Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 121: \”Ta là thần chiến tranh, sao lại bắt ta gánh phân?\”
Sương mù đỏ quạch thường ngày của Ma giới khi tràn qua ranh giới của nông trại Diệp Phàm đều bị một tầng hào quang xanh nhạt, nhàn nhạt mùi cỏ tươi và đất ẩm lọc sạch.
Trong cái tĩnh lặng của buổi sớm mai, khi mặt trời đỏ lừ vừa ló rạng qua những rặng núi đen kịt, một tiếng thở dài thườn thượt phát ra từ phía sau chuồng lợn của trang trại.
“Ta là thần… Ta là Mặc Hiên, vị thần đã từng một mình một kiếm chém tan mười vạn thiên binh, một bước chân đạp nát một tinh cầu… Tại sao… Tại sao ta lại ở đây gánh phân?”
Mặc Hiên, vị Chiến thần viễn cổ vừa mới bị “đánh thức” bởi sự biến động của đất đai cách đây vài chương, hiện đang đứng trước một cái bể gỗ khổng lồ. Trong bể không phải là linh dịch tinh khiết, cũng chẳng phải máu của thần linh, mà là một thứ hỗn hợp đen sì, bốc mùi nồng nặc nhưng lại ẩn chứa một nguồn sinh lực kinh người. Đó chính là “Linh phân cải tiến phiên bản 3.0” mà Diệp Phàm đã dày công ủ suốt ba tháng ròng bằng phân của Vượng Tài kết hợp với xác của mấy con Ma thú vô tri dám bén mảng vào vườn rau.
Cặp đòn gánh trên vai Mặc Hiên được làm từ lõi cây Ngô Đồng vạn năm, mỗi bên móc vào một chiếc xô gỗ nặng trịch. Nếu là ở ngoài kia, vị Chiến thần này chỉ cần búng tay một cái là có thể dời non lấp bể, nhưng ở trong cái vòng trận pháp “Cẩu Đạo Tuyệt Đối” của Diệp Phàm, mọi thần thông đều bị phong ấn đến mức cực hạn. Hiện tại, hắn chẳng khác nào một phàm nhân cường tráng, phải dùng sức cơ bắp để đối mặt với thực tế phũ phàng.
“Gào!”
Vượng Tài — con chó đen gầy gò mà Mặc Hiên vốn coi là sinh vật thấp hèn — đang ngồi xổm trên một tảng đá gần đó, đôi mắt lờ đờ nhìn hắn. Thấy Mặc Hiên còn đang đứng ngẩn ngơ, Vượng Tài nhe nanh ra, sủa một tiếng mang đầy tính đe dọa. Ánh mắt nó như muốn nói: *“Nhìn cái gì? Mau gánh đi bón cho ruộng cải, nếu không đại ca sẽ cắt khẩu phần khoai lang nướng buổi sáng của ngươi bây giờ!”*
Mặc Hiên rùng mình một cái. Hắn chưa quên cái cảm giác hôm qua bị Diệp Phàm dùng cái xẻng rỉ sét tát một phát lệch mặt. Cái tát ấy không chỉ đau về thể xác, mà còn trực tiếp tát bay luôn cái tôn nghiêm tích lũy suốt mấy vạn năm của hắn.
“Nhẫn nhịn… Ta phải nhẫn nhịn. Kẻ này nhất định là một vị Chí Tôn Cấm Kỵ của Nhân giới hạ phàm. Hắn đang dùng cách này để rèn luyện tâm tính cho ta. Đúng, gánh phân chính là tu tâm!”
Mặc Hiên tự lẩm bẩm thuyết phục bản thân, đôi bàn tay từng cầm thần binh vạn cân run rẩy vục hai chiếc xô vào bể phân.
“Ọe…”
Mùi vị nồng nặc xộc thẳng vào mũi làm một vị thần vốn đã thoát ly khỏi ngũ vị lục dục như hắn cũng phải suýt chút nữa nôn ra tại chỗ. Hắn cố gắng nén cơn buồn nôn, vác đòn gánh lên vai. Trọng lượng của hai xô phân kia nặng đến lạ lùng, hình như Diệp Phàm đã cố tình gia trì “Trọng Lực Trận” vào đó. Mỗi bước chân của Mặc Hiên lún sâu xuống nền đất đen, mồ hôi chảy ròng ròng trên bộ ngực săn chắc từng là biểu tượng của sức mạnh vô địch.
