Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 48: Kẹo cao su phục hồi nhan sắc

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:45:43 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 48: KẸO CAO SU PHỤC HỒI NHAN SẮC

Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay có vẻ yên tĩnh lạ thường. Những luồng Ma Sát khí đen ngòm vốn thường cuộn xoáy như rồng bay phượng múa, giờ đây lại co cụm lại, dạt sang hai bên như thể đang nhường đường cho một thực thể nào đó.

Giữa vùng đất chết chóc ấy, ánh đèn neon của tiệm tạp hóa Diệp Phi vẫn nhấp nháy một cách kiên cường. Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên thỉnh thoảng phát ra âm thanh “leng keng” giòn tan, phá vỡ bầu không khí âm u của cấm địa.

Bên trong tiệm, Diệp Phi vẫn nằm trên chiếc ghế tựa bằng tre quen thuộc. Chiếc quạt nan trong tay anh đung đưa một cách uể oải, đôi mắt lờ đờ nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển ảo của hệ thống vừa mới hiện lên.

[Thông báo: Cửa hàng đã đạt đủ doanh thu tích lũy. Mở khóa mặt hàng mới thuộc danh mục “Nhu yếu phẩm hằng ngày – Phân nhóm Đặc chủng”.]

[Vật phẩm: Kẹo cao su “Mãi Mãi Tuổi Thanh Xuân”.]

[Mô tả: Một loại thực phẩm giải trí được tinh luyện từ dịch chiết của Hoa Bỉ Ngạn vạn năm và Linh Xuân Tuyền.
– Công dụng: Phục hồi tế bào gốc, xóa bỏ mọi vết sẹo, tái tạo dung nhan về thời kỳ đỉnh cao nhất của sinh mệnh. Đặc biệt hiệu quả với các vết thương do Thiên Kiếp, Ma Độc hoặc lão hóa tự nhiên gây ra.
– Cách dùng: Nhai kỹ trong 15 phút, sau đó thổi một cái bong bóng thật lớn. Bong bóng vỡ ra, tác dụng hoàn tất.
– Lưu ý: Không được nuốt, nếu không sẽ bị trẻ hóa thành trẻ sơ sinh trong vòng 24 giờ.]

Diệp Phi khẽ nhướng mày, một tia thích thú hiếm hoi lóe lên trong đôi mắt lười biếng. Anh lẩm bẩm: “Kẹo cao su? Lại còn phục hồi nhan sắc? Hệ thống này càng lúc càng biết cách đánh vào tâm lý khách hàng rồi đây.”

“Chủ nhân, người vừa nói gì cơ?”

Liễu Y Y từ sau quầy thu ngân ngẩng đầu lên. Hôm nay nàng mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, mái tóc đen mượt được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, trên ngực vẫn đeo bảng tên “Nhân viên xuất sắc”. Vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục của nàng trong không gian tiệm tạp hóa bình dị này tạo nên một cảm giác hài hòa đến lạ kỳ.

Diệp Phi búng tay một cái. Một hộp nhỏ màu hồng phấn bỗng nhiên xuất hiện trên bàn gỗ bên cạnh anh. Trên vỏ hộp in hình một đóa hoa lấp lánh và dòng chữ “Xinh đẹp không tì vết”.

“Hàng mới về.” Diệp Phi cầm lấy hộp kẹo, ném cho Liễu Y Y. “Thử xem, quà thưởng cho sự chăm chỉ của cô đấy.”

Liễu Y Y lúng túng đón lấy hộp kẹo, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên: “Đây là… linh đan sao? Sao hình thù lại kỳ lạ thế này, lại còn có mùi thơm nồng nàn của bách hoa nữa.”

“Không phải linh đan, là kẹo cao su.” Diệp Phi uể oải giải thích. “Cái này có thể giúp cô xóa đi những tổn thương sâu trong huyết mạch Cửu Âm, và quan trọng nhất là… khiến cô đẹp hơn nữa đấy.”

Liễu Y Y nghe đến “huyết mạch Cửu Âm” thì đôi đồng tử khẽ co rụt lại. Đó là vết thương lòng, là gông xiềng khiến nàng bao năm qua luôn phải chịu đựng sự rét lạnh thấu xương và cũng là lý do khiến khuôn mặt nàng dù xinh đẹp nhưng luôn mang một tầng khí xám mờ ảo của sự chết chóc.

Nàng run run bóc lớp giấy bạc lấp lánh ra, đưa miếng kẹo màu hồng vào miệng. Một vị ngọt thanh mát tức thì bùng nổ, thấm sâu vào từng kẽ răng, sau đó là một luồng linh khí ấm áp như nắng mùa xuân bắt đầu lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài.

