Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 65: Liễu Y Y gặp lại người thân
Chương 65: Liễu Y Y gặp lại người thân
Giữa không gian vặn xoẹo và tràn ngập tử khí của tâm Vực Thẳm, ánh đèn neon từ tấm biển “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI” vẫn đều đặn nhấp nháy những nhịp điệu lạc lõng với thế giới xung quanh. Bên trong tiệm, mùi thơm của gỗ trầm hương quện với hương trà xanh lan tỏa, tạo nên một ốc đảo bình yên đến lạ lùng.
Diệp Phi nằm dài trên chiếc ghế bập bênh, một tay cầm quạt nan phe phẩy, một tay buông thõng chạm vào bộ lông đen mượt của Vượng Tài. Con “chó đen” đang gối đầu lên chân anh, thỉnh thoảng lại ư ử một tiếng, mơ về những miếng xúc xích bò đậm đà gia vị hệ thống.
Liễu Y Y lúc này đang cẩn thận dùng một chiếc khăn lụa trắng lau chùi những vò rượu “Ngoại Hạng” trên kệ gỗ. Bộ sườn xám cách tân màu xanh ngọc bích ôm sát lấy thân hình mảnh mai nhưng tràn đầy sức sống của cô, bảng tên “Nhân viên xuất sắc” trước ngực lấp lánh dưới ánh đèn. Kể từ khi theo Diệp Phi, khí chất của nàng Thánh nữ bị ruồng bỏ năm nào đã thay đổi hoàn toàn. Sự lạnh lùng sắc sảo ngày trước giờ đã được thay thế bằng một vẻ điềm đạm, thâm trầm, như một thanh kiếm báu đã tìm được bao kiếm phù hợp.
“Tiệm trưởng, rượu trên kệ sắp hết rồi. Có cần nhập thêm lô mới không ạ?” – Liễu Y Y khẽ quay đầu, giọng nói thanh tao như tiếng suối chảy.
Diệp Phi không mở mắt, chỉ uể oải đáp: “Ghi vào sổ đi. Chiều nay ta sẽ thông qua hệ thống đặt thêm. Dạo này đám tu sĩ kia có vẻ chuộng rượu hơn là kẹo quy tắc nhỉ? Chắc tại Vực Thẳm dạo này lạnh quá.”
Y Y mỉm cười, đang định trả lời thì bỗng nhiên, bàn tay đang lau vò rượu của cô khựng lại. Đôi đồng tử thanh mảnh co rụt một cách đột ngột.
“Leng keng… leng keng…”
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên dồn dập. Đó không phải là tiếng chuông thong thả của một khách hàng vãng lai, mà là sự rung động đầy hoảng loạn, gấp gáp. Cùng lúc đó, một luồng khí lạnh quen thuộc nhưng cũng đầy căm phẫn xộc vào qua khe cửa, xuyên qua cả tầng màn chắn sương mù của Vực Thẳm.
Cửa tiệm bị đẩy mạnh ra.
Một nhóm tu sĩ mặc trường bào trắng thêu họa tiết bông tuyết sáu cánh, thân hình rách nát, máu nhuộm đỏ cả những tà áo tinh khôi, loạng choạng lao vào. Người dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ kinh hoàng, hơi thở hổn hển, trên tay vẫn còn cầm một thanh kiếm gãy một nửa.
“Cứu… cứu mạng! Cho chúng tôi lánh nạn ở đây! Linh thạch… chúng tôi có rất nhiều linh thạch!” – Lão giả hét lên, giọng lạc hẳn đi.
Liễu Y Y đứng chôn chân tại chỗ. Chiếc khăn lụa trong tay cô rơi xuống sàn nhà không tiếng động. Những gương mặt kia, dù đã bị tàn phá bởi trận chiến và sương mù độc của Vực Thẳm, cô làm sao có thể quên được?
