Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 116: Diệp Thiên và giấc mơ trở thành \”Vua nông nghiệp\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:11:18 | Lượt xem: 4

**Chương 116: Diệp Thiên và giấc mơ trở thành “Vua nông nghiệp”**

Ánh mặt trời tại Ma Giới bao giờ cũng mang một sắc đỏ sẫm như máu loãng, len lỏi qua những tầng mây xám xịt để rọi xuống vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên. Thế nhưng, khác hẳn với sự hoang tàn, chết chóc của những vùng lân cận, mảnh đất quanh ngôi nhà gỗ của Diệp Phàm lúc này lại bừng lên một sức sống kỳ dị. Những dải linh mễ xanh rì, trĩu hạt đang khẽ đung đưa trong gió, tỏa ra một mùi hương thanh khiết khiến bất kỳ ma đầu nào ngửi thấy cũng cảm thấy ma khí trong người bình ổn lại đôi chút.

Trong cái không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai, một bóng người cao lớn, mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám, ống quần xắn cao tới đầu gối, đang cúi rạp người trên ruộng cải.

Đó chính là Diệp Thiên.

Nếu ai đó ở Vạn Ma Điện nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ thà tin rằng mình đã trúng phải một loại ảo giác cực mạnh còn hơn là chấp nhận sự thật trước mắt. Diệp Thiên – vị Thánh tử thiên tài ngàn năm có một, kẻ từng một tay xách thanh Ma Kiếm Tru Thần, một tay chém rách bầu trời để chinh phục những bí cảnh khắc nghiệt nhất, kẻ vốn dĩ phải ngồi trên ngai vàng xương trắng, lãnh đạo hàng vạn ma binh chinh phạt thiên hạ – hiện tại đang cầm một cái vồ bằng gỗ, nhẹ nhàng đập vỡ những cục đất cứng bên cạnh gốc rau cải chíp.

“Đất ở khu vực phía Đông này hơi bị lèn chặt, khí vận không thông. Nếu không xới kỹ, rễ cải sẽ bị ngạt, vị ngọt sẽ giảm đi ba phần.”

Diệp Thiên lầm bầm một mình, ánh mắt nghiêm túc còn hơn cả lúc hắn nghiên cứu ma công thượng tầng. Hắn khẽ vận chuyển một tia ma lực cực kỳ nhỏ ở đầu ngón tay, nhẹ nhàng truyền vào lòng đất. Tia ma lực này không hề mang theo sự bạo liệt thường thấy, mà ngược lại, dưới sự hướng dẫn từ những “bài học” của Diệp Phàm, nó đã được thanh lọc qua lớp Trường Sinh Khí lưu lại trong đất, trở nên ôn hòa như dòng suối mùa xuân.

Cái cảm giác khi nhìn thấy một mầm non từ dưới đất đen vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường, khiến trong lòng Diệp Thiên nảy sinh một loại thỏa mãn khó tả. Nó khác xa với cảm giác đứng trên đỉnh cao quyền lực, nơi mỗi bước đi đều là máu và sự phản bội. Ở đây, hắn chỉ cần đối mặt với đất, nước và cây cỏ. Cây cỏ không bao giờ nói dối, ngươi bón phân tốt, nó sẽ xanh tươi; ngươi lười biếng, nó sẽ héo rũ.

Đúng lúc này, phía xa xa vang lên tiếng xé gió trầm đục. Ba bóng đen từ chân trời lao đến với tốc độ kinh người, mang theo ma khí cuồn cuộn làm chấn động cả một vùng không gian.

Vượng Tài, con chó đen đang nằm sưởi nắng cạnh đống rơm, lười biếng hé mở một con mắt. Nó khẽ khịt mũi, nhận ra mùi vị quen thuộc nhưng không thèm sủa, chỉ ngáp một cái thật dài rồi lại tiếp tục giấc nồng. Với nó, trừ khi có kẻ dám vào hái trộm một củ khoai lang của chủ nhân, bằng không dù Ma Vương có đến gõ cửa nó cũng lười quan tâm.

