Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 114: Cuộc nổi loạn của đám sâu bướm biến dị
**Chương 114: Cuộc nổi loạn của đám sâu bướm biến dị**
Bầu trời Ma Giới hôm nay mang một sắc đỏ sẫm đặc quánh, giống như một miếng gan bò bị để lâu ngày trong không khí. Những đám mây màu chì nặng nề trôi lờ lững trên đỉnh núi Hắc Thổ, tạo ra một không gian ngột ngạt đến mức khiến ngay cả những sinh vật hung tợn nhất của Ma Giới cũng phải tìm nơi ẩn nấp.
Nhưng ở trang trại của Diệp Phàm, sự ngột ngạt đó không đến từ khí hậu, mà đến từ sát khí đang bốc lên ngùn ngụt từ chính chủ nhân của nơi này.
Diệp Phàm đứng giữa ruộng “Thất Tinh Thảo”, đôi mắt nheo lại, cái cuốc rỉ sét trong tay run rẩy nhẹ. Dưới chân anh, một chiếc lá xanh mướt của loại linh thảo quý giá đang có một vết khuyết nhỏ xíu, chỉ bằng hạt gạo.
Nếu là một nông dân bình thường, người ta sẽ chép miệng cho qua. Nhưng Diệp Phàm là ai? Anh là truyền nhân duy nhất của Trường Sinh Môn bị lạc lối sang Ma Giới, là người coi tính mạng mình quý hơn vàng ròng, và quan trọng nhất, anh là một kẻ có chứng “cẩu đạo” đến mức bệnh hoạn. Đối với Diệp Phàm, một vết khuyết trên lá thảo dược không đơn giản là bị sâu cắn. Đó là một lỗ hổng trong hệ thống an ninh, là dấu hiệu của một cuộc xâm lược quy mô lớn, là điềm báo cho việc lộ bí mật và có khả năng dẫn đến việc anh bị đám đại ma đầu ngoài kia lôi ra hầm cách thủy.
“Vượng Tài! Ngươi bước lại đây cho ta!” Diệp Phàm gầm lên, giọng run run vì lo sợ… à không, vì tức giận.
Con chó đen gầy gò đang nằm ngủ khì dưới gốc cây Ma Diệp bỗng giật nảy mình. Nó lạch bạch chạy tới, cái đuôi cụp lại, ánh mắt nhìn Diệp Phàm như muốn hỏi: “Lão đại, hôm nay ta lại làm sai cái gì à? Ta thề là chưa có ăn trộm củ khoai nào trong kho nhé!”
“Ngươi nhìn cái này xem!” Diệp Phàm chỉ vào vết cắn trên lá. “Đây là cái gì?”
Vượng Tài nghếch mõm lên, ngửi ngửi cái lá, rồi gầm gừ một tiếng khinh bỉ trong cổ họng. Ý của nó rõ mồn một: *Chỉ là một con sâu thôi mà, làm gì mà căng thế?*
“Chỉ là một con sâu?” Diệp Phàm lồng lộn lên. “Ngươi có biết hôm qua ta vừa pha tách Trà Trường Sinh không? Mùi hương đó lan tỏa cả thung lũng. Ma khí và Linh khí hòa quyện vào nhau, nếu có loại côn trùng nào hít phải, chúng sẽ biến dị! Ngươi nhìn cái vết cắn này đi, rìa vết cắn có sắc tím li ti, đây chắc chắn là dấu vết của Ma Lân Thúy Bướm bị đột biến!”
Ngay khi Diệp Phàm dứt lời, từ phía dưới mặt lá, một cái đầu nhỏ xíu màu tím đậm, lốm đốm những vảy bạc thò ra. Nó không giống bất kỳ con sâu nào ở Nhân giới. Đầu nó có hai cái sừng mini tỏa ra tia chớp màu đỏ nhạt, đôi mắt đen láy nhìn Diệp Phàm đầy vẻ thách thức. Trước mặt vị “U Minh Ma Quân” khiến cả vùng biên cương run rẩy, con sâu nhỏ bình thản há miệng, “rắc” một tiếng, cắn thêm một miếng nữa to bằng hạt đậu ngay trước mắt anh.
Cái cắn đó như một cái tát vào mặt Diệp Phàm.
“Hỗn xược! Đám ma vật hèn mọn này định đảo chính sao?” Diệp Phàm hét lớn, tay múa may cái cuốc nhưng lại không dám bổ xuống, vì sợ làm hỏng cái cây linh dược quý giá.
