiệm tạp hóa. Những vị “công nhân” lão tổ đang đứng gần đó kinh hoàng lùi lại. Họ tận mắt thấy những khối đá, thanh gỗ bình thường (dù là gỗ quý của giới tu chân) bỗng chốc biến đổi cấu trúc, trở nên trong suốt như ngọc thạch nhưng lại cứng cáp hơn cả kim cương.
Ánh sáng rực rỡ xé tan màn sương mù vĩnh cửu của Vực Thẳm. Những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối, vốn đang thèm khát máu thịt của đám tu sĩ phía trước, bỗng đồng loạt gào thét đau đớn rồi lẩn trốn vào những khe đá sâu thẳm nhất. Ánh sáng này đối với chúng không phải là hơi ấm, mà là một loại bản chất tinh khiết có thể thanh tẩy sạch sẽ mọi sự ô uế.
Khi ánh sáng nhạt dần, một kiến trúc mang đậm phong cách tương lai hòa quyện với nét cổ điển hiện ra.
Tiệm tạp hóa mới không còn là một căn nhà gỗ nhỏ nhoi nữa. Nó đã biến thành một tòa lầu hai tầng với những mảng kính lớn thay cho vách gỗ dày đặc. Điều đặc biệt nhất chính là tấm biển hiệu phía trước. Thay vì tấm bảng gỗ khắc chữ bằng tay, giờ đây là một dải đèn neon nhấp nháy đa sắc thái với dòng chữ chạy liên tục bằng một ngôn ngữ mà người của Thương Mang Đại Lục nhìn vào là thấy chóng mặt, nhưng lại hiểu rõ ý nghĩa một cách thần kỳ:
**”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – UY TÍN HƠN THIÊN ĐẠO – MỞ CỬA 24/7″**
Xung quanh tiệm, hàng rào cũ kỹ đã được thay thế bằng một bức tường đá trắng thấp, trên đỉnh tường đặt những chậu hoa nhỏ lung linh ánh bạc – đó chính là Ngân Tinh Hoa, một loại linh thảo cực phẩm vốn đã tuyệt chủng từ kỷ nguyên trước, giờ đây chỉ để làm cảnh ở hàng rào của Diệp Phi.
“Chủ nhân, đây là…” Liễu Y Y bước ra từ bên trong tiệm. Cô đã thay một bộ sườn xám màu xanh than mới, tà áo thêu những đóa hoa sen thanh tao. Đôi mắt nàng mở to đầy kinh ngạc.
Bên trong tiệm giờ đây sáng trưng bởi những dải đèn led âm trần, thay vì đèn lồng leo lét. Sàn nhà lát gạch men sáng bóng đến mức có thể soi rõ bóng người. Các dãy kệ hàng gỗ cũ đã được thay thế bằng kệ bằng hợp kim tinh luyện, sắp xếp ngăn nắp theo từng khu vực: Khu Đồ Uống Khôi Phục, Khu Thực Phẩm Tăng Phúc, Khu Văn Phòng Phẩm Sát Phạt, và đặc biệt là một góc mới – Khu Mỹ Phẩm Tiên Nữ.
Vượng Tài vốn đang nằm ngủ gầm gừ, thấy cửa tiệm thay đổi liền bật dậy, chạy quanh hít hà. Nó sủa lên hai tiếng đầy phấn khích rồi lao đến một chiếc thảm lót mềm mại đặt ngay góc cửa – vị trí “bảo vệ” mới của nó.
Diệp Phi bước chân vào sảnh chính. Hệ thống điều hòa nhiệt độ tự động điều chỉnh khiến không khí trong tiệm luôn duy trì ở mức mát mẻ, khô ráo, hoàn toàn cách biệt với sự ẩm ướt, tanh nồng của Ma Sát khí ngoài kia.
Anh vẫy tay gọi đám lão tổ đang đứng ngẩn ngơ bên ngoài: “Này, mấy người làm việc cũng vất vả rồi. Vào đây cả đi.”
Các vị lão tổ nhìn nhau, run rẩy bước chân vào. Vừa bước qua cánh cửa kính tự động – thứ phát ra tiếng “xoẹt” nhẹ nhàng khiến họ giật nảy mình – một luồng linh khí tinh khiết đến mức đậm đặc gần như hóa lỏng tràn vào lỗ chân lông của họ.
