Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 200: Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:27:00 | Lượt xem: 14

**Chương 200: Mở Cửa 24/7**

Vực Thẳm Cấm Địa của vạn năm về trước là nỗi khiếp sợ bao trùm lên cả Thương Mang Đại Lục. Nơi đó sương mù máu dày đặc đến mức có thể ăn mòn thần hồn, nơi những quy tắc vật lý bị bẻ cong thành những hình thù dị hợm, và cũng là nơi chôn xác của những vị Tiên Đế ngạo nghễ nhất lịch sử.

Nhưng hôm nay, Vực Thẳm đã thay một lớp áo mới.

Dọc theo những vách đá từng run rẩy dưới ma sát khí, giờ đây là những dãy đèn ma pháp lung linh màu sắc. Những con Ma Vật cấp cao từng một thời gieo rắc kinh hoàng, nay lại mặc lên người bộ đồng phục bảo vệ, nghiêm túc đứng phân luồng cho những đoàn thuyền bay lộng lẫy từ khắp tứ hải bát hoang đổ về.

Và ở chính tâm điểm của vùng đất huyền thoại ấy, nơi từng là mảnh vỡ của một vị Cổ Thần đã khuất, có một cửa tiệm nhỏ bằng gỗ nằm lặng lẽ dưới gốc cây liễu cổ thụ. Trên mái hiên, một tấm biển hiệu neon nhấp nháy đầy vẻ lạc lõng nhưng lại khiến bất cứ cường giả nào nhìn thấy cũng phải cúi đầu cung kính: **“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7”**.

“Leng keng…”

Tiếng chuông gió treo dưới hiên khẽ ngân lên một giai điệu thanh thoát.

Diệp Phi nằm dài trên chiếc ghế tựa làm bằng gỗ Tiên Mộc vạn năm, đôi mắt anh vẫn đờ đẫn, ngái ngủ như chưa bao giờ tỉnh táo kể từ khi xuyên không đến đây. Anh cầm một chiếc quạt nan rách nát, thỉnh thoảng lại vỗ vỗ lên bụng, mặc kệ hơi ấm của trà Linh Vũ đang bốc khói nghi ngút trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

“Chủ tiệm, hôm nay doanh thu từ việc bán mì tôm ‘Vạn Cổ Quy Nhất’ đã vượt mốc mười vạn thọ nguyên rồi. Ngài có muốn xem sổ sách không?”

Một giọng nói thanh nhã, lạnh lùng như băng nhưng lại chứa chan sự sùng bái vang lên. Liễu Y Y bước ra từ sau quầy thu ngân. Nàng vẫn mặc bộ sườn xám cách tân thêu họa tiết mây trắng, trên ngực đính một bảng tên lấp lánh dòng chữ “Nhân viên xuất sắc”. Chỉ là, hơi thở của nàng bây giờ đã không còn là vị Thánh nữ tuyệt vọng năm xưa, mà là một vị cường giả mà chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến cả một vương triều sụp đổ.

Nhưng trước mặt Diệp Phi, nàng vẫn mãi là cô nhân viên chạy bàn nhỏ bé.

Diệp Phi không mở mắt, chỉ uể oải phẩy phẩy tay: “Y Y à, ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Thọ nguyên hay linh thạch cũng chỉ là con số thôi. Đừng có làm phiền giấc ngủ trưa của ta. Cứ bỏ vào kho của Hệ thống là được.”

“Nhưng mà…” Liễu Y Y mỉm cười bất lực, “Lão Kiếm Quỷ lại vừa đến. Ông ta nói thanh kiếm gỉ sét của mình lại hỏng sau khi đọ chiêu với mấy vị khách Thần giới, muốn đổi một bao thuốc lá ‘Linh Hồn’ để tìm cảm hứng sửa kiếm.”

“Cái lão già đó… lại ghi nợ à?” Diệp Phi cuối cùng cũng mở được một bên mắt, thở dài. “Bảo lão ra sau vườn hỏi Linh Nhi, xem có nhổ được cọng cỏ nào giúp lão luyện lại kiếm không. Ta bận lắm.”

Linh Nhi, tộc Linh Dược nhỏ bé, giờ đây đang là “bà trùm” của mảnh vườn sau tiệm. Nơi đó, rau muống có thể giúp người ta ngộ đạo, và những củ cải trắng lại mang hình dáng của Thái Cổ Nhân Sâm. Độc Cô Vong – vị kiếm tu mạnh nhất thiên hạ, nay cũng chỉ dám đứng khúm núm ngoài hàng rào để đợi Linh Nhi phát cho một ngọn cỏ rác.

Gâu! Gâu!

Một tiếng sủa khô khốc vang lên từ phía cửa. Một con chó đen nhỏ gầy gò chạy lạch bạch vào, cái đuôi ngoáy tít. Nó nhảy phắt lên đùi Diệp Phi, khịt khịt mũi đòi ăn.

“Vượng Tài, mày lại mới vừa đi hù dọa ai đó hả?” Diệp Phi xoa đầu nó.