Đó là Đại trưởng lão Tuyết Dương của phái Thiên Tuyết. Và đi phía sau lão, đang dìu dắt nhau trong cơn hấp hối, là những vị sư huynh, sư tỷ từng cùng cô lớn lên dưới chân núi Tuyết Sơn. Những người từng gọi cô là “Thánh nữ tôn kính”, cũng là những kẻ một năm trước đã không ngần ngại đẩy cô vào miệng vực này để cầu mong một con đường sống trước áp lực của các đại tông môn khác.
“Thánh… Thánh nữ?” – Một nam tử trẻ tuổi trong nhóm, Mộ Dung Thần – Đại sư huynh của phái Thiên Tuyết, nheo mắt nhìn về phía quầy thu ngân. Hắn khẽ thốt lên trong sự kinh ngạc tột độ: “Liễu Y Y? Là muội thật sao? Muội chưa chết?”
Tuyết Dương Đại trưởng lão cũng nghe thấy tiếng gọi, lão ngẩng khuôn mặt đầy vết máu lên. Đôi mắt già nua chiếu tia nhìn về phía Liễu Y Y, từ ngạc nhiên chuyển sang mừng rỡ, rồi nhanh chóng biến thành một sự tham lam không che giấu.
“Y Y! Hóa ra con vẫn còn sống! Lão tổ trên trời linh thiêng đã bảo vệ con!” – Tuyết Dương gượng dậy, bước tới với vẻ mặt giả tạo – “Mau, con đang ở đây thì tốt quá. Mau bảo vị cao nhân ở đây ra tay cứu chúng ta. Đằng sau có một con Huyết Sát Yêu Thú cấp 8 đang đuổi theo, phái Thiên Tuyết sắp diệt vong rồi!”
Liễu Y Y lùi lại một bước, đôi mắt lạnh lùng như băng giá ngàn năm. Cô không hề nhìn vào vết thương của họ, mà chỉ nhìn thẳng vào tâm hồn mục nát ẩn sau lớp áo tông môn đó.
“Phái Thiên Tuyết còn tồn tại hay không, quan trọng với ta sao?” – Giọng cô nhẹ bẫng nhưng chứa đầy sự mỉa mai.
“Muội nói gì vậy?” – Mộ Dung Thần tức giận quát, dù hắn vẫn đang phải ôm lấy bả vai đứt lìa – “Muội là Thánh nữ của tông môn, mang trong mình huyết mạch Cửu Âm mà tông môn đã dày công nuôi dưỡng. Bây giờ tông môn gặp nạn, muội dám nói lời bất hiếu đó sao?”
Liễu Y Y bật cười, tiếng cười thanh thót nhưng đau đớn thấu xương: “Dày công nuôi dưỡng? Các người nuôi dưỡng ta để làm gì? Để khi các vị đại năng kia muốn có một lò đỉnh Cửu Âm để luyện công, các người liền đem ta ra làm quà tặng? Để khi ta phản kháng, các người liền vu oan ta đánh cắp bảo vật tông môn rồi truy sát ta vào tận tuyệt lộ của Vực Thẳm này? Tuyết Dương, Mộ Dung Thần, ngày ta nhảy xuống vực này, cái gọi là Thánh nữ Liễu Y Y đã chết từ lâu rồi.”
“Câm miệng!” – Tuyết Dương Đại trưởng lão dậm mạnh kiếm xuống đất, dù sức lực chẳng còn bao nhiêu – “Nghiệt súc! Dù có thế nào đi nữa, phái Thiên Tuyết vẫn là nơi cho ngươi sinh mệnh. Bây giờ ngươi may mắn tìm được nơi nương tựa này, đây chắc chắn là một di tích cổ xưa chứa đầy bí mật. Ngươi hãy mau dâng nộp cách điều khiển nơi này cho tông môn, đây là cơ hội để ngươi chuộc lỗi!”
Nghe đến đây, Diệp Phi đang nằm trên ghế bỗng nhiên bật cười thành tiếng. Tiếng cười của anh rất khẽ, nhưng lại lấn át cả tiếng gầm rú của con yêu quái đang rít gào bên ngoài cửa tiệm.
