Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 186: Mọi khách hàng cùng nhau sửa chữa tiệm.
Chương 186: Những bàn tay xây dựng lại hy vọng
Hỗn độn qua đi, bầu trời phía trên Vực Thẳm Cấm Địa vẫn là một mảnh xám xịt và u ám như cũ, nhưng bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng và tàn dư linh lực sau trận đại chiến đã vơi bớt phần nào. Tuy nhiên, quang cảnh trước mắt Diệp Phi lúc này chỉ có thể dùng hai chữ “thảm khốc” để miêu tả.
Tiệm tạp hóa Diệp Phi – vốn là một ốc đảo bình yên và khang trang – giờ đây trông chẳng khác nào một cái chuồng gà sau cơn bão. Biển hiệu đèn neon “Mở cửa 24/7” nổi tiếng của anh đã bị đánh vẹo sang một bên, chỉ còn một chữ “Tiệm” nhấp nháy lập lòe một cách tội nghiệp. Bức tường gỗ bách vạn năm bị nứt toác bởi dư chấn của thiên kiếp, mái ngói lưu ly bị lột phăng mất một góc, và quan trọng nhất, mảnh vườn vốn đầy ắp thảo dược hiếm có giờ đây chẳng khác nào một bãi bùn lầy lội.
Diệp Phi ngồi bệt xuống một tảng đá còn sót lại trước cửa tiệm, gương mặt vốn đã lờ đờ vì thiếu ngủ giờ lại càng thêm uể oải. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, nhìn chiếc quạt nan trên tay mình đã rách mất một nửa, thở dài thườn thượt.
“Hệ thống, ngươi không định bỏ linh thạch ra tu sửa à?” Diệp Phi hỏi thầm trong đầu.
*【Tinh! Cửa hàng bị hư hại do ký chủ không hoàn thành tốt nghĩa vụ bảo vệ. Chi phí sửa chữa: 5.000.000 linh thạch cực phẩm. Gợi ý: Tự mình vận động là truyền thống tốt đẹp của nhân loại.】*
“Mẹ nó, đồ gian thương.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi nhắm mắt lại như muốn trốn tránh thực tại. Anh thực sự lười. Ngay cả khi chỉ cần búng tay là có thể biến một Tiên Đế thành tro bụi trong phạm vi lĩnh vực, thì việc cầm búa, đóng đinh hay khiêng gỗ đối với anh vẫn là một cực hình quá sức tưởng tượng.
“Chủ nhân, đừng buồn, Y Y sẽ dọn dẹp ngay đây.”
Một giọng nói thanh khiết như suối chảy vang lên. Liễu Y Y bước ra từ trong đống đổ nát. Dù trên bộ sườn xám đồng phục thêu bảng tên “Nhân viên xuất sắc” đã dính đầy bụi bẩn, mái tóc búi cao có chút rối bời, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên định. Nàng vung tay, một dải lụa xanh mướt như rồng lượn quét ngang qua, cuốn bay lớp gạch vụn đang chắn lối vào.
Ngay sau đó, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên. Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò thường ngày chỉ biết nằm phục bên chân Diệp Phi để chờ xúc xích, lúc này đang lững thững đi tới. Nó nhả một khúc gỗ lớn bằng cả thân người mình xuống đất, đuôi ngoáy tít như muốn nói: “Ta cũng có công đấy nhé.” Thực chất, khúc gỗ đó là một nhánh của Thần Cây vạn năm ở tầng thứ tư của Vực Thẳm, bị nó vừa đi “mượn” về với thái độ hết sức “ôn hòa” – tức là gí móng vuốt vào mặt thụ tinh nơi đó.
“Chậc, cái tiệm nát thế này thì lấy gì làm chỗ uống rượu cho lão già này đây?”
