Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 50: Quy tắc mới: Không mang vũ khí vào tiệm
Sương mù màu huyết dụ bao phủ bên ngoài Vực Thẳm Cấm Địa dường như đặc quánh lại hơn thường lệ. Tiếng gào thét của những tàn hồn chiến thần vang vọng từ sâu trong các khe nứt không gian, nhưng ngay khi chạm đến ranh giới của mảnh vườn nhỏ phủ đầy rêu xanh kia, mọi âm thanh đều tan biến vào hư không.
Giữa sự hỗn mang ấy, ánh đèn neon đỏ xanh từ tấm biển hiệu “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7” vẫn nhấp nháy đều đặn, tạo nên một khung cảnh quỷ dị nhưng mang lại cảm giác bình yên đến lạ kỳ.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ đặt cạnh quầy thu ngân, đôi mắt lờ đờ như người thiếu ngủ kinh niên. Trên trán anh dán một miếng dán giảm nhiệt (một sản phẩm rẻ tiền từ hệ thống), tay phải chậm rãi đung đưa chiếc quạt nan, miệng ngáp dài một tiếng khiến nước mắt chực trào.
“Y Y, bên ngoài hình như lại có đám ‘ruồi muỗi’ kéo đến thì phải?” Diệp Phi uể oải hỏi, giọng nói thiếu đi ba phần hăng hái, bảy phần lười biếng.
Liễu Y Y hôm nay mặc một bộ sườn xám màu đen tuyền thêu chỉ vàng, bắp chân trắng nõn thò ra dưới tà áo cách tân đầy thu hút. Cô đang cầm chiếc khăn lông trắng tỉ mỉ lau sạch những chiếc bình thủy tinh đựng kẹo trái cây – loại kẹo mà một vị Yêu Vương hôm qua đã dùng mười vạn linh thạch chỉ để mua một viên chữa chứng sâu răng. nghe thấy chủ tiệm gọi, cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong trẻo lướt qua màn sương mù bên ngoài.
“Thưa tiệm trưởng, là người của Vạn Kiếm Quy Tông. Dẫn đầu hình như là Tam trưởng lão Kiếm Huyền Tử. Họ mang theo rất nhiều… ‘sắt vụn’.”
“Sắt vụn?” Diệp Phi nhướn mày.
“Vâng, nghe nói là các loại linh kiếm bậc cao từ Thượng giới truyền xuống, kiếm ý của bọn họ tỏa ra làm héo hết ba bụi hành lá ở cửa rồi.” Liễu Y Y nói, trong giọng nói pha chút bực dọc vì mảnh vườn quý giá mà cô dày công chăm sóc bị quấy nhiễu.
Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương: “Lại là bọn kiếm tu. Lần trước một gã đã làm xước sàn gỗ của ta, ta còn chưa tính sổ xong. Hệ thống, ngươi có món gì để hạn chế đám thợ rèn đi lạc này không?”
*“Đinh! Nhận thấy ký chủ bị phiền nhiễu bởi khí tức sắc bén, hệ thống đề xuất: Cổng dò kim loại Thiên Đạo (Bản hiệu đính). Giá thuê: 500 điểm hệ thống/ngày. Giá mua đứt: 500.000 điểm.”*
“Thuê! Thuê ngay!” Diệp Phi không thèm suy nghĩ. Điểm hệ thống tuy quý, nhưng giấc ngủ trưa và sự toàn vẹn của sàn gỗ quan trọng hơn.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên. Tại lối vào duy nhất của tiệm tạp hóa, một cái khung cửa bằng đá xám trơ trụi hiện ra. Trông nó không khác gì máy dò an ninh ở sân bay, nhưng trên mặt đá khắc đầy những linh văn cổ xưa chớp tắt theo nhịp thở. Bên cạnh khung đá là một chiếc sọt tre lớn có ghi hàng chữ bằng mực tàu đỏ rực: “NƠI CHỨA VẬT CẤM”.
Đúng lúc đó, mười mấy luồng hào quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống bên ngoài hàng rào gỗ.