Lúc này, Nguyệt Cơ từ trong gian nhà tranh bước ra. Cô nàng hôm nay diện một bộ đồ hầm hố của “trợ lý nông trại”, tay cầm một chiếc bình tưới nước nhưng khí chất thì vẫn cứ như công chúa sắp đi viễn chinh. Thấy Diệp Phàm đang đứng nhảy dựng lên giữa ruộng, cô hơi sững người, rồi lạnh lùng nói:
“Diệp tiền bối, chỉ là mấy con côn trùng thôi, để ta dùng kiếm khí chém bay chúng là được.”
Diệp Phàm quay ngoắt lại, mặt tái mét: “Tuyệt đối không được! Ngươi mà dùng kiếm khí, linh tính của đám Thất Tinh Thảo này sẽ bị chấn động. Hơn nữa, ngươi không thấy sao? Đám sâu này không hề đơn giản. Chúng đang tổ chức thành đội hình!”
Nguyệt Cơ nhìn xuống. Quả nhiên, cô thấy lạnh sống lưng. Dưới những tán lá linh dược xanh rì, hàng nghìn, hàng vạn cái đầu màu tím nhỏ xíu đang từ từ ló ra. Chúng không bò loạn xạ mà di chuyển theo từng hàng lối, lân quang trên lưng chúng lấp lánh, tạo thành một loại trận pháp sơ khai nào đó. Mùi trà thơm hôm qua thực sự đã biến chúng thành những quái vật nhí tham lam linh khí.
“Bọn chúng… chúng đang ăn mòn trận pháp che dấu của trang trại!” Lão Vong Tiên từ trong chiếc nhẫn rỉ sét bay ra, gương mặt tàn hồn của lão đầy vẻ nghiêm trọng xen lẫn hứng thú. “Tiểu tử, tách trà của ngươi hại người không ít, nhưng hại sâu thì lại càng kinh khiếp hơn. Đám Ma Lân Tử này vốn chỉ là ma trùng hạ cấp, nhưng vì hấp thụ khí tức của Trường Sinh Công, lớp vỏ của chúng giờ đây có thể kháng được pháp thuật cấp thấp. Kiếm khí của tiểu nha đầu kia chạm vào chúng chỉ như gãi ngứa mà thôi.”
Diệp Phàm nghe đến đó, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Trong đầu anh ngay lập tức hiện lên một kịch bản kinh dị: Đám sâu này ăn hết linh dược, sau đó đột biến thành bướm khổng lồ, sải cánh rộng vạn dặm, che khuất cả bầu trời Ma Giới. Khi đó, Ma Tôn sẽ chú ý đến nơi này, rồi họ sẽ phát hiện ra một tên đệ tử Trường Sinh Môn đang làm ruộng ở đây. Kết cục của anh chắc chắn sẽ là bị băm vằn thành nhân bánh bao.
“Không thể để chuyện đó xảy ra! Phải diệt khẩu! Ý ta là phải diệt sâu tận gốc!” Diệp Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia quyết tuyệt của kẻ bị dồn vào đường cùng.
Anh vội vàng chạy về phía mật thất dưới hầm, hét lớn: “Vượng Tài, trông chừng ruộng! Nguyệt Cơ, bảo vệ nhà kho! Nếu thấy con sâu nào định bay lên, dùng chổi đập chết ngay lập tức cho ta!”
Trong căn hầm tối om chứa đầy các loại hũ sứ, xương cốt ma thú và cỏ dại, Diệp Phàm bắt đầu thao tác nhanh thoăn thoắt. Anh lôi ra một chiếc vạc nhỏ màu đồng, đôi tay điêu luyện tung ra hàng loạt nguyên liệu mà nếu người ngoài nhìn thấy sẽ phải kinh hãi rụng rời.
“Hỏa Diệm Quỷ Ớt của địa giới Huyết Hải, một nhúm… nọc độc của Ma Nhện ba mắt, mười giọt… thêm vào tinh túy của Cỏ Tuyệt Mệnh bị cháy nắng…”
Diệp Phàm lẩm bẩm công thức, gương mặt dưới ánh lửa lò bập bùng trông càng thêm đáng sợ. Anh đang chế tạo một loại vũ khí hóa học mang tính hủy diệt cao. Thực ra, đây vốn là thuốc trừ sâu của Trường Sinh Môn, nhưng đã được anh “cải biên” và “cường hóa” bằng những nguyên liệu hắc ám của Ma Giới.
“Tiểu tử, ngươi định dùng ‘Hóa Thi Thủy’ để phun ruộng sao? Ngươi điên rồi, cây cối cũng sẽ chết sạch đấy!” Lão Vong Tiên kêu lên.