Giữa lúc Mặc Hiên đang khổ sở gánh phân đi về phía ruộng bắp cải, Diệp Phàm từ trong căn nhà gỗ nhỏ bước ra. Anh mặc một bộ áo vải thô, đầu đội nón lá, tay cầm bình trà bằng sứ sứt vòi, dáng vẻ thư thái như một lão nông thực thụ.
“Chào buổi sáng, lão Mặc.” Diệp Phàm húp một ngụm trà, tặc lưỡi: “Hơi muộn rồi đấy. Nắng lên là phân nó bốc hơi mất chất dinh dưỡng, lúa mạch ma giới của chúng ta nhạy cảm lắm. Phải nhanh tay lên mới được.”
Mặc Hiên đứng lại, hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn tức giận đang sục sôi: “Diệp… Diệp chủ nhân, ta thực sự không hiểu. Với tu vi của ngài, chỉ cần phất tay một cái là cả cánh đồng này sẽ được bón phân xong xuôi. Tại sao lại bắt ta phải dùng cách nguyên thủy nhất này?”
Diệp Phàm nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại, như nhìn một đứa trẻ chưa học hết lớp một.
“Lão Mặc à, ngươi sai rồi, hoàn toàn sai rồi.” Diệp Phàm đặt bình trà xuống một cái đôn gỗ, bắt đầu thao thao bất tuyệt bằng giọng điệu truyền đạo: “Tu tiên là gì? Là nghịch thiên đúng không? Nhưng làm ruộng thì phải thuận thiên. Cái gì cũng dùng pháp thuật thì còn gì là tinh túy của đất trời nữa? Ngươi phải dùng mồ hôi của chính mình, trộn lẫn với chất dinh dưỡng của tự nhiên, từng chút một ngấm vào lòng đất. Đó mới gọi là sự kết nối giữa sinh mệnh và vạn vật.”
Anh tiến lại gần, vỗ vỗ vào vai Chiến thần: “Ngươi đừng coi thường mấy cái xô phân này. Đây là đạo, là quy luật của sự luân hồi. Cái gì sinh ra từ đất lại trở về với đất. Ngươi đang cầm trên tay cả một tương lai xanh tươi đấy!”
Lão Vong Tiên ở trong chiếc nhẫn cổ trên ngón tay Diệp Phàm khẽ rùng mình, truyền âm: *”Tiểu tử thối, ngươi bớt lừa gạt người ta đi. Ngươi chẳng qua là lười gánh nên mới bắt hắn làm, lại còn bày đặt đạo lý luân hồi.”*
Diệp Phàm phớt lờ lão già, mắt anh vẫn nhìn Mặc Hiên một cách “chân thành”.
Mặc Hiên nghe xong, ngẩn người ra. Trong lòng hắn chợt dấy lên một sự nghi ngờ: *“Lẽ nào… mình thực sự quá nông cạn? Đạo của hắn đã đạt đến mức ‘Đại xảo nhược chuyết’, trả về nguyên bản của sự sống? Mình gánh phân, thực chất là đang gánh lấy đạo vận?”*
Càng nghĩ, Mặc Hiên càng thấy đúng. Nhìn xem, sau khi bón thứ phân này, những cây bắp cải kia không hề mang theo sát khí Ma giới, mà ngược lại tỏa ra linh khí thanh thuần vô bỉ. Một vị thần như hắn mà được ăn một bát canh cải đó, tu vi bị tổn thương từ thời đại chiến cổ đại lại có dấu hiệu phục hồi nhẹ.
“Ta hiểu rồi!” Mặc Hiên hét lớn một tiếng, đôi mắt bỗng nhiên bừng sáng: “Cảm ơn chủ nhân đã chỉ điểm! Ta sẽ gánh! Ta sẽ gánh hết chỗ này!”
Nói xong, hắn như phát điên, chạy hùng hục về phía ruộng cải, mỗi bước chân đều mang theo sự hăng hái kỳ lạ.
Diệp Phàm đứng nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của Chiến thần, thầm nghĩ: *”Mấy vị đại năng Ma giới này đầu óc hình như đều có vấn đề. Lừa một tí là tin sái cổ. May mà mình thận trọng, chưa lộ ra mình chẳng biết gì về ‘đạo vận’, nếu không chắc hắn đập mình ra bã quá.”*
Vừa lúc đó, Nguyệt Cơ từ phía cổng trang trại chạy vào, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng vì gấp gáp.