Cảm giác rét lạnh hằng đêm bỗng chốc bị xua tan. Liễu Y Y cảm thấy làn da của mình bắt đầu nóng ran lên, một cảm giác ngứa ngáy nhàn nhạt xuất hiện.

“Nhai kỹ vào, rồi thổi bong bóng.” Diệp Phi nhắc nhở.

Liễu Y Y đỏ mặt. Một Thánh nữ cao lãnh của đại tông môn cũ như nàng, hành động thổi bong bóng kẹo cao su quả thực có chút… không phù hợp thân phận. Nhưng dưới ánh nhìn của Diệp Phi, nàng không dám làm trái.

“Bụp!”

Một chiếc bong bóng hồng phấn khổng lồ nổ tung, bao phủ lấy toàn bộ gương mặt nàng. Ngay sau đó, những mảnh vụn kẹo tan biến thành vô số hạt sáng li ti, chui tọt vào lỗ chân lông.

Khi những hạt sáng biến mất, Liễu Y Y vội vàng lấy ra một chiếc gương nhỏ để soi. Nàng sững sờ.

Tầng khí xám u ám thường trực trên mặt đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn da trắng nõn, hồng nhuận như ngọc trai vừa được đánh bóng. Những vết sẹo nhỏ li ti – dấu tích của những lần chạy trốn bị cành cây Ma khí quệt trúng trong Vực Thẳm – cũng không còn dấu vết. Thậm chí, đôi mắt của nàng giờ đây còn long lanh hơn, mang theo một thần thái kiêu sa chưa từng có.

“Cái này… quả là thần vật!” Liễu Y Y thốt lên, đôi tay run rẩy chạm vào gương mặt mình.

“Gâu!”

Vượng Tài vốn đang nằm ngủ dưới chân Diệp Phi, lúc này cũng thức giấc. Nó nhìn chằm chằm vào Liễu Y Y rồi sủa một tiếng tán thưởng, cái đuôi đen thui vẫy tít mù. Thực tế, con Ma Long diệt thế này đang nghĩ: “Hàng của ông chủ đúng là cái nào cũng nghịch thiên, miếng kẹo đó mà đưa mình ăn, chắc mình biến lại thành rồng vàng quá.”

Giữa lúc trong tiệm đang náo nhiệt vì món hàng mới, từ xa xa trong màn sương mù, một âm thanh xé gió kịch liệt vang lên.

“Vút! Vút! Vút!”

Vài đạo kiếm quang lảo đảo, loạng choạng lao về hướng tiệm tạp hóa. Dẫn đầu là một nữ tu sĩ mặc trường bào tím rách rưới, gương mặt bị che phủ bởi một tấm khăn đen đặc biệt, chỉ để lộ đôi mắt chất chứa nỗi tuyệt vọng và đau đớn cùng cực.

Theo sau nàng ta là ba tên nam tu mặc hắc y, hơi thở đầy mùi máu tanh và sát khí.

“Vân Hà, đừng chạy nữa! Chỗ này là trung tâm Vực Thẳm, ngươi có chạy đằng trời cũng không thoát!” Một tên hắc y nhân cười lạnh, tay vung ra một sợi xích đen dài đầy gai nhọn.

Nữ tu tên Vân Hà kia không đáp lại, hơi thở nàng đã dồn dập, linh lực gần như cạn kiệt. Nàng vốn là Cung chủ của Thiên Hoa Cung, nổi tiếng với nhan sắc khuynh quốc khuynh thành và tu vi Hóa Thần đỉnh phong. Nhưng vì một lần thám hiểm phế tích, nàng bị tà hỏa thiêu đốt, hủy hoại hoàn toàn khuôn mặt.

Không những thế, vì đánh mất nhan sắc và bị thương nặng, quyền lực của nàng trong tông môn bị tước đoạt, người chồng mà nàng hằng tin tưởng lại câu kết với ngoại nhân để truy sát nàng hòng đoạt lấy Thiên Hoa Bảo Giám.

Nàng xông vào Vực Thẳm Cấm Địa chỉ để tìm kiếm một con đường chết, hoặc một hy vọng mong manh vào truyền thuyết về “vị thần cứu thế” sống giữa vùng đất chết này.

“Ánh sáng… đó là ánh sáng?”

Vân Hà sững lại khi nhìn thấy bảng đèn neon “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI” đang lập lòe phía trước. Giữa địa ngục đầy xương trắng và Ma khí, một ngôi nhà gỗ ấm áp hiện ra như một ảo ảnh điên rồ nhất.