Độc Cô Vong – Lão Kiếm Quỷ, người được mệnh danh là kiếm tu mạnh nhất thiên hạ – lúc này đang thất thiểu bước tới. Một tay ông cầm bình rượu “Ngoại hạng” đã vơi quá nửa, vai kia đeo thanh kiếm rỉ sét. Ông nhìn quanh đống đổ nát, tặc lưỡi: “Diệp小子 (nhóc con), xem ra lần này Thiên Đạo nó ghét cái mặt cậu thật rồi. Thôi được, để lão phu giúp một tay. Coi như trả nợ tiền vò rượu nếp hôm qua.”
Nói đoạn, Độc Cô Vong không dùng kiếm pháp để giết người, mà dùng chính những đường kiếm tinh túy nhất để… bào gỗ. Thanh kiếm gỉ sét trong tay ông rung lên bần bật, hóa thành vạn đạo kiếm quang lướt qua những súc gỗ khổng lồ. Trong chớp mắt, những thân cây thô kệch trở thành những thanh xà ngang bóng loáng, chính xác đến từng li từng tí.
Thế nhưng, bất ngờ nhất vẫn là cảnh tượng diễn ra sau đó.
Bên ngoài làn sương mù đen đặc của Vực Thẳm, một bóng người rón rén hiện ra. Đó là một gã thợ săn vực thẳm mặt mày bặm trợn, kẻ từng định vào tiệm để trộm một cuộn “Giấy vệ sinh Linh văn” nhưng bị Diệp Phi treo lên cây đánh cho một trận. Gã ôm theo một bao tải nặng nề, lắp bắp: “Tiệm… Tiệm trưởng Phi, tôi… tôi thấy tiệm bị hỏng. Chỗ này có ít linh khoáng vảy rồng, dùng để tráng mái nhà thì tốt lắm…”
Chưa kịp để gã nói xong, từ trong sương mù, hàng chục, rồi hàng trăm tu sĩ khác bắt đầu lộ diện. Có những lão quái vật của các tà tông bị lột sạch bảo vật để trả tiền vào cửa, có những vị trưởng lão chính đạo từng bị Vượng Tài rượt đuổi, và cả những thiếu niên thiên tài từng khóc lóc vì không mua được mì tôm.
Họ không kéo đến để trả thù. Ngược lại, mỗi người đều mang theo thứ gì đó. Kẻ mang theo đất linh năng, người mang theo nhựa cây huyền thiết, có kẻ lại vác theo những phiến đá vân mây hiếm có.
“Cái đó… Tiệm trưởng Diệp, nếu cái tiệm này sập, chúng tôi biết lấy gì để giải tâm ma? Biết lấy gì để giữ mạng ở cái vùng chết chóc này?” Một tu sĩ trung niên cười khổ. “Coi như chúng tôi tích công đức, không lấy tiền công, chỉ cầu lần sau Tiệm trưởng giảm giá cho mấy gói mì tôm là được.”
Diệp Phi mở một mắt ra nhìn, thấy cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, lòng bỗng có chút rung động kỳ lạ. Anh vẫn giữ vẻ mặt lười biếng, xua xua tay: “Tùy các người, ai làm hỏng thêm chỗ nào là ta trừ thọ nguyên đấy nhé.”
Cứ như vậy, một công trường xây dựng độc nhất vô nhị trong lịch sử giới tu chân được hình thành ngay tại tâm điểm của Vực Thẳm Cấm Địa.
Mọi người phân công rõ ràng. Các vị nguyên lão của các tông môn thường ngày hô mưa gọi gió, lúc này đang vận dụng linh lực để nâng những tảng đá nặng hàng vạn cân, xếp thành móng nhà kiên cố. Các nữ tu sĩ của Băng Hà Tông thì dùng băng linh khí để làm mát các mối nối gỗ, ngăn không cho ma khí xâm nhập vào thớ gỗ.