Ít ai biết được, cái sinh vật đang làm nũng này chính là Ma Long diệt thế từng khiến Thiên Đạo phải đau đầu. Bây giờ, vẩy rồng đã hóa thành lông đen mịn, và móng vuốt có thể xé rách không gian chỉ dùng để… đào giun sau vườn.

“Hệ thống, hôm nay có gì đặc biệt không?” Diệp Phi lầm bầm trong tâm trí.

[Ting! Báo cáo Ký chủ, độ ổn định của thế giới hiện tại là 99.9%. Thiên Đạo Ý Chí vừa gửi một tin nhắn ẩn, nó muốn hỏi xem kẹo mút vị ‘Hủy Diệt’ bao giờ thì có hàng lại.]

“Bảo nó chờ đi. Đang tắc đường từ phía Thần giới, shipper chưa giao đến được,” Diệp Phi nhếch môi.

Đúng lúc đó, không gian bên ngoài tiệm tạp hóa bỗng nhiên rung chuyển. Một luồng khí thế hào hùng, mang theo ánh sáng hoàng kim rực rỡ từ trên cao giáng xuống. Một thanh niên trẻ tuổi, mặc bộ chiến giáp hoàng kim, cưỡi trên một con Kỳ Lân cấp Thiên, trông vô cùng oai phong lẫm liệt, từ từ hạ cánh xuống trước cửa tiệm.

Thanh niên này là Đệ nhất thiên kiêu của kỷ nguyên mới, kẻ được truyền tụng là sẽ thống trị toàn bộ giới tu chân trong mười vạn năm tới. Anh ta bước vào tiệm, ánh mắt chứa đầy sự kiêu ngạo của một kẻ chưa bao giờ nếm mùi thất bại.

Tuy nhiên, ngay khi vừa bước chân qua bậu cửa gỗ, đồng tử của vị thiên kiêu bỗng co rụt lại.

Anh ta nhìn thấy gì?

Một cô gái chạy bàn đang cầm trên tay chiếc giẻ lau bằng lụa phượng hoàng – một vật phẩm mà tông môn anh ta coi là thánh vật truyền đời.

Một lão già cụt tay đang ngồi xổm ở góc tiệm, hì hục nhai một mẩu bánh mì khô, nhưng hơi thở kiếm ý xung quanh lão khiến thanh thần kiếm của anh ta trong bao phải rung lên bần bật vì sợ hãi.

Và quan trọng nhất, ở phía sau quầy hàng, một thanh niên trông vô cùng tầm thường đang nằm ngáp ngắn ngáp dài trên ghế tựa, bên cạnh là một con chó đen đang liếm một cây xúc xích bò.

Áp lực!

Một thứ áp lực không hình, không sắc, nhưng đủ mạnh để bóp nát tất cả những hào quang mà vị thiên kiêu này mang theo. Trong phút chốc, anh ta hiểu ra vì sao tất cả các vị sư tổ trong tông môn, trước khi chết đều trối trăng lại một câu: *“Nếu một ngày con đủ mạnh để tiến vào Vực Thẳm, hãy nhớ, tuyệt đối không được nhìn thẳng vào mắt chủ tiệm tạp hóa.”*

Diệp Phi lười biếng ngước mắt nhìn vị khách mới. Trong nhãn thần của anh, tuổi thọ, công pháp và cả những ý đồ của vị thiên kiêu này hiện lên rõ mồn một như một bảng danh sách hàng hóa.

“Khách hàng mới à?” Diệp Phi uể oải hỏi. “Muốn mua gì? Linh dược, thần binh, hay muốn đổi vận mệnh? Ở đây cái gì cũng có, chỉ sợ ngươi không trả nổi cái giá của nó thôi.”

Vị thiên kiêu lắp bắp, sự kiêu ngạo biến mất sạch sành sanh: “Tiền… tiền bối… vãn bối muốn hỏi mua… một lọ nước khoáng ‘Tịnh Hóa Tâm Linh’.”

“Y Y, lấy cho hắn một lọ. Giá là 500 năm thọ nguyên, không mặc cả.” Diệp Phi lại nhắm mắt lại.

Liễu Y Y mỉm cười chuyên nghiệp, đặt chai nước lên bàn: “Quý khách, vui lòng đặt tay lên đây để hệ thống khấu trừ thọ nguyên. Chúc ngài một ngày tốt lành.”

Vị thiên kiêu run rẩy làm theo. Sau khi nhận chai nước – thứ có thể giúp hắn đột phá cảnh giới mà không gặp tâm ma – hắn cúi đầu vái dài rồi vội vàng rời khỏi tiệm, như thể nếu ở lại thêm một giây nữa, trái tim hắn sẽ vỡ ra vì căng thẳng.

Khi bóng dáng vị thiên kiêu biến mất trong làn sương mù neon, tiệm tạp hóa trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

“Lại một đứa trẻ mang giấc mộng x xưng bá thế giới,” Diệp Phi lầm bầm, giọng anh vang lên như một lời tự sự thâm trầm. “Chẳng lẽ tụi nó không biết rằng, đỉnh cao nhất của tu hành thực chất chỉ là một giấc ngủ trưa yên bình sao?”