Nàng liều mạng dốc chút tàn lực cuối cùng, lao thẳng vào cánh cửa tiệm đang mở rộng.

“Rầm!”

Vân Hà ngã quỵ ngay ngưỡng cửa, tấm khăn che mặt bị gió tạt bay đi, để lộ một gương mặt khiến ai nhìn thấy cũng phải kinh hoàng. Toàn bộ phía bên trái khuôn mặt nàng là những mảng da thịt bị cháy xém, lồi lõm rỉ máu đen, hoàn toàn tương phản với vẻ thanh tú của phía bên phải.

Ba tên hắc y nhân cũng dừng lại trước cửa tiệm. Chúng nhìn ngôi nhà gỗ với vẻ nghi ngại, không dám tiến vào ngay vì cảm nhận được một luồng uy áp vô hình cực kỳ khủng khiếp đang bao trùm lấy mảnh vườn xung quanh.

“Đại ca, có tiệm tạp hóa ở đây sao? Thật tà môn!” Một tên thì thầm.

Tên cầm đầu mắt híp lại, nhận ra Vân Hà đang nằm thoi thóp bên trong, hắn quát lớn: “Mặc kệ tà môn hay không! Giết nàng ta trước rồi tính!”

Hắn vừa định bước chân vào ngưỡng cửa tiệm, một âm thanh lười biếng đã vang lên:

“Này mấy vị khách kia, muốn vào thì bỏ vũ khí xuống. Tiệm tôi không tiếp người có sát khí.”

Diệp Phi ngồi dậy, tay vẫn cầm chiếc quạt nan. Anh liếc nhìn nữ tu đang nằm dưới đất bằng “Giám định nhãn”.

[Đối tượng: Vân Hà.
Thân phận: Cung chủ bị truất ngôi của Thiên Hoa Cung.
Trạng thái: Kinh mạch tổn thương 80%, nhan sắc bị phá hủy bởi Cửu Thiên Ma Hỏa.
Thọ nguyên còn lại: 15 năm.]

Diệp Phi thở dài: “Khách hàng kiểu này thường là nghèo lắm đây, nhưng thôi, mở hàng buổi sáng cũng tốt.”

Tên hắc y nhân cầm đầu nhìn thấy Diệp Phi – một thanh niên trông có vẻ chỉ là người phàm, không có một chút dao động linh lực nào – thì cười sằng sặc:

“Thằng nhóc ranh! Ngươi định làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Biến đi cho khuất mắt, nếu không ta sẽ san bằng cái chuồng lợn này của ngươi!”

Dứt lời, hắn vung xích sắt, cuốn lấy một cái giá gỗ chứa đầy những gói mì tôm gần cửa.

Diệp Phi ánh mắt lạnh lẽo trong tích tắc. Anh cực ghét những ai động vào hàng hóa của mình khi chưa trả tiền.

“Vượng Tài.” Diệp Phi khẽ gọi.

Con chó đen nhỏ đang nằm dưới gầm bàn chậm rãi đứng lên. Nó bước từng bước ra cửa, nhìn ba tên hắc y nhân như nhìn ba miếng xúc xích hết hạn.

“Một con chó ghẻ mà cũng đòi…”

Tên hắc y nhân chưa kịp nói hết câu thì “Gầm!” một tiếng.

Toàn bộ Vực Thẳm như chấn động. Một cái bóng đen khổng lồ đột ngột bao phủ cả bầu trời, hàng ngàn sợi tơ hắc ám quấn chặt lấy ba tên tu sĩ. Chúng chưa kịp hét lên lấy một tiếng cứu mạng, đã bị một cái miệng khổng lồ từ hư không nuốt chửng.

Không gian yên tĩnh trở lại nhanh chóng đến mức khiến người ta tưởng rằng ba tên hắc y nhân đó chưa từng tồn tại.

Vượng Tài lại biến thành con chó đen nhỏ, thong dong đi về chỗ cũ nằm xuống, liếm liếm móng vuốt vẻ ghét bỏ vị của ba tên kia.

Vân Hà nhìn thấy cảnh tượng đó, hai mắt trợn tròn, tim đập thình thịch. Ba tên tu sĩ Hóa Thần mà lại bị một con chó ăn thịt trong nháy mắt? Nàng run rẩy chống tay đứng lên, giọng khàn đặc vì đau đớn:

“Tiền bối… cứu tôi…”

Liễu Y Y bước tới, đỡ nàng ngồi dậy lên một chiếc ghế tựa. “Vị tiên tử này, bình tĩnh đi. Ở đây là tiệm của chủ nhân, không ai làm hại được người cả.”