Ba cái bóng đen đáp xuống ngay trước cổng trang trại. Đó là ba vị trưởng lão của Vạn Ma Điện, ai nấy đều có tu vi đạt tới Ma Tướng đỉnh phong, hơi thở tỏa ra khiến cây cỏ xung quanh (ngoại trừ những cây trong vườn của Diệp Phàm) đều rạp xuống vì sợ hãi.

Vị trưởng lão dẫn đầu, tóc đỏ rực như lửa, tên gọi Hỏa Ma, nhìn thấy bóng dáng đang khom lưng trên ruộng rau thì lập tức quỳ sụp xuống, giọng run rẩy:

“Thánh tử! Cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy ngài! Vạn Ma Điện đang lâm nguy, Điện chủ lâm trọng bệnh, chúng đệ tử nội đấu lẫn nhau, vạn ma không người cầm lái. Xin ngài hãy quay về đại cục, kế vị ngôi vị Điện chủ!”

Hai vị trưởng lão phía sau cũng đồng thanh hô vang: “Xin Thánh tử hãy quay về kế vị!”

Diệp Thiên vẫn không quay đầu lại. Hắn dùng tay vuốt nhẹ một cái lá cải đang bị sâu cắn một góc nhỏ, nhíu mày lầm bầm: “Sâu bướm ở Ma Giới này quả nhiên ghê gớm, ngay cả thuốc trừ sâu chế từ Ma Độc Hoa cũng không trị hết được…”

“Thánh tử!” Hỏa Ma trưởng lão cao giọng hơn, trong lòng vừa kinh hãi vừa đau xót. Kẻ trước mặt này, ngoại trừ khuôn mặt lãnh khốc ấy, hoàn toàn không còn chút dáng vẻ nào của vị thiên tài hiếu chiến ngày xưa. Tại sao? Tại sao một cao nhân có thể biến thành một gã nông dân chân lấm tay bùn như thế này?

Lúc này, Diệp Thiên mới chậm rãi đứng thẳng người lên. Hắn phủi phủi bùn đất trên tay, xoay người lại. Ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhìn qua ba vị trưởng lão.

“Điện chủ? Vạn Ma Điện?” Diệp Thiên nhẹ giọng lặp lại, như thể đó là những danh từ từ một kiếp sống xa xôi nào đó. “Các ngươi thấy đấy, ta đang bận. Đám cải này tối nay đại ca sẽ dùng để nấu canh, nếu không chăm sóc kỹ, nước canh sẽ bị đục.”

“Thánh tử! Ngài đang nói gì vậy?” Hỏa Ma trưởng lão không tin nổi vào tai mình. “Ngài là người kế thừa huyết mạch tối cao của Vạn Ma Điện! Ngài có sứ mệnh thống nhất Ma Giới! Sao ngài có thể phí hoài cuộc đời bên những ngọn rau cỏ tầm thường này? Những thứ này thì có gì tốt?”

Diệp Thiên khẽ cười. Nụ cười của hắn không còn sự kiêu ngạo, mà mang theo một sự tự tại mà trước đây hắn chưa bao giờ có. Hắn bước lại gần hàng rào, cầm lấy một chiếc giỏ mây, bên trong chứa đầy những củ cải trắng muốt, mỗi củ đều tỏa ra linh khí đậm đặc tới mức hóa thành sương mù mờ ảo.

“Tầm thường sao?” Diệp Thiên giơ một củ cải lên trước mặt Hỏa Ma. “Hỏa Ma trưởng lão, ngươi kẹt ở Ma Tướng đỉnh phong đã ba trăm năm rồi đúng không? Do lúc trẻ tu luyện ma công nóng vội, phế phủ bị hỏa độc ăn mòn, mỗi đêm trăng tròn đều đau đớn như bị vạn linh thiêu đốt?”

Hỏa Ma sững sờ: “Sao… sao ngài biết?”

“Ngửi thử đi.” Diệp Thiên đưa củ cải lại gần.

