Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 28: Những vị khách từ phương xa
Gió hú văng vẳng ngoài màn sương xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa, mang theo hơi thở của tử vong và sự mục nát từ hàng vạn năm trước. Những cơn lốc xoáy mang theo mảnh vỡ quy tắc sắc lẹm như đao, không ngừng bào mòn lớp hộ thể linh quang của nhóm người đang hớt hải chạy trốn.
“Thiếu chủ! Mau chạy đi, hộ thân phù sắp không chịu nổi nữa rồi!”
Lão giả mặc áo xám gào lên, âm thanh khàn đặc hòa vào tiếng sấm rền vang trên bầu trời huyết sắc. Phía sau họ, một bóng đen khổng lồ với hàng trăm con mắt đỏ ngầu đang lừ lừ tiến tới từ trong bóng tối, mỗi bước chân của nó đều khiến không gian vặn vẹo.
Trình Phi Vũ, Thiếu chủ của Thương Long Điện đến từ Bắc Minh Đại Lục xa xôi, lúc này tóc tai bù xù, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn vốn nghe đồn Vực Thẳm Cấm Địa ở trung tâm Thương Mang Đại Lục ẩn chứa di tích Thái Cổ, nên mới cậy vào bí bảo của tông môn mà lẻn vào. Nào ngờ, nơi này so với địa ngục còn kinh khủng hơn gấp vạn lần.
Đúng lúc hộ thân phù nứt toác, tưởng chừng cái chết đã cận kề, thì một luồng ánh sáng kỳ quặc xuyên qua màn sương mù đặc quánh đập vào mắt họ.
Đó là một loại ánh sáng không hề mang theo linh áp, nhưng lại vô cùng rực rỡ và nhấp nháy theo một nhịp điệu lạ lùng: Xanh, đỏ, vàng, tím… ghép thành những ký tự mà họ chưa từng thấy bao giờ, nhưng bằng cách thần kỳ nào đó, thần thức lại dịch ra được ý nghĩa:
**“TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – OPEN 24/7”**
“Cái gì? Một hiệu buôn?” Mộ Dung Tuyết, Thánh nữ của Thương Long Điện, người vốn luôn giữ vẻ thanh cao, giờ đây cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Giữa vùng tử địa mà ngay cả cường giả Hóa Thần cũng phải chùn bước, lại có một tòa kiến trúc nhỏ bằng gỗ đứng sừng sững, phía trước treo hai cái lồng đèn đỏ thắm, khói hương nghi ngút, thoang thoảng mùi trà thơm và cả… mùi mì tôm nồng nàn.
“Mặc kệ nó là cái gì, vào đó trốn trước đã!” Trình Phi Vũ không còn thời gian để suy nghĩ, hắn dốc sạch linh lực cuối cùng vào đôi chân, lao thẳng về phía ánh đèn.
Vừa bước qua ranh giới hàng rào gỗ thấp lè tè, một cảm giác bình yên đến rùng mình bao trùm lấy họ. Tiếng gào rú của Ảnh Quái phía sau đột nhiên biến mất, tựa như có một bức tường vô hình nhưng tuyệt đối ngăn cách giữa hai thế giới.
Nhóm người khựng lại, thở hổn hển. Trước mặt họ là cánh cửa kính sáng loáng đến mức có thể soi gương. Trình Phi Vũ dè chừng đẩy cửa bước vào.
*Leng keng.*
Tiếng chuông gió treo ở cửa vang lên trong trẻo. Một luồng hơi lạnh nhẹ nhàng (điều hòa hàng hệ thống) phả vào mặt họ, xua đi cái nóng nực và sự ô nhiễm của Ma Sát.
Bên trong, không gian không quá lớn nhưng vô cùng ngăn nắp. Những dãy kệ gỗ bóng loáng xếp đầy những món đồ kỳ lạ: Những cái hộp nhỏ rực rỡ sắc màu, những chai thủy tinh chứa thứ nước trong vắt, và cả những xấp giấy vuông vức xếp chồng lên nhau.
Ở một góc tiệm, phía sau quầy thu ngân, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần đang lặng lẽ lau chùi những chai lọ. Nàng mặc một bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc, bó sát cơ thể khoe những đường cong hoàn mỹ nhưng lại mang vẻ thanh khiết, lạnh lùng như tuyết đầu mùa. Trên ngực trái của nàng có ghim một tấm biển nhỏ ghi: **”Liễu Y Y – Nhân viên xuất sắc”**.