“Lão già, im miệng đi! Ngươi không hiểu đâu. Đây là ‘Thuốc Xịt Cửu U Thập Toàn’ do ta tự nghiên cứu. Nó có tính chọn lọc cực cao, chỉ tác động đến hệ thần kinh của các loài giáp xác đột biến và sâu bướm có khí tức ma đạo, còn linh thảo vì đã được ta rèn luyện hằng ngày nên chúng có sức đề kháng cực mạnh. Đây chính là công nghệ sinh học tu tiên!”
Sau một canh giờ vang lên những tiếng nổ “lụp bụp” và những làn khói màu tím kỳ quái bốc ra từ dưới hầm, Diệp Phàm bước lên mặt đất.
Lúc này, cảnh tượng trên ruộng linh dược đã cực kỳ hỗn loạn. Nguyệt Cơ đang cầm một chiếc chổi tre, không ngừng đập túi bụi xuống đất. Gương mặt thanh cao, lãnh đạm thường ngày của một vị công chúa Ma tộc giờ đây chỉ còn lại vẻ hoang mang tột độ. Kiếm pháp tuyệt đỉnh của cô không có tác dụng với đám sâu li ti này, chúng cứ như những bóng ma, lúc ẩn lúc hiện.
Vượng Tài thì thảm hơn, nó bị hàng trăm con sâu vây quanh, cái mũi đen của nó bị sâu châm vào đỏ rực như một quả cà chua. Nó sủa loạn xạ, nhưng đám sâu bướm nhỏ bé đó bắt đầu đập cánh, tạo ra một làn bột phấn màu bạc làm Vượng Tài hắt hơi liên tục, không thể tập trung tinh thần để triển khai thần thông Thôn Phệ Ma Lang.
“Tất cả lùi lại!” Diệp Phàm hét lớn như một vị tướng ra trận.
Anh xuất hiện trong một bộ trang bị kỳ lạ nhất từ trước đến nay. Trên người anh quấn kín vài lớp da Ma lợn rừng dày cộp, đầu đội một cái thúng đan bằng cỏ linh thảo đã qua xử lý, chỉ để hở hai lỗ nhỏ lót kính thạch màu nâu để nhìn. Trên lưng anh đeo một cái bình đồng khổng lồ, nối với một cái ống dài có đầu phun xòe ra như bông hoa sen.
Đây chính là “Bình xịt thuốc trừ sâu hóa học” cấp bậc linh bảo đầu tiên trong lịch sử Ma Giới.
Nguyệt Cơ đứng sững người nhìn “con quái vật da lợn” đang tiến lại gần: “Tiền bối… ngài đang làm cái gì thế này?”
“Tránh xa ra, đây là phạm vi chiến tranh sinh hóa!” Diệp Phàm giọng nghèn nghẹt sau lớp thúng.
Anh vươn tay vặn một cái van trên bình đồng. Ngay lập tức, một tiếng “xìiiiiiiiiii” chói tai vang lên. Từ đầu vòi phun, một làn sương mù màu vàng nhạt bắt đầu phun ra mãnh liệt.
Làn sương mù này đi đến đâu, không gian ở đó dường như bị bóp méo. Nó không mang theo mùi thơm của dược thảo, mà là một mùi vị khó tả: vừa có chút cay của ớt, vừa có chút chát của rễ cây, lại có chút nồng nặc của amoniac khiến người ta muốn nôn mửa ngay tại chỗ.
Đám sâu bướm Ma Lân Thúy đang hung hăng ăn lá, vừa chạm phải làn sương mù này liền lập tức đứng khựng lại. Đôi sừng của chúng rung lên bần bật, đôi mắt đen láy đảo liên tục rồi bỗng chốc đờ đẫn ra. “Bộp… bộp… bộp…”
Hàng loạt con sâu rơi rụng như mưa đá từ trên lá xuống mặt đất. Những con sâu đột biến có lớp vỏ cứng như thép, pháp thuật thường không làm gì nổi chúng, vậy mà trước làn sương mù này, chúng như những kẻ say rượu, co giật mấy cái rồi lăn quay ra, cái bụng tím ngắt ngửa lên trời.
“Lợi hại vậy sao?” Nguyệt Cơ che mũi, kinh ngạc nhìn đám “quân đội” đang tan rã trong tích tắc.
Diệp Phàm không dừng lại. Anh vác cái bình phun đi khắp các luống rau, miệng lẩm bẩm những con số như một nghi lễ: “Dung dịch 3%… thêm 5 phút thời gian khuếch tán… khu vực phía Đông chưa phủ kín… thêm một lượt xịt nữa cho chắc ăn!”