Kiếm Huyền Tử cùng đám đệ tử Thiên Kiêu của Vạn Kiếm Quy Tông đáp xuống với phong thái hiên ngang. Kiếm khí chung quanh họ mạnh đến mức tạo thành những vết rạn trên mặt đất đen kịt của Vực Thẳm. Vị trưởng lão này lưng đeo trường kiếm vàng ròng, thần thái ưu tú, mỗi bước đi đều tạo ra âm thanh tiếng kiếm reo âm vang.
“Chính là nơi này sao? Tiệm tạp hóa kỳ lạ có thể bán mì tôm tăng tu vi?” Kiếm Huyền Tử nhíu mày nhìn ngôi nhà gỗ bình thường kia.
“Bẩm trưởng lão, đúng là nó. Thánh nữ của Thiên Tuyết Tông lần trước vào đây, khi ra đã đột phá Hóa Thần ngay lập tức.” Một đệ tử đi sau cung kính đáp.
Kiếm Huyền Tử vuốt râu, mắt lóe lên tia tham lam lẫn kiêng dè. Lão hiên ngang bước tới, tay đặt lên chuôi kiếm, định bụng sẽ dùng uy áp để ép chủ tiệm giao ra bí phương. Thế nhưng, ngay khi lão vừa đặt chân vào ngưỡng cửa gỗ, sát ranh giới cái khung đá lạ mắt kia…
“BÍP! BÍP! BÍP!”
Một tiếng còi báo động chói tai vang lên, trực tiếp đánh thẳng vào thần thức của Kiếm Huyền Tử khiến lão lảo đảo, mặt mũi trắng bệch.
“Vật thể gây nguy hiểm cấp độ SSS! Phát hiện linh kiếm có chứa sát ý cực nặng! Yêu cầu giao nộp trước khi vào tiệm!” Một giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên từ cái khung đá.
Kiếm Huyền Tử sửng sốt, giận dữ quát: “Cái quái gì thế này? Lão phu là người của Vạn Kiếm Quy Tông, kiếm tại người còn, kiếm mất người mất! Muốn lão phu bỏ kiếm? Mơ giữa ban ngày!”
Diệp Phi ngồi bên trong, thò đầu ra khỏi quầy, tay cầm một quả táo cắn một miếng “rộp” rồi nhai nhồm nhoàm: “Quy tắc mới. Không mang vũ khí vào tiệm. Muốn mua đồ thì bỏ kiếm vào sọt kia. Không thì… cút.”
“Lẽ nào lại như vậy!” Một tên đệ tử trẻ tuổi nóng tính thấy sư phụ mình bị sỉ nhục, lập tức rút kiếm. “Dám nói năng vô lễ với trưởng lão? Để ta san bằng cái tiệm nát này!”
Hắn chưa kịp vung kiếm, con chó đen nhỏ nằm gầm giường – Vượng Tài – bỗng ngóc đầu lên. Nó chỉ khẽ hắt xì một cái.
Một luồng áp lực vạn quân từ hư không ập xuống. Tên đệ tử kia cảm thấy như có cả một dãy núi Thái Sơn đè lên vai, đầu gối đập mạnh xuống đất khiến sàn gỗ phát ra tiếng động khô khốc. Thanh linh kiếm trong tay hắn gãy làm đôi, tinh hoa linh khí bên trong bị hút cạn ngay tức khắc.
Diệp Phi vỗ vỗ trán: “Vượng Tài, nhẹ tay thôi. Hỏng sàn của ta là ta trừ bữa tối của ngươi đấy.”
Vượng Tài nghe vậy liền cụp tai, lười biếng nằm xuống lại, bộ dạng như một con chó hoang đáng thương. Nhưng lúc này, đám người Vạn Kiếm Quy Tông đều kinh hồn bạt vía. Một cái hắt hơi làm gãy linh kiếm của Trúc Cơ đỉnh phong? Con chó này… chẳng lẽ là Yêu Đế?