Nghe thấy tiếng động, thiếu nữ ngước mắt lên. Đôi đồng tử trong veo như nước mùa thu nhưng sâu thẳm, ẩn chứa một uy áp thầm lặng khiến nhóm người Trình Phi Vũ lập tức cảm thấy tim mình hẫng một nhịp.
“Chào mừng quý khách đến với Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi.” Liễu Y Y hơi cúi đầu, giọng nói thanh tao nhưng không chút cảm xúc, đúng như phong cách mà Diệp Phi đã dày công đào tạo. “Trước khi giao dịch, xin mời đọc nội quy treo trên tường. Vũ khí vui lòng thu lại, trong tiệm cấm đánh nhau, cấm gây ồn ào.”
Trình Phi Vũ là kẻ từ nhỏ đã đứng trên cao, bị sự lạnh lùng của Y Y làm cho phật lòng, lại thêm việc vừa thoát chết khiến tâm lý có chút vặn vẹo. Hắn lấy lại vẻ uy nghiêm của Thiếu chủ Thương Long Điện, hắng giọng hỏi:
“Nơi này là đâu? Ngươi là ai? Có biết chúng ta là ai không mà dám ăn nói như vậy?”
Liễu Y Y không thèm chớp mắt, nàng tiếp tục lau kệ hàng, giọng nói bình thản:
“Quý khách là ai không quan trọng. Bước vào cửa này, chỉ có khách hàng hoặc kẻ gây rối. Nếu quý khách muốn mua đồ, chúng tôi hoan nghênh. Nếu muốn gây sự…”
Nàng chưa nói hết câu, thì từ dưới quầy thu ngân, một cái đầu đen thùi lùi chầm chậm nhô lên. Đó là một con chó đen nhỏ, trông gầy gò và bình thường như bao con chó hoang khác. Nhưng khi nó hé mở đôi mắt, Trình Phi Vũ và lão giả áo xám đột nhiên cảm thấy toàn thân đông cứng. Trong mắt con chó đó, họ không thấy con ngươi, mà chỉ thấy một biển lửa đen ngòm và xác của những đầu cự long vạn trượng đang trôi nổi.
Vượng Tài ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ở nhưng toát ra sát khí đủ để làm sụp đổ một quốc gia nhỏ. Nó nhìn Trình Phi Vũ với vẻ khinh bỉ, như thể đang nhìn một miếng xúc xích hơi ôi thiu.
“Vượng Tài, nằm xuống.”
Một giọng nói uể oải vang lên từ chiếc ghế mây ở góc tối của cửa hàng. Diệp Phi chầm chậm hạ tờ báo xuống, mái tóc có chút rối bù, đôi mắt lờ đờ nhìn nhóm khách mới đến. Anh đang mặc một chiếc tạp dề màu xám đè lên bộ đồ lụa lười biếng, tay cầm một tách trà đang bốc khói nghi ngút.
“Y Y, đã dặn cô rồi, khách đến từ phương xa thì phải nhiệt tình một chút. Dù sao thì túi tiền của người nước ngoài bao giờ cũng dày hơn đám tu sĩ địa phương.” Diệp Phi hớp một ngụm trà, rồi liếc nhìn Trình Phi Vũ. “Muốn mua gì? Thuốc chữa thương, pháp bảo, hay muốn nạp tiền đổi mệnh?”
Trình Phi Vũ nén sự run sợ, nhìn quanh tiệm một lượt rồi cười lạnh:
“Thật nực cười! Một hiệu buôn rách nát giữa vùng hoang dã mà dám nói khoác lác. Ngươi có cái gì mà dám bảo chúng ta đổi mệnh? Ta thấy mấy chai nước này chỉ là nước thường, xấp giấy kia (giấy vệ sinh linh văn) chẳng khác gì đồ bỏ đi.”
Mộ Dung Tuyết bên cạnh cũng khẽ nhíu mày: “Sư huynh, đừng phí lời. Có lẽ nơi này là một ảo cảnh do yêu thú tạo ra để lừa chúng ta.”
Diệp Phi thở dài, ra hiệu cho Liễu Y Y:
“Cho họ nếm thử chút đặc sản đi. À, thu tiền trước. Một chai ‘Nước khoáng Tịnh Hóa’ giá 10 vạn linh thạch thượng phẩm, hoặc 10 năm thọ nguyên. Coi như phí tiếp đón khách quý từ Bắc Minh.”
“10 vạn linh thạch thượng phẩm cho một chai nước?!” Lão giả áo xám giận dữ quát lên. “Ngươi định ăn cướp à?”
