Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 29: Cuộc thi ăn mì cay cấp độ 7

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:33:07 | Lượt xem: 8

Giữa màn sương xám xịt và đậm đặc của Vực Thẳm Cấm Địa, nơi mà những cơn gió rít gào mang theo mùi tử khí của vạn năm, có một quầng sáng màu vàng hổ phách vẫn kiên trì tỏa ra, ấm áp đến lạ kỳ.

Chiếc biển hiệu bằng đèn neon nhấp nháy chữ “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7” treo lệch lạc trên mái hiên bằng gỗ mộc. Tiếng chuông gió treo ở cửa thi thoảng lại vang lên những tiếng “leng keng” thanh thúy, giống như một nhịp cầu nối giữa cõi sống và cõi chết.

Bên trong cửa tiệm, Diệp Phi đang nằm dài trên chiếc ghế mây cũ kỹ, chiếc quạt nan trên tay khẽ đung đưa, che khuất gương mặt lờ đờ như thiếu ngủ kinh niên. Trước mắt anh là một bảng ảo ảnh chỉ mình anh thấy, hiện rõ một dòng thông báo đỏ rực của Hệ Thống:

【 Nhiệm vụ doanh thu tuần: Còn thiếu 500.000 linh thạch thượng phẩm hoặc 2000 năm thọ nguyên để đạt mốc tăng cấp kho hàng. 】
【 Gợi ý: Hãy tổ chức một sự kiện marketing để kích cầu tiêu dùng. 】

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương. Ở cái nơi chim không buồn đậu, người không dám đi này, kiếm khách hàng đã khó, bảo bọn họ nhả tiền ra lại càng khó hơn. Đa phần tu sĩ đi lạc vào đây đều đã bán xới cả tài sản để mua một gói mì tôm hay một cuộn giấy vệ sinh linh văn để giữ mạng.

“Y Y,” Diệp Phi lười biếng gọi.

Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, mặc bộ sườn xám màu lam đậm có bảng tên “Nhân viên xuất sắc” thêu bằng chỉ vàng, lặng lẽ từ phía sau kệ hàng bước ra. Liễu Y Y hơi cúi đầu, giọng nói thanh lạnh như sương sớm:

“Chủ tiệm có gì sai bảo?”

“Cầm tấm bảng này, viết cho ta mấy chữ lớn: ‘Thách thức Mì cay Hỏa Diệm – Cấp độ 7. Kẻ chiến thắng nhận một sợi Tiên khí hoặc một chai nước khoáng Tịnh Hóa Thần Cấp’. Phí tham gia là mười vạn linh thạch hoặc ba mươi năm thọ nguyên.”

Liễu Y Y khựng lại, đôi mắt phượng vốn bình lặng cũng khẽ dao động: “Cấp độ 7? Chủ tiệm, thứ đó… có thể ăn được sao?”

Diệp Phi hé mắt, cười như không cười: “Ăn được hay không không quan trọng, quan trọng là giải thưởng đủ hấp dẫn. Trong kho mới về lô mì cay ‘Lục Đạo Luân Hồi’, ta đang định thử nghiệm xem sức chịu đựng của đám tu sĩ tự xưng là ‘Nghịch Thiên’ này đến đâu.”

Chỉ chưa đầy nửa canh giờ sau khi tấm bảng được treo lên trước cửa tiệm, tin tức đã lan truyền như có cánh khắp các vùng lân cận. Trong Vực Thẳm này, dù nguy hiểm rình rập, nhưng mạng lưới liên lạc của đám “thợ săn cấm địa” vẫn cực kỳ nhạy bén. Nhất là khi phần thưởng là “Tiên khí” – thứ có thể khiến một lão quái cấp Hợp Thể lập tức thăng tiến Đại Thừa.

Trước hiên tiệm, không gian tĩnh lặng vốn có bị phá vỡ. Một nhóm tu sĩ kỳ quái đang tụ tập.

Dẫn đầu là một lão già mặt đỏ như gạch nung, râu tóc rực lên như hỏa diễm. Đây chính là Vô Diệm Chân Nhân của Hỏa Vân Tông, kẻ đã tu luyện Hỏa hệ công pháp đến mức gần như hóa thân thành một tinh linh lửa.