Kiếm Huyền Tử hít sâu một hơi, nén cơn giận và sự sợ hãi xuống. Lão nhận ra mình đã quá kiêu ngạo. Nơi này là trung tâm của Vực Thẳm Cấm Địa, kẻ có thể mở tiệm ở đây làm sao có thể là hạng xoàng?
“Tiệm trưởng thứ lỗi, đệ tử của ta thiếu hiểu biết.” Kiếm Huyền Tử hạ giọng, nhưng tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm vàng. “Tuy nhiên, thanh ‘Xích Long Kiếm’ này là tính mạng của lão phu, không thể rời tay. Có thể đặc cách chăng? Ta có thể trả thêm vạn linh thạch tiền phí vào cửa.”
Diệp Phi lắc đầu, mắt vẫn dán vào cuốn tạp chí ảnh từ hệ thống: “Vạn linh thạch? Ta trông giống người thiếu tiền lắm sao? Quy tắc là quy tắc. Kiếm của ông nhiều sát khí quá, bay ra làm vỡ mấy cái bóng đèn của ta thì sao?”
“Tít! Tít! Tít!”
Cổng dò kim loại lại vang lên, lần này ánh sáng đỏ chiếu thẳng vào đầu Kiếm Huyền Tử.
“Cảnh báo! Phát hiện trang bị ẩn. Trâm cài đầu: Cực đạo châm. Nhẫn: Linh lung chứa ám khí. Hàm răng: Kim loại đặc chủng có tẩm độc nọc rắn cổ đại. Yêu cầu tháo dỡ toàn bộ!”
Cả đám đệ tử trố mắt nhìn vị trưởng lão đáng kính của mình. Thì ra trên người lão chứa nhiều “đồ chơi” tiểu nhân đến thế à? Ngay cả hàm răng cũng là vũ khí tẩm độc?
Mặt Kiếm Huyền Tử lúc xanh lúc đỏ, trông vô cùng đặc sắc. Lão lắp bắp: “Cái máy này… nó… nó vu oan! Đây là bảo vật hộ thân!”
Diệp Phi nhìn lão với ánh mắt đầy thương hại: “Ông già này, giữ kẽ làm gì. Hoặc là cởi hết trang bị ra bỏ vào sọt, hoặc là đi về. Mà ta nhắc trước, cái sọt đó có tính năng tự động làm sạch. Vũ khí của các ngươi bỏ vào đó sẽ được khử sạch tâm ma và tạp chất. Coi như ta cho các ngươi chút hời.”
Kiếm Huyền Tử khựng lại: “Khử sạch tâm ma?”
Lão đã bị kẹt ở bình cảnh Đại Thừa bấy lâu nay, chính là vì sát khí tích tụ trong Xích Long Kiếm quá nặng, mỗi khi tu luyện đều bị kiếm ý phản phệ. Nếu thực sự có thể khử sạch sát khí dư thừa mà không hại đến linh tính…
Lão cắn răng, dứt khoát tháo thanh trường kiếm quý giá ra, rồi từng món, từng món: nhẫn, vòng tay, thậm chí là cái trâm cài tóc. Cuối cùng, dưới con mắt ngỡ ngàng của đệ tử, lão rụt rè đưa tay lên miệng, “cạch” một tiếng, tháo ra một hàm răng bằng kim loại đen ngòm.
Khi Kiếm Huyền Tử đặt hàm răng vào sọt tre, máy dò cuối cùng cũng chuyển sang màu xanh dịu mắt: “Đã sạch sẽ. Hoan nghênh khách hàng.”
Kiếm Huyền Tử cảm thấy như mình vừa bị lột trần trước thiên hạ, xấu hổ vô cùng. Nhưng ngay khi lão bước qua khung đá, một luồng thanh khí tinh khiết lạ kỳ lập tức tràn vào cơ thể. Cảm giác sắc bén, khô khốc của kiếm tu bấy lâu nay bỗng chốc trở nên ôn hòa, ấm áp. Lão kinh ngạc nhìn xuống đôi tay mình, linh lực vốn đang trì trệ bỗng nhiên vận chuyển nhanh gấp đôi.