Diệp Phi từ từ ngồi dậy, chiếc báo trên mặt rơi xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng lờ đờ vì thiếu ngủ. Anh liếc nhìn qua “Giám định nhãn”.
*Tên: Tuyết Dương. Tu vi: Nguyên Anh tầng 9 (đang sụt giảm). Tội lỗi: Phản bội đệ tử, tham sống sợ chết, hãm hại người lương thiện.*
*Giá trị thọ nguyên còn lại: 15 năm.*
Anh ngáp một cái, gãi đầu rồi nói: “Này mấy ông bạn, có vẻ mấy người không hiểu quy tắc của tiệm tôi lắm thì phải. Thứ nhất, nhân viên của tôi không phải là ‘nghiệt súc’. Thứ hai, muốn mượn chỗ lánh nạn thì phí là một vạn linh thạch một giờ, hoặc… mười năm thọ nguyên một người. Đừng có đứng đó mà la lối om sòm, làm hỏng bầu không khí.”
Tuyết Dương Đại trưởng lão bấy giờ mới chú ý đến thanh niên trẻ tuổi ngồi phía sau. Lão nhìn Diệp Phi từ đầu đến chân, không cảm nhận được một chút linh lực nào tỏa ra. Lão nghĩ thầm: *“Một kẻ phàm nhân? Hay là một kẻ may mắn nhặt được lệnh bài quản lý của tòa kiến trúc này?”*
“Cậu trai trẻ, ta là Đại trưởng lão của phái Thiên Tuyết, thuộc liên minh chính đạo phương Nam. Mau mở đại trận bảo vệ tiệm rộng ra, đón các đệ tử khác của ta vào, ta sẽ phong cho ngươi chức vị Ngoại môn trưởng lão. Nếu không…”
“Nếu không thì sao?” – Diệp Phi nhướng mày, tay đưa ra vỗ về Vượng Tài – “Muốn cướp à?”
Mộ Dung Thần lúc này không chịu nổi nữa, hắn rút một tấm phù chú ra, hét lớn: “Trưởng lão, đừng nói nhiều với hắn! Liễu Y Y đã bị hắn làm mê muội. Chúng ta chỉ cần giết hắn, tòa thành trì này sẽ thuộc về Thiên Tuyết Tông, chúng ta sẽ có vốn liếng để xưng bá tu chân giới!”
Hắn chưa kịp kích hoạt tấm phù, bỗng nhiên một áp lực khủng khiếp từ trên cao giáng xuống. Toàn bộ sàn gỗ của tiệm tạp hóa rung lên nhẹ nhàng, nhưng đối với nhóm người Thiên Tuyết Tông, nó chẳng khác nào thiên sụp đất nứt.
“Bộp!”
Mộ Dung Thần bị ép quỳ xuống sàn, xương bánh chè vỡ vụn phát ra tiếng kêu ghê người. Tấm phù trong tay hắn tự bốc cháy thành tro bụi trước khi kịp phát huy tác dụng.
“Ở đây, tôi là người ra luật.” – Giọng Diệp Phi vẫn bình thản, nhưng ánh mắt anh lúc này sắc lẹm như một vị thần nhìn xuống lũ kiến cỏ – “Muốn cướp tiệm của tôi? Thú vị đấy. Đã lâu rồi không có ai có can đảm như vậy.”
Liễu Y Y nhìn Mộ Dung Thần đang rên rỉ dưới sàn, trong lòng nàng không hề có một chút thương hại, chỉ có một cảm giác giải thoát kỳ lạ. Nàng tiến tới trước mặt Tuyết Dương, người cũng đang run rẩy cố chống chọi với uy áp của Diệp Phi.
“Trưởng lão, ngài luôn dạy chúng ta rằng kẻ mạnh là kẻ có quyền. Vậy hiện tại, đứng trước Tiệm trưởng của ta, ngài có quyền gì?”
