Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 83: Một vị Tiên quân bị biến thành con cóc
Sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay có phần đặc quánh hơn thường lệ. Những tiếng gào rú thê lương của đám oán hồn dường như bị đè nén bởi một áp lực vô hình từ tầng mây phía trên. Giữa không gian quỷ dị ấy, ánh đèn neon đỏ xanh từ tấm biển hiệu **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7″** vẫn bền bỉ nhấp nháy, tạo thành một điểm sáng đơn độc, lạc lõng nhưng đầy kiêu ngạo.
Bên ngoài cổng tiệm, khung cảnh có chút dở khóc dở cười. Năm vị Thiên Tướng vốn từng oai phong lẫm liệt, giờ đây mặc tạp dề rách, tay cầm chổi tre, tay xách xô nước, đang hì hục cọ rửa những mảng rêu phong bám trên vách đá xung quanh. Cách đó không xa, Long Phi Vân – tam thái tử của Long tộc – đang mang một cái xích sắt ở cổ, lủi thủi đi đổ rác dưới sự giám sát của một con chó đen gầy gò.
“Vượng Tài đại ca, huynh xem… muội lau chỗ này sạch chưa?” Một vị nữ Thiên Tướng lau mồ hôi trên trán, nhìn con chó đen với ánh mắt đầy cầu khẩn.
Vượng Tài chỉ liếc mắt, hừ nhẹ một tiếng trong mũi, đuôi quẫy một cái đầy vẻ bề trên, ra hiệu cho nàng làm lại. Nó đang mải mê gặm một khúc xúc xích bò cao cấp vừa được Diệp Phi thưởng cho sáng nay. Đối với nó, làm bảo vệ ở đây sướng hơn làm Ma Long Diệt Thế nhiều.
Đúng lúc đó, bầu trời Vực Thẳm vốn đang xám xịt bỗng nhiên bị xẻ đôi bởi một luồng kim quang rực rỡ.
“Uỳnh!”
Một tiếng nổ chấn động khiến sương mù tán loạn. Từ trong vết nứt không gian, một bóng người chậm rãi bước ra. Hắn mặc một bộ trường bào thêu hình tinh tú, chân đạp vân tà, khí thế như biển cả sục sôi, bao trùm lên cả một vùng rộng lớn. Phía sau đầu hắn, một vòng hào quang luân hồi xoay chuyển, phát ra âm thanh đại đạo trầm hùng.
Huyền Minh Tiên Quân.
Đây là một vị đại năng thực thụ đến từ Tiên giới, tu vi đã chạm đến ngưỡng cửa của Hóa Thần đỉnh phong, nửa bước bước vào luyện hư. Hắn hạ giới lần này là vì nhận được tín hiệu cầu cứu từ thuộc hạ, vốn tưởng rằng sẽ thấy một trận chiến đẫm máu, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn đứng hình mất năm giây.
“Long Phi Vân? Năm vị Thiên Tướng?” Giọng của Huyền Minh vang lên như sấm nổ giữa trời quang, “Các ngươi… các ngươi đang làm cái quái gì thế này?”
Long Phi Vân nghe thấy giọng nói quen thuộc, run rẩy ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa: “Tiên quân! Cứu… cứu mạng! Tiệm tạp hóa này… kẻ trong đó là ma quỷ!”
Huyền Minh Tiên Quân nhìn thấy sợi xích chó trên cổ Long Phi Vân, cơn giận dữ lập tức bùng nổ. Sỉ nhục! Đây là sự sỉ nhục to lớn nhất đối với Tiên giới! Một thái tử Long tộc bị đem ra làm chó giữ nhà, năm vị Thiên Tướng tinh nhuệ nhất bị biến thành phu phen tạp dịch?
“Càn rỡ! To gan lớn mật!”