“Mì cay? Hừ, lão phu suốt đời tắm trong nham thạch, hít vào thở ra đều là Chân hỏa. Trên đời này có thứ gì gọi là cay đến mức khiến lão phu phải lùi bước?” Vô Diệm Chân Nhân lớn tiếng nói, đôi mắt quét qua đám tu sĩ đang run rẩy đứng gần đó.

Đứng cách đó không xa là Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong. Lão ôm thanh kiếm gỉ sét, tựa lưng vào một gốc cây mục nát, đôi mắt mù lòa hướng về phía tiệm.

“Vô Diệm, đừng nói cứng. Đồ của Tiệm trưởng Phi chưa bao giờ là thứ đơn giản.” Lão Kiếm Quỷ trầm giọng khuyên bảo, nhưng trong thâm tâm lão cũng tò mò không kém. Lão đã nếm qua rượu ở đây, và cái vị nồng cháy đó vẫn còn ám ảnh lão mỗi đêm.

Cửa tiệm “két” một tiếng mở ra. Vượng Tài, con chó đen gầy gò, lững thững bước ra trước. Nó ngước mắt nhìn đám tu sĩ, phát ra một tiếng ngáp dài khinh bỉ, rồi ngồi xuống liếm chân. Phía sau nó, Liễu Y Y bê ra một chồng bát sứ lớn màu đen tuyền.

Khói bốc lên từ những bát mì đó không phải màu trắng, mà là màu tím đậm, mang theo một mùi hương vừa thơm lừng đến chảy nước miếng, vừa cay nồng đến mức khiến không gian xung quanh cũng bắt đầu vặn xoẹo vì nhiệt độ cực cao.

“Quy tắc rất đơn giản,” giọng Diệp Phi từ bên trong vọng ra, thản nhiên và lười nhác. “Ăn hết nước lẫn cái trong vòng một nén nhang. Không được dùng linh lực để ngăn chặn vị cay xâm nhập vị giác. Nếu dùng linh lực để ép vị cay ra ngoài, coi như phạm quy. Kẻ chiến thắng lấy phần thưởng, kẻ thất bại không hoàn trả phí.”

Vô Diệm Chân Nhân bước lên phía trước, đặt mạnh một túi linh thạch thượng phẩm xuống bàn gỗ: “Ta tham gia đầu tiên!”

Ngay sau lão, hai vị trưởng lão của các môn phái khác và một thiên tài của Huyết tộc cũng hăm hở nộp tiền. Đối với họ, vị cay chỉ là một cảm giác vật lý, tu vi của họ đã đạt đến mức thần thông quảng đại, chút cảm giác này đáng là bao so với việc độ kiếp?

Diệp Phi ngồi trong tiệm, tay cầm tách trà Long Tĩnh, khẽ búng tay: “Bắt đầu.”

Nén hương đầu tiên được thắp lên.

Vô Diệm Chân Nhân cầm lấy đôi đũa bằng tre già, húp một ngụm nước dùng màu đỏ thẫm. Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt đỏ rực vốn có của lão đột nhiên chuyển sang trắng bệch, rồi sau đó chuyển thành một màu tím tái đáng sợ.

“Bùm!”

Từ lỗ tai Vô Diệm Chân Nhân, hai luồng hỏa trụ cao một mét đột nhiên phun ra, thiêu cháy cả một góc mái che mà Liễu Y Y vừa mới dựng.

“Nóng… nóng quá… không, đây không phải nóng, đây là… là nghiệp hỏa!” Vô Diệm Chân Nhân gào lên, hai tay bám chặt vào thành bàn, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Đây chính là cấp độ 1: **“Lửa Đốt Trần Gian”**. Ở cấp độ này, vị cay không chỉ tác động vào lưỡi, mà nó trực tiếp đốt cháy các tế bào cảm giác, khiến người ăn có cảm giác như đang nuốt vào hàng ngàn mũi kim nung đỏ.

Các vị tu sĩ khác cũng không khá khẩm gì hơn. Vị thiên tài Huyết tộc mới chỉ ăn miếng đầu tiên đã thấy toàn bộ huyết dịch trong cơ thể như sôi lên sùng sục. Hắn cố gắng nuốt xuống miếng thứ hai, nhưng đột nhiên mắt trợn ngược, ngã ngửa ra đất, mồm phun ra từng ngụm sương mù hỏa hệ.