Tuyết Dương nhìn vào đôi mắt chứa đầy hận thù của Y Y, lão bắt đầu sợ hãi. Lão nhận ra, khí tức tỏa ra từ Diệp Phi không phải là của một tu sĩ bình thường, nó siêu thoát hơn tất cả những gì lão từng thấy trong cả ngàn năm tu luyện. Lão run cầm cập: “Y Y… cứu ta… ta là thầy của con mà…”
“Khi ngài tự tay phế đi tu vi của ta, đẩy ta xuống vực sâu, ngài có nhớ mình là thầy không?” – Y Y lạnh lùng hỏi lại.
Đúng lúc này, cánh cửa tiệm rung mạnh. Con Huyết Sát Yêu Thú cấp 8 đã đuổi tới nơi. Một móng vuốt khổng lồ màu đỏ ngòm vả mạnh vào lớp chắn hư không bên ngoài tiệm.
“Ầm!”
Nhưng lạ thay, lớp màng chắn chỉ hơi gợn sóng như mặt nước, còn con quái vật thì gào lên đau đớn, móng vuốt của nó bị vỡ vụn ngay lập tức khi chạm vào phạm vi của tiệm tạp hóa.
Diệp Phi thở dài, nhìn ra cửa: “Lại thêm một đứa không biết xếp hàng. Vượng Tài, ra chào khách đi.”
Con chó đen nhỏ đang nằm lim dim bỗng đứng bật dậy. Nó lười biếng ngáp một cái, thân hình trong nháy mắt biến mất khỏi tiệm. Chỉ thấy trong màn sương mù bên ngoài, một cái bóng đen khổng lồ bất chợt hiện ra, che khuất cả bầu trời. Một đôi mắt rực lửa như hai vầng trăng máu mở ra, cùng một tiếng gầm chấn động cả Vực Thẳm.
Trong tiệm, đám người phái Thiên Tuyết hoàn toàn ngây dại. Đó là cái gì? Ma Long? Thượng Cổ Chân Long trong truyền thuyết? Một sinh vật đáng sợ như thế lại đang làm chó canh cửa cho tiệm tạp hóa này?
Chỉ mất ba giây, tiếng gào của con yêu thú cấp 8 im bặt. Vượng Tài thu nhỏ thân hình, miệng tha theo một viên nội đan rực rỡ máu đỏ bước vào tiệm, đuôi vẫy vẫy nhảy lên đùi Diệp Phi, nhả viên nội đan ra như thể một món đồ chơi vừa nhặt được.
Diệp Phi nhặt viên nội đan lên, ném nó cho Liễu Y Y: “Cầm lấy đi, tối nay nghiền ra mà dưỡng huyết mạch. Thứ này tuy hơi tanh nhưng bổ.”
Liễu Y Y đón lấy, gật đầu: “Cảm ơn Tiệm trưởng.”
Lúc này, Tuyết Dương Đại trưởng lão hoàn toàn sụp đổ. Lão dập đầu xuống sàn gỗ, âm thanh *cốp cốp* vang vọng: “Tiền bối tha mạng! Tiền bối đại tài! Chúng tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Liễu… Liễu tông chủ, cứu mạng!”
Lão chuyển hướng gọi Liễu Y Y là tông chủ, nịnh bợ một cách rẻ tiền. Những đệ tử khác cũng học theo, khóc lóc van xin.
Diệp Phi chán ghét xua tay: “Tôi không giết mấy người, làm bẩn sàn nhà tôi lắm. Nhưng vào cửa thì phải trả tiền. Y Y, kiểm kê thọ nguyên của bọn họ.”
Liễu Y Y bước tới, dùng kỹ năng mà Diệp Phi đã dạy, bàn tay nàng khẽ lướt qua đỉnh đầu của từng người.