“Này… nơi này không có Ma Sát?” Kiếm Huyền Tử thốt lên.
Liễu Y Y mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười khiến đám đệ tử Thiên Kiêu của Vạn Kiếm Quy Tông ngây ngất: “Trong tiệm tạp hóa Diệp Phi, mọi quy luật của thế giới bên ngoài đều vô dụng. Ở đây, tiệm trưởng chính là Thiên Đạo.”
Đám đệ tử thấy trưởng lão đã làm gương, liền cuống quýt tháo dỡ vũ khí. Tiếng “loảng xoảng” vang lên không ngớt khi hàng loạt linh kiếm, đao, rìu, và các loại ám khí quái dị được ném vào sọt tre.
Diệp Phi thấy đám khách hàng đã chấp hành nội quy, vẻ mặt mới dịu đi đôi chút. Anh đặt quả táo xuống, đứng dậy, phủi phủi bộ tạp dề.
“Được rồi, vào đi. Muốn mua gì? Mì tôm Vạn Cổ hôm nay hết hàng rồi, chỉ còn vị sườn chua cay. Hoặc nếu muốn đột phá, ta vừa về lô hàng Nước tăng lực ‘Hồng Ngưu’, uống vào đảm bảo kinh mạch giãn nở, tăng 30% tỷ lệ cảm ứng thiên địa trong một giờ.”
Kiếm Huyền Tử nghe đến “đột phá” và “tỷ lệ cảm ứng”, đôi mắt già nua vốn đang u tối lập tức rực sáng lên như hai bóng đèn pha. Lão vội vàng tiến đến quầy, cố gắng nở một nụ cười móm mém vì không còn hàm răng: “Tiệm trưởng… cho ta mười lon… không, hai mươi lon Nước tăng lực đó!”
“Một lon giá 10 năm thọ nguyên, hoặc 100 vạn linh thạch. Thanh toán trước, nhận hàng sau.” Diệp Phi dửng dưng nói.
Cái giá cắt cổ này nếu ở bên ngoài chắc chắn sẽ gây ra một trận chiến máu chảy thành sông, nhưng ở đây, Kiếm Huyền Tử không dám ho một tiếng. Lão nhanh chóng lấy ra một xấp thẻ linh thạch ném lên quầy.
Liễu Y Y nhanh nhẹn kiểm đếm, rồi đi vào trong kho lấy ra những lon nước màu bạc lấp lánh linh lực.
Trong khi đám người Vạn Kiếm Quy Tông đang bận rộn với những món hàng thần kỳ, bên ngoài cửa tiệm bỗng nhiên vang lên một tiếng sấm rền trời. Một luồng uy áp đen ngòm, tà ác gấp vạn lần Kiếm Huyền Tử đang điên cuồng lao đến.
Vực Thẳm sục sôi. Các tàn hồn bên ngoài bắt đầu run rẩy sụp đổ.
“Huyết Ma Lão Tổ đến rồi!” Một đệ tử hét lên đầy kinh hãi.
Huyết Ma Lão Tổ – kẻ thống trị vùng ngoại vi, một lão quái vật thực thụ với tu vi bán bộ Độ Kiếp. Lão hiện thân giữa tầng không, đạp lên mây máu, ánh mắt đỏ quạch nhìn chằm chằm vào ngôi nhà gỗ. Trên tay lão cầm một cây trượng đầu lâu bằng xương trắng, mỗi chiếc đầu lâu đều đang gào khóc đau đớn.
“Diệp Phi! Ngươi dám lập ra quy tắc quái đản, ngăn cản ma tu của ta tiến vào? Lại còn dám bắt bọn họ nộp vũ khí? Ngươi xem Vực Thẳm này là nhà của mình chắc?”
Tiếng gào thét của Huyết Ma Lão Tổ làm rung chuyển không gian, những tán cây chung quanh tiệm bị thổi bay lá.
Diệp Phi ngồi trong quầy, khẽ nhíu mày. Anh đang tính toán xem số linh thạch vừa thu được có đủ để nâng cấp hệ thống điều hòa hay không, thì tiếng ồn bên ngoài làm anh đứt quãng dòng suy nghĩ.