Huyền Minh Tiên Quân phất tay một cái, một dải lụa kim quang dài hàng trượng đổ ập xuống như muốn san bằng ngôi nhà gỗ nhỏ bé. Hắn là Tiên quân, là ý chí của Thượng giới, nơi nào hắn đi qua, vạn vật phải quỳ lạy. Thế nhưng, điều khiến hắn kinh hãi đã xảy ra.
Dải lụa kim quang tràn đầy sức mạnh hủy diệt khi chạm vào phạm vi ba mét quanh cửa tiệm bỗng nhiên tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời. Không có tiếng nổ, không có phản chấn, chỉ đơn giản là… biến mất.
“Hử?” Huyền Minh nheo mắt, “Trận pháp cấm chế sao? Chút tài mọn mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ?”
Hắn hạ xuống mặt đất, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển. Đám Thiên Tướng đang lau nhà nhìn hắn với ánh mắt vừa vui mừng vừa sợ hãi, nhưng đa số là… đồng cảm.
“Tiên quân… người đừng vào… trong đó kinh tởm lắm…” Một Thiên Tướng yếu ớt lên tiếng cảnh báo.
Huyền Minh hừ lạnh: “Câm miệng, đám phế vật các ngươi làm nhục uy danh Tiên giới, lát nữa ta sẽ tính sổ sau!”
Hắn sải bước tới, một tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa.
“Keng!”
Tiếng chuông gió treo ở cửa kêu lên thanh thúy.
Bên trong tiệm, không gian tĩnh lặng một cách kỳ lạ, hoàn toàn tách biệt với áp lực nặng nề bên ngoài. Mùi thơm của mì tôm và trà thảo mộc xộc vào mũi khiến Huyền Minh hơi khựng lại.
Trên chiếc ghế mây cũ kỹ phía sau quầy, một thanh niên mặc tạp dề xám đang đắp một tờ báo lên mặt, nằm ngửa ra tận hưởng giấc ngủ trưa. Bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp thoát tục trong bộ sườn xám cách tân, đang cẩn thận dùng khăn tay lau một chiếc bình gốm.
Liễu Y Y ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng lạnh nhạt nhìn về phía cửa: “Hết chỗ xếp hàng rồi sao? Muốn mua đồ thì ra sau đứng, chưa đến lượt ông.”
Huyền Minh Tiên Quân giận quá hóa cười. Hắn sống vạn năm, đi khắp chư thiên vạn giới, đây là lần đầu tiên có người bảo hắn “ra sau xếp hàng”.
“Ngươi có biết ta là ai không?” Huyền Minh tỏa ra uy áp khủng khiếp, những chiếc kệ gỗ trong tiệm rung lên bần bật, nhưng lạ thay, không có một món hàng nào rơi xuống.
Liễu Y Y nhíu mày: “Ta không quan tâm ông là ai. Ở đây chỉ có chủ tiệm và khách hàng. Ông không mua đồ mà còn làm ồn, chủ nhân sẽ không vui đâu.”
“Chủ nhân của ngươi?” Huyền Minh nhìn về phía người thanh niên đang nằm trên ghế, “Là gã phàm nhân hơi thở đứt quãng này sao? Ha ha ha! Đúng là nực cười! Vực Thẳm Cấm Địa đã suy tàn đến mức để một con sâu cái kiến trấn giữ sao?”
Huyền Minh bước lên một bước, vung tay định chụp lấy cổ Diệp Phi: “Cút dậy cho bản quân!”
Ngay khi bàn tay của hắn chuẩn bị chạm vào vạt áo của Diệp Phi, tờ báo trên mặt người thanh niên khẽ cử động.
“Ào…”
Một tiếng ngáp dài vang lên, mang theo vẻ lười biếng đến cực điểm. Diệp Phi lờ đờ mở mắt, đôi đồng tử đục ngầu như chưa tỉnh ngủ hẳn. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang lơ lửng trước mặt mình, sau đó chậm rãi dời mắt lên nhìn gương mặt đang hầm hố của Huyền Minh.