“Tuyết Dương Đại trưởng lão, thọ nguyên còn 15 năm, tiền phí lánh nạn và tiền chuộc tội xúc phạm Tiệm trưởng… thu hết 14 năm. Mộ Dung Thần sư huynh, thọ nguyên còn 150 năm, thu 140 năm…”
Từng tia sáng xanh mờ ảo bị rút ra từ cơ thể họ, hội tụ về phía chiếc bình thủy tinh trên quầy. Chỉ trong chốc lát, mái tóc của Mộ Dung Thần bạc trắng, da dẻ nhăn nheo, khí tức suy sụp xuống tận Luyện Khí kỳ. Tuyết Dương thì trông không khác gì một thây ma di động, chỉ còn hơi tàn để giữ lại một hơi thở cuối cùng.
“Bây giờ, ném bọn họ ra ngoài.” – Diệp Phi lạnh nhạt ra lệnh.
“Không! Đừng mà! Bên ngoài toàn quái vật!” – Mộ Dung Thần hét lên đầy tuyệt vọng.
Nhưng quy tắc của tiệm là tuyệt đối. Một cơn gió vô hình thổi tới, cuốn bay nhóm người phái Thiên Tuyết ra khỏi cửa, ném họ vào màn sương đen kịt của Vực Thẳm. Giờ đây, với cơ thể mục nát và chỉ còn một năm thọ nguyên, kết cục của họ giữa vùng cấm địa này còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Tiệm tạp hóa trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Liễu Y Y đứng nhìn theo bóng tối hồi lâu, bờ vai nàng khẽ run rẩy. Bao nhiêu hận thù, bao nhiêu uất ức kìm nén suốt bấy lâu nay cuối cùng cũng tan biến theo màn sương mù ngoài kia.
“Khóc cái gì?” – Diệp Phi lười biếng nói, tay đưa cho cô một gói khăn giấy có in hình chú gấu trúc – “Khăn giấy này giá 1 linh thạch một tờ đấy, dùng ít thôi không lại bảo tôi trừ lương.”
Y Y lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, nhìn gói khăn giấy kỳ lạ trên tay, rồi lại nhìn vị Tiệm trưởng đang cố tỏ ra thực dụng nhưng thực chất vừa giúp cô hoàn thành tâm nguyện, trong lòng nàng dâng lên một sự ấm áp vô hạn.
“Tiệm trưởng… ngài có thấy em quá tàn nhẫn không?”
Diệp Phi nhắm mắt lại, bập bềnh chiếc ghế: “Thế giới này vốn dĩ là một cửa tiệm khổng lồ. Mấy người đó đã bán đi nhân tính để mua lấy lợi ích, thì giờ họ phải trả cái giá tương ứng thôi. Công bằng mà nói, cô còn chưa tính tiền trà họ uống lúc nãy đâu. Lần sau nhớ rút kinh nghiệm, nhân viên xuất sắc thì phải biết tận thu.”
Liễu Y Y khẽ bật cười, nàng xếp gọn viên nội đan và khăn giấy, rồi nhẹ nhàng cầm lấy bình trà pha mới.
“Rõ thưa Tiệm trưởng. Lát nữa có khách là đại năng vùng ngoại vi tới mua nước khoáng, em sẽ tính thêm phí dịch vụ tư vấn nhé?”
“Ừm, được đấy. Làm tốt lắm.”
Diệp Phi đáp lại bằng một hơi thở đều đặn. Anh lại chìm vào giấc ngủ trưa, bỏ mặc những ân oán tình thù của giới tu chân ngoài kia. Đối với anh, Vực Thẳm có sụp đổ hay Tiên giới có đại loạn cũng không quan trọng bằng việc ngày mai cửa tiệm sẽ nhập về loại mì tôm hương vị mới gì.
Dưới chân ghế, Vượng Tài nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng khịt mũi một cái, bảo vệ sự yên bình của chướng ngại duy nhất đối với Thiên Đạo giữa vùng đất chết chóc này.
Bên ngoài, sương mù vẫn dày đặc, nhưng bên trong tiệm tạp hóa Diệp Phi, mùa xuân như chưa bao giờ rời đi.