Anh đi tới đâu, làn sương vàng phủ kín tới đó. Đám sâu bướm còn lại dường như nhận thấy sự nguy hiểm tuyệt đối. Một con sâu to nhất, có lẽ là “vua sâu”, vỗ đôi cánh tím vừa mới mọc ra, dẫn đầu một toán sâu bay vọt lên không trung toan bỏ chạy vào rừng sâu.
“Muốn chạy? Các ngươi chạy thì tin tức ta có thuốc xịt diệt thần sẽ lan truyền đi khắp nơi sao? Để lại cho ta!” Diệp Phàm hét lên một tiếng.
Anh đưa tay lên vòi xịt, gạt một cái nẫy màu đỏ ở phía dưới vòi phun. Áp lực trong bình đồng bỗng tăng vọt, một tiếng “đoàng” khô khốc vang lên, từ vòi xịt không còn là sương mù nữa mà là một luồng khói đậm đặc cuộn xoáy bay vọt lên cao như một con rồng vàng.
Luồng khói này nhanh chóng đuổi kịp đám sâu bay trên không trung. Ngay giữa bầu trời đỏ của Ma Giới, một đám mây màu vàng nhạt rộ lên rồi tan biến. Đám sâu vỡ vụn ngay trong làn khói, hóa thành những hạt bụi li ti rơi rụng xuống.
Trang trại yên tĩnh trở lại. Chỉ còn tiếng “xì xì” khe khẽ phát ra từ chiếc bình trên lưng Diệp Phàm.
Sau mười lăm phút chờ làn khói tản bớt, Diệp Phàm mới cởi bỏ cái thúng trên đầu ra. Mặt anh đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dốc nhưng đôi mắt thì tràn đầy sự thỏa mãn của một người vừa giành chiến thắng trong một cuộc chiến sinh tử.
“Nguy hiểm quá… suýt chút nữa là phá hỏng cuộc sống yên bình của ta rồi.” Anh vừa lau mồ hôi vừa than thở.
Lão Vong Tiên bay lơ lửng trên bãi chiến trường, lão cúi xuống nhặt một con sâu chết lên xem xét, sau đó tặc lưỡi: “Tiểu tử, ngươi thực sự quá tàn nhẫn. Con sâu này bị phá hủy hoàn toàn kinh mạch từ bên trong, nhưng lớp vỏ bên ngoài vẫn nguyên vẹn. Ngươi dùng cách này để giết sâu, thực ra là đang luyện công đúng không? Một đòn trúng mục tiêu, không phí phạm chút năng lượng nào, khống chế lực lượng tinh vi đến mức kinh tởm.”
Diệp Phàm trợn mắt: “Luyện công cái gì? Ta chỉ muốn giết sâu thôi! Ngươi có biết đám sâu này mà lan ra ngoài sẽ gây ra thảm họa nông nghiệp thế nào không?”
“Thảm họa nông nghiệp thì ta không biết, nhưng ta biết một điều…” Lão Vong Tiên chỉ tay ra xa, phía rìa của thung lũng Hắc Thổ.
Diệp Phàm nhìn theo hướng tay lão, bỗng cảm thấy chân tay rụng rời. Làn khói vàng sau khi xịt sâu, vì Diệp Phàm phun hơi quá tay, nên nó đã bị gió Ma Giới thổi bay ra khỏi ranh giới của nông trại.
Cách đó không xa, một toán “Ma Tuần Bộ” – những kẻ đi tuần tra biên cương của Vạn Ma Điện – đang cưỡi trên lưng những con Ma Lang khổng lồ. Làn khói vàng nhạt vô tình lướt qua họ. Những gã ma binh mạnh mẽ vốn dĩ đang hăng hái hò hét bỗng nhiên im bặt. Cả người lẫn thú đột nhiên loạng choạng, sau đó đồng loạt ngã xuống đất, mê man không biết gì, miệng lẩm bẩm: “Thơm quá… không, cay quá… mẹ ơi…”
Diệp Phàm tái mặt: “Chết tiệt! Vượng Tài, mau đi kéo lũ người đó vào hốc núi giấu đi! Đừng để ai biết chúng ngất vì thuốc trừ sâu của ta!”
Vượng Tài bấy giờ cũng vừa hết hắt hơi, nó hậm hực chạy đi làm nhiệm vụ dọn dẹp “hậu quả ngoài ý muốn”.
Trong khi đó, Nguyệt Cơ bỗng nhiên tiến lại gần một gốc linh thảo vừa được phun thuốc. Cô nhìn thấy điều kỳ diệu. Đám lá của Thất Tinh Thảo sau khi bị phun dung dịch của Diệp Phàm, không những không héo đi mà còn trở nên bóng bẩy một cách lạ kỳ. Những hạt sương thuốc li ti đậu trên lá đang từ từ bị cây hấp thụ, khiến linh khí tỏa ra từ cây thảo dược tăng lên gấp bội so với trước đó.