Nhưng Trình Phi Vũ lúc này lại cảm thấy lục phủ ngũ tạng đang bị Ma Sát ăn mòn đau đớn không thôi. Hắn nghiến răng, ném ra một túi trữ vật: “Đây, cầm lấy! Ta muốn xem chai nước này có thần kỳ như ngươi nói không. Nếu không, ta sẽ san phẳng cái tiệm này!”
Y Y nhận lấy linh thạch, không thèm đếm, ném vèo cho Trình Phi Vũ một chai nước nhựa trong vắt có dán nhãn “Tinh Khiết 100%”.
Trình Phi Vũ hậm hực mở nắp, uống một ngụm lớn.
Ngay lập tức, đồng tử hắn co rụt lại.
Một luồng linh lực tinh khiết đến mức cực độ, mang theo hơi thở của khởi nguyên, từ cổ họng chảy xuống, lan tỏa ra toàn bộ kinh mạch. Những luồng khói đen của Ma Sát đang bám rễ trong người hắn, vừa chạm vào dòng nước này liền lập tức tiêu tan như tuyết gặp nắng hạ. Không chỉ vậy, những tổn thương cũ tích tụ lâu ngày, những điểm bế tắc trong công pháp của hắn cũng bắt đầu lỏng lẻo.
*Ầm!*
Một luồng khí tức mạnh mẽ bộc phát từ người Trình Phi Vũ. Hắn vốn đang ở đỉnh cao Nguyên Anh, vậy mà chỉ sau một ngụm nước, rào cản Hóa Thần vốn đã giam cầm hắn ba năm qua đột nhiên xuất hiện những vết nứt lớn.
“Cái… cái gì?!” Lão giả áo xám kinh hãi cảm nhận khí tức đang tăng vọt của thiếu chủ mình. “Linh dịch từ thượng giới? Không, ngay cả Tiên tuyền trong truyền thuyết cũng không thể tịnh hóa Ma Sát nhanh như vậy!”
Trình Phi Vũ nhìn chằm chằm vào chai nước nhựa trên tay mình, tay hắn run bắn lên. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng thứ mà hắn coi là “đồ bỏ đi” lại là một loại bảo vật chí tôn có thể thay đổi cả cuộc đời một tu sĩ.
Mộ Dung Tuyết nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ thèm khát rõ rệt. Nàng bước tới, giọng điệu đã dịu dàng đi rất nhiều: “Vị tiền bối này… ta, ta cũng muốn mua.”
Liễu Y Y mỉm cười chuyên nghiệp, nhưng trong mắt lại có chút trêu ngươi:
“Giá vừa rồi là cho khách mua lần đầu. Giờ chai nước này là 50 vạn linh thạch. Và… xin quý khách hãy xếp hàng.”
“Tại sao lại tăng giá?!” Mộ Dung Tuyết kêu lên.
“Vì chủ tiệm chúng tôi cảm thấy nãy giờ ngồi xem kịch hơi mệt, cần bù đắp tinh thần.” Liễu Y Y thản nhiên đáp, mắt liếc sang phía Diệp Phi đang gật gù tán thưởng.
Nhóm thiên kiêu Bắc Minh hoàn toàn câm nín. Sự kiêu ngạo trước đó bị đập tan nát. Giờ đây, họ đứng trước quầy thu ngân với vẻ mặt vừa sùng bái vừa e sợ, hệt như những đứa trẻ mới lớn vào tiệm tạp hóa mua kẹo.
“Thiếu chủ, nhìn xem cái kia là gì?” Mộ Dung Tuyết chỉ vào một cái hộp vuông có vẽ hình sợi mì và miếng thịt bò to tướng (Mì tôm Vạn Cổ Quy Nhất).
Bên dưới cái hộp ghi: *”Dùng khi gặp cổ họng khó nuốt, hỗ trợ tái tạo nhục thân, tăng cường thọ nguyên. Giá: Một món thông thiên linh bảo hoặc 200 năm thọ nguyên.”*
Trình Phi Vũ hít một hơi lạnh. Một món thông thiên linh bảo chỉ đổi lấy một hộp đồ ăn? Nếu ở bên ngoài, người bán món này chắc chắn sẽ bị truy nã toàn thế giới vì tội lừa đảo. Nhưng sau khi uống chai nước khoáng kia, hắn biết mình đang đứng trước một cơ duyên vĩ đại nhất trong lịch sử Thương Long Điện.
