Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 187: Tiên Đế khuân gạch, Ma Tổ lợp mái.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:17:48 | Lượt xem: 8

Tiếng chuông gió treo trước hiên tiệm tạp hóa ngân lên từng hồi thanh thúy, phá tan bầu không khí đặc quánh sương mù của Vực Thẳm Cấm Địa.

Diệp Phi đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, bước ra ngoài với bộ dạng lờ đờ thường thấy. Anh vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu răng rắc như một cỗ máy lâu ngày không vận hành. Đôi mắt hơi híp lại nhìn đống đổ nát sau trận càn quét của các “vị khách không mời” vào đêm hôm trước, Diệp Phi khẽ thở dài.

“Hệ thống, ngươi bảo nâng cấp diện tích mặt bằng, nhưng cái móng này… hình như hơi sơ sài thì phải?”

Trong đầu anh, một giọng nói cơ giới vang lên lạnh lùng: *【 Ký chủ có thể lựa chọn tự mình thi công, hoặc sử dụng “Nhân lực có sẵn” để hoàn thiện. Lưu ý: Tiệm tạp hóa sau khi nâng cấp sẽ có thêm khu vực Cafe và kệ hàng Gia dụng cấp cao. 】*

Diệp Phi gãi gãi đầu, nhìn về phía góc sân. Ở đó, một gã đàn ông mặc hoàng bào rách rưới, gương mặt vốn uy nghiêm giờ đây đầy vết lọ nghẹ đang ngồi xổm đục đẽo một khối đá lớn. Đó là Cửu Dương Tiên Đế – kẻ cách đây vài ngày còn ngạo nghễ tuyên bố sẽ san phẳng Vực Thẳm để tìm kiếm bí mật trường sinh, nay lại bị một chỉ của Diệp Phi phế đi chín phần tu vi, bắt ở lại làm “công nhân thời vụ”.

Cạnh đó, Huyết Ma Lão Tổ – người từng khiến cả tu chân giới phía Nam run sợ – đang lom khom bưng một thúng vôi sống. Lão chẳng còn chút phong thái ma đầu nào, cái lưng vốn hơi còng nay càng còng hơn vì sức nặng của khối lượng công việc.

“Cửu Dương, ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Viên gạch này lệch mất nửa phân rồi!” Diệp Phi cầm cái quạt nan, đi đến bên cạnh, gõ bôm bốp vào vai vị Tiên Đế lừng lẫy.

Cửu Dương Tiên Đế nghiến răng, ngọn lửa bập bùng trong mắt hận không thể thiêu chết cái tên “tiệm trưởng lười biếng” này, nhưng khi nhìn thấy con chó đen nhỏ đang nằm khểnh dưới chân Diệp Phi, lão lập tức xìu xuống. Vượng Tài khẽ hé một con mắt, phát ra một tiếng “hừ” mũi cực nhẹ, nhưng uy áp Ma Long từ thời Thái Cổ khiến tim của Cửu Dương như muốn nổ tung.

“Tiệm… Tiệm trưởng đại nhân, khối đá này là Thiết Huyết Chân Kim, cứng vô cùng, tôi đã dùng đến Cửu Dương Chân Hỏa để gọt giũa nhưng vẫn chưa hoàn hảo…” Cửu Dương Tiên Đế ấm ức giải trình.

Diệp Phi hừ một tiếng: “Thiết Huyết Chân Kim thì sao? Ở đây nó chỉ là gạch lót đường thôi. Làm không xong thì tối nay không có mì tôm bò hầm, uống nước lọc cầm hơi nhé.”

Nghe đến “mì tôm bò hầm”, cả Cửu Dương và Huyết Ma Lão Tổ đều không tự chủ được mà nuốt nước bọt. Sau khi nếm qua những món “thần thực” mang đầy đủ quy tắc thiên đạo trong tiệm, họ nhận ra rằng cái gọi là tiên đan diệu dược bên ngoài kia thực chất chỉ là rác rưởi. Vì một bát mì, Tiên Đế cũng có thể khuân gạch, Ma Tổ cũng có thể lợp mái!