“Y Y… nãy giờ ta mơ thấy một con ruồi cứ bay vo ve bên tai.” Diệp Phi dụi mắt, giọng ngái ngủ, “Là gã này hả?”
Liễu Y Y cung kính cúi đầu: “Dạ, gã này muốn phá tiệm, còn xúc phạm chủ nhân là kiến hôi.”
Diệp Phi thở dài, ngồi thẳng dậy. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, sau đó nhìn ra đống đổ nát ngoài cửa do kim quang lúc nãy gây ra.
“Làm hỏng cảnh quan xung quanh tiệm, phí tu sửa là năm trăm năm thọ nguyên. Xông vào tiệm lúc chủ quán đang ngủ, phí tổn thất tinh thần là ba trăm năm. Tổng cộng tám trăm năm.” Diệp Phi lôi từ dưới gầm bàn ra một cuốn sổ nhỏ và một chiếc bút bi, “Trả bằng tiền mặt hay linh thạch phẩm chất cao?”
Huyền Minh Tiên Quân sững sờ, sau đó cười lên sằng sặc, tiếng cười rung chuyển cả gian phòng: “Nực cười! Thật sự quá nực cười! Ngươi muốn lấy thọ nguyên của ta? Để xem ngươi có mạng mà lấy không!”
Huyền Minh lùi lại một bước, tay bắt quyết, một thanh tiên kiếm lấp lánh xuất hiện giữa không trung: “Huyền Minh Kiếm Pháp – Tinh Thần Diệt Tuyệt!”
Linh lực cuồn cuộn đổ về phía thanh kiếm, áp lực từ một vị Tiên quân thực thụ đủ sức nghiền nát một tông môn trung bình trong nháy mắt. Thế nhưng, trong mắt Diệp Phi, thanh tiên kiếm đó chẳng khác gì một cái que củi đang bốc khói.
“Ồ, thích dùng hàng nóng à?” Diệp Phi uể oải đứng dậy, với tay lên kệ phía sau.
Anh không rút ra thần khí, cũng không tung ra pháp thuật. Thứ anh lấy xuống là một cái lọ thủy tinh nhỏ, bên trên dán nhãn: **”Kẹo đổi hình – Phiên bản Động vật lưỡng cư”**.
“Khách hàng hung hãn thường cần được ‘thuần hóa’ một chút.” Diệp Phi lẩm bẩm.
Huyền Minh Tiên Quân thấy mình bị phớt lờ, nộ khí xung thiên, chém thẳng thanh kiếm xuống đầu Diệp Phi: “Chết đi!”
Kiếm mang dài hàng chục mét xé toạc không gian, nhưng ngay khi nó chạm vào “Lĩnh vực tuyệt đối” của Diệp Phi, toàn bộ linh lực bị hút cạn sạch. Thanh tiên kiếm quý giá đột nhiên biến thành một thanh kiếm gỗ đồ chơi, rơi “cộp” một tiếng xuống sàn nhà.
Huyền Minh trợn tròn mắt, kinh hãi thất thanh: “Cái gì? Pháp lực của ta… pháp tắc của ta đâu?”
Hắn hoảng hốt phát hiện ra mình không thể cảm nhận được bất kỳ luồng linh khí nào trong cơ thể. Lúc này, hắn giống như một phàm nhân không hơn không kém, đứng đối diện với một thực thể mà hắn không thể nhìn thấu.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Huyền Minh run rẩy lùi lại.
Diệp Phi mở nắp lọ, lấy ra một viên kẹo màu xanh lục bóng bẩy. Anh tung hứng viên kẹo trên tay, bước chậm rãi về phía vị Tiên quân đang mặt cắt không còn giọt máu.
“Đạo hữu, nhìn ông cũng có khí thế đấy, nhưng tính tình hơi nóng nảy.” Diệp Phi cười hiền lành, nhưng nụ cười đó trong mắt Huyền Minh chẳng khác gì lưỡi hái của tử thần, “Làm người thì mệt mỏi lắm, tranh giành quyền lực, tu luyện gian khổ. Hay là ta cho ông trải nghiệm một kiếp sống thanh thản hơn nhé?”
