Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 51: Lão Kiếm Quỷ đòi mua nợ
Chương 51: Lão Kiếm Quỷ đòi mua nợ
Vực Thẳm Cấm Địa vĩnh viễn bị bao phủ bởi màn sương xám đặc quánh, nơi mà ánh sáng mặt trời dường như là một khái niệm xa xỉ từ thời thái cổ. Thế nhưng, giữa sự tĩnh lặng chết chóc và những tiếng gào rú đứt quãng của lũ ma thú bị điên loạn, có một nơi vẫn tỏa ra ánh đèn lồng vàng ấm áp, phá tan cái lạnh lẽo của vùng đất bị nguyền rủa này.
Đó là tiệm tạp hóa của Diệp Phi.
Trong tiệm, mùi thơm của trà Long Tỉnh quyện cùng mùi mì tôm bốc khói tạo thành một bầu không khí kỳ quặc nhưng yên bình đến lạ lùng. Diệp Phi đang nằm ngả ngốn trên chiếc ghế xích đu làm bằng mây, tay cầm chiếc quạt nan nhẹ nhàng đung đưa, đôi mắt lim dim như thể không gian vỡ nát bên ngoài cửa sổ chẳng hề liên quan đến anh.
“Leng keng…”
Tiếng chuông gió treo trước cửa vang lên một hồi khô khốc. Một bóng người xiêu vẹo, lưng đeo thanh kiếm gỉ sét, chân bước thấp bước cao tiến vào. Đó là Độc Cô Vong – kẻ mà giới tu chân gọi bằng cái tên run rẩy: Lão Kiếm Quỷ.
Gương mặt lão hôm nay tái nhợt hơn mọi khi, những đường gân xanh nổi lên trên vầng trán nhăn nheo như những con giun đang bò dưới da. Đôi mắt lão đỏ ngầu, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực và một chút điên dại đang trực chờ bùng phát. Tâm ma của lão lại đang quấy nhiễu.
“Tiệm trưởng…” – Tiếng nói của Độc Cô Vong khàn đục như hai miếng sắt cọ vào nhau.
Diệp Phi không mở mắt, chỉ hơi hé môi: “Lão Kiếm đó hả? Muốn mua rượu ‘Ngoại Hạng’ à? Qua bên Liễu Y Y làm thủ tục đi. Giá cũ, một trăm năm thọ nguyên một vò, hoặc vật phẩm tương đương giá trị.”
Liễu Y Y, lúc này đang diện bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc, đôi chân dài miên man khẽ di chuyển sau quầy thu ngân. Cô ngước đôi mắt lạnh lùng nhìn Lão Kiếm Quỷ, đôi môi mỏng khẽ mở: “Độc Cô tiền bối, thọ nguyên hiện tại của ngài chỉ còn chưa đầy sáu mươi năm. Căn cứ theo quy định của tiệm, ngài không đủ điều kiện để mua loại rượu này nữa.”
Bước chân của Độc Cô Vong khựng lại. Lão nhìn chằm chằm vào kệ rượu, nơi vò rượu sứ màu đen đang tỏa ra một loại dao động linh hồn khiến lão thèm khát đến phát điên. Chỉ có loại rượu ấy mới giúp lão trấn áp được thanh kiếm gỉ đang gào khóc trong vỏ kia, chỉ có nó mới giúp lão không bị biến thành một con quái vật vô tri trong đêm đen của Vực Thẳm.
Lão chậm rãi quay sang phía Diệp Phi, giọng run run: “Tiệm trưởng Phi… Ngài xem, lão phu và ngài cũng có chút duyên nợ. Có thể… có thể cho lão phu khất lần này không? Đợi lão phu vào sâu thêm mười dặm nữa, tìm được gốc Huyết Linh Chi vạn năm, nhất định sẽ mang tới trả đủ.”
Diệp Phi bấy giờ mới uể oải mở một con mắt ra, cái nhìn lờ đờ của anh quét qua người Lão Kiếm Quỷ.
“Lão Kiếm à, quy tắc là quy tắc.” – Diệp Phi ngồi dậy, xoa xoa cái cổ hơi mỏi – “Cửa tiệm nhỏ này kinh doanh nhỏ lẻ, vốn liếng cũng không nhiều. Nếu ai cũng đến đây xin nợ, thì ngày mai tôi lấy gì mà trả lương cho nhân viên, lấy gì mua xúc xích cho Vượng Tài?”