“Tiệm trưởng yên tâm! Tôi lợp xong cái mái phía đông này ngay đây!” Huyết Ma Lão Tổ hô lớn, vỗ mạnh vào bao vôi. Lão vận chuyển ma công, nhưng không phải để giết người, mà là để tạo ra những cánh tay máu hư ảo, mỗi tay cầm một viên ngói lưu ly, bay vun vút lên mái nhà.

Liễu Y Y từ trong tiệm bước ra, tay bưng một mâm trà sâm. Nàng mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc, dáng người thanh mảnh uyển chuyển, trên ngực áo đeo bảng tên “Nhân viên xuất sắc”. Nàng đi đến bên cạnh Diệp Phi, dịu dàng rót một chén trà:

“Chủ nhân, thợ thủ công bên ngoài vùng biên giới gửi đến một ít gỗ đàn hương, nhưng Vượng Tài đã… lỡ tay nhai nát một nửa rồi.”

Diệp Phi liếc nhìn Vượng Tài. Con chó đen nhỏ ngay lập tức giả vờ ngủ say như chết, bốn chân duỗi thẳng, bụng phập phồng.

“Kệ đi, dùng chỗ còn lại gia cố quầy thu ngân cho cô. Còn cái tên Kiếm Quỷ kia đâu?”

Liễu Y Y mỉm cười, chỉ tay về phía sau vườn. Tại đó, Độc Cô Vong – đệ nhất kiếm tu thiên hạ – đang đứng bất động như một bức tượng. Chỉ có điều, trong tay ông ta không phải là thanh thần kiếm vang danh lục giới, mà là một chiếc cưa sắt gỉ sét lấy từ kho của hệ thống.

“Vong lão nói, cưa gỗ bằng tay chính là một cách để rèn luyện tâm kiếm. Ông ấy đang giúp người đóng thêm sáu cái kệ hàng mới.”

Diệp Phi gật đầu hài lòng: “Ít ra còn có người có ý thức lao động. Không như mấy tên kia, hở ra là đòi làm phản.”

Cảnh tượng lúc này tại trung tâm Vực Thẳm Cấm Địa nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ làm rung chuyển toàn bộ lịch sử tu chân. Những cường giả đứng đầu kim tự tháp, những kẻ chỉ cần dậm chân một cái là sông núi đảo dời, giờ đây đang mồ hôi nhễ nhại, đứa khuân, kẻ vác, người đục đá dưới sự giám sát của một thanh niên lười biếng và một con chó đen ham ăn.

Cửu Dương Tiên Đế cầm một viên gạch làm từ “Vạn Năm Huyền Thạch”, mặt đỏ gay vì dồn sức. Lão vốn là kẻ kiêu ngạo nhất, nhưng khi nhìn thấy Diệp Phi tiện tay ném một tờ giấy vệ sinh dùng dở xuống đất, mà tờ giấy đó lại ẩn chứa kiếm ý nồng đậm hơn cả sư tổ lão truyền lại, lão hoàn toàn sụp đổ. Ở đây, quy tắc thế gian là vô dụng. Chủ tiệm là quy tắc duy nhất.

“Này, Huyết Ma!” Cửu Dương Tiên Đế vừa xếp gạch vừa nói khẽ qua thần thức.

“Chuyện gì?” Huyết Ma Lão Tổ đang bận điều khiển đám “máu” dính ngói, cộc lốc đáp.

“Ngươi có thấy viên ngói thứ ba bên trái của ngươi hơi bị… ô nhiễm ma khí không? Tiệm trưởng mà thấy là lão bắt ngươi liếm sạch đấy.”

Huyết Ma Lão Tổ giật nảy mình, vội vàng rút một chiếc khăn mặt (cũng là hàng hệ thống mua bằng 10 năm thọ nguyên) ra lau lấy lau để. Lão lầm bầm: “Biết rồi, lắm chuyện. Lo mà khuân gạch của ngươi đi. Sắp tới giờ cơm trưa rồi, nghe nói hôm nay có món xúc xích nướng.”

Đúng lúc này, từ phía xa sương mù xao động. Một đoàn người rầm rộ tiến về phía tiệm tạp hóa. Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào thêu hình rồng vàng, phía sau là hàng chục cao thủ cưỡi hạc, khí thế bừng bừng.