“Không! Đừng lại đây! Ta là người của Huyền Tinh Tông, nếu ngươi dám đụng đến ta…”
“Suỵt.” Diệp Phi đặt một ngón tay lên môi, “Trong tiệm của ta, Thiên Đạo còn phải khép nép, ông là cái thá gì?”
Diệp Phi nhanh như chớp bóp lấy cằm Huyền Minh. Vị Tiên quân định phản kháng, nhưng một áp lực nặng như vạn trượng thái sơn đè lên vai khiến hắn khuỵu xuống, miệng há hốc ra.
“Nào, ăn kẹo đi cho ngọt giọng.”
Diệp Phi búng viên kẹo xanh lục vào miệng Huyền Minh. Viên kẹo vừa vào họng liền tan chảy, hóa thành một luồng khí lạnh lẽo chạy khắp tứ chi bách hài của hắn.
Huyền Minh Tiên Quân trợn ngược mắt, hai tay ôm cổ, cơ thể bắt đầu co giật dữ dội. Một màn sương khói xanh biếc bao trùm lấy hắn.
“Ta… ta… ộp…”
Âm thanh phát ra từ cổ họng hắn bắt đầu biến đổi.
Đám Thiên Tướng bên ngoài và cả Long Phi Vân đều nín thở, ghé mắt qua khe cửa nhìn vào. Họ thấy thân hình vạm vỡ, oai phong của Huyền Minh Tiên Quân đang co rút lại với tốc độ chóng mặt. Bộ trường bào tinh tú quý giá rơi xuống sàn, lùng bùng vì chủ nhân của nó đang teo nhỏ đi.
Mười hơi thở sau, khói tan.
Dưới lớp áo bào rộng thùng thình, một sinh vật nhỏ bé chui ra. Nó có làn da màu xanh thẫm, xù xì những nốt sần, hai cái mắt lồi to tướng đang chớp chớp đầy vẻ ngơ ngác. Hai cái má nó phập phồng, phát ra những âm thanh kỳ quái.
“Ạp… ộp? Ộp!”
Một con cóc.
Đúng hơn là một con cóc lớn bằng bàn tay, trên đầu vẫn còn vương lại một mảnh vải nhỏ từ chiếc mũ miện của Tiên quân.
Cả khu vực xung quanh tiệm tạp hóa rơi vào một sự im lặng chết chóc. Năm vị Thiên Tướng hóa đá tại chỗ, cây chổi trên tay rơi xuống đất lúc nào không biết. Một vị Tiên quân, cường giả thống trị một phương, chỉ trong một nốt nhạc đã bị biến thành một con vật thấp kém nhất trong chuỗi thức ăn.
Diệp Phi ngồi xổm xuống, lấy ngón tay chọc chọc vào cái bụng trắng phớ của con cóc: “Chà, kỹ năng biến hình của hệ thống đúng là không tồi. Nhìn cái vẻ mặt ngu ngơ này xem, đáng yêu hơn lúc nãy nhiều.”
“Ộp! Ộp ộp!” Con cóc (từng là Huyền Minh) điên cuồng nhảy lên định cắn Diệp Phi, nhưng đôi chân ngắn ngủn của nó chỉ khiến nó lộn nhào trên sàn nhà một cách thảm hại.
“Chủ nhân, nên xử lý nó thế nào đây?” Liễu Y Y tiến lại gần, dùng một chiếc kẹp rác gắp con cóc lên.
Diệp Phi gãi gãi cằm suy nghĩ: “Trong vườn sau của Linh Nhi đang thiếu sinh khí. Con cóc này tu vi cũng khá, biến thành cóc rồi thì linh lực sẽ chuyển hóa thành tinh khí thủy hệ. Đưa nó ra vườn, bảo Linh Nhi thả vào cái ao nhỏ, cho nó bắt muỗi linh hồn. Dù sao thì Tiên quân đi bắt muỗi cũng là cống hiến cho xã hội.”