“Trời ạ… Linh khí ở đây còn đậm đặc hơn cả Linh mạch tổ địa của tông môn ta!” Thiên Hà Lão Tổ kinh hãi kêu lên. Lão cảm thấy những vết thương cũ trong lúc lao động mệt nhọc bỗng chốc hồi phục với tốc độ thần kỳ.
“Y Y, lấy cho mỗi người một bát mì ‘Vạn Cổ Quy Nhất’, thêm xúc xích bò cao cấp. Ta mời.” Diệp Phi ngồi xuống sau chiếc quầy thu ngân mới – một bàn đá nguyên khối tích hợp màn hình cảm ứng lấp lánh.
Liễu Y Y mỉm cười: “Vâng, xin các vị đợi một lát.”
Nàng bước vào khu bếp mới, nơi các thiết bị hiện đại đang tự động vận hành. Mùi hương của sợi mì dai giòn, vị béo ngậy của mỡ bò, vị cay nồng của gia vị bí truyền nhanh chóng lấp đầy không gian.
Trong lúc chờ đợi, các vị khách bất đắc dĩ này bắt đầu quan sát kỹ hơn những món hàng trên kệ. Một vị lão tổ tò mò đưa tay định chạm vào một cuộn giấy vệ sinh nhãn hiệu “Linh Văn Siêu Cấp”, nhưng lập tức bị một luồng uy áp từ kệ hàng đẩy nhẹ ra.
“Đừng tùy tiện chạm vào nếu không định mua.” Diệp Phi nhàn nhạt nói, mắt vẫn dán vào một tờ tạp chí màu sắc rực rỡ mà Hệ thống vừa tặng kèm. “Ở đây mỗi món đồ đều có linh tính, làm hỏng là phải đền bằng mạng đấy.”
Vị lão tổ nọ đổ mồ hôi hột, vội vã thu tay lại. Lão nhìn vào cái nhãn giá bên dưới cuộn giấy vệ sinh: “Giá: 10 năm thọ nguyên một cuộn”.
“Mười năm thọ nguyên cho một cuộn giấy?” Lão suýt nữa thì nghẹn họng. Nhưng khi nhìn kỹ vào hoa văn ẩn hiện trên giấy, đồng tử lão co rút lại: “Đây… đây là Tiên thiên trận văn dùng để trấn áp tâm ma? Dùng thứ này để… để lau sao? Trời đất ơi, Tiệm trưởng Diệp, ngài đang phung phí vật báu của trời đấy!”
Diệp Phi lười biếng đáp: “Mua thì mua, không mua thì thôi. Tiệm tôi bán đồ cho người cần, không bán cho người than vãn.”
Lúc này, Liễu Y Y bê ra những bát mì nóng hổi. Khói bốc lên nghi ngút, mang theo những đạo tắc li ti nhảy múa trong bát nước dùng.
Đám lão tổ không còn giữ được vẻ thanh cao nữa. Họ cầm đũa lên, bắt đầu ăn ngấu nghiến. Khi miếng mì đầu tiên trôi xuống cổ họng, Thiên Hà Lão Tổ bỗng khựng lại, toàn thân lão phát ra ánh sáng vàng rực. Những tạp chất trong cơ thể lão bị đẩy ra ngoài qua các lỗ chân lông, tu vi vốn dĩ đã ngưng trệ hàng trăm năm nay của lão bỗng dưng lỏng lẻo, có dấu hiệu đột phá.
“Bát mì này… chứa đựng sức mạnh thời gian!” Lão rưng rưng nước mắt. Lão cả đời tu hành, cực khổ tìm kiếm thiên tài địa bảo, không ngờ lại được nếm trải cảm giác đột phá nhờ một bát mì tôm sau khi đi làm thợ xây thuê.
Độc Cô Vong cũng ngồi xuống một chiếc ghế sofa gần đó, thưởng thức chén trà vừa pha. Ông nhìn ra ngoài cửa kính, thấy những vòi phun nước tự động đang tưới nước cho vườn rau sau tiệm – nơi những gốc sâm vạn năm đang đâm chồi nảy lộc như cỏ dại.
“Diện mạo mới, vận mệnh mới.” Độc Cô Vong khẽ thở dài. “Tiệm trưởng Diệp, ngài biến Vực Thẳm này thành một chốn bồng lai tiên cảnh mất rồi.”