Diệp Phi đi tới trước mặt Vân Hà, nhìn gương mặt bị hủy hoại của nàng rồi nhàn nhạt nói:

“Muốn cứu mạng, hay muốn lấy lại nhan sắc?”

Vân Hà sững sờ. Đã bao nhiêu năm qua, nàng đã tìm đến không biết bao nhiêu danh y, tốn bao nhiêu tiên thảo, nhưng ai cũng lắc đầu nói Cửu Thiên Ma Hỏa đã ăn vào linh hồn, không thể chữa trị.

“Tôi… tôi muốn lấy lại gương mặt này.” Nàng bật khóc. “Cho dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, tôi cũng muốn chết trong tư thế của một Cung chủ Thiên Hoa Cung, chứ không phải một con quái vật!”

Diệp Phi khẽ cười, đưa hộp kẹo cao su hồng phấn ra trước mặt nàng:

“Cái giá của người chưa đến mức mạng sống đâu. Nhưng xem thọ nguyên của người, tôi lấy 10 năm thọ nguyên đổi một miếng kẹo này. Chấp nhận giao dịch không?”

Vân Hà nhìn miếng kẹo hồng hồng nhỏ bé kia, trong lòng tràn ngập nghi hoặc. Món đồ này… trị được Ma Hỏa sao? Nhưng nàng đã không còn gì để mất nữa.

“Tôi chấp nhận!”

Nàng lấy từ trong nhẫn không gian ra một khối đá lấp lánh ánh hào quang huyền ảo – Thiên Hoa Thạch, bảo vật trấn phái của nàng – đưa cho Diệp Phi.

“Tiền bối, thọ nguyên tôi có thể trả, và cả món bảo vật này nữa, xin hãy giúp tôi.”

Diệp Phi cầm lấy Thiên Hoa Thạch, thu vào không gian hệ thống. [Ting! Thu thập vật phẩm hiếm, cộng 5000 điểm tích lũy.]

Anh bóc một miếng kẹo kẹp vào đôi đũa rồi đưa cho Vân Hà: “Ăn đi, đừng nuốt, chỉ nhai thôi.”

Vân Hà run rẩy nhận lấy, đưa miếng kẹo vào miệng.

Ngay khi răng nàng chạm vào kẹo, một cảm giác mát lạnh thấu xương bỗng chốc dập tắt đi cái nóng rát bỏng đã hành hạ nàng suốt trăm năm qua. Vết sẹo lồi lõm bắt đầu mềm lại, dịch độc đen ngòm chảy ra từ lỗ chân lông, bốc hơi thành khói tím ngay lập tức.

“Chủ nhân, người nhìn kìa!” Liễu Y Y chỉ vào khuôn mặt của Vân Hà.

Lớp da thịt bị cháy xém của Vân Hà đang bong tróc ra như vỏ cây khô rụng xuống, bên dưới hiện ra một lớp da trắng hồng, mịn màng như em bé. Linh khí bao quanh nàng bỗng chốc trở nên rực rỡ, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của loài hoa lan rừng.

Vân Hà lúc này hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác hồi sinh. Nàng say sưa nhai, vị kẹo ngọt ngào như muốn bù đắp cho những năm tháng cay đắng nàng đã trải qua.

“Thổi bong bóng đi.” Diệp Phi lười biếng ngồi lại ghế, nhắc nhở một cách khô khốc.

Vân Hà cũng giống như Liễu Y Y lúc trước, gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ ngượng ngùng. Nàng lấy hơi, rồi nhẹ nhàng thổi ra một chiếc bong bóng hồng lấp lánh linh khí.

“Bụp!”

Âm thanh nhỏ bé vang lên trong tĩnh lặng.

Lần này, không chỉ gương mặt nàng được phục hồi, mà ngay cả tàn tích của Cửu Thiên Ma Hỏa trong kinh mạch cũng bị quét sạch. Mái tóc vốn xơ xác bạc trắng của nàng bỗng chốc dài ra, đen nhánh và bóng mượt như một dòng thác nước.

Vân Hà nhìn mình trong chiếc gương mà Liễu Y Y đưa tới. Nàng hoàn toàn chết lặng.

Trong gương không còn là một bà lão già nua hay một quái vật bị cháy xém, mà là chính nàng của 500 năm trước – khi nàng còn là Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, vẻ đẹp kiêu sa và lộng lẫy đến mức khiến vạn hoa phải hổ thẹn.

“Thật sự… đã khôi phục rồi.” Vân Hà sờ vào gương mặt mịn màng của mình, những giọt lệ trong suốt lăn dài trên má, nhưng lần này là lệ của hạnh phúc.