Đó là Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Đạo Tông, mang theo quân đoàn đi tìm tung tích Cửu Dương Tiên Đế đã mất tích hơn một tháng nay.

“Kẻ nào dám bắt giữ Thái Thượng Hoàng của Thiên Đạo Tông ta? Khai mau!” Lão giả dẫn đầu hét lên, thanh âm chấn động cả tầng mây xám xịt của Vực Thẳm.

Cửu Dương Tiên Đế đang vác gạch, nghe thấy giọng nói quen thuộc thì mặt tái mét. Lão nhìn về phía đám người đang hung hổ bay tới, thầm rủa trong lòng: “Lũ ngu này! Đến cứu ta hay đến hại ta đây?”

Diệp Phi nheo mắt nhìn đoàn người. Anh vẫn ngồi nguyên trên chiếc ghế tựa, tay cầm chén trà chưa kịp uống.

“Khách à?” Diệp Phi lẩm bẩm.

“Báo cáo chủ nhân, hình như là đòi người.” Liễu Y Y lạnh lùng đáp, bàn tay nàng đã khẽ chạm vào chiếc bàn tính bằng đồng trên thắt lưng – thứ vũ khí có thể tính toán ra thọ mệnh của đối phương trong chớp mắt.

Thái Thượng Trưởng lão Thiên Đạo Tông hạ cánh xuống trước sân tiệm. Lão nhìn thấy một đống đổ nát, nhìn thấy một cái bảng hiệu neon nhấp nháy **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – ĐANG TRÙNG TU”**, rồi nhìn xuống…

Cảnh tượng trước mắt khiến lão suýt thì rơi khỏi lưng hạc.

Vị tổ tông vĩ đại của tông môn họ, Cửu Dương Tiên Đế, người mà họ tôn thờ như thần linh, lúc này đang… mặc một cái quần đùi vải thô, lưng trần trùng trục, đôi vai gầy guộc đang gồng lên vác một tảng đá to như cái nhà.

“Thái… Thái Thượng Hoàng? Người làm sao vậy?” Lão trưởng lão run rẩy hỏi.

Cửu Dương Tiên Đế mặt lúc trắng lúc đỏ, gào lên: “Câm miệng! Ai cho các ngươi đến đây? Biến ngay! Không thấy ta đang làm việc đại sự sao?”

Lão trưởng lão ngơ ngác: “Việc… đại sự? Khuân gạch là việc đại sự sao?”

Diệp Phi lúc này mới thong thả đứng dậy, phủi phủi bụi trên tạp dề: “À, người nhà đến đón à? Cũng tốt, Cửu Dương làm việc cũng khá chăm chỉ, nhưng chưa hết thời gian trả nợ. Muốn chuộc người thì mỗi đứa nộp 500 năm thọ nguyên phí vào cửa, không thì vào đây phụ một tay.”

“Láo xược! Ngươi là hạng người phương nào mà dám yêu sách thọ nguyên của chúng ta?” Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng sau lưng lão trưởng lão rút kiếm ra, khí thế hào hùng.

Diệp Phi không nói gì, chỉ liếc nhìn Vượng Tài.

Con chó đen nhỏ lười biếng đứng dậy, há mồm ngáp một cái. Một luồng sóng âm vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ lũ hạc tiên lập tức rụng lông, rơi lả tả xuống đất như mưa. Đám cao thủ Thiên Đạo Tông đồng loạt khuỵu gối, cảm thấy như có cả mười tòa đại sơn đè lên vai.

“Vượng Tài, đừng làm họ sợ quá, hỏng khách.” Diệp Phi trách nhẹ một câu rồi nhìn lão trưởng lão: “Mua đồ hay khuân gạch? Chọn đi.”

Cửu Dương Tiên Đế thở dài, quẳng tảng đá xuống đất một cái “rầm”, khiến mặt đất rung chuyển. Lão đi tới vả cho tên đệ tử trẻ tuổi kia một phát nổ đom đóm mắt: “Đồ ngu! Không thấy đây là đâu sao? Vực Thẳm Cấm Địa đấy! Ở đây chỉ có Tiệm trưởng đại nhân nói là chân lý. Mau, mấy thằng nhóc kia, cởi áo ra!”