“Loại!” Liễu Y Y bình thản thông báo, dọn đi cái bát còn đầy nguyên.

Lão Kiếm Quỷ đứng ngoài, đôi tai lão cử động theo từng tiếng kêu la thảm thiết. Lão cảm thấy có gì đó không ổn. Vị cay này dường như có tính chất linh hồn.

Vô Diệm Chân Nhân vẫn đang kiên trì. Lão không hổ danh là cao thủ Hỏa hệ, lão cưỡng ép tinh thần mình phải thích nghi. Lão bắt đầu ăn đến miếng mì cấp độ 4: **“Hủy Diệt Phế Phủ”**.

Mỗi sợi mì trôi xuống thực quản giống như một đạo thiên lôi đánh thẳng vào phủ tạng. Lão thấy ảo ảnh về những con hỏa long đang cuộn xoáy trong bụng mình, tàn phá mọi hàng rào phòng ngự. Lão muốn vận dụng linh lực, nhưng nhớ đến quy tắc của Diệp Phi, lão lại nghiến răng chịu đựng.

Mồ hôi chảy ra từ người lão chưa kịp rơi xuống đất đã bốc hơi thành một làn khói cay nồng đến mức đám tu sĩ đứng xem xung quanh phải lùi lại hàng chục trượng, nước mắt nước mũi giàn giụa vì hít phải không khí ấy.

“Hự… nạp… nạp mạng cho ta!” Vô Diệm Chân Nhân gầm lên một tiếng đầy đau đớn, lão bưng cả bát mì lên húp sạch phần còn lại khi nén hương chỉ còn một đốt ngón tay.

Im lặng.

Cả khu vực xung quanh Tiệm Tạp Hóa rơi vào một trạng thái tĩnh mịch kỳ lạ.

Bất thình lình, trên đỉnh đầu Vô Diệm Chân Nhân xuất hiện một vòng xoáy linh khí khổng lồ. Tu vi đang ở mức Hóa Thần đỉnh phong của lão đột ngột rung chuyển, những tạp chất trong linh hồn bấy lâu nay bỗng chốc bị vị cay kinh thiên động địa kia đốt cháy sạch sành sanh.

“Lão phu… lão phu đột phá rồi?” Vô Diệm Chân Nhân sững sờ. Vị cay khủng khiếp đó, hóa ra lại là một loại rèn luyện cực đoan cho linh hồn!

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, sắc mặt lão lại biến đổi. Bát mì vừa rồi mới chỉ là cấp độ 6. Cấp độ 7 thực sự nằm ở sợi mì cuối cùng nằm dưới đáy bát – một sợi mì màu vàng kim rực rỡ, nhỏ xíu nhưng tỏa ra uy áp khiến ngay cả không gian xung quanh nó cũng bị thiêu cháy đến mức lộ ra những vết nứt đen ngòm.

Đây chính là **“Cấp độ 7: Thiên Đạo Vô Tình”**.

Diệp Phi từ trong tiệm thong dong bước ra, tay cầm chiếc quạt nan gõ gõ xuống bàn: “Vô Diệm, sợi cuối cùng này nếu ngươi ăn được, ngươi sẽ nhìn thấy quy luật của Hỏa Đạo. Nếu không được, linh hải của ngươi sẽ nổ tung, tu vi mất hết. Có muốn tiếp tục không?”

Vô Diệm Chân Nhân nhìn sợi mì vàng kim đó, đôi mắt lão tràn đầy sự sợ hãi lẫn tham vọng. Lão hiểu, đây là một canh bạc. Kẻ tu đạo cả đời chẳng phải là chờ một cơ duyên như thế này sao?

“Lão phu… thử!”

Vô Diệm run rẩy dùng đôi đũa gắp sợi mì vàng kim lên. Vừa mới chạm vào đầu lưỡi, lão không cảm thấy cay. Lão không cảm thấy nóng.

Lão cảm thấy… hư không.