Nàng đứng bật dậy, quỳ thụp xuống trước mặt Diệp Phi, dập đầu ba cái thật lớn:

“Đại ân đại đức của Tiền bối, Vân Hà xin tạc dạ ghi lòng! Kể từ hôm nay, mệnh của Vân Hà là của Tiền bối, nếu người cần, Vân Hà nguyện làm trâu làm ngựa để đền đáp!”

Diệp Phi xua xua tay, vẻ mặt ngái ngủ như thể vừa làm một chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng quan tâm:

“Làm trâu làm ngựa thì không cần, tiệm tôi có Vượng Tài trông cửa, Y Y lo việc bán hàng là đủ rồi. Cô hồi phục rồi thì đi đi, đừng làm phiền tôi ngủ trưa.”

Dứt lời, Diệp Phi quay người nằm nghiêng lại, vắt chân chữ ngũ.

Vân Hà sững người. Nàng từng thấy qua nhiều cao nhân, nhưng chưa ai lười biếng và thờ ơ đến mức này. Ngay cả khi giúp một người khôi phục nhan sắc nghịch thiên, ông chủ tiệm này cũng chỉ quan tâm đến việc… ngủ trưa?

Liễu Y Y bước tới, mỉm cười nói: “Vị tỷ tỷ này, chủ nhân của chúng tôi tính cách là vậy. Nếu tỷ muốn đền ơn, hãy nói cho giới nữ tu bên ngoài biết về cửa tiệm của chúng tôi là được.”

Vân Hà gật đầu mạnh mẽ. Nàng nhìn vào đống vỏ hộp kẹo cao su trên bàn, trong lòng dâng lên một sự tôn kính cực hạn. Một cửa tiệm có thể dễ dàng dập tắt Cửu Thiên Ma Hỏa, khôi phục thọ nguyên và nhan sắc chỉ bằng một miếng “kẹo”, nơi này rốt cuộc là vùng đất thần thánh phương nào?

“Được! Tôi sẽ trở về Thiên Hoa Cung. Những kẻ đã hãm hại tôi, tôi sẽ đòi lại tất cả. Và tôi chắc chắn rằng, từ hôm nay, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi sẽ là cái tên mà mọi nữ tu sĩ trong thiên hạ đều phải khao khát tìm đến!”

Vân Hà bái lạy Diệp Phi một lần nữa rồi mới quay người bước ra ngoài. Lần này, bước chân nàng tràn đầy khí thế của một vị cường giả Hóa Thần, linh uy quanh người hóa thành muôn vàn cánh hoa bay múa giữa màn sương đen của Vực Thẳm.

Nàng vừa đi khỏi, tiệm tạp hóa lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày.

Diệp Phi hé mắt ra một chút, nhìn bảng hệ thống.

[Nhiệm vụ: Lan tỏa thương hiệu. Tiến độ: 1/100.]
[Doanh thu: 10 năm thọ nguyên, 1 Thiên Hoa Thạch (Hạng cực phẩm).]

Anh lẩm bẩm: “Tốt lắm. Coi như hôm nay không lỗ.”

“Y Y.”

“Dạ, chủ nhân?”

“Hết kẹo cao su trong hộp trưng bày rồi đấy, lát nữa nhớ bóc thêm mấy hộp nữa để lên kệ. Tôi có cảm giác, chẳng mấy chốc nữa, đám phụ nữ điên cuồng vì sắc đẹp sẽ biến Vực Thẳm này thành một cái chợ phiên sầm uất nhất thế giới đấy.”

Liễu Y Y bật cười khẽ. Nàng hiểu chủ nhân của mình. Anh luôn miệng than phiền vì bị làm phiền, nhưng mỗi khi thấy khách hàng đạt được ước nguyện, sâu trong đôi mắt lờ đờ kia luôn có một chút hài lòng.

Phía ngoài cửa, Vượng Tài sủa “gâu gâu” vài tiếng. Có lẽ nó đang mong chờ vị khách tiếp theo mang đến thứ gì đó ngon lành hơn là thịt của ba tên hắc y nhân lúc nãy.

Gió ở Vực Thẳm Cấm Địa vẫn thổi, màn sương vẫn lạnh lẽo, nhưng ở trung tâm của nó, mùi thơm của kẹo cao su vị dâu tây đang dần dần xua đi mùi tử khí của ngàn năm. Một kỷ nguyên mới của giới tu chân, có lẽ sẽ bắt đầu từ chính món đồ “phù phiếm” nhất này.

Diệp Phi nhắm mắt lại, nụ cười trên môi nhàn nhạt: “Xinh đẹp không tì vết… Chậc, kẹo cao su à, đúng là món vũ khí nguy hiểm nhất thiên hạ mà.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8