“Tiền bối…” Nguyệt Cơ run giọng nói. “Đây không chỉ là thuốc trừ sâu. Loại thuốc này… nó đang thanh lọc cả ma tính trong đất, biến ma khí thành nguồn dinh dưỡng thuần túy nhất. Ngài vừa chế tạo ra một thứ có thể làm chấn động toàn bộ những kẻ đang muốn thăng tiến thực lực ở Ma Giới đấy!”
Diệp Phàm vừa mới bớt đổ mồ hôi, nghe câu nói đó thì tim lại đập thình thịch: “Cái gì? Thăng tiến cái gì? Ngươi đừng có nói bậy! Đây là chất độc! Chất độc cực mạnh đấy có biết không?”
Anh vội vàng chạy lại, lấy tay bứt ngay những lá thảo dược quá xanh tốt đi, giấu vào trong túi.
“Hỏng rồi… lại làm quá tay rồi. Sao mình lại không kềm chế được bản năng trồng trọt này chứ? Lần sau nhất định phải pha loãng ra thêm mười lần nữa, không, một trăm lần nữa!”
Đêm đó, Diệp Phàm không ngủ được. Anh ngồi trong hầm, cầm bút lông viết nguệch ngoạc lên một cuốn sổ có tên là “Sổ tay phòng chống rủi ro nông nghiệp tại Ma giới – Tập 5”.
Trong sổ, anh viết: *”Sự kiện ngày 114: Đám sâu bướm biến dị đã bị tiêu diệt bằng Thuốc xịt Cửu U. Kết luận: Công thức quá mạnh, gây ảnh hưởng đến hệ sinh thái bên ngoài (làm ngất 5 ma binh). Nguy cơ lộ danh phận tăng 0.05%. Giải pháp: Lắp thêm hệ thống quạt gió hút khói bên trong trận pháp phòng thủ. Từ mai phải chuyển sang bắt sâu bằng tay để giữ an toàn.”*
Lão Vong Tiên nhìn anh hì hục viết, chỉ biết lắc đầu: “Tiểu tử, ngươi lo sợ lộ danh tính, nhưng thực tế cả Ma giới này đều đã bắt đầu lưu truyền về một ‘Dịch bệnh vàng’ khiến các chiến binh hùng mạnh bỗng dưng ngủ say. Họ đang bảo nhau rằng có một vị Thần Độc nào đó vừa hạ phàm để trừng phạt quân đội của Vạn Ma Điện đấy.”
Diệp Phàm buông bút, nằm vật ra giường hầm, nhìn lên trần nhà bằng đá lạnh lẽo. Anh thở dài một hơi não nề:
“Thần Độc cái gì chứ? Ta thật sự chỉ là một lão nông muốn trồng vài mẫu ruộng để ăn qua ngày thôi mà… Tại sao con sâu thôi cũng muốn bức hại ta là thế nào?”
Ở góc vườn, dưới ánh trăng máu lạnh lẽo, một vài con sâu bướm còn sót lại ẩn sâu trong hốc đất đã chết khô, nhưng nhờ làn sương dược chất của Diệp Phàm, đất ở đó bỗng nứt ra một mầm cây nhỏ màu tím vàng rực rỡ. Một loại kỳ vật mà hàng ngàn năm qua Ma Giới chưa từng xuất hiện đang âm thầm sinh trưởng nhờ vào… dung dịch trừ sâu của một kẻ nhát gan.
Diệp Phàm chưa biết, một chuỗi phiền phức mới to lớn hơn cả đám sâu bướm vừa mới nảy mầm theo đúng nghĩa đen ngay trong chính sân nhà mình.
Anh lẩm bẩm trong giấc ngủ chập chờn: “Trường sinh… cẩu đạo mới là chân lý… ngày mai nhất định phải xây thêm một bức tường nữa…”
Vượng Tài nằm bên cạnh, tai nó động đậy. Nó nghĩ bụng: *Lão đại lại nằm mơ thấy kẻ địch ám sát rồi. Thật tội nghiệp, làm đại năng mà cứ như kẻ trốn nợ thế này.*
Và thế là, một chương nữa trong cuộc đời “làm ruộng đầy lo sợ” của Diệp Phàm kết thúc, trong khi bên ngoài, những cơn bão của quyền lực và dục vọng vẫn đang điên cuồng săn tìm dấu vết của “vị tiền bối bí ẩn” đã dùng thuốc xịt làm gục ngã cả đội tuần tra binh.