Tiếng chuông gió lại leng keng. Một đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi, mặc y phục đỏ thắm, chạy vào tiệm với vẻ mặt háo hức. Đứa trẻ này không có chút tu vi nào, nhưng mỗi bước đi của nó đều khiến những quy tắc không gian xung quanh run rẩy theo nhịp điệu.

Đó chính là Thiên Đạo Ý Chí – kẻ đã từng muốn xóa sổ Diệp Phi, nhưng sau đó đã bị “mua chuộc” bằng một chiếc kẹo mút và một cái modem Wifi siêu tốc.

“Anh Phi! Anh Phi! Kẹo mút của em đâu?” Đứa trẻ nhảy lên ghế của Diệp Phi, níu lấy cánh tay anh.

Diệp Phi cười khổ, thọc tay vào túi tạp dề, lấy ra một chiếc kẹo mút đầy màu sắc – món hàng thực chất là một khối vật chất cô đặc từ tinh hoa của một vũ trụ khác đã lụi tàn.

“Đây, cầm lấy rồi đi ra chỗ khác chơi. Đừng có giáng sấm sét xuống vườn rau của Linh Nhi nữa, con bé lại khóc nhè cho mà xem.”

Thiên Đạo bĩu môi, cầm lấy kẹo rồi lon ton chạy ra ngoài, không quên quát lớn một tiếng khiến mây đen trên bầu trời Vực Thẳm tan sạch, lộ ra ánh nắng vàng rực rỡ vốn dĩ không bao giờ hiện hữu ở nơi này.

Diệp Phi thở ra một hơi dài, cảm thấy cả thân thể mình như hòa tan vào không gian tuyệt đối này.

Vực Thẳm không còn là cấm địa. Tiệm tạp hóa không còn là một cái bẫy. Đây là nhà.

Hệ thống bỗng vang lên một âm thanh nhẹ nhàng nhất từ trước đến nay:

[Chúc mừng Ký chủ đã đạt đến cấp độ ‘Vô Ưu’. Mọi ràng buộc với các kỷ nguyên đã chính thức kết thúc. Từ giờ trở đi, Ký chủ là người tự do duy nhất trong dòng chảy thời gian.]

Diệp Phi nhắm mắt, môi nở một nụ cười nhạt. Tự do? Với anh, tự do chính là mỗi sáng tỉnh dậy, được nghe tiếng Y Y mắng Vượng Tài, được thấy Độc Cô Vong lén uống rượu nợ, và được đón tiếp những vị khách lạ kỳ mang theo những câu chuyện bi hài của nhân gian.

Hoàng hôn buông xuống trên Vực Thẳm. Những vệt nắng cuối cùng tô điểm lên ngôi nhà gỗ một màu vàng óng ả.

Ở phía chân trời, những đoàn người vẫn đang tiếp tục kéo đến. Họ đến từ những thiên hà xa xôi, từ những chiều không gian khác nhau, chỉ vì một lời đồn đại duy nhất: *“Có một nơi, nơi mà tất cả ước muốn đều có thể thực hiện được bằng một cái giá công bằng.”*

Diệp Phi nghiêng đầu, ngủ thiếp đi trong tiếng nhạc Lofi dịu nhẹ phát ra từ chiếc máy hát cổ điển trên quầy.

Bỗng dưng, tiếng chuông gió lại một lần nữa vang lên: “Leng keng…”

Một vị khách mới đã đặt chân lên thềm cửa. Đó là một cô bé nhem nhuốc, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và kiên cường, đang ôm chặt một mẫu bánh mì khô khốc trong lòng.

Liễu Y Y tiến lại gần, dịu dàng hỏi: “Chào em, em muốn mua gì? Đừng sợ, ở đây chủ tiệm của chúng ta rất dễ tính.”

Diệp Phi khẽ cựa mình trên ghế tựa, mở một bên mắt, thấy một vòng lặp mới của vận mệnh lại bắt đầu. Anh ngáp một cái thật dài, vươn vai rồi cất giọng uể oải đặc trưng của mình:

“Hoan nghênh quý khách đến với tiệm tạp hóa Diệp Phi. Mua đồ hay lánh nạn? Lánh nạn thì phí mười đồng tiền vàng mỗi giờ, nước nôi tự phục vụ nhé… À, nếu em có một câu chuyện hay, ta có thể giảm giá cho em một chiếc xúc xích.”

Dưới ánh đèn neon lung linh, Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa vẫn lặng lẽ đứng đó, vĩnh hằng và bất diệt. Cửa luôn mở, và chủ tiệm luôn chờ đợi.

Dù là thiên đường hay địa ngục, chỉ cần bạn có thể trả giá, Diệp Phi luôn sẵn lòng phục vụ.

24/7.

Vĩnh viễn là như vậy.

**[HẾT]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8