Trong đầu lão, vạn vật bắt đầu sụp đổ. Một thế giới hỏa diệm hiện ra, nhưng hỏa diệm này không mang màu đỏ, nó mang màu trắng thuần khiết của sự khởi đầu. Lão thấy mình như một hạt bụi giữa biển lửa thái cổ, vị cay bấy giờ đã vượt qua giới hạn vật lý, nó biến thành một loại đạo vận chém thẳng vào ý chí của lão.

“Aaaa!”

Vô Diệm Chân Nhân hét lên một tiếng đau đớn đến xé lòng. Cơ thể lão bắt đầu tan rã thành từng đốm lửa trắng.

Đúng lúc đó, Vượng Tài đang ngồi dưới chân Diệp Phi đột nhiên ngẩng đầu lên, phát ra một tiếng gừ nhẹ đầy cảnh báo. Tiếng gừ ấy như một đạo chuông thần, lôi kéo thần trí đang phiêu tán của Vô Diệm quay về thực tại.

Diệp Phi nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Giữ lấy tâm trí, không thì ngươi sẽ trở thành gia vị cho bát mì tiếp theo của ta đấy.”

Vô Diệm Chân Nhân nghiến răng đến chảy máu, lão nuốt sợi mì đó xuống.

“Ầm!!!”

Một cột lửa trắng từ trên đỉnh đầu Vô Diệm lao thẳng lên bầu trời Vực Thẳm, xé toạc màn sương mờ mịt suốt nghìn năm qua, lộ ra một mảng bầu trời đầy sao lấp lánh mà cư dân vùng này chưa bao giờ được thấy.

Uy áp của Luyện Hư kỳ tỏa ra khắp nơi. Vô Diệm Chân Nhân không những không nổ tung, mà lão còn tái tạo lại nhục thân bằng thái cổ chân hỏa. Lão quỳ rụp xuống đất, thở dốc, cả người run rẩy nhưng đôi mắt sáng quắc như đuốc.

“Lão phu… bái tạ Tiệm trưởng!”

Hàng trăm tu sĩ đứng ngoài há hốc mồm. Họ vừa chứng kiến điều gì? Một kẻ vừa suýt chết vì ăn mì cay lại có thể đột phá một đại cảnh giới ngay lập tức? Mà vị thế này còn kiên cố hơn bất cứ cách tu luyện bình thường nào khác.

Diệp Phi ngáp dài, xua xua tay: “Y Y, đưa Tiên khí cho lão. Thật là… làm ồn cả một buổi trưa.”

Liễu Y Y bước tới, trao cho Vô Diệm Chân Nhân một cái hộp gỗ nhỏ tỏa ra khí tức huyền ảo. Vô Diệm nhận lấy với đôi tay run rẩy, nước mắt lão chảy ròng ròng trên mặt. Vị cay cấp độ 7 vẫn còn để lại hậu quả – đôi môi lão giờ đây sưng vù như hai cây xúc xích bò, sắc mặt thì chỗ đỏ chỗ trắng, nhưng nụ cười của lão lại vô cùng rạng rỡ.

Sự kiện thành công rực rỡ ngoài mong đợi. Nhìn số lượng tu sĩ đang tranh nhau nộp linh thạch để thử mức độ thấp hơn, Diệp Phi khẽ mỉm cười hài lòng.

Hệ thống thông báo âm thanh vang lên:
【 Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ doanh thu hoàn thành vượt mức 200%. Kích hoạt giải thưởng ẩn: Nâng cấp Nhà bếp – Mở khóa menu Đồ ăn nhanh hiện đại. 】

Diệp Phi nhướng mày: “Đồ ăn nhanh? Mong là không phải cái loại bánh mì kẹp thịt xông khói khiến người ta thăng thiên ngay lập tức.”

Anh quay trở vào trong tiệm, vắt chân lên bàn, chuẩn bị cho một giấc ngủ bù. Nhưng đúng lúc đó, một bóng người từ ngoài sương mù từ từ tiến vào.

Đó không phải là một tu sĩ bình thường. Người này bước đi rất chậm, nhưng mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh chấn động nhịp nhàng theo một quy luật quái dị. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen xỉn, gương mặt được che khuất bởi một chiếc mặt nạ đồng xanh gỉ sét.

Hắn đi ngang qua đám tu sĩ đang huyên náo, đi ngang qua cả Vô Diệm Chân Nhân đang đắc ý, rồi dừng lại ngay trước ngưỡng cửa tiệm tạp hóa.