Độc Cô Vong đứng trên mái nhà, dùng kiếm ý của mình làm đinh, đâm xuyên qua các lớp ngói. Mỗi nhát kiếm hạ xuống đều mang theo ý vị của thiên đạo, khiến cho mái nhà của tiệm tạp hóa tỏa ra ánh hào quang nhàn nhạt, đủ sức chống đỡ những đợt cuồng phong mạnh nhất của Vực Thẳm.
Ở phía sau vườn, Linh Nhi – tiểu yêu tinh của tộc Linh Dược – đang bận rộn như một con thoi. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé vỗ về mặt đất bùn lầy. Những giọt nước thánh từ giếng nước sau nhà được Diệp Phi cho phép sử dụng, rưới xuống đến đâu, cỏ linh lăng và thảo dược vạn năm đâm chồi nảy lộc đến đó. Sự sống lại trỗi dậy từ trong đống tro tàn, mang theo hương thơm dịu mát lấn át cả mùi tử khí đặc trưng của vùng cấm.
Vượng Tài có lẽ là kẻ làm việc vất vả nhất. Nó không còn giữ vẻ nhỏ bé thường ngày nữa mà biến hình thành một thực thể đen kịt cao lớn bằng căn nhà. Nó dùng sức mạnh thần kỳ của Ma Long để kéo những mảnh không gian bị rách nát xung quanh tiệm, dùng đuôi “khâu” chúng lại bằng linh mạch, khiến cho khu vực xung quanh tiệm trở lại trạng thái “Lĩnh vực tuyệt đối” bình ổn nhất.
Liễu Y Y vừa quét dọn, vừa pha sẵn từng vò nước khoáng “Tịnh Hóa Tâm Linh” đặt lên một cái bàn gỗ tạm thời.
“Mọi người mệt rồi, hãy uống chút nước để phục hồi thể lực.” Nàng mỉm cười. Nụ cười của Thánh nữ Cửu Âm vốn lạnh lùng, nay lại khiến những tu sĩ phong trần cảm thấy ấm lòng đến lạ.
Cứ mỗi vò nước được rót ra, những kẻ đang lao động kia lại như được tiếp thêm sức mạnh. Họ cảm nhận được rằng, họ không chỉ đang sửa chữa một cửa hàng tạp hóa bình thường, mà đang cùng nhau bảo vệ một niềm hy vọng, một điểm sáng duy nhất trong thế giới tu chân đầy rẫy sự lừa lọc và tàn khốc này. Trong tiệm tạp hóa này, mọi người bình đẳng. Không có Tiên Đế, không có phàm nhân, chỉ có khách hàng và sự công bằng của Diệp Phi.
Thời gian dần trôi, từ lúc ánh hoàng hôn mờ ảo của Vực Thẳm buông xuống cho đến khi những vì sao (vốn là những linh hồn vụn vỡ lấp lánh trên tầng không) hiện rõ, việc tu sửa đã dần hoàn tất.
Tiệm tạp hóa Diệp Phi giờ đây trông còn vững chãi hơn trước gấp nhiều lần. Bức tường gỗ không còn là gỗ bách bình thường, mà được dát thêm các loại linh thạch phòng hộ, lấp lánh dưới ánh sáng. Biển hiệu neon được Diệp Phi dùng một chút “điểm hệ thống” để nâng cấp, giờ đây nó không chỉ nhấp nháy chữ “Open” mà còn phát ra một vòng sóng âm dịu nhẹ, khiến mọi quái vật cấp cao trong bán kính mười dặm đều cảm thấy rùng mình không dám lại gần.
Đến đêm, trước sân tiệm, một đống lửa lớn được đốt lên. Không phải bằng củi, mà bằng những khối tinh thạch hỏa hệ tỏa nhiệt độ vừa phải.
Diệp Phi, lúc này đã dậy, bèn lục tìm trong kho của hệ thống. Anh lấy ra một cái nồi khổng lồ, nấu một nồi “Mì tôm quy mô đại trà” lớn nhất từ trước tới nay. Mùi thơm của gia vị hóa học kết hợp với linh thảo thiên nhiên từ nồi nước dùng bốc lên, khiến cả trăm tu sĩ đang ngồi bệt dưới đất đều đồng loạt nuốt nước bọt.