Hỏa Ma vô thức hít một hơi. Một dòng khí mát lạnh, dịu dàng đi xuyên qua mũi, tràn vào kinh mạch, giống như một cơn mưa rào tưới xuống vùng đất hoang mạc khô hạn từ lâu. Cảm giác nóng rát trong lồng ngực bỗng chốc tan biến, thậm chí những vết sẹo cũ trong linh hồn hắn cũng bắt đầu có dấu hiệu khép miệng.

“Đây… đây là dược vật cấp bậc nào? Ma Tế Cấp? Hay là… Ma Thần Cấp?” Hỏa Ma run rẩy, ánh mắt lộ vẻ tham lam và sùng bái tột độ.

“Đây chỉ là củ cải.” Diệp Thiên thản nhiên nói. “Là do ta đích thân tưới phân, nhổ cỏ mà thành. Ở chỗ này, ta nhận ra rằng thống trị một vùng lãnh thổ bằng vũ lực chỉ khiến người ta sợ hãi, nhưng trồng ra được thức ăn có thể cứu rỗi linh hồn mới là Đạo đích thực.”

Hắn nhìn ra phía sau trang trại, nơi Diệp Phàm đang vác cái cuốc rỉ sét đi tới, miệng vẫn còn đang ngáp ngủ. Trong mắt Diệp Thiên, hình bóng của Diệp Phàm lúc này cao lớn đến mức không thể nhìn thấy đỉnh.

“Vạn Ma Điện chỉ cho ta quyền lực, nhưng đại ca cho ta thấy chân lý của sự trường sinh.” Diệp Thiên rút ra một tấm lệnh bài màu đen sẫm, phía trên khắc chữ ‘Thánh’ bằng vàng ròng – vật tượng trưng cho thân phận chí cao vô thượng.

Hắn không chút do dự, ném tấm lệnh bài ấy vào cái hố phân xanh lét phía sau hàng rào.

“Thánh… Thánh tử! Ngài làm gì vậy!” Ba vị trưởng lão kinh kêu lên thất thanh.

“Từ hôm nay, Ma Giới không còn Thánh tử Diệp Thiên của Vạn Ma Điện nữa.” Diệp Thiên nói một cách dõng dạc, ánh mắt tràn đầy hào quang. “Chỉ có Diệp Thiên, quản lý nông sản của U Minh nông trường. Ta đã tìm thấy mục tiêu thực sự của đời mình.”

“Mục tiêu gì?” Hỏa Ma hỏi trong nước mắt.

“Trở thành Vua Nông Nghiệp của Ma Giới!” Diệp Thiên giơ nắm đấm lên trời, khí thế hùng hồn còn hơn cả lúc tuyên thệ phá nát Thiên Đạo. “Ta sẽ làm cho mọi mảnh đất đen của Ma Giới đều mọc ra linh mễ, làm cho mọi con ma thú đều biết ăn chay, làm cho tất cả đám ma đầu hung hãn các ngươi đều phải quỳ xuống trước một củ khoai lang của ta!”

Vừa lúc đó, Diệp Phàm đi tới gần. Nghe thấy câu tuyên bố hùng hồn của Diệp Thiên, anh loạng choạng suýt ngã sấp mặt.

“Cái thằng nhóc này… lại phát điên cái gì nữa đây?” Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, nhìn đám người lạ mặt trang phục lộng lẫy, đeo kiếm đeo đao đang quỳ ở cổng, tim anh đập thình thịch vì sợ.

*“Chết tiệt! Lại là đám côn đồ đến đòi nợ hay đòi đất đây?”* Diệp Phàm thầm nghĩ, chân tay bắt đầu nhũn ra theo bản năng cẩu đạo. Anh thầm tính toán lộ trình tẩu thoát nếu có biến. Ở góc sân, anh đã bố trí sẵn một trận pháp tống khứ quy mô nhỏ, có thể biến mất trong vòng ba nhịp thở.