“Y Y, quy định số hai của tiệm là gì?” Diệp Phi hỏi, mắt vẫn không rời khỏi hóa đơn.
“Bẩm tiệm trưởng, quy định số hai: Kẻ nào làm ồn trong giờ làm việc của chủ tiệm, xử lý theo khung hình phạt ‘Biến thành đồ chơi’.” Liễu Y Y cung kính đáp.
Huyết Ma Lão Tổ ở trên cao cười lên sằng sặc: “Đồ chơi? Một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, cùng một con chó ghẻ và một con ả phế vật mà dám đòi xử lý lão tổ ta? Chết đi!”
Lão vung mạnh trượng đầu lâu, một luồng sóng máu hôi thối cực mạnh đổ ập xuống ngôi nhà gỗ như muốn nhấn chìm tất cả.
Đám người Vạn Kiếm Quy Tông run rẩy thu mình lại. Đây là đòn tấn công của Bán bộ Độ Kiếp, ngay cả đại trận bảo vệ tông môn của bọn họ cũng chưa chắc trụ được!
Nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Sóng máu khi vừa chạm đến phạm vi mười mét quanh tiệm tạp hóa bỗng nhiên biến thành… si-rô dâu tây ngọt lịm, rơi lả tả xuống đất. Những chiếc đầu lâu hung tợn trên cây trượng bỗng dưng mọc ra tai thỏ, khuôn mặt đáng sợ biến thành những biểu tượng cảm xúc “hạnh phúc” hài hước.
Huyết Ma Lão Tổ trợn ngược mắt: “Cái gì? Pháp thuật gì thế này?”
Diệp Phi cuối cùng cũng đứng dậy. Anh bước ra cửa, lười biếng nhìn lên không trung. Anh không dùng đến linh lực, không có kiếm ý, chỉ đơn giản là chỉ tay vào cái máy dò kim loại ở cửa.
“Ông bạn già này, máy đang kêu ‘Tít tít’ kìa. Có vũ khí thì tháo ra. Nếu không, ta tự mình ‘tháo’ cho ông.”
“Ngươi muốn chết!” Huyết Ma Lão Tổ điên cuồng lao xuống, định dùng thân thể cứng như kim cương của mình tông sập ngôi nhà.
Khi lão vừa bay qua cái khung đá xám…
“BÍP! BÍP! BÍP! Cảnh báo cực độ! Phát hiện đối tượng mang theo mầm bệnh tâm thần và vũ khí cấp hành tinh chưa qua đăng ký!”
Một bàn tay khổng lồ, hư ảo từ trong tiệm vươn ra. Nó nhanh như chớp tóm lấy cổ áo của Huyết Ma Lão Tổ, giống như người ta tóm một con gà nhổ lông.
“Ách…” Huyết Ma Lão Tổ thấy toàn bộ linh lực trong người mình bị đóng băng hoàn toàn. Lão – một đại ma đầu xưng hùng xưng bá – lúc này lại bị xách bổng lên không trung.
Diệp Phi tiến tới, tay vẫn cầm chiếc quạt nan vỗ vỗ vào mặt Huyết Ma Lão Tổ: “Sát khí của ông nặng quá, làm hỏng cả bầu không khí trong lành của ta. Đã bảo nộp vũ khí rồi mà cứ bướng.”
“Buông… buông ta ra… Ngươi là quái vật gì…” Huyết Ma Lão Tổ lắp bắp, nỗi sợ hãi chưa từng có tràn ngập tâm trí.
“Vượng Tài, món này ông thấy sao?” Diệp Phi quay đầu hỏi con chó đen.
Vượng Tài đứng dậy, sủa một tiếng “Gâu!”, ánh mắt nhìn Huyết Ma Lão Tổ như nhìn một khúc xương già.
“Được rồi, phạt ông làm… con lật đạt canh cửa một tháng vậy.”