“Cởi… cởi áo làm gì ạ?” Tên đệ tử mếu máo.

“Làm gì? Khuân gạch chứ làm gì! Muốn cứu ta thì phải hoàn thành cái tiệm này trước mùa đông!” Cửu Dương Tiên Đế mắng xối xả.

Huyết Ma Lão Tổ ở trên mái nhà cũng cười sằng sặc, giọng cười rợn người: “Hắc hắc, hay lắm. Có thêm đám trẻ này thì việc lợp mái sẽ nhanh hơn nhiều. Này mấy nhóc, ma khí hay tiên lực gì thì cũng dồn hết vào mà vận chuyển vôi vữa đi, lười là Tiệm trưởng biến các ngươi thành phân bón vườn rau đấy!”

Thế là, giữa không gian chết chóc của Vực Thẳm, một cảnh tượng kỳ quái chưa từng có diễn ra. Hàng chục cao thủ cấp Nguyên Anh, Hóa Thần của đại tông môn hàng đầu thế giới, đứa thì tết rơm lợp mái, đứa thì trộn bùn, đứa thì hò dô ta kéo gỗ.

Diệp Phi ngồi lại xuống ghế, cảm thấy ánh nắng hiếm hoi của Vực Thẳm xuyên qua màn sương thật dễ chịu. Anh quay sang Liễu Y Y: “Y Y, đi nấu một nồi mì lớn đi. Cho thêm trứng. Coi như thưởng cho bọn họ làm việc năng suất.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Mùi hương của mì tôm bay ra, len lỏi qua đống gạch đá và gỗ đàn hương. Những vị “công nhân” bất đắc dĩ lúc đầu còn đầy uất hận, nhưng khi ngửi thấy mùi hương ấy, mọi oán khí dường như tan biến. Họ hăng hái hơn hẳn, tiếng búa gõ, tiếng đục đá vang lên rộn rã như một khúc nhạc lao động.

Độc Cô Vong lúc này cũng bước ra từ vườn sau, cầm trên tay một kệ gỗ phẳng phiêu đến mức soi gương được. Ông nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy sự sùng kính: “Tiệm trưởng, Kiếm đạo của tôi dường như đã bước sang một tầng mới. Hóa ra, cắt gỗ cũng có thể ngộ ra được sự mộc mạc của sinh mệnh.”

Diệp Phi ngáp dài, cầm quạt che mặt chuẩn bị đánh một giấc ngủ trưa: “Kiếm với chả củi. Xong rồi thì đi rửa tay mà ăn mì. Nhớ dặn bọn chúng, gạch mà nứt là ta bắt tháo ra xây lại từ đầu đấy.”

Sương mù của Vực Thẳm dường như cũng phải nhường lối trước sự bình yên đến kỳ lạ này. Trong cái nơi mà tử khí bao trùm, một tòa kiến trúc mới đang dần hiện hình – uy nghi hơn, bí ẩn hơn, và cũng… “đầy đủ chủng loại hàng hóa” hơn.

Tiên Đế khuân gạch, Ma Tổ lợp mái, Kiếm Quỷ đóng kệ. Đây có lẽ là công trình đắt giá nhất, nhưng cũng điên rồ nhất lịch sử Thương Mang Đại Lục. Và chủ nhân của nó, gã thanh niên đang ngủ khò khò trên ghế gỗ kia, chính là thực thể duy nhất khiến Thiên Đạo cũng phải đau đầu khi nghĩ đến việc thu tiền điện nước.

Mặt trời (thực chất là một quả cầu ánh sáng do hệ thống tạo ra) bắt đầu lên cao. Tiếng va chạm của công cụ xây dựng vang vọng khắp bốn phương, báo hiệu cho sự bắt đầu của một chương mới trong cuộc hành trình của “Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa”.

Vực Thẳm có thể không có hy vọng, nhưng ở đây, chỉ cần bạn có thọ nguyên và chịu làm việc, mì tôm trứng luôn luôn sẵn sàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8