Diệp Phi nhếch mép, không cho là đúng. Với anh, đây chỉ là sự bắt đầu. Hệ thống vừa gửi cho anh một thông báo mới sau khi nâng cấp tiệm.
[Nhiệm vụ mới: Đạt mức doanh thu 1 triệu linh thạch cực phẩm trong vòng 1 tháng. Phần thưởng: Kích hoạt ‘Phòng Trải Nghiệm Ảo’ và ‘Khu Nghỉ Dưỡng Vực Thẳm’.]
“Đám lão tổ này vẫn còn ít tiền quá.” Diệp Phi thầm nghĩ. Anh liếc nhìn ra phía ngoài, nơi bóng tối của Vực Thẳm vẫn đang cuồn cuộn như sóng đại dương, che giấu những bí mật kinh thiên. Anh biết, danh tiếng của cửa tiệm sau khi được trang hoàng lộng lẫy thế này sẽ sớm lan truyền đi khắp Thương Mang Đại Lục.
Những vị khách “béo bở” hơn chắc chắn đang trên đường tới.
Lúc này, từ phía xa trong sương mù, một đạo hắc quang xé gió lao đến. Đó là một tu sĩ đeo mặt nạ quỷ, toàn thân đẫm máu, hơi thở hỗn loạn. Hắn dường như đang bị một thứ gì đó truy đuổi kịch liệt. Khi nhìn thấy ánh đèn neon rực rỡ nhấp nháy giữa bóng tối vĩnh cửu của Vực Thẳm, hắn không dám tin vào mắt mình.
“Đó là cái gì? Ma cảnh? Hay là cửa vào Tiên giới?”
Kẻ lạ mặt liều mạng lao về phía ánh sáng neon màu hồng và xanh. Hắn vượt qua hàng rào Ngân Tinh Hoa, nhìn thấy tấm bảng hiệu nhấp nháy chữ “OPEN”. Với tất cả sức tàn lực kiệt, hắn đẩy cửa bước vào, ngay lập tức bị choáng ngợp bởi tiếng nhạc lofi nhẹ nhàng đang phát ra từ bộ loa của hệ thống.
“Cứu… cứu mạng…” Hắn ngã gục ngay trên sàn gạch men sạch bong của Diệp Phi.
Vượng Tài khẽ nhấc mí mắt, hừ một tiếng như cảnh cáo kẻ làm bẩn sàn nhà mới lau.
Diệp Phi không rời mắt khỏi tờ tạp chí, chỉ khẽ gõ ngón tay xuống bàn thu ngân. Một tấm bảng menu điện tử tự động hiện ra ngay trước mặt kẻ lạ mặt:
“Lá chắn bảo hộ tạm thời: 500 năm thọ nguyên.
Nước khoáng phục hồi: 100 vạn linh thạch.
Gói combo ‘Thoát khỏi truy sát’: Một lời thề trung thành.
Vui lòng lựa chọn dịch vụ trước khi hôn mê, tiệm chúng tôi không chấp nhận thanh toán sau.”
Kẻ mặt nạ quỷ run rẩy nhìn Diệp Phi, nhìn bát mì trên tay các vị lão tổ, rồi nhìn sang ánh đèn neon nhấp nháy. Hắn có cảm giác mình không phải lạc vào một tiệm tạp hóa, mà là lạc vào một không gian nằm ngoài quy luật của sự sống và cái chết.
“Tôi… tôi chọn gói combo…”
Diệp Phi khẽ mỉm cười, đôi mắt lờ đờ cuối cùng cũng hiện lên một tia hào quang nhỏ: “Khách hàng thông minh đấy. Y Y, thanh toán xong thì dọn dẹp đống máu của hắn trên sàn đi nhé. Đồ mới cả đấy, nhìn xót lắm.”
Vực Thẳm Cấm Địa hôm ấy chứng kiến một điều kỳ lạ chưa từng có: Một ánh đèn neon màu sắc sặc sỡ rực sáng giữa lòng địa ngục, thu hút mọi kẻ khát khao sự sống cũng như mọi kẻ tò mò muốn thách thức tử thần. Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi 2.0 chính thức khai trương, mở ra một thời đại mà ở đó, ngay cả quỷ thần cũng phải học cách xếp hàng mua hàng bằng tiền hoặc thọ nguyên.