Dưới gầm bàn, Vượng Tài – con chó đen nhỏ gầy gò – nghe nhắc tên mình liền ngẩng đầu lên, gừ nhẹ một tiếng như để phụ họa cho ông chủ. Ánh mắt nó nhìn Độc Cô Vong đầy vẻ khinh bỉ, như muốn bảo: “Nghèo mà cũng đòi uống rượu xịn sao?”
Độc Cô Vong cắn răng, thanh kiếm gỉ sau lưng lão rung lên bần bật, tỏa ra những luồng kiếm ý sắc lẹm cắt nát không khí xung quanh. Tâm ma đang gặm nhấm lý trí của lão. Lão là Kiếm Quỷ, là kẻ từng một kiếm bình định thiên hạ, chưa bao giờ phải hạ mình van xin ai. Thế nhưng, ở trước mặt thanh niên đang ngáp dài này, lão không dám có nửa điểm bất kính. Lão hiểu rõ, chỉ cần Diệp Phi búng tay một cái, cả linh hồn lẫn kiếm đạo của lão sẽ vĩnh viễn tan biến khỏi luân hồi.
“Nhưng mà…” – Diệp Phi đột nhiên đổi giọng, ánh mắt liếc ra phía mảnh vườn sau tiệm – “Dạo này thời tiết ở Vực Thẳm có vẻ hơi ẩm lạnh. Củi khô trong kho của tôi sắp hết rồi. Nước pha trà của tôi mà thiếu lửa thì mất ngon. Liễu Y Y lại bận lau kệ hàng, Vượng Tài thì chỉ biết cắn càn, chẳng đứa nào giúp tôi làm việc nặng được.”
Lão Kiếm Quỷ ngẩn ra, một ý nghĩ lóe lên: “Ngài muốn… lão phu đi chặt củi?”
“Chính xác.” – Diệp Phi cười híp mắt, vẻ mặt gian thương lộ rõ – “Ở hướng Bắc, cách đây ba mươi dặm, có một vùng gọi là Huyết Sát Lâm. Ở đó có loại cây Thiết Huyết Mộc, cứng hơn thép nguội, thấm đẫm ma huyết ngàn năm. Ngươi đi chặt cho tôi khoảng mười khối củi từ loại cây đó mang về đây. Coi như đó là chi phí trả trước cho ba vò rượu ‘Ngoại Hạng’. Ngươi thấy thế nào?”
Liễu Y Y đang lau ly rượu bỗng khựng lại, đôi mắt phượng khẽ chớp. Thiết Huyết Mộc? Đó chẳng phải là loại cây được xem là “vật cấm忌” của vùng ngoại vi sao? Loại cây đó mỗi cm đều chứa đựng sát khí hóa hình, tu sĩ Nguyên Anh chạm vào lập tức bị nổ tung thân xác, ngay cả Hóa Thần cảnh cũng chỉ dám nhìn từ xa. Vậy mà chủ tiệm lại bắt Lão Kiếm Quỷ đi chặt nó làm… củi đun nước?
Độc Cô Vong không hề do dự, lão chắp tay, giọng kiên định: “Được! Một lời đã định!”
Dứt lời, lão quay lưng bước đi, bóng dáng gầy gò nhanh chóng biến mất vào màn sương đen kịt.
Diệp Phi lại nằm xuống ghế, lẩm bẩm: “Thiết Huyết Mộc cháy lâu, hương thơm lại nồng, dùng để hun thịt gác bếp thì tuyệt nhất.”
…
Huyết Sát Lâm, nơi tử khí nồng nặc nhất vùng ngoại vi Vực Thẳm.
Giữa những bụi sương mù màu máu, những thân cây Thiết Huyết Mộc cao chọc trời hiện ra như những cột đá đen kịt, vỏ cây xù xì, chảy ra loại nhựa đỏ tươi như máu thật sự. Không khí ở đây đặc quánh sát niệm, khiến linh lực của bất kỳ ai đặt chân vào đều bị đóng băng.