“Chủ nhân! Không xong rồi! Huyết Sát Ma Tướng… hắn thật sự kéo quân tới rồi!”
Diệp Phàm giật nảy mình, cái nón lá suýt chút nữa rơi xuống đất: “Hả? Sao nhanh vậy? Ta đã bảo Chiến thần nhổ hết mấy cái cọc trận pháp cũ để thay mới mà, giờ bọn chúng đến thì ta thủ thế nào?”
Trong thâm tâm Diệp Phàm, sự sợ chết đã ăn sâu vào tủy. Anh nhanh chóng lẩm bẩm trong đầu: *”Bình tĩnh, phải bình tĩnh. Nếu bọn chúng đến gây sự, mình sẽ dùng ‘Hàn Băng Thần Chưởng’ đông cứng toàn bộ, sau đó dùng ‘Độn Thổ Phù’ chạy lấy người…”*
Nhưng khi Diệp Phàm nhìn ra ngoài cổng trang trại qua lớp sương mù đã được thanh lọc, anh hoàn toàn hóa đá.
Đập vào mắt anh không phải là những chiến xa bọc thép, không phải những thanh ma đao vấy máu, cũng chẳng phải những tiếng la hét đòi nợ máu.
Một đoàn quân đen nghịt khoảng vài vạn người đang đứng xếp hàng ngay ngắn phía ngoài hàng rào gỗ. Dẫn đầu là Huyết Sát Ma Tướng, một gã to lớn mặc giáp đỏ, hung thần ác sát. Nhưng lúc này, trên vai hắn không vác thanh cự phủ nổi danh, mà là một chiếc cuốc bằng sắt sáng choang.
Mấy vạn ma binh đứng sau cũng không kém cạnh. Kẻ thì cầm xẻng, người vác cào đất, có kẻ thậm chí còn mang theo một bao tải to đùng chứa đầy… phân bón hữu cơ của một loại ma thú nào đó.
Huyết Sát Ma Tướng thấy Diệp Phàm xuất hiện, lập tức ra lệnh cho binh lính quỳ xuống. Tiếng va chạm của giáp trụ nghe vang trời dậy đất.
“U Minh tiền bối! Chúng ta đã suy nghĩ kỹ rồi!” Huyết Sát Ma Tướng hô vang, giọng nói chân thành đến mức rung động cả không gian: “Chiến trường là nơi hư vô, giết chóc chỉ mang lại sự trống rỗng. Chúng ta muốn theo ngài học cách trồng trọt! Chúng ta muốn xây dựng một Ma giới xanh, sạch, đẹp!”
Hắn dập đầu cái rầm: “Xin tiền bối thu lưu! Chúng ta không cần lương bổng, chỉ cầu mỗi ngày được uống một bát nước cháo rau của ngài và được ngài chỉ dạy kỹ thuật… bón phân đại pháp!”
Năm vạn ma binh đồng thanh hô theo: “Xin tiền bối thu lưu! Chúng ta muốn làm nông!”
Diệp Phàm đứng ngây người trên bậc cửa. Nguyệt Cơ đứng cạnh cũng há hốc mồm, chiếc giỏ tre trên tay rơi xuống đất lúc nào không hay.
Vượng Tài vốn đang định lao ra cắn mông kẻ địch, nay thấy cảnh này cũng cụp đuôi lại, hoang mang nhìn chủ nhân.
Lão Vong Tiên trong nhẫn cười sằng sặc: *”Ha ha ha! Diệp Phàm, ngươi xong đời rồi! Ngươi muốn ‘cẩu’ ở đây làm ruộng, giờ ngươi thành ‘Nông nghiệp đại vương’ của Ma giới rồi! Để xem ngươi quản năm vạn cái mồm này thế nào!”*
Diệp Phàm chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh chỉ muốn yên ổn làm một phú ông nông thôn, mỗi ngày trồng rau, trêu chó, thỉnh thoảng dạy dỗ mấy tên “lạc đường” thôi. Giờ thì sao? Một đạo quân Ma tộc hùng mạnh nhất nhì khu vực này đòi đến làm thuê cho anh?
Lấy gì nuôi chúng? Chỗ đâu mà ở? Quan trọng nhất là, nếu đám này tụ tập ở đây, Ma Hoàng chẳng phải sẽ để ý đến cái trang trại này sao? Thế thì còn gì là “Cẩu đạo” nữa?