Hắn cung kính cúi người trước Diệp Phi, giọng run run:
“Diệp tiền bối, vãn bối có mắt không tròng, xin người thứ lỗi. Ta… ta muốn mua tất cả chỗ mì này!”
Diệp Phi khẽ mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lười biếng:
“Mua hết? Cậu có đủ tiền không? Tiệm của ta không bán sỉ, mỗi người một ngày chỉ được mua một phần ‘vật phẩm hạn định’. Quy tắc là quy tắc, Thiên Đạo đến đây cũng phải xếp hàng.”
Đúng lúc này, ngoài cửa lại có tiếng xé gió cực lớn. Ba luồng ánh sáng vàng óng từ phương trời xa xôi hạ cánh xuống trước cửa tiệm, tạo nên một cơn địa chấn nhẹ.
Một giọng nói uy nghiêm, mang theo khí thế của một vị vua tràn đầy sự giận dữ vang lên:
“Huyết Ma Lão Tổ đã biến mất ở vùng này. Kẻ nào dám chứa chấp ma đầu, ra đây chịu chết!”
Nhóm người Trình Phi Vũ tái mặt. Đó là tiếng của Đại trưởng lão của Thiên Huyền Tông – tông môn đứng đầu Thương Mang Đại Lục, một vị cường giả Đại Thừa kỳ thứ thiệt.
Diệp Phi chép miệng, buông tách trà xuống, vẻ mặt vô cùng phiền não.
“Y Y, cô xem, lại có mấy kẻ không biết xếp hàng đến rồi. Ra ngoài bảo họ, muốn tìm người thì đi nơi khác, muốn mua đồ thì xếp vào sau nhóm người Bắc Minh này. Còn nếu muốn đánh nhau…”
Anh nhìn con chó đen đang gác mõm lên chân mình:
“Vượng Tài, lâu rồi ngươi không được ăn thịt ‘Tiên Nhân’ phải không?”
Vượng Tài nghe đến chữ ‘ăn’, tai nó lập tức vểnh lên, đôi mắt vốn đen ngòm đột ngột tỏa ra những tia sáng hồng ngọc hung tàn. Nó chầm chậm đứng dậy, vươn vai một cái, khí thế vốn dĩ bị thu liễm bắt đầu bộc phát ra ngoài một phần vạn.
Nhưng chỉ một phần vạn đó thôi, toàn bộ không gian trong phạm vi vạn dặm của Vực Thẳm Cấm Địa đột nhiên lâm vào một sự câm lặng tuyệt đối. Mây đen trên trời bị chẻ đôi, những quái vật đang lảng vảng gần đó đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám ngóc đầu lên.
Ba vị Đại trưởng lão của Thiên Huyền Tông vừa hạ cánh, khí thế đang bừng bừng như núi lửa phun trào, đột nhiên cảm thấy lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Họ kinh hoàng nhìn thấy, từ bên trong cái tiệm gỗ nhỏ bé kia, một cái bóng đen khổng lồ mờ ảo hiện ra, che lấp cả bầu trời, tỏa ra uy áp cổ xưa còn mạnh hơn cả tổ tiên nghìn năm của họ.
“Cái… cái quái gì thế này?!” Một vị trưởng lão rụng rời chân tay, thanh phi kiếm dưới chân “choảng” một tiếng rơi xuống đất.
Bên trong tiệm, Diệp Phi lại nằm xuống ghế mây, kéo tờ báo lên che mặt:
“Ồn ào quá… Y Y, bán cho họ mỗi người một cây kem để hạ hỏa. Nhớ tính thêm phí ‘phạm thượng’ gấp đôi.”
Nhóm thiên kiêu Bắc Minh chứng kiến toàn bộ cảnh đó, chỉ biết nhìn nhau trân trối. Họ nhận ra mình vừa bước vào một nơi không nên có ở nhân gian. Đây không phải là một tiệm tạp hóa, đây là một tòa thánh điện đứng trên đỉnh cao của vạn vật, và người thanh niên đang ngủ gật kia… chính là kẻ đang cầm cân nảy mực cho cả thế giới này.
Trình Phi Vũ cung kính đặt linh thạch xuống, không dám nói thêm một lời thừa thãi nào, ngoan ngoãn cầm hộp mì tôm lùi sang một bên chờ đến lượt. Hắn biết, hôm nay hắn không chỉ mua được đồ cứu mạng, mà còn được chứng kiến sự khởi đầu của một thời đại mới – thời đại mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải e sợ trước một cái biển hiệu đèn neon giữa Vực Thẳm.