Diệp Phi búng tay một cái. “Bụp!” Một luồng khói trắng bao trùm lấy Huyết Ma Lão Tổ. Khi khói tan đi, đại ma đầu biến mất, thay vào đó là một con búp bê lật đạt hình tròn, mặt đỏ lòm như đang giận dữ nhưng trông vô cùng ngớ ngẩn, đứng ngay bên cạnh cái sọt tre.
Đám người Kiếm Huyền Tử đứng trong tiệm, miệng há hốc đến mức có thể nuốt trôi một quả trứng đà điểu. Một Bán bộ Độ Kiếp… bị biến thành con lật đật? Chỉ trong một nốt nhạc?
Diệp Phi phủi tay, quay lại quầy: “Được rồi, ai muốn mua hàng tiếp thì nhanh chân. Y Y, mang cây lau nhà ra đây, quét dọn đống si-rô dâu bên ngoài đi, nhìn bẩn quá.”
“Vâng, thưa tiệm trưởng.”
Lúc này, cái sọt tre “VẬT CẤM” bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Những thanh linh kiếm bên trong rung lên bần bật. Một làn khói đen kịt – vốn là tạp chất và sát khí tích tụ ngàn năm – bị hút ra khỏi các thanh kiếm và tan biến trong hư không.
Kiếm Huyền Tử nhìn thanh Xích Long Kiếm của mình đang từ màu đỏ sậm đục ngầu chuyển sang màu đỏ ngọc bích tinh khiết, linh tính bên trong réo vang niềm vui sướng. Lão hiểu ra, Diệp Phi không phải muốn tịch thu đồ của họ, mà là đang ban cho họ một cơ duyên cải tử hoàn sinh cho vũ khí.
Lão lập tức quỳ sụp xuống sàn gỗ: “Tiệm trưởng đại tài! Lão phu mắt mù mới dám nghi ngờ ngài! Xin cho lão phu được nợ… à không, xin cho lão phu được đặt cọc mua sạch số ‘Hồng Ngưu’ còn lại!”
Diệp Phi ngáp thêm một cái, tựa lưng vào ghế: “Mua vừa thôi, để dành cho khách sau nữa chứ. Quy tắc thứ ba: Không bán sỉ cho người có khuôn mặt quá xấu.”
Kiếm Huyền Tử sượng sùng sờ lên khuôn mặt không răng của mình, khóc không thành tiếng.
Câu chuyện về chiếc cổng dò kim loại kỳ quái và con lật đật mang linh hồn ma đầu nhanh chóng lan khắp Thương Mang Đại Lục. Từ đó về sau, bất cứ cường giả nào dù là Tiên Đế hay Ma Tôn, hễ đứng trước tiệm tạp hóa Diệp Phi đều ngoan ngoãn như mèo con.
Họ hiểu rằng, tại mảnh đất nhỏ nhoi giữa Vực Thẳm Cấm Địa này, cho dù ngươi có cầm trong tay thần binh khai thiên lập địa, thì trước mặt Diệp Phi, nó cũng chỉ là một miếng sắt vụn cần phải đưa vào máy quét mà thôi.
Buổi trưa hôm ấy, Diệp Phi nằm trong tiệm, nghe tiếng chuông gió leng keng và tiếng bíp bíp đều đặn của máy dò an ninh, rốt cuộc cũng có thể đánh một giấc ngủ trưa thật ngon lành. Bên cạnh anh, Liễu Y Y dịu dàng dùng quạt máy (chạy bằng linh thạch) thổi bay những hạt bụi nhỏ, bảo vệ không gian tĩnh lặng của vị thần lười biếng nhất vạn cổ.
Dưới chân quầy, Vượng Tài cũng khò khò ngủ, trong mơ nó thấy mình đang đuổi theo Thiên Đạo – lúc này đang hóa thành một con thỏ trắng nhỏ bé, chạy trối chết khắp cửu thiên thập địa.
Quy tắc mới: Không vũ khí, không sát ý, chỉ có kinh doanh chân chính. Một kỷ nguyên mới của giới tu chân, chính thức bắt đầu từ một cái máy dò kim loại rỉ sét.