Liễu Y Y khẽ mỉm cười: “Tuân lệnh.”
Nàng xách con cóc đang giãy giụa tuyệt vọng đi về phía sau tiệm.
Diệp Phi vươn vai một cái, nhặt thanh tiên kiếm gỗ đồ chơi lên ném vào thùng rác cạnh cửa, rồi quay lại quầy bar, gõ gõ lên mặt bàn để thu hút sự chú ý của những kẻ bên ngoài.
“Được rồi, ruồi bọ đã dọn xong. Ai muốn mua đồ thì xếp hàng lại cho ngay ngắn. Kẻ nào còn muốn thử thách lòng kiên nhẫn của ta, cứ việc xông vào. Tiệm vẫn còn rất nhiều kẹo: kẹo sâu bướm, kẹo gián, kẹo chuột cống… sẵn sàng phục vụ.”
Tiếng nói của anh không lớn, nhưng truyền vào tai đám tu sĩ bên ngoài không khác gì tiếng tuyên án của diêm vương.
Long Phi Vân lúc này đã hoàn toàn suy sụp. Hắn nhìn theo hướng Liễu Y Y mang con cóc đi, trong lòng chỉ còn lại một nỗi sợ hãi tột độ. Hắn vốn tưởng mình bị xích làm chó đã là thảm nhất, hóa ra vẫn còn có người thảm hơn là bị đem đi bắt muỗi trong ao.
Một lúc sau, phía sau vườn rau vang lên tiếng reo hò của Tiểu Yêu Tinh Linh Nhi:
“A! Chị Y Y mang cho em thú cưng mới à? Con cóc này trông mặt ghét thế, để em cho nó ăn lá lăng ba biến dị xem nó có mọc thêm đuôi không!”
“Ộp… ộp… ộp!!!” Tiếng kêu tuyệt vọng của vị Tiên quân vang vọng từ sau vườn, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng suối chảy róc rách.
Bên ngoài cửa tiệm, hàng dài tu sĩ lại bắt đầu chuyển động, nhưng lần này họ bước đi khép nép hơn, đầu cúi thấp hơn. Một lão già mặc áo bào tím rón rén bước vào, đặt lên quầy ba viên linh thạch cực phẩm, giọng run rẩy:
“Tiệm… Tiệm trưởng đại nhân, cho ta một vò rượu nếp… loại rẻ nhất cũng được ạ.”
Diệp Phi nằm lại lên ghế, kéo tờ báo che mặt, giọng nói truyền ra từ dưới tờ giấy: “Y Y, tính tiền đi. Ta ngủ tiếp đây. Đừng có ai làm ồn nữa đấy, nếu không tối nay ta lại phải ăn món thịt cóc xào sả ớt thì mệt lắm.”
Quần hùng bên ngoài nghe xong, đồng loạt rùng mình, không ai bảo ai đều tự động bịt miệng mình lại, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Bóng đêm của Vực Thẳm Cấm Địa vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng từ trong ngôi nhà gỗ nhỏ kia, một luồng uy áp không tên đang lan tỏa, nhắc nhở thế gian rằng: Tại nơi này, ngay cả Thần Phật cũng phải cúi đầu trước một bao mì tôm hay một viên kẹo ngọt.
Chương 83 khép lại với hình ảnh con cóc xanh đang ra sức nhảy nhót trong ao sen sau vườn, dưới cái nhìn tò mò của một con bé tí hon đang cầm một chiếc gậy nhỏ sẵn sàng “huấn luyện” nó. Huyền Minh Tiên Quân có lẽ chưa bao giờ ngờ rằng, đỉnh cao của sự nghiệp tu tiên của hắn lại là ở trong một cái ao tạp hóa giữa lòng vực thẳm.