Đúng lúc này, Chiến thần Mặc Hiên từ ruộng cải gánh hai xô không trở về. Thấy đám Ma binh đang quỳ, hắn nhướng mày, tỏ vẻ của một người “đi trước”.
“Huyết Sát, ngươi cũng biết nhìn người đấy.” Mặc Hiên hừ lạnh, bộ dạng vô cùng cao ngạo: “Nhưng ta nói trước, đạo của chủ nhân không phải ai cũng học được đâu. Muốn gia nhập trang trại? Trước tiên phải qua vòng gửi xe… à không, vòng gánh phân!”
Hắn quay sang Diệp Phàm, vẻ mặt nịnh nọt: “Chủ nhân, vừa hay cái bể phân kia đầy quá rồi, năm vạn người này có thể giúp giải quyết trong một buổi sáng. Ngài thấy sao?”
Diệp Phàm nhìn Huyết Sát, rồi lại nhìn năm vạn cái xẻng đang chờ đợi, sau cùng nhìn xuống củ khoai lang đang nướng dở trong lò sưởi. Anh thở dài một hơi thật dài, xoa thái dương:
“Huyết Sát, ngươi có biết đây là khu vực yên tĩnh không? Tiếng hô của quân đội ngươi làm kinh động đến đàn gà của ta rồi đấy. Nếu gà không đẻ trứng, ngươi đền nổi không?”
Huyết Sát Ma Tướng tái mặt, vội vã quay lại ra hiệu cho quân lính im lặng tuyệt đối. Năm vạn người ngay lập tức nín thở, bầu không khí trở nên im lặng một cách quái dị, đến nỗi tiếng con sâu đất bò qua lá rau cũng có thể nghe thấy.
“Thôi được rồi…” Diệp Phàm buông xuôi: “Nếu các ngươi đã có lòng cầu học… Nguyệt Cơ, đem quyển ‘Sổ tay hướng dẫn làm nông cho người mới bắt đầu’ mà ta viết năm ngoái ra đây. Photo ra năm vạn bản cho bọn họ.”
“Vâng, chủ nhân!” Nguyệt Cơ rạng rỡ chạy đi.
Huyết Sát Ma Tướng mừng rỡ như bắt được vàng, lại định hô to nhưng nhớ ra đàn gà của Diệp Phàm nên chỉ có thể thì thào đầy xúc động: “Tạ tiền bối thành toàn! Từ nay về sau, kiếm của Huyết Sát quân chỉ dùng để… phát hoang ruộng rẫy cho ngài!”
Diệp Phàm quay người đi vào nhà, lẩm bẩm: “Trời ơi, rốt cuộc ta đã làm sai chỗ nào? Ta chỉ muốn làm ruộng mà thôi… Tại sao cuộc sống của ta lại trở thành thế này?”
Sáng hôm đó, một cảnh tượng kinh thiên động địa nhất trong lịch sử Ma giới diễn ra tại Hắc Thổ Hoang Nguyên.
Vị Chiến thần cổ đại lừng lẫy thiên hạ đứng trên một gò đất cao, tay cầm đòn gánh, đóng vai trò “Kỹ thuật trưởng”. Phía dưới là năm vạn Ma binh tinh nhuệ, đứa thì gánh phân, đứa thì nhổ cỏ, đứa thì đào mương dẫn nước.
Mùi phân bón bay xa mười vạn dặm, vượt qua cả kinh thành Vạn Ma Điện.
Ở giữa trang trại, Diệp Phàm ngồi xếp bằng, không phải để tu luyện Thần công, mà là để vẽ bản đồ quy hoạch cho cái “Siêu dự án nông nghiệp liên hợp Ma giới” này.
Trong không gian nhẫn, lão Vong Tiên lật từng trang của cuốn sổ tay nông nghiệp mà Diệp Phàm vừa đưa, đọc một dòng rồi bỗng nhiên trầm ngâm: *”Đợi đã… tiểu tử thối này. Trong cuốn sách này, mỗi phương pháp gieo hạt đều ẩn chứa quy luật của ‘Ngũ Hành tương sinh’. Cách hắn bắt bọn chúng đào mương dẫn nước, thực chất là đang bố trí một cái ‘Vạn Cổ Trường Sinh Đại Trận’ khổng lồ bao phủ cả vùng bình nguyên này!”*
Lão giật mình nhìn ra phía Diệp Phàm, người đang mải mê gặm củ khoai nướng và gãi đầu gãi tai vì không biết nên trồng cà chua hay dưa chuột ở phía đông.