“Mỗi người một bát, ăn xong rồi thì biến về đi, đừng có tụ tập ở đây làm nhiễu loạn từ trường của tiệm ta.” Diệp Phi cầm cái muôi lớn, vừa múc mì vừa cằn nhằn.
Nhưng ai cũng biết, Tiệm trưởng Diệp Phi chỉ là miệng cứng lòng mềm. Loại mì này nếu bán bình thường cũng phải tốn mười năm thọ nguyên một bát, hôm nay anh lại hào phóng cho không cả trăm người.
Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong cầm bát mì, húp một ngụm nước dùng cay xè, sảng khoái hét lên: “Hào hứng! Hào hứng lắm! Diệp小子, lão phu đi khắp nhân gian mấy ngàn năm, chưa từng thấy chỗ nào sửa nhà vui như ở chỗ cậu.”
“Sửa xong rồi thì lo mà trả thọ nguyên cho ta, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Diệp Phi liếc mắt một cái, rồi bất giác môi anh cũng khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ, gần như không thấy rõ.
Trong màn đêm thẳm sâu của Vực Thẳm, giữa những tiếng gào rú u hồn xa xăm, tại nơi này, ánh lửa bập bùng chiếu lên những khuôn mặt đầy bụi đất nhưng rạng rỡ nụ cười. Liễu Y Y nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Diệp Phi, nhìn tiệm tạp hóa đã khang trang trở lại, khẽ nói: “Chủ nhân, người thấy không? Người không cô đơn.”
Diệp Phi không đáp, anh ngước nhìn bầu trời xám xịt phía trên. Anh biết, Thiên Đạo sẽ không để yên. Những trận chiến khủng khiếp hơn còn ở phía trước. Những “vị khách” phiền phức hơn từ Thượng giới có thể sẽ kéo tới. Nhưng nhìn vào những tu sĩ đang cùng nhau húp mì tôm, nhìn vào Vượng Tài đang tranh giành một mẩu xương với một ma tu, và nhìn vào nhân viên trung thành của mình… Diệp Phi cảm thấy việc bị hệ thống ép mở tiệm ở đây, có lẽ cũng không đến nỗi tệ.
“Y Y, sáng mai dán thông báo mới lên.” Diệp Phi vươn vai, đứng dậy chuẩn bị vào tiệm đi ngủ tiếp.
“Thông báo gì ạ?” Liễu Y Y tò mò hỏi.
“Bán thêm búa và đinh linh cấp. Cái bọn tu sĩ này, tay chân ngượng nghịu quá, ta phải trang bị thêm công cụ cho chúng nó, lỡ sau này có hỏng hóc gì còn có cái mà dùng.”
Nói xong, Diệp Phi lững thững bước vào nhà. Cánh cửa gỗ đóng lại với tiếng “cạch” chắc nịch, âm thanh vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Tiệm tạp hóa giữa vực thẳm cấm địa, một lần nữa chính thức tái xuất, sẵn sàng tiếp đón bất cứ kẻ điên nào dám đặt chân vào nơi này.
Những người khách cuối cùng cũng tản đi vào màn sương, nhưng trong lòng mỗi người đều mang theo một hơi ấm kỳ lạ. Họ biết rằng, dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, dù trời có sập xuống, thì ở giữa Vực Thẳm đen tối nhất vẫn luôn có một tiệm tạp hóa sáng đèn, một gã chủ tiệm lười biếng luôn miệng đòi thọ nguyên, và những bát mì nóng hổi có thể chữa lành mọi vết thương trong linh hồn.
Vực Thẳm vẫn sâu thẳm, nhưng ánh sáng từ cửa tiệm Diệp Phi, đã gieo xuống một hạt giống bất diệt.