“A… chào các vị khách quý.” Diệp Phàm cố nặn ra một nụ cười khổ, siết chặt cán cuốc (thứ mà đám trưởng lão nhìn vào lại tưởng là một món thần binh ẩn giấu khí cơ diệt thế). “Các vị đến tìm Diệp Thiên có việc gì không? Nếu là chuyện làm ăn, chúng tôi hết hàng rồi. Nếu là chuyện đòi nợ… ờ thì cậu ấy đã gán nợ làm thuê cho tôi ba năm, các vị đợi ba năm nữa rồi quay lại nhé?”

Ba vị trưởng lão nhìn Diệp Phàm. Trong mắt họ, người đàn ông này nhìn qua thì giống người phàm, không có một chút dao động linh lực nào. Nhưng chính cái sự “không có gì” đó mới là đáng sợ nhất. Tại một nơi ma khí hỗn loạn như Hắc Thổ Hoang Nguyên, một người bình thường sao có thể sống sót? Hơn nữa, khí tức Trường Sinh Khí phát ra từ cơ thể anh khiến tâm ma trong lòng ba người họ rục rịch biến tan, làm họ cảm thấy một sự áp chế tuyệt đối từ đẳng cấp sinh mệnh.

“Vị này chính là… U Minh tiền bối?” Hỏa Ma trưởng lão cung kính dập đầu. Ông ta nhớ lại những tin đồn về vị đại năng bí ẩn đã thu phục Huyết Sát Ma Tướng làm phu xe, thu phục Diệp Thiên làm nông dân. Nhìn cái cuốc rỉ sét trong tay Diệp Phàm, ông ta rùng mình: *“Đỉnh cấp đạo khí! Nhìn bề ngoài thì tầm thường nhưng bên trong ẩn chứa lực lượng khai thiên lập địa! Thật quá đáng sợ!”*

Diệp Phàm thấy đối phương đột ngột quỳ xuống dập đầu thì giật nảy mình, lùi lại mấy bước, mồm lầm bầm: “Ấy ấy, đừng làm vậy, tôi không có tiền cho các ông đâu! Tôi chỉ là một lão nông dân nghèo thôi!”

Diệp Thiên tiến lại gần, vẻ mặt sùng bái nhìn Diệp Phàm: “Đại ca, huynh không cần khiêm tốn. Những vị này là thuộc hạ cũ của đệ, họ đến để xin chúng ta cho con đường sống. Đệ đã quyết định rồi, đệ sẽ không đi đâu cả, đệ muốn ở lại đây học tập kỹ thuật thâm canh của huynh, để một ngày nào đó mang mầm xanh đi khắp Ma Giới!”

Diệp Phàm méo mặt, nghĩ bụng: *“Thằng ranh này, ta cho ngươi ở lại để ngươi bảo kê ta, giờ ngươi lại kéo thêm một lũ đầu trâu mặt ngựa về đây, định biến chỗ của ta thành trụ sở hội kín à?”*

Nhưng nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của ba vị trưởng lão và sự quyết tâm của Diệp Thiên, Diệp Phàm thở dài. Theo nguyên tắc cẩu đạo, không nên đắc tội với người có thế lực lớn. Nếu đuổi họ đi, lỡ họ nổi khùng đốt vườn thì sao? Chi bằng… lợi dụng sức lao động của họ một chút?

“Ờ… thực ra thì ruộng cải phía sau đang thiếu người nhổ cỏ sâu.” Diệp Phàm ướm lời, mắt liếc nhìn ba vị trưởng lão. “Các vị nếu đã đến đây, hay là… giúp một tay? Nếu làm tốt, trưa nay tôi mời cơm cải bắp xào tỏi.”

Ba vị trưởng lão nhìn nhau, rồi nhìn củ cải trong tay Diệp Thiên, lập tức gật đầu như mổ tỏi: “Chúng tôi nguyện ý! Nguyện ý phục vụ tiền bối!”

Thế là, một cảnh tượng kỳ quái diễn ra trên mảnh đất vốn được mệnh danh là vùng đất bị nguyền rủa.