Lão Kiếm Quỷ đứng trước một gốc Thiết Huyết Mộc cổ thụ nhất. Thanh kiếm gỉ trên tay lão cuối cùng cũng rút khỏi vỏ.
“Keng!”
Một âm thanh thanh thúy vang lên, không gian xung quanh như bị đóng băng trong giây lát. Độc Cô Vong không dùng đến linh lực, lão dùng Kiếm Ý thuần túy. Đó là loại kiếm ý đã vượt qua cảnh giới sinh tử, mang theo nỗi u sầu vạn cổ và sự cuồng ngạo của một đời cầm kiếm.
“Chém!”
Lão vung kiếm. Một tia sáng mỏng như sợi tóc lướt qua thân cây Thiết Huyết Mộc.
Thông thường, một chiêu này của lão có thể chẻ đôi cả một ngọn núi lớn, nhưng khi chạm vào thân cây đen kịt ấy, nó chỉ tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. Thiết Huyết Mộc rung lên, tỏa ra vô số luồng sát khí hóa thành những hình nhân cầm đao kiếm lao về phía lão.
Lão Kiếm Quỷ cười lạnh, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng: “Muốn đấu kiếm với ta? Các ngươi cũng chỉ là lũ tàn niệm ký sinh trên thân cây mà thôi!”
Trong một canh giờ tiếp theo, Huyết Sát Lâm rung chuyển dữ dội. Những luồng kiếm quang rạch nát bầu trời xám xịt. Mỗi khi Độc Cô Vong vung kiếm, lão lại cảm thấy tâm ma trong người dịu đi một chút. Hóa ra việc chiến đấu với loại cây tà môn này cũng là một cách để rèn luyện tâm tính.
Tuy nhiên, Thiết Huyết Mộc thực sự quá cứng. Mỗi nhát kiếm của một đại cao thủ hàng đầu thế gian chỉ có thể cắt vào vỏ cây vài phân. Độc Cô Vong mồ hôi đầm đìa, cánh tay cụt khẽ run rẩy. Lão bắt đầu cảm thấy kiệt sức, nhưng nghĩ đến vò rượu thơm nồng của Diệp Phi, lão lại nghiến răng tiếp tục.
“Chủ tiệm nói mười khối… lão phu phải mang về đủ mười khối!”
Trận chiến với cây cối diễn ra vô cùng thảm liệt. Nếu có một tu sĩ nào tình cờ đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách tán. Ai đời một vị tổ sư kiếm đạo lại đi vật lộn với những khúc gỗ suốt nửa ngày trời chỉ để làm công cho một gã thanh niên trẻ tuổi?
…
Chiều muộn tại tiệm tạp hóa.
Diệp Phi đang ngồi trước thềm cửa, lôi từ trong túi áo ra một bao hướng dương (hàng đặc biệt của hệ thống) cắn “tách tách” đầy vui vẻ. Liễu Y Y đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn ra xa bằng ánh mắt tò mò.
“Chủ tiệm, ngài nói xem lão ta có mang về nổi không? Thiết Huyết Mộc có chứa linh tính, rất thù dai.”
Diệp Phi nhổ vỏ hướng dương ra, cười nhạt: “Lão Kiếm là ai chứ? Độc Cô Vong cơ mà. Nếu ngay cả vài khúc gỗ cũng không chặt nổi, thì lão làm gì có tư cách uống rượu của ta. Huống hồ, việc chặt củi này cũng là để cứu lão một mạng.”
Y Y hơi khựng lại: “Cứu lão?”
“Tâm ma của lão tích tụ quá sâu, nếu chỉ dựa vào rượu thì sớm muộn gì cũng nổ tung.” – Diệp Phi vươn vai – “Ta bắt lão dùng kiếm ý thuần túy đối kháng với sát khí của Thiết Huyết Mộc là để lão ‘thanh tẩy’ lại kiếm tâm. Mười khối củi đó mang về, không chỉ giúp ta đun nước ngon hơn, mà còn chứa đựng sự đột phá của lão.”
Đúng lúc đó, từ trong màn sương mù xám xịt, một tiếng động trầm đục vang lên.
Độc Cô Vong xuất hiện.