*”Hắn thật sự không biết, hay là hắn đã đạt đến mức ‘Tùy tâm sở dục’ (muốn gì được nấy), chỉ cần tiện tay làm một việc bình thường nhất cũng là đang kiến thiết lại quy luật thế giới?”*
Phía ngoài sân, Mặc Hiên lại bắt đầu lớn tiếng quát tháo: “Tên lính kia! Đổ phân vào gốc cây chứ không phải đổ vào lá! Ngươi làm thế bắp cải cháy lá hết thì sao? Có biết một cây cải này giá trị bằng một món trung phẩm ma khí không hả?”
Tên ma binh tội nghiệp run cầm cập, vội vàng xin lỗi rồi cúi đầu thực hiện.
Lúc này, Mặc Hiên bỗng cảm thấy một sự thỏa mãn lạ lùng. Hóa ra, việc chỉ đạo một quân đoàn làm ruộng lại mang lại cảm giác thành tựu hơn cả việc chinh phục một quốc gia. Khi nhìn thấy màu xanh mướt mát bắt đầu len lỏi vào mảnh đất chết, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh sinh mệnh đang từ lòng đất chảy vào lòng bàn chân mình.
“Gánh phân… gánh phân chính là chính nghĩa!” Mặc Hiên lẩm bẩm, nụ cười trên môi hắn trông cực kỳ quái dị dưới mắt đám quân lính.
Trong khi đó, ở sâu thẳm dưới lòng đất, nơi có ngôi mộ đá mà Diệp Phàm từng tát Ma Thần bằng cái xẻng, những chấn động nhẹ bắt đầu xuất hiện. Những dòng chữ cổ trên vách đá giờ đây không còn hiện ra những hình ảnh máu chảy thành sông nữa, mà thay vào đó là hình ảnh những người nông dân vui vẻ thu hoạch trong một mùa vụ bội thu.
Cái “Ma giới” cổ điển, u ám và chết chóc đang dần bị biến chất một cách không thể cứu vãn dưới bàn tay của một vị đệ tử Trường Sinh Môn thích sống thọ hơn thích nổi tiếng.
Chiều tà, khi công việc kết thúc, Diệp Phàm đứng trước hàng vạn binh sĩ đã mệt phờ nhưng ánh mắt đầy hy vọng.
“Hôm nay các ngươi làm tốt lắm.” Diệp Phàm nói nhẹ nhàng: “Bữa tối mỗi người sẽ được chia một miếng củ cải muối linh khí. Ăn xong thì tự tìm chỗ mà ngủ, cấm làm ồn, cấm đánh nhau, và quan trọng nhất…”
Anh nhìn thẳng vào mắt Huyết Sát: “Cấm được nói với bất cứ ai rằng ta là đại năng gì đó. Ta chỉ là một nông dân bình thường. Hiểu rõ chưa?”
Huyết Sát Ma Tướng gật đầu lia lịa: “Rõ! Tiền bối là nông dân! Một nông dân có thể chẻ đôi hư không bằng cái cuốc! Chúng ta tuyệt đối giữ bí mật!”
Diệp Phàm thở dài, xoa trán. Anh biết cái “bí mật” này ngày mai chắc chắn sẽ lan khắp toàn bộ Ma giới theo cái cách xuyên tạc nhất có thể.
Anh quay vào nhà, nhìn Vượng Tài đang tranh thủ ăn vụng chỗ phân linh cốt còn sót lại, lẩm bẩm: “Ngày mai chắc phải nghiên cứu cách làm phân bón từ vỏ chuối… Nghe bảo thứ đó tốt cho cây ra hoa hơn.”
Đêm đó, cả Hắc Thổ Hoang Nguyên bỗng chốc rực sáng bởi linh khí thanh thuần. Những đại ma đầu ở xa xăm đều kinh hãi mở mắt ra nhìn về phía chân trời. Họ không thấy huyết quang, mà thấy một dải mây xanh biếc mang theo mùi thơm của bắp cải luộc.
Huyền thoại về “Vị thần của những cánh đồng” đã chính thức bắt đầu, theo cách mà chẳng một ai, kể cả chính chủ, có thể lường trước được.