Độc Cô Vong đột ngột đứng thẳng dậy, thanh kiếm gỉ trong tay lão phát ra tiếng kêu “ong ong” sợ hãi. Đây là lần đầu tiên lão thấy thanh kiếm của mình sợ một thực thể sống.

Vượng Tài cũng thôi liếm chân. Nó đứng dậy, lông lưng dựng đứng lên, đôi mắt vốn đen ngòm chuyển dần sang màu vàng hoàng kim rực rỡ, cơ thể nó hơi khom xuống trong tư thế sẵn sàng vồ mồi.

“Mì cay cấp độ 7 à?” Giọng nói của kẻ mặt nạ đồng thanh trầm đục và lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về. “Chủ tiệm, có cấp độ 8 không?”

Toàn bộ đám tu sĩ nín thở. Đã có kẻ dám thách thức giới hạn của Tiệm trưởng Phi?

Diệp Phi vẫn giữ nguyên tư thế cũ, báo che lên mặt, lười biếng đáp lại: “Cấp độ 8 hiện chưa mở bán. Nhưng nếu ngươi muốn thử cấp độ 9, ta có thể tự tay nấu cho ngươi một bát. Có điều, giá cả… không phải là thứ mà ngươi có thể trả bằng linh thạch.”

Kẻ mặt nạ đồng cười khẩy, tiếng cười nghe như mảnh sành cọ vào nhau: “Giá là gì?”

Diệp Phi bỏ tờ báo xuống, đôi mắt lờ đờ đột ngột trở nên sâu thẳm như hố đen vũ trụ: “Giá là linh hồn mà ngươi đang nắm giữ – thứ không thuộc về ngươi.”

Bầu không khí trong Tiệm Tạp Hóa đột ngột hạ xuống dưới độ không tuyệt đối. Những lọ nước khoáng trên kệ bắt đầu kết băng. Liễu Y Y cảm thấy ngực mình thắt lại, lùi ra sau một bước, bàn tay khẽ đặt lên tấm thẻ nhân viên của mình.

Người đeo mặt nạ đồng lặng yên một lúc, rồi bất thình lình xoay người bước đi vào màn sương, để lại một câu nói vang vọng:

“Lần sau, ta sẽ mang thứ đó đến. Hy vọng khi đó cấp độ 9 của ngươi… không làm ta thất vọng.”

Khi cái bóng của kẻ kỳ lạ tan biến vào Vực Thẳm, Vượng Tài mới dần dần thả lỏng, nó khẽ sủa một tiếng nhỏ như thể đang than vãn.

Diệp Phi nhấp nốt ngụm trà lạnh, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

“Y Y, dọn dẹp bát đĩa đi. Sắp có khách lớn thực sự tới rồi đấy.”

Anh liếc nhìn bảng hệ thống đang nhấp nháy liên hồi. Cuộc thi mì cay hôm nay chỉ là một màn dạo đầu. Vị cay ấy không chỉ lan tỏa trong dạ dày tu sĩ, mà nó đã chính thức đốt cháy sự yên bình mong manh của Vực Thẳm Cấm Địa.

Ở nơi sâu thẳm nhất của Cấm Địa, một tiếng gầm vang vọng, giống như có thứ gì đó đang dần tỉnh giấc sau kỳ ngủ đông vạn năm, và mùi mì cay thơm nồng chính là thứ đã đánh thức nó.

Diệp Phi thở dài, lại cầm tờ báo lên che mặt: “Thật là phiền phức mà… đúng là không được ngủ trưa tử tế bao giờ.”

Phía sau vườn rau, Linh Nhi – tiểu yêu tinh bé nhỏ – đang rón rén hái một vài lá rau “vạn năm” để ăn kèm với mẩu mì thừa của Vô Diệm để lại. Cô bé mới chạm vào một sợi mì cấp độ 1 đã đỏ bừng cả người, biến thành một cái đèn lồng nhỏ bay lơ lửng khắp vườn.

Vực Thẳm đêm nay, không còn lạnh lẽo nữa, mà mang theo một hương vị nóng rát của nhân gian, xé toạc bóng tối vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8