Lão không còn dáng vẻ tiêu sái của một kiếm tu nữa. Quần áo lão rách nát, người đầy vết xước, khuôn mặt lấm lem bụi trần và máu nhựa cây đỏ thẫm. Sau lưng lão, thay vì thanh kiếm gỉ, là mười khối gỗ màu đen nhánh, tỏa ra sát khí cuồn cuộn nhưng đã bị kiếm ý của lão trấn áp hoàn toàn. Lão vác đống gỗ ấy như một tiều phu thực thụ.
“Rầm!”
Mười khối Thiết Huyết Mộc được ném xuống sân, làm cả mảnh đất rung rinh. Độc Cô Vong thở hổn hển, đứng không vững nhưng ánh mắt lão giờ đây vô cùng trong trẻo, không còn chút huyết quang nào của tâm ma nữa.
Lão chắp tay, cúi đầu sâu: “Tiệm trưởng… Củi đã đủ. Xin hãy nghiệm hàng.”
Diệp Phi đứng dậy, đi tới đá đá vào khối gỗ đen nhánh, hài lòng gật đầu: “Tốt, gỗ chất lượng đấy. Y Y, mang ra đây ba vò rượu ‘Ngoại Hạng’, kèm theo một dĩa lạc rang muối. Hôm nay Lão Kiếm vất vả rồi.”
Liễu Y Y vâng lời, thoăn thoắt đi vào trong. Một lúc sau, mùi rượu thơm nồng đậm đặc bay khắp không gian. Độc Cô Vong cầm lấy vò rượu, tay không còn run rẩy nữa. Lão mở nút vò, tu một hơi dài. Rượu vào đến đâu, sát khí dư thừa trong người lão tan biến đến đó, thay vào đó là một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
“Khà!” – Độc Cô Vong gầm lên một tiếng đầy sảng khoái – “Rượu ngon! Quả nhiên là rượu của Tiệm trưởng Phi!”
Diệp Phi lại nằm xuống ghế xích đu, tay nhặt một khối củi Thiết Huyết Mộc quẳng cho Vượng Tài. Con chó đen nhìn khối gỗ cứng hơn thép kia, lười biếng há miệng cắn một cái.
“Răng rắc!”
Khối gỗ cực phẩm bị Vượng Tài cắn nát như một miếng bánh quy. Nó bắt đầu nhai ngồm ngoàm như thể đó là món đồ chơi thú vị nhất tr đời. Độc Cô Vong nhìn thấy cảnh này thì suýt chút nữa phun sạch ngụm rượu vừa uống. Lão tốn bao nhiêu sức lực, suýt mất mạng mới chặt được đống gỗ này, vậy mà con chó kia coi đó là đồ ăn vặt?
“Lão Kiếm, đừng nhìn nữa, uống rượu của ngươi đi.” – Diệp Phi lim dim mắt nói – “Ngày mai nếu rảnh, lại đến đây nhé. Ta thấy hàng rào phía sau hơi thấp, chắc là cần ít đá tảng từ ‘Đỉnh Nuốt Hồn’ để gia cố. Ngươi thấy sao?”
Độc Cô Vong lau khóe miệng, cười ha hả: “Dù là Đỉnh Nuốt Hồn hay Thiên Hà đảo ngược, chỉ cần có rượu của Tiệm trưởng, Độc Cô Vong này nguyện làm một kẻ sai vặt cho tiệm!”
Màn đêm buông xuống Vực Thẳm. Trong tiệm tạp hóa, ánh đèn vẫn lung linh, tiếng cười nói và mùi hương gỗ Thiết Huyết Mộc cháy lách tách trong bếp lò tạo nên một khung cảnh ấm cúng đến lạ thường. Ngoài kia, vạn ma kinh sợ, thiên địa trầm mặc, nhưng ở nơi này, chỉ có một chủ tiệm lười biếng, một nhân viên xinh đẹp, một con chó Ma Long thích ăn củi và một đại cao thủ kiếm đạo đang say sưa bên vò rượu nợ.
Chương 51 kết thúc với hình ảnh Diệp Phi khẽ mỉm cười trong giấc ngủ trưa kéo dài đến tận buổi đêm. Mọi thứ trong Vực Thẳm có thể điên cuồng, nhưng ở tiệm của anh, sự lười biếng mới là quy tắc cao nhất.