Ba vị đại trưởng lão quyền cao chức trọng của Vạn Ma Điện, cởi bỏ áo choàng thêu hoa văn tinh xảo, xắn tay áo, bắt đầu bò lổm ngổm trên ruộng cải để… bắt sâu. Mỗi lần bắt được một con sâu, họ đều dùng ma lực cẩn thận bọc lại vì sợ làm nát lá cải.

Diệp Thiên nhìn cảnh đó, gật đầu mãn nguyện. Hắn cầm lấy quyển sổ nhỏ được làm từ da ma thú, lấy một cây bút lông bắt đầu ghi chép. Phía ngoài bìa cuốn sổ ghi dòng chữ to tướng: **“MA GIỚI NÔNG NGHIỆP ĐẠI CƯƠNG – TÁC GIẢ: DIỆP THIÊN (DƯỚI SỰ CHỈ ĐIỂM CỦA DIỆP ĐẠI CA)”**.

Hắn say sưa viết:
*“Ngày x tháng y, nắng nhẹ.*
*Trải qua một buổi sáng gieo trồng, ta nhận ra rằng uy lực của Ma Đạo không nằm ở việc giết bao nhiêu người, mà nằm ở việc dùng bao nhiêu phân bón cho đúng lúc. Một cú đấm có thể nát núi, nhưng không thể làm một bông hoa nở sớm hơn một khắc. Để trở thành Vua Nông Nghiệp, ta phải rèn luyện tính kiên nhẫn. Ba lão già Vạn Ma Điện đến gây rối, đại ca đã dùng trí tuệ vô thượng cảm hóa họ, bắt họ đi bắt sâu. Đây chính là ‘Dĩ đức phục ma’ trong truyền thuyết chăng?”*

Diệp Phàm đứng ở hiên nhà, nhìn đội quân bắt sâu chuyên nghiệp kia, lại nhìn con chó Vượng Tài đang ngoắc đuôi xin ăn, lòng bùi ngùi khó tả. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời đỏ rực, thầm khấn:
*“Sư phụ ơi, người ném con vào đây là để con độ hóa Ma giới hay là để Ma giới độ hóa con? Sao con thấy cái danh hiệu Trường Sinh Môn của mình ngày càng giống như một cái hội hợp tác xã làm nông thế này?”*

Trong bếp, mùi thơm từ nồi cơm linh mễ đã bắt đầu tỏa ra.

Lão Vong Tiên trong nhẫn lúc này mới khàn giọng lên tiếng: “Tiểu tử Diệp Phàm, lão phu không ngờ ngươi lại có khiếu dạy bảo như vậy. Một thiên tài Ma đạo bị ngươi dắt mũi đi trồng rau, ba gã Ma Tướng bị ngươi bắt đi nhổ cỏ. Ngươi đây là định dùng thực phẩm sạch để thống trị Ma Giới sao?”

Diệp Phàm lẩm bẩm: “Lão già, im đi. Ta chỉ muốn sống yên ổn thôi. Nhưng mà… hình như dạo này bắp cải lên giá, có khi trồng thêm vài mẫu nữa cũng không tệ.”

Phía dưới ruộng, Diệp Thiên hét lớn: “Hỏa Ma trưởng lão! Đừng có dùng Hỏa hệ ma lực bắt sâu, ngươi làm héo lá cải của đại ca bây giờ! Dùng tay không bắt đi!”

Hỏa Ma trưởng lão vừa khóc vừa mỉm cười: “Tuân lệnh Thánh… à không, tuân lệnh Đội trưởng đội nhổ cỏ!”

Giấc mơ trở thành “Vua nông nghiệp” của Diệp Thiên chính thức bắt đầu như vậy đó. Ma Giới có thể không còn một Thánh tử tài ba, nhưng chắc chắn sắp tới sẽ có những bó rau sạch nhất, ngon nhất và… đầy ma lực nhất lịch sử. Còn Diệp Phàm, anh vẫn chưa biết rằng mình vừa mới thu nạp thêm ba gã “đánh thuê” miễn phí nhưng lại cực kỳ ham ăn.

Mùa xuân này, mầm non thực sự đã đâm chồi từ trong trái tim của những kẻ khát máu nhất.

**Hết chương 116.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8